Arc 9: Ánh Sáng Của Vì Sao Vô Danh
Chương 9-38: Bị Mặt Trời Thiêu Đốt
0 Bình luận - Độ dài: 7,263 từ - Cập nhật:
「——Tóm lại, đây không phải là Thánh kim tệ, mà giả sử là đòn toàn lực của Garf thì ngài Emilia, người đã biết trước Garf sẽ làm gì, sẽ dễ dàng né tránh đòn tấn công lộ liễu của Garf, phản công lại và khiến cậu ấy khóc lóc ỉ ôi ạ.」
「Ra là vậy, thì ra là thế... Nhưng khoan đã! Làm Garfiel khóc lóc thì tội nghiệp lắm. Chị muốn hòa thuận với Garfiel bằng cách khác cơ.」
「Nếu vậy thì không cần phản công đâu ạ. Nếu ngài Emilia tỉnh bơ né toàn bộ đòn tấn công của Garf, thì rồi trái tim Garf sẽ tan vỡ và có thể giải quyết êm đẹp thôi ạ.」
「Thế thì an tâm... An tâm? Thật á? Trái tim tan vỡ rồi mà?」
Emilia nhận lấy Thánh kim tệ từ Rem, vừa nói vừa hiện lên dấu chấm hỏi to đùng trên đầu.
Hiện tại, trong đầu cô ấy chắc đang bận rộn với hình ảnh Garfiel khóc lóc như đứa trẻ hay suy sụp quỳ gối, nhưng tạm thời, Rem, người tiếp nhận vai trò giải thích từ Ram, đã thở phào nhẹ nhõm vì có vẻ đã giải thích được sơ lược về quyền năng của Aldebaran——『Quay ngược thời gian』.
「Khá lắm, Rem. Em đã thuyết phục được ngài Emilia đó rồi.」
「Nếu giúp được gì cho chị Hai thì tốt quá ạ. Dù Garf đã phải hy sinh...」
「Nếu chỉ cần mình khóc lóc hay ủ rũ mà câu chuyện tiến triển được, thì Garf cũng mãn nguyện thôi. Nghe nói cậu ta đang ngủ ngon lành, lát nữa Ram sẽ đi thăm bệnh.」
「Vậy, à. Garf được chị Hai thăm bệnh chắc sẽ vui lắm...」
Trước thái độ nhún vai ngán ngẩm của Ram, một vị đắng phức tạp chạy qua lòng Rem.
Nhờ lấy lại ký ức mà cô nhớ ra, vốn dĩ Rem và Garfiel có mối quan hệ đối lập xoay quanh Ram. Từ nhỏ, cô đã ghét Garfiel vì dám mơ tưởng đến Ram và coi đó là không biết tự lượng sức, hai người đã cãi nhau nhiều lần.
Tuy nhiên, khi nhớ lại sự cố gắng của Garfiel tại Đế quốc hay những cuộc trò chuyện trên đường về, cô cảm thấy rất áy náy nếu cứ giữ nguyên ấn tượng ngày xưa mà đối xử với cậu ấy.
Huống hồ Garfiel hiện tại đã không thể hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ nhóm Subaru và Beatrice. Khi tỉnh lại, chắc chắn cậu ấy sẽ suy sụp dữ dội và tự trách bản thân.
「Đánh thêm vào nỗi đau của Garf lúc này thì tội nghiệp quá... Em hiểu rồi. Chỗ này Rem sẽ nhường ạ. Giờ phải để Garf vực dậy càng sớm càng tốt để trở thành chiến lực giải cứu người ấy nữa.」
「Phải ha. Nhưng mà, bị trói buộc bởi tính chiếm hữu của Rem cũng không tệ đâu. Nếu Rem ghét thì để Garf ra sau cũng được?」
「Chị Hai biết thừa là em sẽ không nói đừng đi mà.」
「Ai biết được nhỉ.」
Rem thở dài trước vẻ rạng ngời của Ram khi cô mỉm cười nhạt và đáp lại đầy lém lỉnh.
Không biết trong suốt khoảng thời gian Rem ngủ say và mất đi ký ức, sự quan tâm ân cần này của chị Ram đã bị Rem lãng phí bao nhiêu phần rồi.
Tất nhiên, người mà Rem khiến cho phải lo lắng không chỉ có chị Ram.
Rem đã gây phiền toái cho tất cả mọi người trong phe, và cả những người bên ngoài nữa. ——Có lẽ nên gọi là may mắn chăng, khi vốn dĩ Rem có mối quan hệ xã giao bằng không với những người không liên quan, nên thiệt hại theo nghĩa đó cũng được giảm thiểu.
"Thậm chí, em có cảm giác rằng so với trước khi ký ức quay lại, bản thân lúc mất trí nhớ còn giao tiếp với những người như chị Katya hay chị Mizelda tốt hơn ấy chứ..."
Nhìn lại chuỗi ký ức về cuộc đời vừa quay trở lại, Rem ôm lấy những cảm tưởng như vậy.
Dù nói là do tình thế bắt buộc phải sinh tồn khi bị thổi bay đến Đế quốc Vollachia, nhưng việc một Rem không nơi nương tựa lại trở nên sáng sủa hơn trong các mối quan hệ xã hội thì thật trớ trêu làm sao.
Kết cục, Rem lại muốn tự siết cổ mình khi nghĩ đến việc bản thân đã năm lần bảy lượt đẩy Subaru ra xa, dù cậu ấy vẫn luôn tận tụy muốn ở bên cạnh một Rem hoàn toàn không mở lòng.
"Ít nhất, nếu Subaru-kun nhìn thẳng vào mắt Rem và nói chuyện... A, nhưng người từ chối điều đó cũng là Rem, ư ư...!"
Có một Rem muốn tự bào chữa cho bản thân rằng vì mất trí nhớ nên không còn cách nào khác, và cũng có một Rem muốn tự thuyết phục mình rằng nếu chịu đối mặt trực diện với Subaru thì tấm chân tình chắc chắn đã được truyền tải.
Dù thế nào đi nữa, việc Rem đã gây ra rắc rối to lớn cho mọi người xung quanh, đứng đầu là Subaru, là sự thật. Thế nên từ giờ, Rem phải dốc toàn bộ linh hồn để vãn hồi.
"Trước hết, phải giải quyết êm đẹp tình hình này đã. Sau đó, để tỏ lòng tạ lỗi của Rem với Subaru-kun, em sẽ bẻ ngón tay của mình... thế này nhé."
"...Chị mà làm thế, Subaru chẳng những không vui đâu, mà có khi còn hoảng quá lăn ra chết luôn đấy, nên tuyệt đối đừng làm vậy nha."
"A, Petra-san..."
Nhận ra quyết tâm thầm kín bị người khác nghe được, Rem quay lại và thấy Petra đang đứng đó, đôi lông mày nhíu lại đầy vẻ khó xử. Dù nghĩ rằng không nên để cô bé nghe thấy, Rem vẫn nói "Không" và hướng lòng bàn tay về phía cô bé.
"Xin đừng ngăn cản em. Rem... Rem cảm thấy rất có lỗi với Subaru-kun. Nếu không trừng phạt sự kém cỏi của bản thân, Rem không thể nào còn mặt mũi để gặp Subaru-kun..."
"Vậy ý chị là, chị Rem muốn chịu phạt như thế không phải vì muốn xin lỗi Subaru, mà là để bản thân cảm thấy nhẹ nhõm hơn sao?"
"Em không có ý đó..."
"Dù chị không có ý đó, nhưng em đang bảo là kết quả sẽ chỉ thành ra như thế thôi. Nghe này? Điều Subaru muốn chị Rem làm không phải là chịu phạt, mà là muốn chị nhận lấy hạnh phúc mà chị đã bỏ lỡ trong lúc ngủ say đấy."
"――――"
Nhìn Petra hạ đuôi mắt xuống thật dịu dàng, Rem bất giác nín thở trước những lời đó.
Bởi vì đó là một lời răn dạy ngọt ngào và êm ái, mang âm hưởng giống hệt những lời Subaru đã nói với Rem đang tự trách mình vào buổi sáng sau khi giải quyết xong vụ ma thú tấn công làng Irlam——ngày đầu tiên mà Rem dành tình cảm đặc biệt cho Subaru.
Không hiểu sao, hình ảnh Subaru lúc đó và Petra trước mắt lại chồng khít lên nhau.
"...Đó chắc chắn là bằng chứng cho thấy mọi người chịu ảnh hưởng của người ấy nhiều đến thế nào, nhỉ."
"Hửm? Gì cơ, chị Rem?"
"Không có gì ạ. Lời của Petra-san đã khơi dậy trong em một cảm xúc quan trọng vô cùng hoài niệm. Em có nhớ không? Chuyện lúc ma thú tấn công làng Irlam ấy."
"...À ừm, vâng. Em nhớ chứ."
Trước câu hỏi của Rem, đôi má Petra hơi cứng lại. Cứ thế, ánh mắt Petra liếc nhanh về phía thiếu nữ tên Meili đang ở góc phòng.
Có vẻ đó là cô bé đã gia nhập phe cánh trong lúc Rem đang ngủ, và dường như cũng đã hoàn thành nhiệm vụ ở Vương quốc trong khi nhóm Emilia phấn đấu tại Đế quốc. Rem cảm thấy hình như mình có chút ấn tượng quen thuộc nào đó, nhưng tại sao lúc này Petra lại để ý đến cô bé ấy?
"E hèm. Tóm lại, chị Rem hãy bỏ ngay việc tự hành hạ bản thân đi. Nếu những ngón tay ngọc ngà quý giá của chị Rem mà bị thương, thế giới sẽ chìm vào bóng tối đen kịt đấy."
"Petra-san..."
"Nếu chị cứ khăng khăng không chịu bỏ, em cũng sẽ bẻ ngón tay theo trách nhiệm liên đới đấy nhé!"
"Petra-san!?"
Thấy Petra nắm chặt bàn tay nhỏ bé thành nắm đấm đầy quyết liệt, giọng Rem bất giác cao vút lên. Thấy phản ứng đó của Rem, Petra cười tinh nghịch và tiếp lời: "Thế nên là..."
"Mấy chuyện như vậy, cấm tiệt đó nha."
"——. Vâng... em hiểu rồi."
Được Petra nhắc nhở kỹ càng, Rem rụt rè gật đầu đáp lại.
Đó một phần là do thua trước sự nhiệt tình của Petra, nhưng đúng hơn là do ấn tượng đậm chất Subaru toát ra từ Petra đã phong ấn mọi lời phản bác.
Lúc nãy cô bé đã trông giống Subaru rồi, nhưng cách cô bé ngăn Rem lại lúc này——cái cách dùng sự cực đoan của bản thân để va chạm và triệt tiêu sự nông nổi của Rem——thực sự giống hệt.
"――――"
Thấm thía sức ảnh hưởng to lớn của Subaru thông qua Petra, Rem lặng im.
Ở một khía cạnh nào đó, dáng vẻ lúc này của Petra như một minh chứng rằng cô bé hiểu Subaru còn hơn cả Rem, và sẽ chẳng lạ gì nếu Rem nảy sinh lòng ghen tị hay đố kỵ. Nhưng kỳ lạ thay, Rem không hề có dù chỉ một mảnh nhỏ cảm xúc đó với Petra.
Không hiểu tại sao lại thế, nhưng lúc này, trong khi nghĩ về Subaru, một vết gợn khác lại đang mắc kẹt trong lòng Rem.
Đó là——,
"——Quyền năng của Aldebaran-san."
Quyền năng 『Quay Ngược Thời Gian』 mà cô vừa mới dùng Thánh Kim Tệ để giải thích xong cho Emilia.
Nhờ sự giải thích kiên nhẫn của chị Ram, Rem đã hiểu được sự đáng sợ của nó, nhưng trong quá trình nghiền ngẫm để giải thích lại cho Emilia, một nghi vấn đã sục sôi trào lên.
Quyền năng quan sát tương lai phía trước, và quay ngược thời gian để né tránh những tương lai không mong muốn——,
"——Người ấy, cũng vậy sao?"
Ngọn lửa nghi vấn nhen nhóm mờ nhạt, nó nhanh chóng lớn dần trong lòng Rem, và với thế lửa lan rộng, nó thiêu rụi cả cánh đồng suy tư. Và rồi, trong đống tro tàn còn sót lại, vô số mầm mống gây cháy lăn lóc, thổi bùng ngọn lửa mạnh mẽ hơn.
Ví dụ như, từ người Subaru luôn tỏa ra mùi chướng khí nồng nặc.
Ví dụ như, chướng khí đó thi thoảng lại đậm đặc hơn, thậm chí như bao trùm lấy Subaru.
Ví dụ như, Subaru có khả năng quan sát sự việc và tìm ra cách giải quyết bằng một tuệ nhãn không thể giải thích.
Ví dụ như, nhờ có Subaru mà rất nhiều cái chết đã được né tránh, và Rem cũng là một trong số đó.
Tất cả những điều đó, nếu tách riêng từng cái thì chỉ cảm thấy như đang bới lông tìm vết, nhưng chỉ cần lấy một yếu tố phá vỡ quy tắc duy nhất là Quyền năng làm hạt nhân, chúng lại khớp nhau đến kinh ngạc.
Nhưng, nếu lỡ như vạn nhất trực giác này của Rem là thật, thì thiếu niên Natsuki Subaru, dù sở hữu sức mạnh có một không hai như thế, lại——,
"Lại chỉ sử dụng nó vì người khác thôi sao? ...Thật là một người chịu thiệt thòi quá đỗi."
Nếu có thể làm lại bất cứ khoảng thời gian nào và sửa đổi theo ý mình, thì cậu ấy hoàn toàn có thể hành động tùy thích, thậm chí thay đổi thế giới theo ý muốn.
Thế nhưng, Subaru đã không làm thế, và cũng không sử dụng sức mạnh theo cách đó. ——Điều này, Rem, đại diện cho những điều không theo ý muốn của Subaru, là người hiểu rõ nhất.
Nếu Subaru sử dụng sức mạnh để điều khiển lòng người theo ý mình, thì chắc chắn chuyện Rem bẻ ngón tay Subaru đã không bao giờ xảy ra.
Nói cách khác, chính sự thật ngón tay bị bẻ gãy đó là minh chứng cho sự chân thành của Subaru.
"Quả nhiên, Rem cũng phải bẻ ngón tay để có đôi có cặp với Subaru-kun...!"
"Đã bảo bỏ cuộc rồi cơ mà!?"
"Không phải đâu Petra-san. Vừa rồi không phải vì lý do tiêu cực là không còn mặt mũi gặp mặt, mà là lý do tích cực muốn san sẻ cùng nỗi đau với Subaru-kun..."
"Tích cực hay tiêu cực hay hướng lên hay hướng xuống gì cũng KHÔNG-ĐƯỢC-NHÁ!"
Không được lắng nghe, sự hăng hái của Rem kết thúc trong xịt ngòi.
Dù sao đi nữa, gác chuyện bẻ ngón tay sang một bên, suy luận trong lòng Rem rằng Subaru là chủ nhân của Quyền năng cùng hệ thống với Aldebaran ngày càng trở nên chắc chắn. Chỉ có điều, dù nghe chuyện về 『Quay Ngược Thời Gian』, dường như chị Ram và Emilia vẫn chưa đi đến cùng ý tưởng với Rem.
Đó không phải là vì Rem hiểu Subaru sâu sắc hơn họ.
"...Trái lại, là ngược lại mới đúng."
Khác với Rem, lý do Emilia và mọi người không nghĩ đến điều này là vì những người khác ngoài Rem đang ngủ say đều biết rõ dáng vẻ nỗ lực của Subaru trong suốt những ngày tháng qua.
Theo những gì được nghe, trong hơn một năm Rem ngủ say, Subaru đã lập giao ước với Beatrice và không ngừng nỗ lực để trở nên xứng đáng làm Hiệp sĩ của Emilia. Chính vì biết rõ những nỗ lực đó của Subaru, họ mới không nghi ngờ rằng những thành quả cậu mang lại có nguyên nhân nào khác.
Những nỗ lực đó, dù tiếc nuối đến mức tim như bị xé toạc, nhưng Rem không hề biết. ——Chính vì thế, nhận thức về những gì Subaru có thể làm giữa Rem và mọi người có một khoảng cách lớn.
Nhưng, điều đó không hề làm phai nhạt đi tính anh hùng của Subaru chút nào.
Hơn hết, ngay tại thời điểm rơi vào tình huống này, dù Subaru có sở hữu Quyền năng thì cậu cũng không phải là vạn năng, và chính vì thế, sự thật rằng Subaru đã vắt kiệt trí tuệ và lòng dũng cảm, nắm lấy tay ai đó để tiến bước là không thể lay chuyển.
Ngay cả lúc này đây, việc Rem có thể trở thành sức mạnh cho Subaru vẫn còn đó.
"Nếu đã biết như vậy... Chị Hai!"
Subaru đang bị cầm tù đang cầu cứu. ——Ngay khi có được sự chắc chắn trong suy nghĩ, Rem định chia sẻ ngay suy nghĩ này với nhóm chị Ram để tăng thêm tư liệu thảo luận.
Vì đây là giả thuyết dựa trên trực giác và khứu giác cảm nhận chướng khí của tộc Quỷ nên sẽ khó thuyết phục, nhưng chị Ram thông minh và Emilia bao dung chắc chắn sẽ lắng nghe nghiêm túc.
Nghĩ vậy, Rem định cất tiếng gọi nhóm chị Ram đang quay lại hỏi "Sao thế?" thì——,
"——Tôi đã trở lại. Chậm trễ."
Chính vào khoảnh khắc đó.
Tại sảnh lớn của Dinh thự Vương tộc nơi nhóm Rem tập trung, hai người đàn ông xuất hiện như một cái chớp mắt. Một người là mỹ nam tử mang vẻ lạnh lùng đeo kính một mắt, Clind. Và người mà Clind mang về là người chủ nhân đại ân nhân mà Rem đã quen biết từ lâu——,
"Roswaal! Anh đến rồi à."
"Vâng~, tôi đã nghe tình hình từ Clind rồi. Nghe tin Subaru-kun và Beatrice lâm nguy, hơn nữa nền tảng của cuộc Tuyển Vương đang lung lay, thì tôi đâu thể nói là mệt mỏi vì chuyến đi đến Đế quốc đượ~c chứ."
"Ưm, đáng tin cậy lắm. Chúng ta sẽ họp bàn ngay... nhưng mà, trước đó."
"——?"
Nhân vật cao lớn vừa xuất hiện, Roswaal, nhìn theo hướng tay Emilia chỉ sau khi cô đón tiếp anh, đó là Rem đang đứng ngay phía sau lưng anh.
Theo cử chỉ đó của Emilia, Roswaal quay lại, và đôi mắt hai màu của anh hội tụ tiêu điểm vào Rem. Đáp lại, Rem khẽ nâng vạt váy, nhún người hành lễ, và nói:
"Thưa ngài Roswaal, em đã xin nghỉ phép một thời gian rất dài. Từ việc đón tiếp ở Đế quốc, em xin gửi lời cảm ơn một lần nữa. ——Rem, đã trở về rồi ạ."
"――――"
Trước lời tạ lỗi và chào hỏi quay về của Rem, cổ họng Roswaal khẽ rung lên. Ngay sau đó, thân hình cao lớn của anh lảo đảo như bị chóng mặt.
"Ngài Roswaal!"
"A, không, không sao không sao. ...Do đột ngột quá nên tôi suýt chết đuối trong thông tin thô~i mà."
Chị Ram bên cạnh lập tức đỡ lấy cơ thể anh, Roswaal vừa cười khổ vừa đáp.
Việc 『Cái Tên』 của Rem được thốt ra đã gây ra sự rung lắc của 『Ký Ức』 quay về.
Thật đáng tiếc khi đó không phải là sức mạnh từ mối liên kết với Subaru, người đã nhiệt tình đánh bóng quả cầu sắt——Morningstar cho cô, nhưng việc chứng kiến chỗ trống của bản thân được lấp đầy trở lại cũng không phải là cảm giác tệ. Dù có thể bị nói là không đứng đắn.
Dù sao đi nữa——,
"——Mừng em trở về, Rem. Khi tình hình này lắng xuống, nhất định hãy kể chuyện về dinh thự trong lúc em vắng mặt nhé... đặc biệt là chuyện về Ram đ~ấy."
"Vâng. Em thực lòng rất mong chờ ạ."
Quả nhiên là khả năng thấu hiểu tuyệt vời, Roswaal đã tiếp nhận cú sốc khi nhớ lại Rem một cách nhanh chóng. Trong khi thầm thán phục sự vững vàng của tinh thần người chủ nhân, Rem định bắt đầu lại câu chuyện.
Tuy nhiên, tay áo của Rem bị ai đó kéo nhẹ từ phía sau——,
"Ông chủ, chị Frederica không đi cùng sao ạ?"
"À, ta đã để Frederica ở lại lãnh địa Barielle rồi. Đó là việc đã nhận lời một lần rồi mà. Để mặc cậu Schult thì không đành lòng, và Clind đã nói rằng cậu ấy sẽ hoàn thành vai trò được kỳ vọng ở Frederica nê~n là."
"Anh trai Clind mà làm thay vai trò của chị Frederica... chẳng phải là quá sức sao?"
"Thật khắt khe. Để xóa tan nghi ngờ đó, tôi phải nỗ lực hơn nữa. Phấn đấu."
Xác nhận nơi ở của Frederica, người không trở về cùng Roswaal, Petra nhíu mày, còn Clind thì thản nhiên thề sẽ phấn đấu với thái độ bình thản.
Bên cạnh cuộc trao đổi đó, Rem nhìn nghiêng khuôn mặt Petra đang kéo tay áo mình, đành phải nghiêng đầu hỏi: "Petra-san?"
Vừa rồi, rõ ràng Petra đã ngắt lời Rem và lái sang chủ đề khác. Tất nhiên, nơi ở của Frederica cũng là chủ đề đáng quan tâm, nhưng hành động đó thật đầy ẩn ý.
Trong khi Rem đang nghi hoặc, ở phía bên kia, Emilia đang giới thiệu ông Rom với Roswaal và bắt đầu nói về sự cần thiết của các biện pháp vượt qua ranh giới phe phái. Petra nhìn theo họ, rồi bất chợt quay sang Rem, vẫy tay nhỏ ra hiệu.
Và rồi——,
"...Có phải, chị Rem cũng nhận ra chuyện về Subaru rồi không?"
"——! Cách nói đó, Petra-san cũng biết về Quyền năng của Subaru-kun..."
"Không được nói thêm nữa. ...Kẻo 『Phù Thủy』 nghe thấy đấy."
"――――"
Thấy Petra đặt ngón tay lên môi mình và nói vậy, Rem cũng bất giác im bặt.
Petra không nói rõ, nhưng cách nói và giọng điệu vừa rồi đã nói trúng phóc nội tâm của Rem——bằng chứng cho thấy Petra cũng nghĩ rằng Subaru là chủ nhân của Quyền năng 『Quay Ngược Thời Gian』. Từ những lời tiếp theo, có thể suy đoán rằng cô bé còn nắm giữ nhiều thông tin hơn cả Rem.
Nói là bị 『Phù Thủy』 nghe thấy thì có vẻ hơi hoang đường, nhưng——,
"Khi nghe tin ngài Reinhard đang cầm chân 『Phù Thủy Đố Kỵ』 ở Cồn cát Augria, thì không thể cười cho qua rằng đó là chuyện phóng đại được nhỉ."
"Ừm, cũng có liên quan đến chuyện đó. Không phải là em chắc chắn tuyệt đối đâu, nhưng em nghĩ tốt nhất là không nên nói ra chuyện này. ——Em không muốn trải qua cảm giác đó thêm lần nào nữa."
Lời thì thầm thiết tha, chứa đựng cảm giác thực tế đến đáng sợ của Petra mang theo sức nặng như thể cô bé đã từng trải nghiệm hậu quả khi thốt ra điều cấm kỵ đó.
Một cách tự nhiên, trước lời thỉnh cầu tĩnh lặng đó của Petra, Rem nuốt ngược những lời định nói vào trong cổ họng. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc cơ hội để làm sáng tỏ những công trạng thực sự của Subaru cho đến nay——,
"....Chuyện đó, người ấy chắc cũng chẳng bận tâm đâu nhỉ."
Trước khi mất trí nhớ và sau khi mất trí nhớ, Rem đã có hai cơ hội để biết về Subaru.
Điều hiểu được qua hai cơ hội đó là sự chân thành đến nao lòng của Subaru, và việc bản thân cậu ấy được đánh giá đúng hay sai, hay việc mọi thứ được phơi bày ra ánh sáng chỉ là chuyện thứ yếu.
Việc mong muốn những hành động và suy nghĩ của Subaru được ca ngợi và đền đáp, suy cho cùng cũng chỉ là quan điểm giá trị của riêng Rem mà thôi.
"Chị Rem, cho em hỏi một câu thôi."
Thấy Rem nuốt xuống lời cầu nguyện của mình, Petra nói với Rem, người vẫn còn vương vấn dư âm của sự cảm thương.
Không phải là giọng nói cố tình hạ thấp, nhưng với Rem, đó dường như là câu hỏi mà Petra đã hết sức cẩn trọng để chỉ mình Rem nghe thấy, và không ai khác ngoài Rem nghe thấy.
Cảm nhận được sự nghiêm túc giống hệt Subaru trong đó, Rem khẽ gật đầu.
"Chị Rem, nếu là để cứu Subaru, chị có thể làm bất cứ điều gì không?"
Đằng sau câu hỏi đó, Rem cảm nhận được Petra đang nói rằng "Em có thể".
Không phải là Rem nảy sinh lòng đối kháng với điều đó. Nhưng, sự suy tính chưa mất đến một giây.
"Vâng, tất nhiên rồi ạ. ——Vì chị, là Rem của Subaru-kun mà."
Bởi vì việc trả lời như vậy, đối với Rem, không cần bất kỳ sự do dự nào cả.
△▼△▼△▼△
——Từng khắc từng khắc trôi qua, Aldebaran cảm nhận rõ sự tiêu hao đang chồng chất.
"Cơm thì kiếm tại chỗ, nước thì liếm đá tạo ra từ không khí lạnh cũng được... nhưng việc bị cắt xén thời gian ngủ thì thực sự quá sức chịu đựng."
Những đòn phá hoại dai dẳng liên tục được tung ra, chúng hành hạ nhóm Aldebaran không dứt.
Hơn nữa, phần lớn thiệt hại do sự phá hoại gây ra không phải là những đòn nghiêm trọng khiến bên này bị thương hay loại khỏi vòng chiến, mà là những thủ đoạn khó chịu chỉ nhằm mục đích ép buộc tiêu hao sức lực. Nhưng rồi thi thoảng, chúng lại xen kẽ những đòn cỡ tảng đá rơi như lúc đầu ở mỏ đá, làm nổi bật sự ác độc của những thủ đoạn không cho phép lơ là dù chỉ một giây.
Vấn đề lớn nhất hiện tại là không có cách nào phòng thủ hoàn hảo trước những trò này.
"Quan nội vụ hệ chiến đấu... Quan nội vụ hệ chiến đấu, hả. Cái danh xưng thô bạo đó không phải để làm cảnh nhỉ."
Quan nội vụ của phe Emilia, Otto Suwen, là một gã đàn ông trông có vẻ ẻo lả hiền lành mà hắn đã gặp vài lần.
Vị trí trong phe là kẻ bị trêu chọc và làm chất bôi trơn, một vị trí không thể thiếu trong đời sống thường ngày, nhưng không phải là đối tượng cần cảnh giác trên chiến trường. ——Nhận thức đó là sai lầm to lớn.
Aldebaran đã quá coi thường sự thật rằng hắn ta có thể nói chuyện với bất kỳ sinh vật nào. Và giờ hắn đang phải trả giá cho điều đó bằng một áp lực và số lượng không thể tin nổi.
"Hơn nữa, vấn đề không chỉ là tên quan nội vụ âm hiểm đó... còn có chuyện của ông già và cô bé Felt nữa."
Ngoài những đòn phá hoại, điều khiến Aldebaran đau đầu hơn nữa là sự bất hòa nảy sinh trong nội bộ nhóm đồng hành, và những mầm mống rắc rối không thể ngó lơ đang nảy lộc.
Vốn dĩ, Felt không nằm trong danh sách thành viên dự tính của Aldebaran, nhưng sự hiện diện của cô bé, người cần phải mang theo vì liên quan đến 『Aldebaran』, giờ đây lại gây ra một nỗi đau lớn.
Đó là vấn đề khi Felt chạm vào cái lõi làm đảo lộn cảm xúc của Heinkel.
Có vẻ như Felt đã chạm vào phần mà Heinkel không muốn bị chạm vào nhất.
Trong khi con trai ruột Reinhard đang cầm chân 『Phù Thủy Đố Kỵ』 ở Cồn cát Augria, Heinkel đã tự tay đâm cha ruột Wilhelm khi ông đứng chắn đường như một chướng ngại vật. Felt suýt nữa phải trả giá bằng mạng sống vì đã vô ý chạm vào tinh thần đang trên đà vỡ vụn đó. ——Không, thực tế là cô bé đã phải trả giá bằng mạng sống vài lần rồi.
Nếu Aldebaran không dùng 『Lĩnh Vực』 để làm lại, cái chết của Felt đã là điều chắc chắn.
Điều đó sẽ chọc giận 『Aldebaran』 và dồn Heinkel vào đường cùng. Vốn dĩ, việc ghi đè ý thức của Aldebaran lên 『Thần Long』 đã là một trạng thái không tự nhiên. Nếu mang đến một kích thích nào đó đánh thức bản năng của 『Rồng』, ma pháp của 『Sách của Người Chết』 có thể bị giải trừ.
Vì vậy, Aldebaran đã cưỡng ép cắt đứt cuộc trò chuyện giữa Heinkel và Felt, nhưng——,
"Chỉ là liệu pháp đối phó tạm thời thôi. Nếu lỡ để ông già và cô bé Felt ở riêng với nhau, thì chuyện đâm chém nhau xảy ra là cái chắc. Nhưng giao việc trói gã Roy cho ai khác ngoài Yae thì hoàn toàn không thể... Chết tiệt, có phải đang chơi bài toán sói, dê và bắp cải đâu chứ. Mà tao cũng dở tệ món đó nữa."
Đó là cái gọi là câu đố logic, nhưng hắn đang bị đặt vào tình huống gần giống như vậy.
Tình trạng hiện tại khi phải chia sẻ trí não cho những cuộc đấu trí không cần thiết là không mong muốn, nhưng nói vậy không có nghĩa là——,
"——Dù là ngài Heinkel hay ngài Felt, nếu ngài cứ vứt bỏ tùy thích thì sẽ nhẹ gánh hơn đấy?"
"——. Đã bảo bao nhiêu lần là tao sẽ không làm thế rồi mà."
Bất chợt, một giọng nói nhẹ nhàng chen vào dòng suy tư, Aldebaran tặc lưỡi đáp lại.
Chắp tay sau lưng, bước đi như nhảy múa tiến lại gần là Yae. Nhìn thấy cô nàng đi một mình, Aldebaran nheo mắt lại bên trong mũ giáp.
"Này, sao lại đi một mình. Phải có ai đó đi cùng..."
"Ngài Felt đang ở cùng ngài Vol, Đại Tội Giám Mục thì đang bị treo lên, ngài Heinkel thì bị trói lại rồi. Tạm thời thì mọi chuyện đang yên ổn mà."
"....Kể cả thế, cũng chưa chắc là không có sơ hở đâu."
"Đúng vậy. Nhưng mà nhưng mà, chỗ có khả năng thủng lỗ lớn nhất hiện giờ là chỗ của ngài Al đấy ạ~?"
Vừa nói, Yae vừa ngồi xổm xuống trước mặt Aldebaran đang ôm một bên đầu gối dựng lên. Bị đôi mắt đỏ như mắt mèo của cô nhìn chằm chằm, Aldebaran cảm thấy khó chịu.
Dù có trả lời cộc lốc thế nào thì nhận định của cô vẫn đúng. ——Chắc chắn, người đang bị tiêu hao nặng nề nhất trong nhóm không ai khác chính là Aldebaran.
"Nhưng đó là chuyện đương nhiên. Mục tiêu tao muốn hoàn thành là lớn nhất và nhiều nhất. Vậy thì việc tao gánh vác khổ cực là lẽ thường..."
"Kết quả là, nếu ngài Al gục ngã giữa chừng thì chẳng phải là thảm họa sao?"
"...Cô muốn nói gì."
"Thì~ là~, điều bé Yae muốn nói vẫn luôn như đã nói đấy thôi. Trước khi ngài Al bẹp dí, hãy hạ thấp điều kiện chiến thắng xuống đi ạ."
"Đã bảo cái đó là...!"
"——Tại sao, ngài Al cứ phải cố chấp với những thủ đoạn sạch sẽ làm gì?"
Chống cằm lên đầu gối đã gập lại, Yae sắc sảo chen ngang.
Cảm nhận được đôi mắt híp lại như sợi chỉ của Yae hé mở và giọng nói không còn vẻ đùa cợt, Aldebaran bị chặn đứng lời nói nơi đầu môi.
Tận dụng sự im lặng đó của Aldebaran, Yae tiếp tục.
"Đối thủ sẽ không từ thủ đoạn đâu. Đương nhiên rồi. Đối thủ bị ngài Al cướp mất đồng minh, bị làm tổn thương, và hơn nữa vận mệnh thế giới đang bị đe dọa. Thì họ cũng phải liều mạng thôi~. Đường đường chính chính đối đầu trực diện, hay không từ thủ đoạn tà đạo nào."
"...Tao biết là đang làm khổ cô. Việc bị quấy rối liên tục cũng vậy, và ở Vương đô cô cũng đã phải chạm trán với 『Kiếm Quỷ』."
"Không phải đâu. Em không muốn than vãn oán trách gì cả. ...Không, theo một nghĩa nào đó, có lẽ đúng là oán trách thật đấy~"
"Cái g—"
Định nói cái gì, nhưng lời nói không thể tiếp tục.
Bất ngờ, không thể né tránh bàn tay duỗi thẳng tới của Yae, Aldebaran bị đẩy vào trán và ngã ngửa ra sau. Và rồi, Yae, người vừa đẩy ngã hắn, trườn lên đè lên người Aldebaran đang chớp mắt ngơ ngác.
"――――"
Ở khoảng cách rất gần, ánh mắt của Aldebaran và Yae giao nhau.
Trong khoảnh khắc, Aldebaran lập tức dùng đầu lưỡi chạm vào gói thuốc giấu trong răng hàm, định tự sát để làm lại khoảnh khắc này——,
"——Phu nhân đã mất rồi, thưa ngài Al."
"——Ư."
"Người đã mất rồi. Chính ngài cũng đã nói đi nói lại bao nhiêu lần rồi mà."
Ngay trước khi nuốt độc, nghe câu nói của Yae ở khoảng cách hơi thở chạm nhau, cổ họng Aldebaran phát ra tiếng.
Không cần phải nhắc. Priscilla Barielle đã chết. Đó là tiền đề của tất cả. Là lý do, là nguyên nhân, và là xiềng xích cuối cùng khiến Aldebaran đi đến quyết định này.
Vì cô ấy không còn nữa, Aldebaran mới tháo bỏ mọi xiềng xích trói buộc bản thân, biến tất cả sự tồn tại thành kẻ thù, dù biết sẽ đẩy thế giới vào hỗn mang, hắn vẫn bắt đầu việc này.
"Thật sự sao?"
"Hả...?"
"Thật sự là vậy sao? Phu nhân không còn ở đâu nữa. Nên mọi thứ giờ sao cũng được. Phản bội ai, phá hủy cái gì, bị nghĩ thế nào cũng chẳng sao cả. ——Thật sự sao?"
Những câu hỏi dồn dập khiến Aldebaran không thể cử động.
Ngay lúc này, chỉ cần một cử động lưỡi là có thể xóa bỏ khoảnh khắc này. Lấy đó làm bảo hiểm——không, giả sử không có bảo hiểm đó, có lẽ Aldebaran cũng sẽ không cử động.
Lời nói và ánh mắt của Yae có sức mạnh trói buộc hắn còn hơn cả dây thép.
Thật sự sao, cô ấy hỏi. Rốt cuộc cô ấy đang tìm kiếm câu trả lời nào?
Thật sự sao, cô ấy hỏi. Thật sự chứ. Ngoài điều đó ra còn có thể nói gì?
Thật sự sao, cô ấy hỏi. Cô ấy đang chất vấn sự đúng sai trong giác ngộ của Aldebaran.
"Kết quả thì có lẽ thật điên rồ. Thiệt hại gây ra có lẽ cũng khủng khiếp. Nhưng em cũng nghĩ thế này. ——Cách làm của ngài, vẫn luôn luôn quá sạch sẽ đấy ạ."
"Sạch sẽ...?"
"Đối đầu trực diện, vượt qua mưu kế của đối thủ, bù đắp chiến sự thiếu hụt bằng cách đánh vào điểm yếu của đối phương nhưng không để xảy ra chết chóc. Giác ngộ của ngài Al thật sạch sẽ. Chính vì thế nên mới bị dồn vào đường cùng thê thảm thế này."
"――――"
"——Ngài Al, hãy thôi khao khát mặt trời đi được không?"
Đôi tay Yae trườn tới, kẹp lấy mũ giáp của Aldebaran từ hai bên. Không phải định tháo mũ, mà là động tác không cho phép hắn lảng tránh ánh nhìn.
Động tác đó, cùng lời thì thầm đã giam cầm linh hồn Aldebaran, phong tỏa mọi cử động.
——Thôi, khao khát, mặt trời.
"Hãy bò lê dưới đất, lấm lem bùn lầy, thôi ngước nhìn bầu trời và tắm mình trong máu đi. Không sao đâu. Thân em đã nhơ nhuốc rồi, bùn hay máu, em cũng không ngại tắm cùng ngài đâu."
"——. Dù cô, có nói gì, thì tao..."
"Những thứ không thể nhượng bộ thì không cần nhượng bộ. Nhưng, nếu đã mong muốn điều đó thì đừng cố giữ mình sạch sẽ nữa. Nếu ngài chịu buông bỏ ngay cả sự sạch sẽ đó——"
Dừng lời ở đó, đôi môi Yae vẽ nên hình bán nguyệt lơi lả.
Nụ cười của Yae nhòe đi trong sắc máu ấy, trông thật mong manh, và chồng khít lên nụ cười của ai đó.
"——Sẽ không ai, có thể thắng được ngài Al của em."
——Đó là nụ cười của ai đó đã khắc sâu vào linh hồn, tạo nên hình hài của Aldebaran.
"――――"
Nở nụ cười màu máu, ngay sát bên cạnh, Yae nói như van lơn, như yêu thương, như than khóc, như kêu gọi, như dọa dẫm, như mong manh, khiến Aldebaran thở hắt ra một hơi dài.
Và rồi——,
"——Triển Khai Lĩnh Vực, Tái Định Nghĩa Ma Trận."
Để không phải buông tay những thứ thực sự khó buông, dù có phải lấm lem trong máu và bùn, hắn nghĩ.
△▼△▼△▼△
"——Ư."
Cơn đau đầu dữ dội như khoét vào não khiến Otto khẽ rên lên một tiếng.
Đã hơn hai mươi tiếng trôi qua kể từ khi cậu liên tục duy trì 『Gia hộ Ngôn linh』. Trong khoảng thời gian đó, không phải lúc nào cậu cũng kiểm tra các kênh kết nối đang mở, nhưng dù không chủ động bắt chuyện, cậu cũng không được bỏ sót bất kỳ thông tin nào bay đến.
Kết quả là, duy trì trạng thái bán khai mở gia hộ, Otto đã tiếp tục cuộc chiến đơn độc không màng ăn ngủ.
"...Có vẻ như Emilia-sama đã hội quân với nhóm Biên cảnh bá tước rồi."
Dù không thể so sánh với nhóm Aldebaran đang bị truy đuổi, nhưng để xác nhận động thái của phe đồng minh, Otto đã thả các loài động vật làm trinh sát ở cả phía trước và sau mình.
Lý do không tích cực tiếp xúc với nhóm Emilia, ngoài việc không muốn bị phân tâm, thì lý do chính là để tránh bị ngăn cản sự liều lĩnh của mình.
Nghĩ thế nào đi nữa, nếu biết Otto đã chảy máu cam nhiều đến mức một cốc nước cũng không chứa hết, nhóm Emilia chắc chắn sẽ không để cậu tiếp tục làm thế này.
"Nhưng mà, đây là việc cần thiết đấy."
Không lâu nữa, nhóm Aldebaran sẽ đến Miệng núi lửa lớn Mogoredo của Tiểu quốc gia Kararagi, và cố gắng đạt được mục đích nào đó tại đó. Có lẽ, đó là giới hạn.
Chỉ là trực giác của Otto, nhưng cậu tin chắc rằng việc để họ thực hiện điều đó sẽ là điều kiện thất bại của phe mình, và là ranh giới cuối cùng để giành lại Natsuki Subaru và Beatrice.
Vì thế, phải ngăn chặn điều đó. Nhưng, Otto không có đòn quyết định.
Người nắm giữ đòn quyết định luôn là ai đó khác ngoài Otto.
Điều Otto Suwen có thể làm chỉ là bắn yểm trợ cho ai đó ấy. ——Vì vậy, dù có phải vắt kiệt máu trong người cho đòn yểm trợ đó, cậu cũng sẽ dốc toàn lực.
『Cậu chủ, đừng chết đấy nhé.』
"...Mày không nói là đừng làm quá sức nữa nhỉ."
『Cậu chủ làm quá sức cũng như sở thích rồi còn gì. Bảo bỏ cái thứ không bỏ được thì tôi không bảo đâu. Thế nên, đừng có chết đấy.』
Nghe con rồng yêu quý Furufu ra vẻ hiểu chuyện như vậy, Otto cười khổ.
Về cơ bản, Otto đang hành động tách biệt với tất cả mọi người trong phe, nhưng để có phương tiện di chuyển và người trò chuyện khi cần thiết——để không bị cuốn quá sâu vào ngôn ngữ và suy nghĩ của các sinh vật khác qua 『Gia hộ Ngôn linh』 mà không quay lại được, cậu chỉ đi cùng với Furufu.
Quả nhiên, gắn bó từ nhỏ nên Furufu dường như nhìn thấu suy nghĩ và hành động của Otto, sự đáng tin cậy đó đã cứu cậu rất nhiều lần.
Như những lúc hành động trong núi sâu xa rời con người thế này, lại càng thấm thía.
『Không biết có hiệu quả không, nhưng cậu ngủ một chút thì sao? Theo chuyện lúc nãy thì đối phương cũng đang nghỉ ngơi... Giờ thì không lo mất dấu, có thể nghỉ được chứ?』
"Mày nói gì thế? Đang nghỉ thì đừng có làm phiền chứ. Ngược lại, giờ mới là lúc kiếm ăn đấy."
『Coi tình huống này là lúc kiếm ăn thì cậu chủ lại mắc tật xấu rồi đấy ạ.』
Furfrou lắc cái cổ to bè vẻ ngán ngẩm. Giọng điệu và thái độ thong dong đó, nếu xét theo tình hình hiện tại, có vẻ quá mức bình chân như vại. Nhưng nếu hiểu rằng đó là sự vô tư cố ý để Otto không bị cuống, thì cũng chẳng thể giận nổi.
Thực tế, trong lúc nói chuyện với Furfrou, khí lực của Otto dần hồi phục từng chút một. ——Nhờ đó, có vẻ cậu có thể cố thêm chút nữa.
『Tôi cũng đâu có định làm thế đâu chứ lị.』
"Dù không định làm thế thì mày cũng giúp tao nhiều lắm rồi. Furfrou của tao là cộng sự tuyệt vời nhất."
『Cậu chủ khéo nịnh quá đi à!』
Otto mỉm cười trước tiếng gầm gừ trầm thấp có vẻ bất mãn của Furfrou rồi hít một hơi thật sâu. Sau đó, cậu tập trung ý thức trở lại kênh kết nối, bắt đầu giao tiếp lại với đám chim chóc, côn trùng và đàn cá đang được giao nhiệm vụ theo dõi nhóm Aldebaran, cố gắng thu thập động tĩnh của đối phương nhiều nhất có thể.
Tất nhiên, vì cần phải trao đổi ngôn từ với động vật, việc theo dõi này của Otto sẽ chậm hơn thời gian thực một chút, tồn tại một độ trễ nhất định.
Dẫu vậy, việc cậu không để mất dấu nhóm Aldebaran và vẫn tiếp tục bám đuổi không buông chính là nhờ công lớn của loài bọ Zodda. Hầu hết các loài động vật đều khiếp sợ trước khí tức của 『Thần Long』 mà đối phương đang điều khiển, nên dù có cầu xin tha thiết thế nào chúng cũng không chịu tiến sâu hơn một mức nhất định.
Tuy nhiên, bọ Zodda thì khác. Vì coi trọng sự tồn tại và tương lai của bầy đàn hơn cá thể, chúng là những tay trinh sát cừ khôi dám tiếp cận mà không hề sợ hãi cả 『Thần Long』 để mang thông tin về. Sau khi vụ này kết thúc, cậu nhất định phải hậu đãi chúng, bao gồm cả vùng đất an lành đã hứa hẹn.
『Nếu cậu thiên vị bọ Zodda quá mức, cô chủ Frederica và cô chủ Petra sẽ càng nhăn mặt khó chịu hơn cho xem.』
"Tao biết là chẳng hiểu sao phụ nữ thường ghét bọ Zodda mà. Nhưng nếu biết được chiến công lần này, biết đâu họ sẽ thay đổi cách nhìn đấy."
Tuy nói vậy, Otto cũng hiểu hy vọng đó rất mong manh.
Chưa nói đến hội phụ nữ, ngay cả Garfiel cũng có vẻ bài xích bọ Zodda, một phần do trận chiến với Otto tại 『Thánh Địa』 trước kia. Subaru và Beatrice sau khi được giải cứu an toàn mà nghe về đóng góp của bọ Zodda thì sẽ làm vẻ mặt thế nào đây——,
"Ít nhất, cũng nên để họ trực tiếp nói lời cảm ơn với đại diện của bầy đàn——"
"——Chuyện đó, em nghĩ là hơi khó đấy nhé~?"
"――――"
Trong khoảnh khắc, một giọng nói không phải của côn trùng, thú nhỏ hay Furfrou lướt qua bên tai Otto. Ngay khi cậu vừa nín thở, cả người Otto bất ngờ bị treo ngược lên không trung.
『Cậu chủ!!』
Không có xe rồng, trọng lượng của Otto đang cưỡi trực tiếp trên lưng biến mất, Furfrou nhận ra liền hét lên thảng thốt.
Tiếng gào của Furfrou trở nên vô vọng. Otto bị treo lên một cái cây khẳng khiu trong núi, cảm giác mảnh khảnh quấn chặt lấy tay và cổ siết lại, cậu vùng vẫy chân giữa không trung.
Cậu gắng gượng chèn ngón tay vào giữa cổ để tránh bị ngạt thở ngay lập tức, nhưng——,
"Hự, khụ... ư."
"Trông không giống nhân sự chuyên chiến đấu, thế mà phản ứng tức thời cũng ngoạn mục ghê. Cái này gọi là tâm thế thường trực chiến trường nhỉ? Anh trai à, biết đâu anh cũng có thể thành danh với tư cách một Shinobi đấy?"
Otto bị treo lủng lẳng đung đưa, dưới chân cậu hiện lên một bóng người mảnh khảnh. Đó là một thiếu nữ với mái tóc đỏ, khoác trên mình bộ trang phục hầu gái pha trộn yếu tố Waso——những đặc điểm hoàn toàn trùng khớp.
Một thành viên trong băng của Aldebaran, kẻ địch mà Otto buộc phải loại bỏ——,
"Đấy, em đã nói rồi mà, ngài Al. ——Không ai có thể thắng được ngài đâu."
——Shinobi đỏ, Yae Tenzen, ửng hồng đôi má, ngước nhìn Otto đang bị treo lên như thế.
0 Bình luận