Batenkaitos, kẻ lẽ ra đã cạo lấy tên của Felt và bắt đầu 『Bữa ăn』, lại đang nôn mửa.
Rên rỉ đau đớn, nôn ra cả dịch vị, thái độ của 『Phàm Ăn』 không hề giả dối. Rõ ràng hắn không hề ăn thứ gì có hình thù cụ thể, vậy mà khi nôn lại như bị vắt kiệt cả dạ dày.
Một cảnh tượng kỳ quái khiến người ta nảy ra những cảm tưởng vô nghĩa như vậy.
"Chết tiệt, đau quá... Giỡn mặt với tao à..."
Felt vuốt lại lồng ngực bị đẩy mạnh, đứng dậy với bộ dạng đầy vết trầy xước. Biểu cảm của cô chứa đầy sự cáu kỉnh và bất mãn, nhưng không có vẻ gì là chịu tổn thương chí mạng.
Nhóm Beatrice thu cô vào tầm mắt cũng không hề quên mất Felt.
Bữa ăn của 『Phàm Ăn』 đã thất bại.
"Gặc, khụ, oẹẹẹ!"
"Không hiểu lý do là gì nhưng... cơ hội đây rồi!"
Dynas tung đòn tập kích vào Batenkaitos đang trào dịch vị ra khóe miệng và hoàn toàn mất ý thức về chiến trường.
Song kiếm lật ngược, giáng xuống Batenkaitos không chút thương tình.
Ánh kiếm của thanh đoản đao áp sát vùng cổ không phòng bị, và――,
"G, aaaa!"
Một tiếng gầm như dã thú vang lên, Batenkaitos dùng thể thuật gạt phăng lưỡi kiếm.
Mái tóc né tránh chậm trễ bị trảm kích cắt đứt, nhưng không đến mức rách da. Xoay cơ thể nhỏ bé với tốc độ cao, 『Phàm Ăn』 thoát khỏi phạm vi tấn công bằng những cử động như cơn ác mộng.
"Thương nhân!"
"Tôi biết rồi mà!!"
Đáp lại tiếng gọi của Beatrice, Otto vung mạnh cánh tay phải. Hai viên ma khoáng thạch ném ra từ tay áo cậu trúng vào Batenkaitos vừa né đòn.
Trong khoảnh khắc, ánh sáng bùng nổ, dòng chảy ma lực sinh ra thổi bay cơ thể hắn――nhưng Batenkaitos đã ứng phó với điều này bằng phản xạ thần kinh kinh hoàng.
"Humaaa!"
Ngay khoảnh khắc ánh sáng bùng lên chực nuốt chửng Batenkaitos vào sức mạnh hủy diệt, hắn kích hoạt ma pháp, bao bọc những viên ma khoáng thạch đang nổ trong băng và đóng băng chúng lại.
Vụ nổ của ma khoáng thạch mất đi nơi giải phóng sức mạnh, chỉ còn là những cục băng rơi xuống đất lộp độp. Một kỹ thuật siêu cao cấp chèn thuật thức vào sóng ma lực vô sắc với tốc độ cực nhanh.
Ngay cả điều đó có lẽ cũng là do một trong những cái 『Tên』 mà Batenkaitos đã ăn từ trước đến nay thực hiện được. Nghĩ đến việc 『Ai đó』 đã luyện được kỹ thuật đến mức ấy cũng bị dìm sâu vào đáy dạ dày mà không còn lưu lại trong ký ức của bất kỳ ai, thật khiến người ta muốn nôn mửa.
Nhưng, giờ những cảm thán đó phải để sau.
Điều quan trọng lúc này là――.
"Hàaa! Nguy hiểm nguy hiểm... nhưng mà, đỡ được rồi nha."
Đá văng tảng băng nhốt ma khoáng thạch xuống mương nước, Batenkaitos cười. Hắn nhổ toẹt dịch vị còn sót lại, lấy tay lau miệng rồi nghiêng đầu.
Đôi mắt đục ngầu đó nhìn vào Felt đang xoay tay chân kiểm tra mức độ thương tích. Nhận ra Batenkaitos đang nhìn mình, Felt hừ mũi.
"Gì. Tao cũng đang điên tiết với mày y như thế đấy."
"Điên tiết gì chứ, không dám đâu, bọn ta đang khâm phục đấy chứ lị. Nhìn bề ngoài cứ tưởng đầu óc ngu si, xin lỗi nha."
"Hả? Mày đang nói cái quái gì..."
"Không ngờ, đối đầu với bọn ta mà lại có cái sự khôn vặt dùng tên giả cơ đấy. Bị lừa hoàn toàn luôn. Bọn ta đã định tránh việc ăn uống thô tục cho đến khi vạch trần được 『Tên』 thật rồi mà... Ai ngờ đâu, lại bị gậy ông đập lưng ông thế này."
"――――"
Nghe Batenkaitos nhắc đến tên giả, Felt im bặt.
Phản ứng cau mày của Felt là phản ứng của người nghe được điều gì đó ngoài dự tính. Có lẽ nên xem như cô ấy không hề biết gì về điều mà Batenkaitos vừa nói.
Mặt khác, Beatrice nghe câu chuyện vừa rồi đã hiểu ra nguyên nhân thất bại trong 『Bữa ăn』 lúc nãy của Batenkaitos.
Batenkaitos là kẻ sở hữu quyền năng chạm vào người đã biết 『Tên』 và bằng cách nào đó ăn luôn 『Tên』 của họ――nhưng, đó cần phải là tên chính thức.
Tên giả, hay những thứ như biệt danh thì sẽ không có tác dụng.
Chỉ với cái tên Felt thì chưa thỏa mãn điều kiện của 『Bữa ăn』, nên Batenkaitos sau khi nếm nó đã phải nếm mùi đau khổ.
Nếu vậy thì,
"Ông anh đằng kia và Felt-chan... có tới hai người không biết tên, mà cả hai đều là đối tượng đã quyết định sẽ ăn, phiền phức thật đấy nha."
Otto hoàn toàn không biết tên, và Felt dường như đang dùng tên giả.
Thái độ của 『Phàm Ăn』 coi Dynas đã lộ tên và Beatrice được biết đến từ ký ức của Rem không còn là trở ngại nữa thật khiến người ta bực mình. Nhưng nếu hắn cứ khăng khăng tự xưng là nhà mỹ thực và cố chấp với việc ăn 『Tên』, thì đó cũng là cơ hội để lợi dụng.
"Này! Nãy giờ tao im lặng nghe, mày đang vu khống cái gì đấy hả?"
Beatrice đang suy tính, và Batenkaitos đang liếc nhìn ngạo nghễ. Trong khi Otto và Dynas cũng đang canh chừng thời cơ, người lớn tiếng quát là Felt.
Cô bực bội vì bị người ta đưa ra kết luận trong khi gạt mình ra rìa, chĩa Meteor vào Batenkaitos và gầm lên.
"Tên giả với chả tên thật, đừng có giỡn mặt. Tao đã sống mười lăm năm nay với cái tên Felt mà ông già Rom đặt cho rồi. Bảo đó là giả thì đùa không vui đâu."
"Là kiểu đương sự không tự nhận thức được tên giả sao. Thế thì, cha nuôi của cô đã làm rất khéo đấy nhỉ. Với bọn ta thì cực kỳ phiền phức nhưng mà... tóm lại, trước cái tên đó, cô đã được đặt cho một cái tên đàng hoàng rồi."
"Cái tên mà lũ cha mẹ khốn kiếp vứt tao ở khu ổ chuột đặt cho á? Thế thì chắc là 『Đồ phiền phức』 hoặc 『Kẻ ăn bám』 hay 『Rác rưởi』 thôi. Nói thế rồi mày có định liếm thử xem không?"
"Đoán mò rồi thử hết một lượt thì trái với ý thức của nhà mỹ thực lắm nha. ――A, phải rồi."
Trước Felt đang nhe chiếc răng khểnh và nở nụ cười giận dữ, Batenkaitos vỗ tay. Hắn nhìn cơ thể Felt từ trên xuống dưới rồi nói:
"Sau khi ăn hết những kẻ ngoài cô, bọn ta sẽ bảo quản cô thật cẩn thận. Rồi thì, đi gặp lão già Rom đã đặt cái tên giả cho cô nhé. Nếu là lão già Rom thì có khi biết tên cô đấy. Bọn ta ấy mà, khoản moi tin tức từ những gì người ta biết là giỏi lắm. Cứ giao cho bọn ta."
"......Tốn công tốn sức đến thế cơ à. Không có lựa chọn từ bỏ sao ạ?"
Trước 『Phàm Ăn』 đang nói ra những dự định xấu xa, Otto buột miệng xen vào. Nghe vậy, Batenkaitos đưa tay lên miệng, rung cổ họng vẻ thích thú:
"Nếu số lượng sinh mệnh trên thế gian là hữu hạn, thì số lượng xứng đáng làm mỹ thực trong đó cũng là hữu hạn. Vậy thì, bọn ta sẽ không bỏ lỡ cơ hội gặp gỡ những món mỹ thực có hạn đó đâu. Bạo ẩm! Bạo thực! Liếm láp, mút mát, húp trọn, cạo sạch, liếm sạch cả nước sốt trên đĩa để thưởng thức. Ấy chết, tất nhiên ông anh cũng không phải ngoại lệ đâu nên cứ yên tâm nhé?"
Ánh mắt của Batenkaitos quyết tâm không để lọt bốn người còn lại ở nơi này.
Sự cố chấp với việc ăn uống của 『Phàm Ăn』 là điều không thể hiểu nổi đối với nhóm Beatrice, những người được đánh giá là xứng đáng làm 『Mỹ thực』. Chỉ là, chẳng có ý nghĩa gì hơn ngoài việc bị một kẻ phiền phức thù dai để mắt tới.
Và, cái dục vọng dẫn đến việc ăn uống của kẻ báng bổ đó đã chọc giận Felt ghê gớm.
"Vậy sao. Nếu không giải quyết ở đây, thì mày định đụng đến cả ông già Rom nhỉ."
Nói bằng giọng tĩnh lặng, Felt vung chân.
Chiếc giày văng ra, Felt làm tương tự với chân còn lại. Đôi chân trần đạp lên mặt đá, cô đá lăn cây Meteor sang một bên và rút dao găm ra.
"――? Không hiểu nha, Felt-chan. Cái đó, không phải là chủ bài sao?"
"So với việc dựa vào đạo cụ chưa quen, thì thế này dễ làm hơn. Vốn dĩ, cũng chẳng phải thứ đáng để câu nệ đến thế. Đạo cụ thì để kẻ dùng được, dùng cái nào dễ dùng thì tốt hơn, nhỉ!"
Đôi chân trần co lại như bám chặt lấy mặt đất, và khoảnh khắc tiếp theo cơ thể Felt bắn về phía trước như được bật lò xo. Tốc độ tiếp cận chỉ trong nháy mắt, quả thực như một cơn gió.
Điều này khiến Batenkaitos cũng phải trợn mắt, quên cả thái độ thong dong để đối phó với lưỡi dao đang vung tới. Vung tay, né người, lôi ra những thể thuật chìm trong ký ức để ứng chiến.
"Hyaa!"
Tốc độ của Felt chân trần đã vượt qua cái đà mà một thiếu nữ nhanh nhẹn đơn thuần có thể tạo ra.
Sự trợ giúp của sức mạnh vượt qua trí tuệ con người――tức là chắc chắn đang mang Gia hộ. Dao găm lóe lên liên tục, giao tranh khá cân sức với đoản kiếm thuật của Batenkaitos.
Đương nhiên, về kỹ năng thì Batenkaitos áp đảo hoàn toàn, nhưng Felt không bị đè bẹp là nhờ có sự yểm trợ của Dynas.
"Cơ thể ngọc ngà, đừng có làm quá sức!"
"Ông chú mới là đồ ồn ào, đừng có chậm trễ đấy!"
Điều khiển song kiếm điêu luyện, Dynas cố gắng bịt kín những kẽ hở phản công của 『Phàm Ăn』. Trong lúc đó Felt vòng ra điểm mù của 『Phàm Ăn』 và tập kích, tiếng thép va vào nhau vang lên, bóng của ba người hòa vào nhau giữa những tia lửa tóe ra.
Lại là một trận hỗn chiến thiếu đòn quyết định.
Tuy nhiên lần này, đòn quyết định đã được chuẩn bị kỹ lưỡng bên ngoài vòng hỗn chiến――.
"Thuật thức... đã thông, giáng xuống đây!"
"Hai người, tránh ra!"
Bị đặt ra ngoài vòng chiến, cô dành thời gian cẩn thận để xây dựng một thuật thức.
Công việc mà bình thường chẳng cần tốn mấy sức, nay lại phải thêm vào những công đoạn chú ý tỉ mỉ do bị chèn thêm bộ lọc thừa thãi.
Kết quả của bao nhiêu công sức đó, cuối cùng nó cũng thành hình.
"――――"
Theo tiếng hét của Otto, Felt và Dynas rời khỏi Batenkaitos. 『Phàm Ăn』 vội vươn tay về phía Felt, nhưng dù có chạm được thì việc chuẩn bị để ăn 『Tên』 của Felt cũng chưa hoàn tất.
"Buông, ra!"
Giật phắt cổ chân bị nắm thô bạo, Felt nhảy lùi ra sau thật xa bằng một chân. Dynas cũng lăn mình rời khỏi chỗ đó, chỉ còn lại 『Phàm Ăn』 trên đường đạn của Beatrice.
Nhắm vào đó, Beatrice hoàn tất ma pháp cần 『Nghìn』 phần sức mạnh để phát động bằng cách rót thẳng 『Nghìn』 phần vào.
"Lần này không phải đùa đâu, là thật đấy... Ul Minya!!"
Đáp lại lời niệm chú, ánh sáng tím bùng phát, vẽ thành vòng tròn ánh sáng lấy Batenkaitos làm trung tâm. Batenkaitos ngẩng mặt lên tự hỏi chuyện gì xảy ra, nhưng phản ứng đó đã quá trễ.
Không phải thủ thế, mà vắt chân lên cổ chạy trốn mới là đáp án chính xác.
"――Hự!"
Vòng sáng đồng loạt thu hẹp lại, thân mình Batenkaitos cùng cánh tay bị vòng tròn kìm chặt. 『Phàm Ăn』 bị khóa chặt phần thân trên, tiếp đó các vòng sáng liên kết lại để phong tỏa hắn.
Nếu cứ thế bị bao bọc toàn thân trong vòng sáng, hắn sẽ không thể thoát khỏi uy lực của Ul Minya.
Ánh sáng tím kết tinh lần lượt siết chặt phần thân trên của Batenkaitos. Sự chi phối của vòng tròn lan xuống tận thân dưới, 『Phàm Ăn』 cảm thấy không thể cử động liền ngã gục tại chỗ.
Và rồi phát ra âm thanh như nghiền nát cả không khí, luồng sáng màu tím sẫm khổng lồ nổi lên trên đầu kẻ báng bổ đang ngã gục, chĩa mũi nhọn về phía Batenkaitos.
Uy lực của Ul Minya giam cầm và nghiền nát.
Sự hủy diệt mà Beatrice đã dốc hết kỹ thuật mình có để khẩn cấp nhồi nhét vào và hiện thực hóa, giờ trút xuống đầu Batenkaitos.
"――――!"
Tiếng gầm rú nghe khàn đặc, nhưng nó đã bị xóa sổ trước ánh sáng tím hủy diệt.
Mặt đá bị bóc lên bởi uy lực ánh sáng áp đảo, luồng gió bùng nổ cuốn phăng quảng trường trong ánh sáng và khói bụi, tà váy của Beatrice bay phần phật.
"Được chưa!?"
"Xong chưa ạ!?"
"Xong rồi hả!?"
Bị gió thổi bạt đi, ba người đang nằm rạp xuống đồng thanh cất tiếng.
Ngay giữa tâm chấn, Batenkaitos ở đó không có cách nào né tránh. Nếu hứng trọn đòn vừa rồi, cơ thể đó sẽ không còn lại dù chỉ một mảnh xương mà tan biến――.
"Vẫn chưa xong đâu!"
――Đúng, nếu trúng trực diện.
Beatrice cất giọng cao cảnh báo, sắc mặt ba người vừa reo hò thay đổi. Việc Beatrice nhận ra sai lầm sớm hơn ba người họ không phải chuyện khó hiểu.
Là cảm giác.
"――Còn lại, bốn viên."
Viên Đại ma thạch trong túi áo không chịu nổi thuật thức Ul Minya, đã vỡ tan ngay trước khi kịp kết liễu Batenkaitos.
Dù đã đưa được đến bước phát động, nhưng nó lại biến mất ở vị trí không đủ để phát huy toàn bộ hiệu quả. Ánh sáng không đủ để thiêu rụi Batenkaitos, và cơ thể của 『Phàm Ăn』――,
"Cú vừa rồi làm bọn ta hơi hoảng đấy!"
"――!"
Xuyên qua làn khói bụi, Batenkaitos từ tư thế thấp lao vào Beatrice. Từ uy lực của ma pháp vừa rồi, hắn đã phán đoán ra ai là kẻ cần phải loại bỏ sớm nhất.
Beatrice sở hữu kỹ thuật trác tuyệt của một pháp sư, nhưng thân pháp của cô chỉ là người thường――đúng như vẻ ngoài, không thoát khỏi phạm vi của một bé gái.
Cô không có khả năng cận chiến với Batenkaitos, kẻ điều khiển thể thuật bậc thầy.
Do đó, đối mặt với sự tiếp cận này, Beatrice lập tức sử dụng viên ma thạch thứ ba.
"――Murak!"
"Dù có giở trò vặt thì――"
Ngay trước khi tay Batenkaitos chạm tới, lời niệm chú của Beatrice đã kịp đi trước một bước.
Đầu ngón tay vươn ra chứa đựng ý chí quyết tâm không để Beatrice trốn thoát dù có bất kỳ sự cản trở nào. Nhưng, ý định đó lại một lần nữa trật lất.
Khoảnh khắc đầu ngón tay tưởng như đã sượt qua váy, cơ thể Beatrice bỗng bị thổi bay ra sau tựa chiếc lá cuốn theo chiều gió.
"――――"
『Murak』 mà Beatrice niệm là Âm ma pháp can thiệp vào trọng lực. Là ma pháp can thiệp vào lực hút xuống mặt đất hay trọng lượng của bản thân, nhưng Beatrice đã lợi dụng nó để khiến trọng lượng của mình hoàn toàn trở về không trong tích tắc.
Đến mức nổi lên theo gió và bị bật ra xa bởi đầu ngón tay định chạm vào.
"C, cái con――!?"
Đúng như dự tính, cơ thể Beatrice rời xa Batenkaitos, bay thẳng một mạch về phía rìa quảng trường lớn. Batenkaitos định đuổi theo, nhưng lại nghe thấy tiếng bước chân rầm rập phát ra từ phía sau, hắn vội vàng quay lại theo phản xạ.
Hắn vung dao găm ra sau lưng, định chém kẻ chen ngang vô duyên. Tuy nhiên, đòn đó chém vào hư không. Bởi vì ở đó không có chủ nhân của tiếng bước chân nào cả, và:
"Garfiel hay 『Kẻ Săn Ruột』, ai cũng dính bẫy này hết!"
Nhờ ứng dụng của Phong ma pháp, Otto đã 『Thổi bay tiếng bước chân』 và ném thêm ma thạch vào Batenkaitos lúc này đã quay lưng lại. Sóng nhiệt của ma thạch nổ tung ập vào tấm lưng trần trụi, và lần này Batenkaitos bị thổi bay bởi luồng gió nổ không thể phòng ngự.
"Lần này thì kết thúc thật rồi!"
Batenkaitos lăn lông lốc trên quảng trường, nằm sóng soài tứ chi. Dynas lao vào, cầm ngược song kiếm định tung đòn kết liễu――,
"――――"
Thiếu niên đang ngã gục khẽ thì thầm điều gì đó.
Dù đó là lời xin tha mạng hay lời hối hận thì Dynas cũng không do dự. Với ông, người sống bằng nghề lính đánh thuê, việc tước đoạt mạng sống là kết quả của sự cạnh tranh khốc liệt.
Ở đó vấn đề người lớn hay trẻ con chỉ là chuyện nhỏ nhặt, việc thương xót hay hối hận tất cả chỉ là cảm thương có thể làm sau khi đã sống sót.
Vì thế ông đã dứt khoát. Tuy nhiên, dù động tác của Dynas dứt khoát không chút ngập ngừng, ông vẫn không khỏi ôm nỗi thắc mắc trong lòng.
Bởi tiếng thì thầm vừa rồi của Batenkaitos, nghe như thế này.
――Nguyệt thực.
"――Hả?"
Ngay sau khi nhận ra âm thanh chính xác đó, một tiếng kêu ngớ ngẩn thốt ra.
Khoảnh khắc tiếp theo, tứ chi của Dynas đồng loạt phun máu. Trên tứ chi lần lượt hiện ra những vết thương do dao găm đâm sâu hoắm, gân bị khoét đi một cách chính xác.
Chức năng tứ chi hoàn toàn bị phế bỏ, không thể ngăn cơ thể đổ sụp xuống.
"Hự, a!?"
Dynas ngã đập mặt xuống nền đá, đầu ông bị đạp mạnh từ ngay phía trên. Mũi bị nghiền nát xuống mặt đá, ý thức của Dynas bị nuốt chửng bởi cú va chạm và bay biến.
Dynas nằm sấp bất động, Batenkaitos đá vào người ông, đứng dậy và từ từ quay lại nhìn về phía Otto.
"......A."
Đó không phải lần đầu ánh mắt cậu giao nhau với đôi mắt đục ngầu kia.
Vậy mà tinh thần của Otto đã bị đôi mắt đục ngầu đó trói chặt trong nháy mắt.
Bởi sự điên cuồng và oán hận cuộn xoáy trong đó đen tối hơn hẳn so với lúc nãy một trời một vực.
"――――"
Chỉ trong một khoảnh khắc.
Khoảng cách bị thu hẹp trong nháy mắt, và khi nhận ra thì hai chân Otto đã bị cái nóng thiêu đốt xuyên qua. Nhìn xuống thì thấy mặt trước đùi của cả hai chân bị dao găm khoét sâu tạo thành vết thương hình chữ thập.
Tựa như gọt vỏ trái cây, quần và lớp da bên dưới bị lột toạc. Mặt cắt đỏ hỏn dưới lớp da và cơ bắp màu hồng, bên trong đó là những dây thần kinh trắng hếu và xương, cùng những mạch máu xanh không hề bị tổn thương chút nào được bóc tách ra, khiến cổ họng Otto nghẹn lại vì một cảm thán không đúng lúc.
Ngỡ ngàng. Một kỹ thuật đẹp đến mức này, cậu chưa từng được chiêm ngưỡng bao giờ.
Xuất huyết tối thiểu... không, hoàn toàn không có chút máu nào chảy ra. Kỹ thuật dùng dao điêu luyện thực sự đã phá hủy cơ thể con người một cách đầy tính thẩm mỹ đến nhường này.
"――――"
Ngồi xổm xuống, Batenkaitos đặt một nụ hôn lên miệng vết thương. Chiếc lưỡi thô ráp liếm láp toàn bộ những phần quan trọng bên trong lớp da chân của Otto.
Cơ bắp, xương, mạch máu, dây thần kinh... cảm giác bị liếm lên những thứ trần trụi đó khiến toàn thân hắn run rẩy. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cả thị giác lẫn xúc giác đều bị cơn buồn nôn không thể kìm nén cùng cơn đau kịch liệt làm cho não bộ Otto như muốn sôi sục.
"A, ááááááá——!?"
Máu không hề chảy ra. Thật không thể hiểu nổi.
Chỉ có cơn đau là tồn tại. Cơn đau tuyệt diệu như thể thay cho máu phun trào; xương và dây thần kinh trần trụi bị gió ẩm vuốt ve, từng thớ cơ như bị kim châm bóc tách tỉ mỉ.
Tầm nhìn chớp tắt, não bộ nổ tung. Cơ quan nhận thức nỗi đau từ chối tiếp nhận thực tại. Cổ họng gào thét run lên bần bật như muốn thổ huyết, đôi chân bất động thậm chí còn không thể giãy giụa.
Và rồi, trong khi Otto gào thét, Batenkaitos nhìn xuống hắn và nghiêng đầu. Mái tóc nâu sẫm dài trượt xuống bờ vai, 『Phàm Ăn』 thở dài như thể mệt mỏi lắm.
"Tưởng là nghỉ ăn mà ra nông nỗi này. Mỹ thực hay Ác thực thì sao cũng được... Thật tình, ngoài bọn ta ra chẳng ai hiểu ăn uống thực sự là gì cả."
Hắn thu lại nụ cười và thái độ điên loạn trước đó, thay bằng một giọng điệu thấu đáo đến lạ lùng.
Batenkaitos chậm rãi lắc đầu, cử chỉ như thể đang tự giễu... nhưng ngay sau đó, biểu cảm hắn thay đổi cái rụp.
"Đừng có nói cái kiểu đó chứ. Đúng là chơi đùa một chút cũng có phiền phức thật, nhưng nhờ vậy mới tìm thấy món ngon hợp gu Louis mà."
Nhe nanh, Batenkaitos ngoái cổ nhìn về phía nhóm Beatrice. Ánh nhìn đó, cùng với thảm trạng của Otto khiến hai thiếu nữ bất giác nín thở. Nhưng nhìn thấy phản ứng của họ, biểu cảm của Batenkaitos lại chuyển sang trống rỗng và uể oải.
"Đúng là trông cũng không tệ... nhưng quan trọng là đảm bảo vật chứa hơn là thứ bên trong chứ. Với lại, mô tả trong Phúc Âm Thư vẫn chưa đọc hết nữa."
"Louis có thể không thấy, nhưng đứa trẻ bên trong chúng ta đang mách bảo đấy. Là Beatrice-sama ở đằng kia kìa, có lẽ thế. Nếu làm tới nơi tới chốn thì cả tâm lẫn thân đều sẽ được lấp đầy, chẳng phải là cơ hội tuyệt vời sao!"
Nhìn sang phải rồi nói, nhìn sang trái rồi đáp, Batenkaitos không phải độc thoại trong tâm trí, mà là tự hỏi tự trả lời theo cách mà người ngoài cũng thấy rõ mồn một.
Cảnh tượng đó cứ như thể hắn đang trò chuyện với một kẻ nào khác ở bên trong mình vậy.
Không, thực tế, khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra.
Kẻ báng bổ nuốt chửng 『Tên』, bên trong Roy Batenkaitos chứa vô số linh hồn. Nếu vậy, việc hắn trao đổi ngôn từ, hay thậm chí là hội ý với bất kỳ ai trong số đó cũng là điều khả thi.
Nếu thế thì màn tự hỏi tự trả lời gớm ghiếc này cũng có thể hiểu được.
"Cử động được không đấy, Nhóc con?"
"Hả? Đằng ấy mới đúng, đừng có mà sợ vãi ra quần đấy nhé, Lùn."
Vừa chửi nhau, Beatrice và Felt vừa trao đổi ý định. Nhìn sâu vào mắt nhau, họ xác nhận rằng ý chí chiến đấu của cả hai đều chưa bị bẻ gãy.
Felt khịt mũi một cái, hất cằm ra hiệu về một góc quảng trường lớn. Beatrice xác nhận những thứ nằm rải rác ở đó và nhận ra ý đồ của cô.
"......Lát nữa bọn chúng sẽ nhắm vào Betty đấy nhỉ. Ta sẽ cầm chân hắn cho."
"Cầm chân nổi không đó? Nếu là quấy rối thì để bà đây..."
"Không thể kỳ vọng vào một đứa ngốc đến mức nôn mửa hai lần được đâu nhỉ. Với lại đòn quyết định thì dù có giãy giụa thế nào Betty cũng không dùng được. Chỉ có ngươi làm được thôi."
Trước đề xuất của Beatrice, Felt tỏ vẻ suy tư. Nhưng rồi cô nhíu mày, lập tức lắc đầu, vò mạnh mái tóc vàng và hét lên "Aaaa!".
Sau đó, cô hướng nắm đấm về phía Beatrice.
"Đừng có mà làm hỏng việc đấy, Nhóc con."
"Ngươi cũng thế đấy, Lùn."
Không đáp lại nắm đấm đang hướng tới, cả hai chỉ buông lời cay độc rồi lao vào trận quyết chiến.
Cuộc thảo luận của nhóm Beatrice kết thúc gần như cùng lúc với màn tự hỏi tự trả lời của Batenkaitos. Với sức chiến đấu đã hạ gục cả Dynas và Otto, nếu hắn phát huy toàn bộ sức mạnh đó, Beatrice không tự tin có thể đối đầu trực diện.
"Vậy thì, chuẩn bị xong chưa ạ, Beatrice-samaaa?"
"Nếu trả lời chưa xong mà được cho thêm thời gian thì ta sẽ nói thế. Nhưng nếu không phải vậy thì câu hỏi chẳng có ý nghĩa gì đâu nhỉ."
"Hoàn toàn chính xác. Thế thì, một lần nữa——ITADAKIMASU!"
Từ chính diện, Batenkaitos lao thẳng một mạch về phía Beatrice. Tốc độ không nhanh như mối đe dọa ác mộng lúc nãy. Tuy nhiên, bấy nhiêu cũng đủ là mối đe dọa với Beatrice. Sự bất lợi trong cận chiến vẫn không thay đổi.
Chính vì thế, không đối đầu trực diện mới là bản lĩnh của người sử dụng Âm ma pháp.
"Nààày, thìii——!"
Ngay phía trước Beatrice, Batenkaitos chống tay xuống đất, xoay người theo chiều dọc. Gót chân giáng xuống lao tới ngay trên đỉnh đầu Beatrice, một đòn sắc bén đâm thẳng vào thóp của thiếu nữ.
"Không dễ thế đâu."
Trong gang tấc, cơ thể Beatrice lại một lần nữa ngả về phía sau nhờ áp lực gió từ cú đá. Đó là kết quả của việc cô vẫn giữ nguyên hiệu quả của 『Murak』 đã kích hoạt trước đó mà không ngắt đi.
Ngả người ra sau theo áp lực gió, Beatrice bật nhảy thật cao ngay tại chỗ. Được giải phóng khỏi trọng lực, cơ thể thiếu nữ không còn chịu sự kìm kẹp của trọng lượng, bay lên nhẹ tênh.
Tà váy khéo léo tung bay, cơ thể Beatrice đón gió nhảy múa bất quy tắc giữa không trung.
"Đẹp lắm! Nhưng mà, xử lý còn non!"
Batenkaitos vươn lưỡi ra, vòng ra điểm rơi, không đợi cô tiếp đất mà lao tới tóm lấy Beatrice đang lơ lửng giữa trời.
Với khí thế và độ chính xác như loài chim săn mồi bắt gọn con mồi, đầu ngón tay hắn vươn tới Beatrice. Nhưng đồng thời, đó cũng là bằng chứng cho thấy đối phương đã dụ hắn lên không trung, nơi không còn đường lui.
Vì đạn dược ma pháp có hạn, việc đánh trúng là tiêu điểm quan trọng nhất.
Beatrice hướng lòng bàn tay về phía Batenkaitos đang lao tới từ bên dưới, niệm câu thần chú quen thuộc nhất trong suốt bốn trăm năm cuộc đời, và cả trong một năm qua.
Đó là...
"Shamak!!"
Viên đá ma thuật vỡ tan trong ngực áo, đáp lại lời niệm chú của Beatrice, một làn khói đen phun trào. Batenkaitos đang nhảy lên đâm đầu thẳng vào đó, bị nhốt vào thế giới của sự vô tri.
"Mogaa——!?"
Làn khói đen bám lấy, cơ thể Batenkaitos rơi xuống mặt đường đá trong tư thế không phòng bị. Hắn sẽ không thể làm gì cho đến khi thoát ra được, nhưng hiệu quả của Shamak không kéo dài lâu đến thế.
Với những quân bài hiện tại của Beatrice, một viên đá ma thuật có thể sử dụng không đủ để đoạt mạng hắn. Vậy thì khoảnh khắc này, phương án Beatrice nên chọn là...
"Aaa! Được lắm nha, Beatrice-sama. Cứ như là, cách chiến đấu của người kia vậy... Ngài bị ảnh hưởng rồi sao!?"
Xua tan Shamak, Batenkaitos xoay người nhe nanh. Hắn nhìn quanh quảng trường, và khi ánh mắt dừng lại ở Beatrice, hắn thốt lên như vậy.
Trong ký ức của thiếu nữ bên trong hắn, hẳn không có cảnh tượng Beatrice sát cánh bên cạnh Subaru. Thế nên, dù có thấy ảnh hưởng của cậu ta trong dáng vẻ chiến đấu dũng cảm này của Beatrice, hắn cũng không thể nhận ra điều đó mang ý nghĩa to lớn đến nhường nào.
"Này thì, viên đá ma thuật cuối cùng, đại hạ giá đây!"
Gạt bỏ cảm thương, Beatrice hướng lòng bàn tay về phía Otto đang lăn lóc dưới chân. Sử dụng ma lực của viên đá cuối cùng, cô gửi làn sóng chữa trị vào vết thương ở chân của Otto đang quằn quại.
Còn lâu mới chữa khỏi hoàn toàn, nhưng ít nhất cơn đau tuyệt vọng hẳn đã lùi xa. Otto đang nằm lăn lóc với nước mắt giàn giụa, ho sù sụ lẫn trong tiếng nức nở.
"Hồi phục cho cái tên vô dụng đó lúc này thì được tích sự gì chứ?"
"Được thế này đây!"
Beatrice hét trả lại Batenkaitos đang cười nhạo rằng cô đã phí phạm một nước đi.
Ngay sau câu quát đó, Batenkaitos cau mày; một thứ gì đó đã ngoạm chặt lấy chân hắn từ phía sau. Hàm răng cắm sâu vào chân trái khiến tư thế của Batenkaitos sụp đổ.
Hắn vội vàng nhìn xuống chân mình, và đôi mắt Batenkaitos mở to kinh ngạc.
"Hảả!?"
Sự ngạc nhiên trước điều không thể hiểu nổi, thứ ở đó là con Thủy Long đầm đìa máu.
Vươn dài cổ, con Thủy Long lao đi trên mặt đường đá đang ngoạm chặt lấy Batenkaitos. Con Thủy Long từng bị dồn đến mức mất khả năng chiến đấu, giờ đây đang quán triệt chút ý chí cuối cùng.
Trong năm viên đá ma thuật, đây là cách dùng viên thứ ba.
Viên thứ nhất là Ul Minya uy lực nhưng thất bại, viên thứ hai dùng cho Murak để né tránh khẩn cấp, và viên thứ ba dùng để hồi phục cho con Thủy Long đang hấp hối nằm ở nơi cô bị Murak đẩy tới.
Viên thứ tư phóng Shamak, và viên thứ năm đẩy lùi cơn đau cho Otto.
Đó là năm nước đi của Beatrice, cách sử dụng đá ma thuật để nắm lấy chiến thắng.
"——Aaa! Đau đau, đau quááá!"
Gào đến khản cổ, Otto giấu lời gọi Thủy Long trong tiếng thét tuyệt vọng. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, giờ đây hắn mới thực sự khóc thét vì cảm giác đau của chính mình.
Ngay sau khi được Beatrice chữa trị, Otto lập tức hiểu ra điều cần làm, quả thực hắn rất ưu tú. Cái chức quan nội chính của phe Emilia, nơi thường xuyên bị cuốn vào các trận chiến một cách bất đắc dĩ, ngoài hắn ra chẳng ai đảm đương nổi.
"Làm tốt lắm, đúng là thiên chức đấy nhỉ!"
"Chẳng hiểu sao tôi không thấy vui chút nào cả!"
Nhận được lời khen hiếm hoi của Beatrice, Otto vừa khóc vừa đáp lại. Và ngay trước mắt hai người, Batenkaitos bị Thủy Long ngoạm chân kéo ngã xuống đất, đang cố gắng gỡ hàm răng đó ra để đứng dậy.
Tuy nhiên, tất cả những phản ứng đó đều không kịp trước con át chủ bài.
"——Chuẩn bị, hoàn tất. Câu giờ tốt lắm, Nhóc con."
Giọng nói đắc thắng vang lên, cùng tiếng động cứng cáp khi đuôi của Metia đập xuống mặt đất.
Kẹp cây trượng bên hông, Felt chĩa đầu trượng về phía Batenkaitos. Trong tay cô, Metia tỏa ra ánh sáng mờ ảo, dư chấn của nó thổi bay lớp vải bọc.
Khi lớp vải trắng được tháo bỏ, lộ ra bên trong là một cây trượng thon dài trắng toát.
Cán trượng dài đến mức có thể gọi là thương, không có thiết kế cầu kỳ, cũng chẳng được lắp đặt cơ cấu bắt mắt nào.
Cấu tạo thuần túy thực dụng đó có thể nói là phản ánh chính tinh thần của người tạo ra nó.
Không đòi hỏi giá trị nào khác ngoài công năng của dụng cụ, đó chính là tinh thần của 『Phù Thủy』 Echidna.
"Mẫu thân..."
Beatrice thực ra chưa từng thấy Echidna vung cây trượng đó. Dẫu vậy, cô biết mục đích chế tạo và uy lực của nó.
Một thứ để quấy rối Thần Long Volcanica——một loại vũ khí có khả năng can thiệp vào Thần Long.
Tuy nhiên, việc sử dụng có vài điều kiện.
Việc đáp ứng các điều kiện đó rất khó khăn, cộng thêm vấn đề về người sử dụng, nên việc phát huy toàn bộ thông số kỹ thuật không đáy của nó là rất khắc nghiệt, nhưng...
"Nào, nếm thử uy lực có thể tác động đến cả anh Reinhard đi này!"
Trong trạng thái thỏa mãn điều kiện, nếu người sử dụng là Felt với lượng mana tràn trề thì giá trị kỳ vọng là quá đủ.
Hút lấy mana của chủ nhân đang cầm nó ừng ực, Metia tích tụ sức mạnh không giới hạn, ánh sáng tập trung ở đầu trượng định vị vào Batenkaitos.
"——Hự."
Đến cả Batenkaitos cũng không thể giữ được sự thong dong trước uy lực đó.
Vừa thấy có khả năng chí mạng, Batenkaitos lập tức dùng dao găm đâm một nhát vào mũi con Thủy Long đang khống chế chân mình. Ngay khoảnh khắc hàm răng nới lỏng, hắn rút chân ra và nhảy lùi lại dù bị rách thịt.
Khoảnh khắc đó, Metia lóe lên một luồng sáng mạnh mẽ nhất.
"Lên điiii——!!"
Ánh sáng phình to ở đầu Metia, một luồng bạch quang được phóng về phía Batenkaitos.
Batenkaitos vừa thoát khỏi sự kìm kẹp của Thủy Long trong gang tấc, cố gắng lăn ra khỏi đường đạn bằng cái chân bị thương. Luồng sáng trượt mục tiêu, lao về phía Thủy Long... nhưng ngay trước khi va chạm, quỹ đạo của nó bẻ cong. Ánh sáng vẽ nên một quỹ đạo phức tạp, đuổi theo Batenkaitos sát nút.
"Cái——!?"
Trước đạn quang đang truy đuổi mình dù đã né tránh, Batenkaitos thốt lên. Hắn tiếp tục dùng thân pháp sắc bén và bật nhảy để thoát khỏi quỹ đạo của đạn quang đang tái tiếp cận.
Nhưng vô ích. Đạn quang dù Batenkaitos có né, có lăn, có nhảy, nó vẫn vẽ nên những đường cung, những vòng tròn, bám riết lấy và nhắm tới đòn trực diện.
Đó là điểm mạnh lớn nhất của vũ khí ma pháp 『Metia』 do Echidna tạo ra.
Chức năng truy đuổi vĩnh viễn đối với mục tiêu đã định vị.
Vũ khí Echidna tạo ra để 『quấy rối』 Thần Long Volcanica. Một Echidna cầu toàn khi đã nghiêm túc chế tạo dụng cụ chỉ để 『quấy rối』, thì đương nhiên nó sẽ được hoàn thiện mà không cho phép bất kỳ sự thỏa hiệp nào đối với mục đích đó.
Chính vì thế, ma pháp khí kia đã trở thành thứ vũ khí không để mục tiêu chạy thoát, không trượt, và chắc chắn sẽ chạm tới.
"Hự, ư... vậy thì, thế này thì sao hả!?"
Chạy mãi chạy mãi mà đạn quang vẫn truy đuổi không có giới hạn, Batenkaitos điên tiết chuyển sang phản công. Ma pháp lực dâng cao, xung quanh Batenkaitos đóng băng.
Vô số cột băng nổi lên chĩa đầu nhọn về phía đạn quang, một màn mưa đạn như bão táp lao vào luồng bạch quang... nhưng, sự kháng cự đó là sai lầm.
Những cột băng ngay trước khi chạm vào bạch quang, từ đầu nhọn đã bị hoàn nguyên thành mana, vỡ vụn trước khi kịp va chạm và bị đạn quang nuốt chửng. Không chỉ dừng lại ở đó, đạn quang hấp thụ toàn bộ đòn ma pháp đánh chặn đang lao tới, càng gia tăng uy lực và quy mô để áp sát mục tiêu.
"Chết tiệt, thế này... thế này thì!"
Lăn lộn, cố gắng thoát khỏi quỹ đạo, Batenkaitos buông lời chửi rủa. Tuy nhiên, vết thương ở chân trái quá sâu, không cho phép hắn nhảy nhót hoàn hảo được.
Hoặc nếu có thể di chuyển linh hoạt hơn, hắn có lẽ đã dẫn dụ đạn quang về phía nhóm Beatrice, hoặc nhắm vào chính Felt, nhưng hắn không còn dư sức đến thế.
Chẳng mấy chốc, đạn quang xoay quanh Batenkaitos đang lăn lộn, bịt kín đường lui, rồi từ từ như vờn mồi, sức mạnh hủy diệt bao trùm lấy cơ thể 『Phàm Ăn』...
"Vì cái chuyện, ngu ngốc như thế này, mà chúng ta bọn ta——!"
"Lải nhải ồn ào quá. Mau mau mà Nhật Thực đi."
Khoảnh khắc va chạm trực diện, Batenkaitos cất lên tiếng kêu thảm hại, nhưng rồi nó bị một giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ đè bẹp. Và rồi, ánh sáng bùng nổ.
"――――"
Bạch quang chói lòa phình to giữa quảng trường lớn, tạo ra một hố bom lớn nhất từ trước đến nay.
Ánh sáng phình ra nhuộm trắng thế giới, những phần bị nhuộm trắng biến mất như thể bị tước đoạt màu sắc.
Quảng trường lớn bị khoét thành hình cầu tròn vo, nước từ kênh rạch tràn vào đó.
Nhưng...
"Ái chà chà, thật tình. Có anh em kém cỏi đúng là khổ thật."
Bên cạnh thảm trạng hủy diệt đó, có một cái bóng đang nhìn xuống dòng nước.
Một nhân vật với mái tóc nâu sẫm để dài, cơ thể đầy thương tích. Những đặc điểm cơ thể đó không cần phải nói, chính là Lye Batenkaitos vừa đối đầu khi nãy.
Bằng cách nào đó, hắn đã né được đòn tấn công của đạn quang. Tuy nhiên, điều đáng ngạc nhiên nhất ở đây không phải là chuyện đó.
"Chuyện này, là sao hả."
Lời lẩm bẩm của Beatrice không phải ngạc nhiên vì đòn tấn công không trúng.
Vốn dĩ, vấn đề không phải là trúng hay không trúng. Đạn quang phải trúng Batenkaitos, và sẽ không trúng bất kỳ ai ngoài Batenkaitos.
Thế nên, việc gã đàn ông vạm vỡ đang quay lưng lại kia không bị trúng đạn là chuyện đương nhiên. Vấn đề là gã đàn ông đó, rốt cuộc đã xuất hiện từ đâu.
"Đó là 『Phàm Ăn』... sao ạ?"
Khó nhọc ngẩng mặt lên, Otto nhìn thấy cùng một thứ và thốt lên.
Muốn phủ nhận lắm, nhưng Beatrice hiện tại không có từ ngữ nào để làm điều đó. Trước ánh nhìn chết lặng của nhóm Beatrice, gã đàn ông to lớn đó chợt quay lại.
Đứng đó là một gã đàn ông có khuôn mặt dữ tợn, chẳng giống Batenkaitos chút nào.
Vẻ ngoài trông như sắp chạm ngưỡng tứ tuần, không có lấy một chút tương đồng nào với kẻ báng bổ kia. Trước đôi mắt nheo lại của Beatrice, gã đàn ông đó đặt tay lên cằm mình, và...
"Được, được thôi, được chứ, được mà, chẳng phải được sao, chẳng phải được quá sao, chính vì được... nên chúng ta, bọn này, mới thấy giá trị 『ăn』 ở ngươi."
"——Ư."
Trước khi Beatrice kịp phản bác lại những lời nhảm nhí đó, cơ thể Batenkaitos xảy ra biến đổi. Xương cốt vặn vẹo phát ra tiếng động, máu phun ra đau đớn, cơ thể gã đàn ông teo lại.
Máu chảy đầm đìa từ những vết thương mới toanh, kẻ đang thở hồng hộc là Batenkaitos trong hình dáng thiếu niên đã quay trở lại.
Batenkaitos trong trạng thái đầy thương tích đó, lại nở một nụ cười điên dại. Vừa gầm gừ trong cổ họng vừa nhìn về phía này, 『Phàm Ăn』 dang rộng hai tay vẻ vui sướng.
"Tên của chúng ta là, Giám mục Đại tội Giáo phái Phù thủy phụ trách 『Phàm Ăn』, Louis Arneb."
"Louis...?"
Lye Batenkaitos, đó mới là tên của hắn chứ.
Không hiểu ý đồ của việc đột nhiên xưng danh tính khác, Beatrice cau mày. Và, luồn qua khe hở của sự bối rối đó, Batenkaitos dậm mạnh chân phải xuống đất.
Beatrice cứng người lại cảnh giác xem có chuyện gì, nhưng 『Phàm Ăn』 nhảy về phía góc quảng trường, nhặt lấy tấm vải rách rơi ở đó, quấn lên che đi làn da đầy vết thương.
Sau đó...
"Tiếc là hôm nay đến đây thôi. Vì cả Lye và Roy đều tiêu hao quá nhiều rồi. Hơn nữa sẽ ảnh hưởng đến việc sinh nở mất. Hẹn gặp lại nhé, cô bé đáng yêu."
"——! Ngươi nghĩ, sẽ thoát được sao hả!"
"Đừng có cố quá làm gì. Cơ thể này không dùng 『Thực』 đàng hoàng được, nhưng cỡ diệt sạch các ngươi thì vẫn làm được đấy. Lý do không làm thế, là vì bàn ăn chưa được dọn xong."
Batenkaitos chĩa ngón tay về phía Beatrice đang định lao tới và lắc đầu.
Một cử chỉ cực kỳ nữ tính... không, thực tế, Batenkaitos hiện tại có lẽ là phụ nữ. Ở phần bản chất đó, có điều gì đó khó hiểu đang diễn ra.
Thấy Beatrice dừng bước vì cảm giác ghê tởm và cảnh giác, Batenkaitos gật đầu.
"Lye sành ăn, hay Roy kén ăn đều chả hiểu cái quái gì cả. Bởi vì nhé. Ăn uống không phải là 『ăn cái gì』. Mà là 『ăn với ai』 mới đúng."
"――――"
"Vậy nhé. Lần tới nhất định, hãy đến gặp cùng với người quan trọng của ngươi nha."
"Khoan——"
Nhanh hơn cả tiếng gọi đợi đã, Batenkaitos trượt vào bóng tối của quảng trường lớn và biến mất. Việc đuổi theo là điều Beatrice không thể làm được trong tình trạng đầy rẫy thương binh này.
Truy đuổi quá sâu và bị dụ vào tình huống có lợi cho 『Phàm Ăn』 cũng là hành động liều lĩnh.
Vào thời điểm con át chủ bài Metia bị hóa giải, kết cục này là duy nhất.
"......Bị chơi một vố rồi, là vậy đấy."
Kìm nén cảm giác muốn tặc lưỡi, Beatrice nhìn quanh.
Otto ý thức mơ màng vì đau đớn, đám lính đánh thuê và người hầu của Felt đã ngất xỉu, bất tỉnh. Felt trông có vẻ cay cú, nhưng cũng sắp ngã gục đến nơi.
Và Beatrice cũng không phải ngoại lệ.
Đáp lại lời khẩn cầu thiết tha của Kiritaka, việc xoay sở để không có người chết, có lẽ Beatrice nên chấp nhận đó là kết quả của việc tham gia chiến trường này.
Dù sao đi nữa...
"Có vẻ như không thể ưỡn ngực để được Subaru ôm vào lòng rồi nhỉ..."
Con mồi đã chạy thoát... bên trong Lye Batenkaitos, linh hồn của thiếu nữ đang ngủ say.
Có được xác tín về điều đó, phải nói với Subaru thế nào đây.
Beatrice ôm lấy nỗi phiền muộn nặng nề, bước chân hướng về phía Felt đang lơ mơ để gọi cô ấy.
Trớ trêu thay, với sự rút lui của Giám mục Đại tội, trận chiến tại chiến trường này cũng đã kết thúc.
Và chiến trường tại Thành phố Cửa Thủy, cũng chỉ còn lại chút ít.
***
0 Bình luận