Arc 5: Những Vì Sao Ghi Dấu Vào Lịch Sử

Chương 61: Nạn nhân của lãnh địa

Chương 61: Nạn nhân của lãnh địa

Capella nghiêng đầu, nhìn gã đàn ông cụt tay đang thủ thế bằng thanh Thanh Long Đao vừa buông lời thách thức.

Mái tóc đen tết dài buông lơi trên bờ vai trắng ngần. Ả khoanh tay, cố tình cúi người về phía trước hòng khoe ra bộ ngực đẫy đà, ném ánh nhìn đầy ma mị về phía gã đàn ông đội mũ giáp.

Ánh mắt mời gọi đầy yêu kiều ấy là thứ ma tính có thể kích thích bản năng của đàn ông, dù họ biết rõ đó là cái bẫy.

Tuy nhiên, thứ ma tính đó có tác dụng hay không còn tùy thuộc vào đối phương.

"Đang lúc uốn éo gợi tình mà nói cái này thì hơi kỳ, nhưng nếu định dùng mỹ nhân kế thì vô dụng với ông đây thôi. Bên này tư duy trai tân cứng cựa lắm... độ khó để 'lên' với mấy bà chị qua đường cao quá, nên chỉ tổ buồn cười thôi."

"Tự hạ thấp bản thân bằng mấy câu cợt nhả và kiềm chế ở mức độ vừa phải... Chưa bàn đến việc mục đích đó có tác dụng với bà đây hay không, nhưng ngươi toát ra cái mùi của một gã đàn ông khó xơi đấy. Giả làm hề để dụ người ta lơ là, rồi ngươi định dùng cái thứ to tướng đó làm gì bà nào?"

"Đàn bà con gái đừng có hở ra là nói chuyện hạ lưu. Thật lòng là tụt cả hứng."

"――――"

Ánh mắt khiêu khích của Capella chuyển sang ngỡ ngàng trước câu trả lời của gã đàn ông. Sự ngạc nhiên đó cũng nhanh chóng biến mất, Capella rung cổ họng cười, có vẻ thực sự thích thú.

"Á ha ha ha ha! Cái gì thế kia? Cái bộ dạng đó, cái tuổi đó mà phát ngôn như thế ư? Mấy thiếu nữ mơ mộng chỉ sống trong lồng ngực của mày thôi à? Hóa ra mày cũng chỉ khác mỗi cái vẻ ngoài với chỗ ở, chứ bản chất cũng chẳng khác gì mấy đứa sống trên mây nhỉ. Ái chà chà, muốn làm vấy bẩn quá đi."

"Xin lỗi vì làm gián đoạn lúc mày đang cao hứng, nhưng đừng để tao phải nói nhiều lần. Hôm nay tao không có hứng. Còn hỏi khi nào tao có hứng thì tao cũng bí câu trả lời đấy. Nhưng riêng hôm nay thì đặc biệt không."

Trước thái độ vung vẩy đôi chân không hề phù hợp với ngoại hình hiện tại của Capella, người đàn ông —— Al —— tỏ thái độ cực kỳ chán chường và phiền phức.

Không phải làm màu, mà có vẻ hắn thực tâm cảm thấy bất mãn với vai trò hiện tại của mình. Khác hẳn với hai người ở trên kia, Capella càng làm ra vẻ mặt khó hiểu.

"Không có hứng, phiền phức, thế mà lại không chịu nhường chỗ này. Lời nói của mày đầy mâu thuẫn đấy. Thế thì tại sao mày lại hùa theo cái tiệc thác loạn này làm gì?"

"Tự mày nói ra từ 'tiệc thác loạn' đấy à?"

"Đương nhiên là phải nói rồi. Với bà đây, mọi sự trên đời này rốt cuộc cũng chỉ là trò giết thời gian. Tất cả bọn mày, xét đến cùng đều là đồ của bà đây. Tình yêu của bà đây bao la, từ bi hỉ xả lắm. Ngoài tình yêu dành cho bà đây ra thì bà đếch cần gì sất... ngoài chuyện đó ra, bọn mày muốn làm gì thì làm."

Dang rộng hai tay, Capella nở nụ cười quyến rũ với biểu cảm như một đóa hoa độc.

Nhìn nụ cười đó, Al hạ mũi Thanh Long Đao đang thủ thế xuống. Rồi hắn bẻ cổ răng rắc, thở dài một hơi "Aaaa" thật não nề.

"Mày là cái loại đó nhỉ. Khác hẳn với cái Đại Tội mà tao biết."

"Ái chà, hóa ra mày có quen biết với mấy cục thịt còn thua cả rác rưởi khác à? Con thịt cái biến thái lụy tình oán hận? Thằng trai tân có cái bát cực nhỏ? Thằng nhãi ranh hạ đẳng phàm ăn nhân phẩm đê hèn? Hay là con tinh linh tự sướng hiểu lầm ảo tưởng sai lệch? Con nào thì tao cũng thấy quan hệ xã giao như cứt cả! Bố mẹ không dạy mày à? Chọn bạn mà chơi chứ."

"...Tiếc là, bạn bè tao toàn thuộc kiểu bị bố mẹ nói thế thôi."

"Thế thì xin chia buồn. Nhưng dù mày có như thế, tình yêu vĩ đại của bà đây vẫn sẽ bao bọc lấy mày thôi, biết không? Nếu mày chịu tháo cái mũ giáp kia ra cho bà xem mặt mộc, rồi ôm ấp yêu thương dâng hiến cho bà đây!"

Dù bị đối xử lạnh nhạt phũ phàng đến đâu, Capella vẫn giữ vững tư thế cầu ái, đúng là một bộ não yêu đương cực đoan. Đó là nếu bỏ qua việc gọi cái kiểu cướp đoạt tình cảm đơn phương bất chấp đối phương đến mức cực đoan này là 'Tình yêu' thì hơi bị sai ngữ nghĩa.

Đương nhiên, chẳng có mấy ai đáp lại lời cầu ái không phải là vụng về mà là vứt bỏ nhân tính của ả.

Al thủ lại thanh Thanh Long Đao vừa hạ xuống, chậm rãi lắc đầu.

"Xin lỗi nhé. Tấm lòng thì xin nhận, nhưng chúng ta chưa hiểu rõ về nhau, với lại để bạn bè đồn đại thì xấu hổ lắm nên tao xin kiếu."

"Biết để ý ánh mắt người xung quanh, mày cũng có nét đáng yêu đấy chứ. Bà đây tệ đến thế sao? —— Tao nghĩ đâu có lệch gu của một cục thịt đực rác rưởi có máu khổ dâm thích bị phụ nữ xoay như chong chóng đâu nhỉ."

"...Hả?"

"Coi trời bằng vung, ánh mắt sắc lẹm. Thân hình gợi cảm đến mức bạo lực. Chiều cao thì thấp hơn bà đây hiện tại một chút, thuộc tuýp người hay hở da thịt. Tính khí thất thường và nói nhiều, nhưng không phải kiêu ngạo vô nghĩa mà là tính cách được bảo chứng bởi trí tuệ và sự tự tin. Việc giao cho cấp dưới thì nhiều, nhưng hiếm khi dựa dẫm vào ai. Không dễ chiều nhưng cũng không đáng ghét, cả cái địa vị lẫn người đàn bà đó."

Vừa liến thoắng liệt kê, hình dáng của Capella vừa thay đổi, méo mó một cách trực quan.

Cơ thể đẫy đà giữ nguyên nhưng chiều cao rút lại, trang phục biến thành bộ váy lộ vai và lưng táo bạo. Khuôn mặt từ mắt cụp chuyển sang mắt xếch, ánh mắt sắc sảo tràn đầy vẻ tự tin. Xuất hiện là một mỹ nữ với mái tóc vàng buông dài.

Không phải hiện thân của bất kỳ ai có liên quan trong thành phố này, nhưng —— đâu đó phảng phất khí chất giống với người phụ nữ thân cận của Al.

"――――"

"Úi chà, không phải tóc vàng à? Nếu là ở Lugunica thì đối tượng này phải nhiều nhất chứ nhỉ... Thế thì, hây hây hây, đỏ... hửm, cam rồi."

Quan sát những thay đổi nhỏ nhặt trong phản ứng của Al, màu tóc của Capella liên tục biến hóa. Đen, nâu, xanh lá, xanh dương; vừa thử đến hệ đỏ thì lập tức cân nhắc, rồi chuyển sang màu cam.

Chỉ với bấy nhiêu đó, ấn tượng về ả càng mang đậm nét của người phụ nữ thân cận đó.

"Tởm lợm thật... Mày nhìn thấy Công chúa ở đâu hả?"

"Đã bao giờ nhìn thấy, nói chuyện hay để ý đâu cơ chứ? Chỉ là suy đoán khuôn mặt và cơ thể mày thích từ phản ứng của mày thôi. Bà đây là người phụ nữ tận tụy lắm đấy biết không? Để được người mình muốn yêu thích lại, thì dốc toàn lực là chuyện đương nhiên còn gì."

"Phản ứng cái gì, cái mặt tao thì..."

"Giọng nói, cử chỉ, khoảng lặng khi nói. Góc độ cổ, ánh mắt, thái độ. Tính cách, bản chất, yêu ghét qua hội thoại."

"――――"

"Nhất cử nhất động, không bỏ sót cái nào. Dốc toàn linh hồn để được yêu, đó là cách tận tụy của bà đây. Bà đây đã tận tụy đến thế này rồi... Nhìn bà đây đi. Chỉ được nhìn bà đây thôi. Đừng có liếc mắt sang chỗ khác. Khuôn mặt, cơ thể, giọng nói, thái độ, cử chỉ của bà đây, tất cả, tất cả! Chẳng phải là trúng phóc gu của mày sao!"

Vừa nói, Capella —— trong hình dáng giống hệt Priscilla —— gào lên. Lời khẳng định thẳng tuột đến mức sảng khoái, nhưng lại thẳng quá mức thành ra lời cầu ái đầy gai nhọn xuyên thủng đối tượng.

Al không còn lắc đầu hay đáp trả bằng lời nữa, chỉ tỏa ra chiến ý toàn thân để trả lời Capella. Trước câu trả lời im lặng đó, Capella lộ vẻ thất vọng và căm thù.

"Cái cục thịt đực rác rưởi ích kỷ này... Mày không ưng cái điểm nào của bà đây hảảả?"

"Đừng có hiểu lầm. Tao không thích cũng chẳng ghét mày, sao cũng được... Xin lỗi, nói dối đấy. Quả nhiên tao ghét mày vì mày tởm lợm vãi."

"——!! Cái cục thịt thối nát lăng nhăng này ——!!"

Cánh tay phải của Capella đang giậm chân bình bịch biến đổi từ vai thành đầu một con sói khổng lồ. Đầu dã thú gầm lên hung tợn, lao vút vào Al đang đứng trân trân với tốc độ cao. Những chiếc răng nanh như lưỡi dao xếp hàng dài sắp nghiền nát toàn bộ nửa thân trên của Al —— ngay trong gang tấc, cơ thể Al lách qua khe hở của những chiếc răng nanh đang khép lại, nhảy sang ngang thoát khỏi chỗ chết.

"Nghĩ thế là chạy được à!"

"Nghĩ cái đếch! Ngang! Tiếp theo là sau lưnggg!"

Trên đầu Al đang lăn lộn, tiếp theo là một bàn tay khổng lồ giáng xuống. Cánh tay vĩ đại với năm ngón tay, chỉ một ngón thôi cũng to bằng thân người, bị nó tóm được thì chẳng khác nào bị đại xà quấn lấy.

Tuy nhiên, Al cũng né đòn này bằng cú nhảy lùi thong dong. Thậm chí hắn còn vòng ra xa, dùng thanh Thanh Long Đao vắt sau lưng chặn đứng hàm răng sói đang định cắn đứt eo mình.

"Ô, ô ô ô, Donaaa!"

Không thể triệt tiêu lực lao tới của con thú, cơ thể Al trượt về phía trước khi vẫn đang đỡ đòn bằng Thanh Long Đao. Nhưng bức tường đất được niệm chú giữa chừng trồi lên từ sàn nhà, húc thẳng vào cánh tay phải đã hóa thú từ dưới lên.

Con sói bị hất tung hàm rên rỉ đau đớn, cơ thể chính của Capella mất thăng bằng do bị khối lượng của cánh tay phải quăng quật. Ngay lúc đó, Al đang né đòn tấn công dữ dội của cánh tay trái liền lao tới dũng mãnh.

"Dona! Bên này nữa, Dona!"

"——Hự!"

Dona mà Al dùng loạn xạ là ma pháp cấp thấp nhất hệ Thổ.

Uy lực cũng như độ bền làm tường chắn chỉ xứng với cái mác ma pháp cấp thấp nhất đó. Dẫu vậy, Al vẫn sử dụng ma pháp này như một chiến thuật tốt nhất trong thực chiến sinh tử.

Tạo chướng ngại vật, che tầm nhìn, tạo chỗ đứng —— chính xác như khoảnh khắc này đây.

"Dô ô ô ô taaa!"

Bức tường đất được hình thành chặn đứng đường đi của cánh tay phải và trái của Capella đang quằn quại ở đằng xa. Thậm chí ngay trước mắt bản thể Capella cũng mọc lên một bức tường đất che khuất chính diện.

Và khi những thứ đó đã chuẩn bị xong, cơ thể Al bay lên không trung —— lợi dụng uy lực và tốc độ của bức tường đất trồi lên từ mặt đất, hắn được bắn đi như lò xo.

Khoảnh khắc Capella ngửa mặt lên nhìn theo tiếng gầm, thanh Thanh Long Đao lóe lên một đường, cái cổ mảnh khảnh lìa khỏi xác.

Khuôn mặt giống Priscilla bay giữa không trung, máu phun ra xối xả từ vết thương. Máu của Capella có hiệu ứng độc hại không rõ nguồn gốc, đó là nguyên nhân khiến Crusch đau đớn.

Đương nhiên, có điều răn là không được chạm vào lượng máu đang phun ra như suối kia, nhưng ——.

"Lừa ai hả, con khốn lừa đảo!"

Al dẫm thẳng vào vũng máu đó không chút do dự, thanh Thanh Long Đao đâm tới.

Mũi kiếm không chút chần chừ, xâm nhập từ sau lưng Capella đã mất đầu, xuyên qua giữa khe ngực, gây thêm vết thương chí mạng cho đối thủ lẽ ra đã chết. Nhưng, chưa dừng lại ở đó.

"Tiếp này! El Dona!!"

Đạp vào cơ thể đang bị đâm xuyên, hất văng về phía trước, Al niệm chú đầy khí thế —— Ma pháp cấp El, cao hơn Dona một bậc, phát động từ điểm khởi đầu là thanh Thanh Long Đao ngay trong cơ thể Capella.

Tất nhiên, cơ thể Capella không thể kìm hãm khối lượng bùng lên từ bên trong, nổ tung.

Bụp, một âm thanh ngớ ngẩn như đùa vang lên, cơ thể Capella tan tành xác pháo. Tay chân đứt lìa bay tứ tung, nội tạng màu hồng và màu đỏ tươi vương vãi khắp không gian ngầm. Trong không khí lạnh lẽo, những mảnh thịt bốc khói, kết cục đó đủ khiến người ta phải quay mặt đi.

"...Thế nào, hả! Hộc, hộc, làm đến mức này rồi."

Thở hồng hộc, Al cất tiếng với đống thịt vụn Capella.

Thế nào là thế nào, bị phá hủy đến mức này thì làm gì có sinh vật nào sống nổi. Lẽ ra không thể có sự tồn tại nào đáp lại lời tuyên bố chiến thắng của Al mới phải.

"A, tàn nhẫn quá đấy nhé. Có cần phải làm đến mức này đâu cơ chứ."

"Chó chết."

Tiếng tặc lưỡi đầy cay cú của Al là dành cho giọng nói vẫn thản nhiên và độc địa như không có gì xảy ra kia.

Giọng nói đó không phát ra từ đống thịt vụn, mà từ hướng cái đầu bị chém bay đầu tiên —— tức là vị trí đầu của Capella rơi xuống. Cái đầu Capella lăn lóc ở đó, vẫn nằm ngang trên mặt đất mà thưởng thức phản ứng của Al.

"Chém bay đầu, phá nát tim mà cũng không ăn thua, phạm quy vừa thôi chứ..."

"Bị chém bay đầu, bị phá nát tim vẫn không sao mới là bà đây chứ... Nhưng mà đột nhiên ra tay không nương tình thế này cũng hiếm đấy. Bà đây, vừa nãy, rõ ràng đã dùng khuôn mặt trúng phóc gu của mày để mời gọi cơ mà, chẳng lẽ bà nhìn nhầm à? Mày thuộc tuýp thể hiện tình yêu bằng cách gây tổn thương hả?"

Trước mặt Al đang thở ra sự bất lực, cái đầu của Capella bay lên.

Mặt cắt ở cổ ngọ nguậy, từ đó trào ra thứ thịt đen ngòm lẽ ra không thể chứa trong đó. Nó tạo thành phần bệ đỡ cho cái đầu, khối thịt nhão nhoét dần hình thành tay chân, bề mặt đen đúa được làn da trắng trẻo che lấp không còn nhìn thấy nữa, trở lại nguyên trạng —— Không, là sự hoàn thiện của một bé gái tóc vàng.

"....Thế đống thịt vương vãi đằng kia?"

"Không cần nữa nên tan chảy thôi."

Al nhìn theo với thái độ chán ngán, những mảnh thịt từ cơ thể Capella nổ tung lúc nãy phát ra tiếng xèo xèo rồi tan chảy. Nội tạng và tay chân biến thành bùn đen nhầy nhụa, sủi bọt rồi biến mất.

Đến cả cách biến mất cũng như trêu ngươi khiến người ta phát ốm.

"Cơ mà, mày lao vào chém đầu không chút do dự nhỉ. Cái đứa ở trên kia... có vẻ là hàng giả, nhưng mày không có đồng đội nào bị dính máu của bà đây rồi mất khả năng chiến đấu à? Tắm máu ướt nhẹp thế kia, không thấy sợ sao?"

"Đừng có chém gió. Tao không biết có điều kiện gì, nhưng đã được kiểm chứng là chỉ dính thôi thì chưa ngoẻo đâu. Né đông né tây phí cả công."

"——? Tao có thấy mày làm động tác né tránh nào đâu nhỉ."

"Chuyện xảy ra trong lúc mày không biết đấy. Đầu, tim đều không được, thì lần tới đành thử đập nát cái đầu bay đi xem sao. Tốn bao nhiêu lần đây."

Tiếng thở dài mệt mỏi quá mức của Al nặng nề hơn hẳn so với ngay trước khi trận chiến bắt đầu. Chắc chắn có ảnh hưởng từ việc nhận ra sự phiền toái của Capella, nhưng có vẻ cuộc giao tranh này đã chất lên đôi vai hắn sức nặng còn hơn thế nữa.

Dù sao đi nữa, Capella sau khi tái sinh xong không còn sót lại chút tổn hại nào từ màn công phòng vừa rồi.

Ngoài biến dị, biến hình, còn thêm khả năng tái sinh sánh ngang bất tử —— chém đầu và phá tim, những cách giết người ưu việt mà không giết được ả, đúng là quái vật.

Nhưng, khó giết không đồng nghĩa với không thể đánh bại.

"Đóng băng toàn thân rồi phong ấn, hay ném xuống Đại Bộc Bố, thiếu gì cách."

"Thấy đối thủ không giết được thì tuyệt vọng là chuyện thường tình, thế mà cái cục thịt rác rưởi này chẳng nản lòng chút nào nhỉ. Nhưng mà, mạnh miệng thì tốt đấy, cơ mà làm được không? Tao thấy mày giỏi chạy trốn với giở trò vặt, chứ không nghĩ mày có trình độ giết được bà đây đâu."

"Đúng là tao có chết trăm lần thì việc có giết được mày hay không cũng đáng ngờ thật. Thực tế thì cũng đi tong một nửa rồi... Nhưng mà, mày không quên gì đấy chứ?"

Vừa dùng sống Thanh Long Đao vỗ vỗ lên vai, Al vừa làm kêu lách cách mấy cái móc khóa trên mũ giáp. Capella nghiêng đầu trước câu hỏi đó, mũi kiếm của hắn chỉ lên trên đầu.

Thứ nó chỉ vào là Tòa thị chính —— không phải, mà là bên ngoài nữa.

"Tao bắt bài được là mày định chơi khăm bọn tao nên mới bỏ trống Tháp Điều khiển. Nghĩa là, đám nhắm vào Tháp Điều khiển của 'Sắc Dục' sẽ hốt hoảng quay lại đây. Cứ tiếp tục câu giờ thế này, tự nhiên mày sẽ bị chiếu tướng thôi."

"――――"

"Nói trước nhé, tao mà câu giờ thì ra trò lắm đấy? Tao sẽ dùng đủ mọi chiêu trò trêu ngươi để ghim chặt mày ở đây. Thế nên, muốn chạy thì chạy ngay lúc này đi."

Một mình đối đầu với Capella, Al lấy cớ viện quân tham chiến để ép ả rút lui. Nghe vậy, Capella cau mày vẻ ngờ vực, trước phản ứng đáng ngờ của ả, Al thốt lên "Hử?".

"Cái gì, phản ứng đó là sao? Có gì không phục với lời khuyến cáo rút lui không kẽ hở này à..."

"Mày nghĩ bà đây cất công đơn thân độc mã xông vào đất địch mà lại không có biện pháp chặn đứng đám chiến lực mà bọn mày phái đi sao?"

"...Hảả?"

"Bà đây đã thả con đống cơ bắp và con kiếm sĩ cái dọc đường rồi đấy. Trong số đám rối của bọn tao, hai con đó là hàng cực phẩm... Liệu viện quân đó có thoát ra ngay được không nhỉ?"

"Hự!"

Al rên rỉ trước diễn biến ngoài dự tính, khuôn mặt ngước lên nhìn cái lỗ trên trần. Như thể đọc được biểu cảm sau lớp mũ giáp, Capella nói tiếp "Nhân tiện",

"Bà đây cũng phong tỏa luôn cái Gương Đối thoại mà bọn mày chắc là đang giữ rồi nhé? Nên dù có cuống cuồng định liên lạc thì cũng chẳng kết nối được với đâu sất."

"Sao mày làm được chuyện đó!?"

"Cái Ma pháp khí đó, nghe đâu là do 'Ma nữ' tạo ra. Giáo phái Ma nữ còn giữ lại mấy mối quan hệ cũ nên biết được khối chuyện thâm cung bí sử đấy. Bao gồm cả cách làm nhiễu sóng Gương Đối thoại."

Thế trận quấy rối chu đáo khiến mục đích Al nói ra bị trật lất.

Al không có cách nào kiểm chứng tính chân thực trong lời nói của Capella, nhưng sự thật là bên ngoài Tòa thị chính, hai người đi tiêu diệt 'Sắc Dục' —— Wilhelm và Garfiel đều đang giao chiến với tay chân của ả. Phải nói là khả năng họ quay lại giữa trận chiến với quái vật và kẻ lập dị là rất thấp.

Tức là,

"Đến nước này mà hết cách rồi thì kết thúc được rồi chứ nhỉ?"

"...Cũng chưa đến mức gọi là hết cách."

Trước câu trả lời thiếu dứt khoát của Al, Capella mỉm cười nhạt.

Và ngay sau cái chớp mắt, nụ cười tan chảy. Một lần nữa, hình dáng bé gái biến đổi thành khối thịt vô định hình, và cứ thế khối lượng của Capella phình to bùng nổ.

Vùn vụt vùn vụt, hình dáng đó phá bỏ giới hạn hình người mà khổng lồ hóa.

Bé gái nhỏ nhắn, phụ nữ yêu kiều, thanh niên tuấn tú, chiến binh vạm vỡ —— cơ thể thịt phình to với tốc độ không thể so sánh với những lần biến hình trước đó, tiếng gầm rú vang dội khắp không gian ngầm.

Và thứ xuất hiện sau cái chớp mắt là một con Hắc Long với lớp da đen hòa lẫn vào bóng tối.

"...Ra vậy, còn hóa được thành Rồng nữa nhỉ."

Vì không chia phòng nên không gian ngầm rộng hơn các tầng trong Tòa thị chính đôi chút. Nhưng dù ở trong không gian như vậy, cơ thể khổng lồ của Hắc Long cũng không dễ dàng chứa hết.

Trước lời lẩm bẩm của Al, đôi mắt vàng kim của con Rồng nheo lại, Capella mở miệng như để đáp lời. Từ đó, hơi thở rực lửa không khoan nhượng được phóng ra.

"——Chết tiệt!"

Ngọn lửa thổi tới thiêu đốt không khí dưới lòng đất, Al chạy băng qua tầng hầm đang rực sáng ánh trắng.

Tiếng niệm chú bị tiếng gầm át đi tạo ra bức tường đất trong phạm vi hơi thở. Nhưng trước nhiệt lượng áp đảo, nó bị thiêu rụi mà chưa kịp làm tròn vai trò phòng thủ trong khoảnh khắc —— tuy nhiên, mục đích của Al không phải là ở đó.

"Gà, gô —— hự."

Hàm dưới của Hắc Long đang phun hơi thở lại bị bức tường đất trồi lên húc trúng trực diện. Cái miệng đang phun hơi thở rực lửa bị cưỡng ép đóng lại, Hắc Long bị chính ngọn lửa của mình nướng mũi và họng, ngửa người ra sau.

Tuy nhiên, hơi thở đã phun ra trước khi bị gián đoạn vẫn tiếp tục có hiệu quả. Ngọn lửa xanh lục táp vào lưng Al đang chạy trốn khỏi phạm vi ảnh hưởng ——,

"Mẹ kiếp! Dona! Bự hự!?"

Tiếng niệm chú liều mạng khiến bức tường đất trồi ra, đập mạnh vào sườn Al. Cú va chạm hất văng Al đi, mông bị lửa thiêu đốt, hắn rơi tòm xuống rãnh nước. Nhưng ngay khi lưng chạm đáy nước, hắn lại niệm chú dựng đứng bức tường đất, phóng vút lên từ mặt nước.

"——Hây!"

Al ướt sũng lao ra khỏi mặt nước. Trong sát na, móng vuốt sắc nhọn của Hắc Long khoét sâu xuống đáy rãnh nước. Nước bắn tung tóe, bức tường đất hất Al lên bị xé toạc trong nước. Né tránh trong gang tấc, nhưng đợt tấn công dữ dội vào Al vẫn tiếp diễn. Al né, né, né tất cả những đòn đó.

Lách qua những khe hở hẹp đến khó tin, đỡ những đòn tấn công từ phía sau lẽ ra không thể nhìn thấy, dùng ma pháp tấn công vào chính mình để bù đắp cho khả năng né tránh thiếu hụt của cơ thể, tránh những vết thương chí mạng.

"Gà, à à à à à à!"

"Do, Do, Do, Do, Donaaa ——!!"

Hắc Long điên tiết xoay cơ thể khổng lồ, tung ra cú quất đuôi quét ngang.

Trước cú đánh vẽ nên một đường cung cuốn theo bão tố, Al niệm chú đa tầng triển khai cùng lúc năm bức tường đất ngay trước mặt —— giảm thiểu uy lực cú đánh đến mức tối đa, hắn tự mình nhảy lùi thật xa, dùng Thanh Long Đao đỡ, bị hất văng đi và lăn lông lốc trên mặt đất.

Lăn một vòng lớn để tản lực va chạm, Al định dùng Thanh Long Đao làm gậy chống để đứng dậy. Nhưng sát thương chưa thể tiêu biến hết.

Từ khe hở ở cổ chiếc mũ giáp nghiêng lệch, hàm dưới của hắn nôn thốc nôn tháo.

"Hự, khụ khụ... Mẹ kiếp, lần này là ở phe nạn nhân... Đen như chó mực...!"

"Tao không nghĩ thế đâu. Với thực lực của mày, mày đang gặp may ở cái tầm không hiểu có cái gì phù hộ ấy chứ..."

Trước sự than vãn về tình cảnh khốn khó hiện tại của Al, Hắc Long Capella gửi lời khen ngợi đầy vẻ khó hiểu.

Ngay cả trong mắt ả, màn phòng thủ bán sống bán chết của Al cũng mang theo cảm giác sai sai kỳ lạ. Những đòn tấn công lẽ ra không thể nhìn thấu, những đòn truy kích không thể dự đoán, Al đều sống sót bằng cách tận dụng tối đa năng lực của mình. —— Như thể hắn đã thấu hiểu sự lựa chọn đó từ trước.

Tuy nhiên, cả hai đều không có thời gian để truy cứu những điều đó.

Bởi vì ——,

"...Cái này, hình như quậy hơi quá đà rồi nhỉ?"

Capella ngước lên trần nhà thốt lên câu đó vì rung chấn nhẹ truyền đến mặt đất —— và cả âm thanh chí mạng vọng lại từ Tòa thị chính liên tục chịu hư hại.

Tòa nhà vốn đã chịu tổn thất nặng nề ở phần móng qua nhiều trận chiến, nay trận chiến ở phần tầng hầm làm nền móng này đã giáng đòn kết liễu. Kết quả là, cái lỗ ở tầng một được tạo ra để thả Capella xuống đang mở rộng trông thấy, vết nứt không chỉ lan ra sàn nhà mà còn lan ra toàn bộ tòa nhà.

Thứ chờ đợi phía trước là kết cục mà trẻ con cũng hiểu —— sụp đổ.

"Đùa kiểu gì đấy! Lãnh địa mà sập là chết chắc!"

Thấy một phần sàn nhà từ trên rơi xuống, Al nén đau đứng dậy. Cứ thế với bước chân loạng choạng, hắn gieo mình xuống dòng nước chảy xiết trong rãnh nước.

Tiếng nước vang lên, cơ thể hắn trôi theo dòng nước chảy dưới lòng thành phố và biến mất. Nhìn theo hắn, Capella vẫn giữ nguyên dạng Hắc Long ngước nhìn trần nhà đang sụp xuống,

"Hừm, mất hứng rồi. Chơi cũng mệt rồi, thôi kệ đi."

Ả lẩm bẩm chán chường, Hắc Long ngáp một cái.

Cảnh tượng hiếm có trên đời đó không ai nhìn thấy, bị nuốt chửng và cuốn trôi bởi sự sụp đổ của tòa nhà đang trút xuống như sạt lở đất.

※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

"——Ư."

Tại hiện trường vụ sụp đổ, một tiếng rên rỉ khẽ vang lên.

Kèm theo tiếng rên là âm thanh đẩy gạch đá, một tảng đá khá lớn lăn xuống khỏi đống đổ nát. Cú va chạm làm đống gạch đá sạt lở, từ khe hở lộ ra một cánh tay trắng trẻo.

Cánh tay mảnh khảnh vùng vẫy đạp loạn xạ gạt đống gạch đá từ rìa như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Và rồi vài phút sau, người bò ra khỏi đống phế liệu với bộ dạng tơi tả là Ferris.

"Khụ, khụ."

Cậu ho sù sụ, nhổ ra lượng lớn bụi đất và máu trong miệng.

Thứ lạo xạo lấp đầy lưỡi và kẽ răng là sỏi đá hay là máu đây? Dù là gì thì Ferris cũng chẳng bận tâm lắm. Cậu muốn súc miệng, nhưng,

"Không ngờ Tòa thị chính lại sập... Chết uổng một mạng rồi còn gì... Chậc!"

Dùng mặt trong của bộ đồ đã lấm lem, Ferris lau máu dính trên mặt. Lau đi vết bẩn, lộ ra bên dưới là khuôn mặt xinh xắn vô cùng thanh tú.

Khó mà tin được đây là tình trạng sau vài phút của một người bị cuốn vào vụ sụp đổ của tòa nhà năm tầng và bị đè bẹp không cách nào chống cự.

"Chuyện đó tính sau... Đúng rồi, Anastasia-sama!"

Dựng đứng đôi tai mèo trên đầu, Ferris gọi tên cô và nhìn quanh.

Anastasia, người đã nhận lời làm thế thân cho Crusch và hợp tác trong kế hoạch mồi nhử nguy hiểm. Dù đã đối phó được cuộc tập kích của 'Sắc Dục' đúng như dự đoán, nhưng kết quả nhận được chỉ gói gọn trong hai chữ bi thảm. Tuy nhiên, dù sao người hợp tác vẫn là người hợp tác.

Cần phải xác nhận sự sống chết của cô ấy, bao gồm cả nghĩa vụ với Julius.

"Nếu cũng giống tôi, bị đè bẹp thì..."

Cậu dáo dác nhìn vào bên dưới đống đổ nát ngay bên cạnh. Khoảnh khắc tòa nhà có dấu hiệu sụp đổ, Anastasia đang ở cùng phòng với Ferris.

Khi chỗ đứng sụp xuống, chắc chắn cô ấy cũng bị cuốn vào mà không thể làm gì giống như cậu. Ít nhất nếu chưa chết ngay, thì với ma pháp chữa trị của Ferris hoàn toàn có thể cứu được.

"Chỉ cần lên tiếng một cái thôi là dễ tìm hơn hẳn rồi!"

Cách cứu hộ thảm họa đâu phải thứ mà cánh tay mảnh khảnh của Ferris có thể thực hiện.

Cứu người bị thương là sở trường, nhưng công đoạn để đến được đó thì không hợp với Ferris. Cộng thêm việc không moi được thông tin từ 'Sắc Dục', sự bực bội bất lực dâng lên trong lòng Ferris. Và đúng lúc đó.

"A, Ferris cũng bình an vô sự ha."

"——!"

Có tiếng bước chân đạp lên gạch đá, Ferris giật mình quay lại, trong tầm mắt cậu xuất hiện một bóng người. Mái tóc nhuộm xanh xõa tung, nở nụ cười nhẹ nhàng, chính là Anastasia mà cậu đang tìm kiếm.

Cô vừa lắc lư tà áo kimono khó di chuyển, vừa bước về phía Ferris với dáng điệu rón rén sợ sệt.

"Anastasia-sama, cô không sao chứ?"

"Nhìn là biết rồi ha. Với lại câu đó tui nói mới đúng chớ. Ferris mới là người hay thiệt đó, trong cái đống đổ nát đó mà vẫn bình an vô sự."

"Chuyện đó thì..."

Nghiêm túc mà nói thì không phải là vô sự, nhưng Ferris tránh trả lời ngay. Cậu không có nghĩa vụ phải nói, và đó cũng chẳng phải chuyện vui vẻ gì để kể. Thấy Ferris ấp úng, Anastasia không truy cứu, thay vào đó cô nhìn đống gạch đá dưới chân và Tòa thị chính đã sụp đổ,

"Cho mọi người sơ tán trước đúng là sáng suốt ha. Cái này, hơi bị đại sự kiện rồi đa."

"Đại sự kiện..."

Thấy Anastasia cau mày vẻ khó xử, Ferris cũng quay đầu nhìn theo.

Anastasia nói là đại sự kiện, nhưng đây có phải là tình huống để nói với cái giọng điệu đó không. Đúng là đại sự kiện thật, nhưng nghe cứ thiếu thiếu sự nghiêm túc thế nào ấy.

Vốn dĩ nguyên nhân gây ra vụ sụp đổ này là ——,

"Tui nghĩ là do trận chiến của anh Al với 'Sắc Dục' dưới tầng hầm á..."

"――――"

"Bị chôn vùi hết trơn rồi, cái này muốn đào lên chắc cũng trầy da tróc vảy đa. Nếu mà nhảy kịp xuống rãnh nước ngầm thì may ra còn sống..."

Tất nhiên, trong trường hợp đó cũng cần tính đến khả năng Capella còn sống.

Theo những gì Ferris thấy, khả năng tái sinh cơ thể của Capella đã vượt quá tầm hiểu biết của con người. Bị ma pháp của Anastasia thổi bay nửa mặt mà vẫn bình thản thì quá bất thường. Sự bùng nổ sinh mệnh lực của Ferris đã có tác dụng, nên chắc chắn không phải là kết quả của thể chất bất tự nhiên.

"Nhắc mới nhớ, Anastasia-sama dùng thứ ma pháp đó ở đâu vậy?"

"...Chuyện đó, giờ, có liên quan hông?"

"Vì nghe nói cô không thể chiến đấu nên tôi hơi ngạc nhiên thôi."

Trong cuộc thảo luận phân tán lực lượng, chính cô ấy đã tự khai là không có khả năng chiến đấu. Cả bản thân Anastasia lẫn tinh linh nhân tạo đi cùng đều không có sức mạnh đó.

Nhưng nếu vậy, thứ ma pháp đã thiêu đốt khuôn mặt Capella là gì.

"——Về chuyện đó, tôi cũng muốn nghe giải thích đấy."

"――――"

Anastasia im lặng trước câu hỏi của Ferris, đúng lúc đó giọng nói của người thứ ba chen vào.

Hai người quay lại nhìn, phía trước ánh mắt họ, kẻ đang đá văng gạch đá đi tới là Al trong bộ dạng ướt sũng. Hắn nghiêng đầu, vừa đi vừa để nước chảy ra từ khe hở mũ giáp.

"Bình an là tốt rồi ha. Nhảy xuống rãnh nước trót lọt hở?"

"Cảm giác như bị nghiền nát ba lần ấy. Mà, chuyện đó sao cũng được. Quan trọng hơn là có chuyện cần nói đây."

Thấy Anastasia đón chào người có công trở về, Al nói vậy rồi rút Thanh Long Đao ra. Mũi kiếm chĩa thẳng vào Anastasia, cô cau đôi mày thanh tú lại.

Al và Anastasia đối mặt nhau. Ferris đứng ở vị trí trung gian giữa hai người, tạo thành hình tam giác.

"Cái này, rốt cuộc là ý gì đây? Nếu là đùa thì tui hổng có cười nổi đâu nha."

"Tao cũng không định biến nó thành chuyện cười đâu. Cậu em tai mèo kia thì không nói, chứ việc cô sống sót thì tôi thấy lấn cấn lắm. Với lại..."

"Tui có bài tẩy thôi mà. Thì giấu diếm là tui sai, nhưng tui cũng đâu thể cái gì cũng bô bô ra được..."

"Câu trả lời đó cũng chấp nhận được, nhưng vấn đề lớn hơn là thái độ của cô đấy. Sống sót trong gang tấc từ tòa nhà sụp đổ, rồi đứng tán gẫu với người quen giữa đống hoang tàn... Thái độ đó hoàn toàn không khớp với biểu cảm và cảm xúc chút nào. Cô có biết người ta gọi kẻ mang bộ mặt đó nói chuyện với người khác là gì không?"

"――――"

Trước sự truy vấn dồn dập của Al, lời nói của Anastasia ngưng bặt. Tuy nhiên, biểu cảm đó vẫn đóng đinh ở nụ cười mơ hồ.

Và dưới sự chứng kiến của Ferris, Al nói nốt vế sau của câu nói bị ngắt quãng.

"Kẻ như thế, người ta gọi là 'Ma nữ' đấy."

"...Ái chà, cách nói chuyện cay nghiệt thật."

Giọng nói đáp lại nghe đầy vẻ thấu triệt, cảm giác khô khốc cảm xúc đến lạ thường.

Nụ cười nhẹ nhàng bong tróc rơi xuống, thay vào đó là nụ cười mỉa mai yếu ớt. Tuy nhiên sự mỉa mai đó không hướng về người khác, mà như đang tự giễu chính mình.

"Theo hiểu biết của ta, 'Ma nữ' chưa bao giờ là từ được dùng với ý nghĩa tốt đẹp cả."

"Cô nghĩ tôi nói để chào hỏi xã giao chắc? Đúng y như cái nghĩa tôi cảm nhận đấy, con cáo già gian xảo."

"Chuyện này là sao?"

Nhìn hai người —— Anastasia đã thay đổi giọng điệu và Al —— có vẻ như đang hiểu nhau, Ferris tìm kiếm chỗ chen vào cho ý kiến của mình. Trước thái độ đó của Ferris, Al nhún vai bên trái không có cánh tay, ánh mắt vẫn ghim chặt vào Anastasia,

"Tức là, cô tiểu thư bây giờ vỏ thì là tiểu thư nhưng ruột thì khác rồi. Con cáo tính tình xấu xa đeo trên cổ kia... Echidna đang ở bên trong đấy."

"Ưu tiên sự sống còn của Ana nên kết quả mới thành ra thế này thôi. Bị nói xấu như thể đó là hành vi ác ý thì ta thấy tổn thương đấy nhé."

Trước phát ngôn đầy thù địch của Al, Anastasia —— Echidna đáp trả với vẻ mặt khó xử. Thấy vậy, Al hừ mũi "Hứ!" một tiếng sau lớp mũ giáp.

"Kẻ định chiếm xác thì đừng có mở mồm ra nói giọng bề trên."

"Chiếm xác là hiểu lầm rồi nha. Ta đã có biểu hiện nào như thế đâu chứ?"

"Cái giọng Kararagi dở tệ cùng thói giả bộ làm tiểu thư đó là bằng chứng rành rành rồi còn gì. Tiếc là bản tính 'Ma nữ' không hiểu được cảm xúc con người của ngươi đã lòi cái đuôi ra rồi."

"Đủ rồi đấy! Cứ thế này thì bao giờ chuyện mới tiến triển được!"

Thấy Al cứ hễ Echidna mở miệng là lại châm chọc, Ferris không nhịn được mà quát lên.

Có vẻ như Al biết được nội tình gì đó, nhưng điều quan trọng hiện tại là Anastasia. Cái xác bây giờ đang do Echidna nắm quyền chủ đạo.

"Trước hết, tiểu thư Anastasia có bình an không? Đừng bảo là chỉ bảo vệ được cái xác, còn cái ruột thì bị đá văng đi đâu rồi nhé?"

"Vẫn an toàn. Ta phải để Ana kiện toàn cả về thể xác lẫn tinh thần. Nếu không thì ta đã chẳng có lý do gì để dùng đến 'Cấm thủ' cả."

"Cấm thủ...?"

"Là trạng thái hiện tại đấy. Cổng của Ana hơi phức tạp một chút, tự cô ấy không thể điều khiển tùy ý được. Ta có thể xử lý, nhưng gánh nặng rất lớn. Chuyện là vậy đó."

Echidna chạm tay lên bộ ngực mỏng manh, khiến gương mặt của Anastasia thoáng nét u sầu.

Al vẫn chưa có vẻ gì là phục, thanh kiếm trên tay vẫn lăm lăm. Tuy nhiên, Ferris đã chen vào giữa mũi kiếm đang chĩa ra và Echidna, rồi tiếp lời:

"Vậy việc giả làm tiểu thư Anastasia để bắt chuyện với bọn tôi là sao?"

"Người hợp tác với mình còn sống mà không lên tiếng hỏi thăm thì mất tự nhiên lắm đúng không? Việc ta giả làm Ana là để không lộ điểm yếu cho các cậu thấy. Như ta vừa tiết lộ, cơ thể của Ana đang không ổn định. Ta muốn giấu chuyện đồng hóa này đi... Nhưng mà bị nhìn thấu mất rồi."

"Julius... không biết về sức mạnh này nhỉ. Cậu ấy còn chẳng biết đến sự tồn tại của cô nữa là. Về chuyện đó thì cô tính sao?"

"Đó là vấn đề của Ana và Julius, cũng như của 'Nanh Sắt'. Ta nghĩ mình không có nghĩa vụ phải đưa ra suy đoán để trả lời câu hỏi của các cậu."

Nghe cũng có lý. Nếu coi cảm giác sai lệch mà Ferris cảm thấy từ Anastasia trong đống đổ nát là do sự bất nhất trong cách ứng xử của kẻ bên trong là Echidna, thì mọi chuyện hoàn toàn khớp.

Sự thật là ma pháp của cô ta đã cứu mạng họ, cộng thêm thành tích bảo vệ cơ thể Anastasia khỏi tòa nhà sập xuống—từ hai điều đó, ít nhất mối nghi ngờ phía Ferris đã được giải tỏa.

"Nhưng mà, có vẻ đằng ấy vẫn chưa muốn hạ kiếm xuống đâu nhỉ?"

"...Chậc."

Nghe Ferris hỏi vậy, Al tặc lưỡi, miễn cưỡng thu thanh Long Đao vào vỏ. Thấy vậy, Ferris mới nhìn lại cơ thể tơi tả của hắn.

Vết bỏng, vết trầy xước, trông bị thương khá nặng.

"Nào, đưa đây tôi chữa cho. Eo ôi, chỗ này bị khoét sâu thế này...! Á, cái gì đây, vết chém này, sao mà hay thế, không chết là may lắm rồi đấy?"

"Với năng lực của tôi thì hạn chế vết thương chí mạng thành vết thương nặng là kịch kim rồi. Nếu không thua vụ cá cược thì chắc đã khá khẩm hơn... Mà thôi, kệ đi."

"——?"

Ferris nghiêng đầu, nhưng đôi tay vẫn liên tục chữa trị cho Al.

Năng lực chữa trị của ánh sáng xanh trắng quả không hổ danh, chỉ trong nháy mắt, vô số vết thương trên người Al đã lành lặn. Xác nhận xong, Al buông một câu cảm ơn, rồi nói:

"Tôi cũng thế, mà mấy cô cậu cũng sống sót cả. Chắc chắn con ả 'Sắc Dục' kia vẫn còn sống nhăn răng. Chỉ bị đống gạch đá đè lên thì chưa yên tâm được đâu."

"Về chuyện đó nhé."

Đáp lại lời kêu gọi cảnh giác của Al, Echidna giơ tay lên. Trong lòng bàn tay ấy là chiếc Gương Đối thoại. Cô ta dùng tay kia gõ nhẹ lên bề mặt gương, rồi nói:

"Thực ra cho đến ngay trước khi tòa nhà sập xuống, Gương Đối thoại vẫn im lìm không hoạt động."

"Chuyện đó tôi nghe rồi. Do 'Sắc Dục'... hay là do Giáo phái Ma nữ nhỉ? Nghe đồn Giáo phái Ma nữ nắm được phương pháp làm nhiễu loạn ma pháp khí. Chắc là bọn chúng đã phá hoại phương thức liên lạc..."

"Hẳn là vậy rồi. Có điều, nếu đó là trò của Giám mục Đại tội, thì có vẻ chúng ta đã tạm thời thoát khỏi tình thế nguy cấp rồi đấy."

"...Nói vòng vo quá."

"Xin lỗi, thói quen ấy mà. Tóm lại là, chức năng của Gương Đối thoại đã khôi phục rồi."

Nghe câu đó, cả Al và Ferris cùng lúc ngạc nhiên.

Al ngạc nhiên vì có thể liên lạc với những người khác đang giữ Gương Đối thoại. Còn Ferris ngạc nhiên trước khả năng nguyên nhân gây nhiễu đã bị loại bỏ.

"Nghĩa là sao? 'Sắc Dục' đã ngừng gây nhiễu... tức là ả chết rồi á?"

Thật khó tin là con quái vật tự hào với khả năng tái sinh đó lại chết chỉ vì bị gạch đá đè. Như Al đã nói, cả ba người ở đây đều sống sót.

Khó mà nghĩ rằng con quái vật bất tử chuyên về sinh mệnh lực ấy lại kết thúc như vậy. Nếu có khả năng nào khác có thể nghĩ đến thì——,

"Ả bị thương nặng đến mức không thể tiếp tục phá hoại. Hoặc là ả cố tình dừng lại để dụ chúng ta chủ quan, trong khi đang lẩn trốn chờ thời cơ..."

"Cái đó có vẻ không hợp với tính cách xấu xa của ả cho lắm."

"Đúng vậy, ta cũng nghĩ thế. Thay vì lẩn trốn thì táo bạo hơn nhiều... ví dụ như, ả đang giả dạng thành một trong ba người ở đây thì sao? Hàng thật đã chết rồi, và ả đã tráo đổi thành công một cách trót lọt. Đó chẳng phải là chiêu trò mà 'Sắc Dục' ưa thích sao?"

Giả thuyết đó của Echidna khiến Ferris rùng mình.

Cậu nhớ lại con quái vật đã giả dạng y hệt Crusch trước khi tòa nhà sập. Lúc đó vì nó biến hình ngay trước mắt nên cậu mới tin chắc đó là đồ giả mà không chút nghi ngờ. Dĩ nhiên, nếu nó giả làm Crusch thì Ferris tự tin mình có thể nhìn thấu, nhưng với hai người này thì không biết được.

Khả năng đó khiến cậu rợn tóc gáy. Nhưng,

"Đừng có nói mấy chuyện rắc rối đó để mua vui, con khốn tính nết xấu xa kia. Không có phản ứng thì chuyện đơn giản thôi. Nó cúp đuôi chạy rồi. Chán rồi thì về. Nó là loại người như thế đấy."

"Suy đoán gì mà chẳng có căn cứ cũng chẳng có tí tế nhị nào..."

"Trước khi bị đè bẹp, con quái vật đó đã trưng ra cái bộ mặt chán ngấy tận cổ rồi. Lý do là thế đấy."

Người đối đầu với Capella đến phút cuối cùng là Al.

Nếu đối phương là người khác thì đây là những lời đáng cười khẩy, nhưng đối phương là Giám mục Đại tội thì không thể đo bằng lẽ thường. Dĩ nhiên, Ferris nghĩ vẫn không nên lơ là cảnh giác.

"Quan trọng hơn, nếu Gương Đối thoại dùng được rồi thì liên lạc được với Công chúa rồi đúng không? Đó là việc ưu tiên hàng đầu. Nối máy đi."

Những người cầm Gương Đối thoại rời khỏi Tòa thị chính chia làm hai nhóm: Wilhelm - Garfiel và Priscilla - Liliana. Vốn dĩ Al thuộc nhóm của Priscilla, nhưng vì mệnh lệnh của chủ nhân mà phải miễn cưỡng gia nhập nhóm ở lại này, nên Ferris hiểu rõ cảm giác muốn xác nhận sự an toàn của chủ nhân đến đau lòng của hắn.

"Ta biết rồi. Không cần phải vội thế đâu... Hửm?"

Bị Al hối thúc, Echidna cầm lấy Gương Đối thoại và cau mày.

Thấy phản ứng đó, Ferris nhìn sang xem có chuyện gì, thì chiếc Gương Đối thoại trong tay Echidna bắt đầu phát sáng nhạt. ——Là tín hiệu liên lạc từ một chiếc Gương Đối thoại khác.

Và hình ảnh hiện lên trên mặt gương đang phát sáng là——.

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!