Arc 5: Những Vì Sao Ghi Dấu Vào Lịch Sử
Chương 31: Cái giá của sai lầm
0 Bình luận - Độ dài: 10,464 từ - Cập nhật:
"Khô cong rồi~!"
"Ồn ào quá, đừng có nói đi nói lại nữa!"
Sáng hôm sau, Garfiel đi bộ trong phố cùng Mimi với vẻ mặt sượng sùng.
Vừa cười khúc khích, Mimi vừa kéo phần ngực áo choàng của mình ra, nghịch nghịch chỗ đã bị nước mắt, nước mũi và nước dãi của Garfiel - tóm lại là mấy thứ bẩn thỉu - làm dơ và đã khô lại.
Cái mùi khó ngửi đó xộc thẳng vào mũi Garfiel đang đi bên cạnh, nồng nặc đến mức đau cả mũi.
Với Mimi, người cũng có cái mũi thính tương đương, thì cái mùi hôi ngay sát sạt đó hẳn là khó chịu lắm, nhưng khi Garfiel khuyên cô bé nên tìm chỗ nào giặt sơ qua đi thì cô bé lại bảo:
"Ư~m, thế này cũng được mà? Về nhà trọ rồi thay đồ luôn~. Hôm qua hông về, chắc chắn Tiểu thư sẽ giận cho xem! Cả Hetaro với Tivey nữa!"
"...Lỗi tại tao."
"Mimi hông để bụng đâu nha~? Mimi chỉ xoa đầu Garf ngoan nào ngoan nào thôi, còn Garf thì chỉ khò khò ngủ thôi mà~."
Thấy Garfiel lí nhí xin lỗi, Mimi trả lời bằng nụ cười thiên chân vô tư lự.
Đêm qua, cuộc tái ngộ với mẹ cũng là cuộc chia ly theo đúng nghĩa đen.
Bị đánh gục bởi chuỗi sự kiện đó, Garfiel đã khóc lóc thảm hại trên sân thượng trong khi được Mimi ôm lấy.
Hơn nữa, nhục nhã ở chỗ là cậu cứ thế khóc mệt rồi ngủ thiếp đi, đến khi tỉnh dậy bởi một giọng nói to vang khắp thành phố thì trời đã sáng bảnh mắt và cậu vẫn đang nằm trên đùi Mimi.
Garfiel cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đứng trước một Mimi luôn ở trạng thái bình thường thì sự bối rối của cậu lại càng lộ rõ mồn một.
Chưa kịp thanh minh gì thì đã bị chủ tòa nhà phát hiện đang ở trên sân thượng sau một đêm, bị mắng cho một trận tơi bời rồi mới được thả về.
"Thấy nhẹ lòng hơn chút nào chưa~?"
"À, ừ, cũng chút chút. Nói sao nhỉ, là cái đó. Cái đó đấy."
"Cái đó hả~, thế à~."
"...Phải đấy, là cái đó."
Bỏ lỡ cơ hội nói lời cảm ơn, Garfiel làm mặt hờn dỗi. Thấy thái độ của Mimi chẳng có vẻ gì là bận tâm đến điều đó, Garfiel chẳng biết phải nói gì nữa.
Cậu nhớ lại chuyện đêm qua, Mimi đã buột miệng nói là thích cậu.
Một cách tự nhiên, Garfiel thấy mình cứ đưa mắt dõi theo hình bóng Mimi.
Cậu vẫn nghĩ con bé này hay bám dính lấy mình thật, nhưng không ngờ là lại mang tình cảm nam nữ. Cậu cứ tưởng đó là kiểu cưng chiều nựng nịu như nuôi Liger cơ, nhưng có vẻ không phải vậy.
Đã thế, chính chủ nói ra câu đó xong, từ sáng đến giờ lại cứ tỉnh bơ như không có gì thay đổi.
Bản thân cậu đối với Ram thì chủ động bày tỏ tình cảm, nhưng hễ bị đẩy vào thế bị động là lại lộ ra sự yếu đuối, đó chính là điểm thảm hại của Garfiel.
"Thế, sáng nay tính sao đây~? Có đi gặp mẹ hông~?"
Đang mải suy nghĩ miên man, Garfiel giật mình khi thấy Mimi dừng lại trước mặt ngước lên nhìn mình, và càng giật mình hơn trước nội dung câu nói đó.
"Đ, đợi đã. Tại sao tao lại phải đi gặp nữa chứ."
"Hửm~? Tại vì Liara là mẹ của Garf mà đúng hông~? Nếu thế thì nói chuyện đàng hoàng chẳng phải tốt hơn sao~?"
"Con nhỏ này, nó thật sự đếch hiểu gì hết sao trời."
Ngoài việc đâm trúng điểm quan trọng nhất bằng bản năng, có vẻ Mimi chẳng cảm nhận được chút tinh tế nào của tình huống. Garfiel băn khoăn liệu có nên giải thích lập trường khó xử của mình và của gia đình kia cho cô bé hiểu không, nhưng rồi cậu gạt đi ngay vì thấy vô ích. Với lại, đây là vấn đề tâm lý của riêng Garfiel.
"Được rồi. Người đó... tốt nhất là không nên biết Tao là con trai bả."
"Thế hả?"
"Thế đấy. ...À, nhưng mà tao phải suy nghĩ xem có nên nói cho Chị hai biết không."
Với người lý trí như Frederica.
Chắc chắn chị ấy dù có do dự cũng sẽ đưa ra kết luận giống Garfiel, thậm chí còn sớm hơn.
Chỉ là, dù kết luận có giống nhau, thì chị ấy vẫn có quyền được biết mẹ còn sống. Có nên bắt chị ấy gánh chịu nỗi đau giống mình hay không, đó là điều khiến cậu trăn trở.
"Chỉ còn cách tốn thời gian mà quyết định thôi."
"Ra là vậy~. Khó ghê ha. Mimi á, hông biết mẹ là ai nên cứ nghĩ là giá mà thân thiết được thì tốt biết mấy~."
"...Mày không biết mẹ mày à?"
Trước lời nói bất ngờ của Mimi, Garfiel run run đôi tai hỏi lại.
Mimi gật đầu cái rụp "Đúng dồi~" với thái độ nhẹ tênh:
"Cả Mimi, cả Hetaro với Tivey, đều hông biết bố mẹ là ai hết á. Nè nha, sinh ba lận đúng hông~? Nuôi chắc cực lắm á, nên bị bỏ rơi rùi. Xong rồi Đoàn trưởng nhặt về nuôi~. Nên Đoàn trưởng là gia đình! Tiểu thư cũng là gia đình!"
"...Vậy à. À, thế thì là đại gia đình rồi còn gì."
Bộp bộp, Garfiel vô thức đưa tay xoa đầu Mimi với tâm trạng nhẹ nhõm.
Ngay lập tức,
"――Á."
Mimi gạt tay Garfiel ra và nhảy lùi lại.
Thấy mặt cô bé đỏ bừng lên, Garfiel tròn mắt ngạc nhiên. Mimi quay ngoắt lưng lại, vừa kêu "Ư ư" vừa lấy tay dụi dụi mặt mình:
"Sao á, từ hôm qua thấy lạ lắm. Garf mà lại gần quá là thấy lạ lắm."
"Th, thế à. Thế thì xin lỗi nhé. ...Đi cách xa ra nhé?"
"Thế thì lại thấy ghét~. Nên là, cái kiểu không xa mà cũng không gần quá là được~."
Cô bé lon ton bước lại gần, đi song song bên cạnh ở khoảng cách vừa đủ không chạm tay tới.
Garfiel nhíu mày bối rối, còn Mimi thì lại cười hề hề như mọi khi. Chỉ là gương mặt ấy, cảm giác vẫn còn hơi đỏ.
"A, nhắc mới nhớ, Soiree! Có Soiree nè! Ăn Soiree đi~!"
"Ờ, ờ ha."
Như để lảng sang chuyện khác, Mimi lục lọi trong ngực áo lôi ra bọc bánh.
Đó là thứ Mimi đã nhận từ Liara lúc chia tay đêm qua.
Trong khoảnh khắc, một cơn đau tê dại lướt qua lồng ngực, nhưng khi gói bánh được đặt lên lòng bàn tay đang chìa ra, Garfiel khẽ khịt mũi trước mùi thơm ngào ngạt ấy.
Soiree là một loại bánh nướng làm từ bột mì nhào với gia vị ngọt, bên trong có nhân kem hoặc đậu, giống như một món ăn vặt nhẹ.
Có vẻ trong túi bánh có hai chiếc Soiree tròn vo to đùng. Garfiel và Mimi mỗi người một cái, cắn ngập răng thay cho bữa sáng.
"Ư~m! Ngọt quá~! Ngon quá~! Ngon, ngon!"
"Ừ, ngon thật đấy."
Garfiel cũng tận hưởng hương vị ấy hệt như lời khen ngợi hết lời của Mimi.
Ngọt nhưng không quá gắt, vỏ bánh cũng mềm mại, đúng là tuyệt phẩm. Nếu là bánh vừa mới nướng xong chắc còn ngon hơn nữa. Hoặc có lẽ, đây cũng là món tủ của mẹ chăng.
Nếu vậy thì, lẽ ra mình đã có cơ hội thưởng thức món này bao nhiêu lần rồi cũng nên.
"Garf?"
"Ủy mị quá đi mất, cái thằng Tao này. Không có gì. Đi thôi."
Trả lời Mimi đang ngó nghiêng nhìn mình, Garfiel bước đi như muốn rũ bỏ tất cả.
Quay lưng lại với nơi mẹ đang sống, hướng về nơi những người đồng đội đang chờ đợi. Cũng giống như Mimi, Garfiel cũng đi qua đêm không về.
Trước tiên là phải để bị mắng một trận ra trò về chuyện đó đã――.
『――E hèm~? Thế này được chưa nhỉ? Các người có nghe rõ không đấy hả~? Nếu nghe thấy thì đám thịt vụn hãy la hét lên, còn đám thịt vụn không nghe thấy thì cứ việc bị nghiền nát rồi chết quách đi cho Bổn cô nương đây nhờ cái nhé~. Kyahahaha.』
"Hả?"
"Ủa~?"
Ngay khi vừa định bước đi, giọng nói đó đột ngột đập mạnh vào màng nhĩ của Garfiel và Mimi.
Cả hai nhìn nhau, rồi đồng loạt ngước lên trời.
Bởi vì với hai người, giọng nói đó nghe như thể rơi xuống từ trên trời vậy.
"Cái giọng như con dở hơi nào thế này..."
『Thế, thế, thế, vừa rồi có đứa ngu nào chết chưa nhỉ? Không có thì cũng chả sao, nhưng mà dám bơ lời của Bổn cô nương thì gan to bằng trời rồi đấy, thế nên là vừa mới mở mồm ra là Bổn cô nương đã thấy ngứa hết cả mắt rồi đây này~!』
Mặc kệ sự cảm thán của Garfiel, giọng nói đó tiếp tục lải nhải với âm lượng điếc tai.
Nhìn quanh, những người khác đang đi trên phố buổi sáng cũng lộ vẻ kinh ngạc, ai nấy đều đồng loạt ngước lên trời ngẩn tò te giống hệt nhóm Garfiel.
Một giọng nói cực lớn―― cảm giác là vậy, nhưng không phải.
Với thính giác khác thường của Garfiel, cậu phân biệt được giọng nói đó không phải phát ra từ một chỗ, mà là vang vọng khắp cả thành phố theo kiểu cộng hưởng.
Nhưng biết thế cũng chẳng để làm gì. Điều duy nhất hiểu được là,
『Chỉ riêng việc các người hít vào thở ra thôi cũng đủ làm Bổn cô nương ngứa mắt rồi, cái giống loài các người đúng là thứ rác rưởi của rác rưởi của rác rưởi vô giá trị mà. Nếu chỉ sống để thở ra cái hơi thối hoắc, nghĩ mấy chuyện dâm dục rồi chảy nước dãi thì thà chúi đầu xuống cống nước ngầm mà chết đuối trương phềnh lên còn đỡ ngứa mắt hơn đấy! Hay là chết quách đi cho rồi, thật đấy~! Cầu xin các người đấy! Kyahahahaha!』
――Chủ nhân của giọng nói này là kẻ sở hữu một tinh thần tàn độc và xấu xí đến cùng cực.
"Cái gì thế, con khốn này. Đùa... với bố mày đấy à...!"
"Garf... Sao cái này nghe tởm quá."
Garfiel tặc lưỡi đầy bực dọc, còn Mimi bên cạnh thì thốt lên đầy bất an. Thấy thái độ đó của cô bé, Garfiel đưa tay sờ lên vết sẹo trên trán, nghiến răng ken két.
Không hợp chút nào. Cậu không muốn cô bé phải làm vẻ mặt như thế này.
『Nào nào, Bổn cô nương là thế đấy~, nhưng mà đám thịt vụn chậm tiêu các người chắc cũng đến lúc nhận ra rồi chứ nhỉ? Cái chương trình phát thanh này, ý nghĩa việc Bổn cô nương thực hiện nó ấy, ý nghĩa, ý nghĩa ấy~!』
"Ý nghĩa của cái phát thanh gì đó á?"
『Tức~ là~, Bổn cô nương... à không không, Bổn cô nương và đồng bọn đã nắm quyền kiểm soát trung khu của cái thành phố này rồi chứ sao nữa. À, tiện thể nói luôn nhé~, không chỉ ở đây đâu mà cả mấy cái tháp điều khiển ở rìa thành phố nữa thì phải? Mấy cái đó cũng bị nắm đầu hết rồi nhá~.』
"Tháp điều khiển... Là cái mà anh Otto đã nói sao!?"
Chưa bàn đến mục đích thực sự của chủ nhân giọng nói, Garfiel đã nghẹn họng vì cảm nhận được mối đe dọa.
Trước và sau khi đến thành phố, Otto đã kể về cấu trúc của Pristella. Pristella - Thành phố Cửa Thủy với hệ thống kênh rạch chằng chịt, từng có vai trò như một cái bẫy để dìm chết những kẻ thù hùng mạnh, và chức năng đó đến nay vẫn còn hoạt động.
Và thứ điều khiển hệ thống nước đó chính là các Tháp điều khiển ở bốn hướng Đông Tây Nam Bắc của thành phố―― việc chúng bị chiếm giữ đồng nghĩa với việc, chủ nhân của giọng nói có tính cách tồi tệ nhất trần đời này đã bắt cả thành phố làm con tin.
Đi đến kết luận giống Garfiel, sự kinh ngạc và nôn nóng bắt đầu lan truyền ra xung quanh.
Giữa lúc mọi người bắt đầu la hét, hoảng loạn không biết chuyện gì đang xảy ra, thì giọng nói vang vọng kia lại cất tiếng cười lớn đầy ác độc và khoái trá từ tận đáy lòng.
『Kyahahahaha! Giờ mới biết! Đến nước này mới biết! Nhận ra cái mạng của mình như ngọn đèn trước gió thì cái sự vô tư lự của các người làm Bổn cô nương cạn lời đến mức phát bực luôn đấy! Aaa, lũ rác rưởi rác rưởi rác rưởi! Kyahahaha!』
"――――"
『Ấy chết, suýt thì quên~. Không xưng danh tính thì mấy kẻ như các người lại bắt đầu trốn tránh hiện thực mất nhỉ? Thế nên, Bổn cô nương xinh đẹp và giàu lòng từ bi đây sẽ dạy cho các người biết hiện thực một cách rõ ràng rành mạch nhé~!』
Giữa thành phố đang bắt đầu rơi vào hoảng loạn, Garfiel nắm chặt lấy tay Mimi.
Và, cậu dỏng tai lên lắng nghe thật kỹ xem giọng nói đó sẽ nói gì.
『Bổn cô nương là Giám mục Đại tội của Giáo phái Phù thủy, đảm nhiệm "Sắc dục"――』
"Giáo phái Phù thủy...!"
『Capella Emerada Lugunica-sama đây~! Kyahahahaha! Hãy kính trọng, hãy tôn sùng, hãy khóc lóc van xin rồi chết rục xương một cách thảm hại đi! Lũ thịt vụn kia! Kyahahaha!』
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Ngay khi nghe thông báo, Garfiel buộc phải đưa ra lựa chọn.
Dù sự hoảng loạn lan rộng khi nghe xưng danh Giáo phái Phù thủy, nhưng có thể nói hành động của người dân Pristella vẫn rất có trật tự. Dù bị sự hỗn loạn giày vò, nhưng nhờ sự liên lạc thường xuyên của các lãnh đạo thành phố đã thấm nhuần vào họ, nên họ đã chuẩn bị sẵn quy trình để chạy ngay vào khu lánh nạn gần nhất.
Garfiel và Mimi cũng được những người ở gần đó hướng dẫn đường đến khu lánh nạn. Tuy nhiên, nhóm Garfiel đã từ chối sự hướng dẫn đó và quyết định hành động ngay lập tức.
Chỉ là, ngay tại đây, sự lựa chọn lại ập đến với Garfiel.
Và kết quả của sự lựa chọn đó――,
"A, anh Gorgeous!"
"――Ư."
Tại khu lánh nạn vừa tới nơi, Garfiel nhìn thấy Liara đang chạy lại.
Thấy Liara nở nụ cười vì tìm được người quen, Garfiel nén cơn đau trong lồng ngực, cố gắng đối mặt.
――Kết quả của sự lựa chọn, là đây.
Ngay thời điểm từ chối sự hướng dẫn đến khu lánh nạn gần nhất, Garfiel đã bị buộc phải lựa chọn.
Lựa chọn quay trở về nơi mình nên ở, bên cạnh nhóm Emilia và Subaru, hay lựa chọn đi xác nhận sự an toàn của người mẹ mà mình đã quyết định chia tay vào đêm qua.
Về lý trí, Garfiel biết mình nên quay lại chỗ nhóm Emilia.
Dẫu vậy, đôi chân vẫn bước về phía này là vì từ địa điểm nghe thấy thông báo thì chỗ này gần hơn, cậu có thể phán đoán là xác nhận ở đây trước rồi quay lại sau―― đó, chỉ là lời ngụy biện.
"Bé Mimi cũng bình an, tốt quá rồi. Nghe thông báo đó xong, tôi cứ thấy bất an mãi."
"Ư~m, hông sao hết~! A, Soiree ngon lắm á, cảm ơn nha~!"
"A, không có gì đâu ạ. Tốt quá, có vẻ hợp khẩu vị của bé."
Và trước lựa chọn của Garfiel, Mimi đã đi theo mà không hề nói một lời phản đối nào.
Đúng ra Mimi cũng phải muốn quay lại chỗ Anastasia và các em trai. Với cô bé, chuyện của Liara thực sự là chuyện của người dưng, chẳng có lý do gì để quay lại đây cả.
"――――"
Vừa nghe giọng nói tự trách của chính mình, Garfiel coi như đã đạt được một cột mốc khi xác nhận Liara vẫn bình an. Cậu phải quay lại chỗ nhóm Emilia ngay, tham gia bàn bạc phương án sắp tới và phát huy sức mạnh của mình.
Nếu cái tên Giáo phái Phù thủy đã xuất hiện, thì phải chiến đấu để bảo vệ Emilia. Đó là lời hứa đàn ông mà Garfiel đã giao ước với Subaru, tuyệt đối không được nuốt lời.
Bản thân đã không thể giữ trọn việc làm một con Hổ, thì không thể quên luôn cả việc làm một thằng đàn ông được.
"Có vẻ vẫn bình an là tốt rồi. Vậy thì, bọn tôi..."
"Vâng... Tôi vẫn ổn. Chuyện đó, anh Gorgeous này."
Thấy Garfiel chào tạm biệt định rời khỏi khu lánh nạn, Liara ngập ngừng có vẻ khó nói. Thấy thái độ lạ lùng đó khiến Garfiel nhíu mày, cô rụt rè:
"Anh có... nhìn thấy các con của tôi không? Hôm nay tụi nhỏ đi chơi từ sáng sớm... không có ở trong khu lánh nạn này."
"...Hả!?"
Garfiel hoảng hốt ngẩng đầu lên, nhìn dáo dác xung quanh. Nhưng, bóng dáng cậu tìm kiếm không lọt vào tầm mắt ở bất cứ đâu. Bóng dáng hai chị em đó, không có ở bất cứ đâu trong nơi này.
"Với lại chồng tôi nữa... À không, chuyện này là tôi thừa lời rồi."
"N, này. Đến nước này mà còn giấu giếm thì khó cho tôi lắm đấy. Nói đi."
"――Cái thông báo đó, phát ra từ Tòa thị chính. Chồng tôi hôm nay cũng đi làm ở Tòa thị chính... nên tôi sợ anh ấy có mệnh hệ gì."
"――――"
Tòa thị chính là tòa nhà cao nằm ở trung tâm Pristella này.
Nơi được nghe nói là điều hành các chức năng trung khu của thành phố, và quả thực trong thông báo đó, tên Giám mục Đại tội cũng tuyên bố ả đang ở Tòa thị chính.
Garek, chắc chắn đang ở nơi đó.
"Hộc... hộc, hộc..."
Tim đập nhanh như đánh trống, Garfiel suýt nữa thì ngã quỵ vì sự việc quá sức tưởng tượng.
Hai chị em không thấy bóng dáng đâu, Garek thì đang ở nơi đã trở thành vùng nguy hiểm. Đổi lại việc xác nhận Liara bình an, cậu lại biết được cả gia đình đang lâm nguy.
"Đại tướng, Emilia-sama..."
Hình ảnh Subaru và Emilia lướt qua tâm trí Garfiel. Beatrice và Otto lướt qua.
Những người cậu cần phải quay về ngay để tiếp sức lướt qua tâm trí.
Nhưng ngay lập tức đuổi theo sau, hình ảnh hai chị em kia và Garek cũng lướt qua tâm trí.
"Xin lỗi. Đã làm khó anh rồi. Anh Gorgeous, xin hãy quên đi ạ."
"...A."
"Vừa rồi tôi thật thảm hại. Không sao đâu ạ. Lũ trẻ và cả chồng tôi, đều biết rõ quy luật của thành phố này mà."
Liara cố mỉm cười cứng cỏi, nhưng đôi bàn tay đang chắp lại như cầu nguyện lại run lên bần bật.
Dáng vẻ đó rõ ràng là đang quá sức chịu đựng, việc cô đang diễn kịch trong tuyệt vọng để Garfiel không phải lo lắng là quá rõ ràng.
"――――"
Im lặng, im lặng, im lặng.
Phong ấn ngôn từ, nghiến chặt hàm răng, Garfiel suy nghĩ.
Mimi không nói gì với Garfiel lúc này, chỉ im lặng chờ đợi lời nói của cậu.
Chỉ nắm lấy tay Garfiel, và không nói gì cả.
"...Yên tâm đi. Lũ trẻ nhà cô và cả chồng cô, để Ta đây đi cứu về cho."
"――! Anh Gorgeous!?"
Nhận lại câu trả lời không ngờ tới, Liara nghẹn lời vì kinh ngạc.
Gật đầu mạnh mẽ với cô ấy, Garfiel nhìn xuống Mimi đang nắm tay mình.
"Từ đây trở đi là sự ích kỷ của Tao. Mày quay về..."
"Hây a."
"Đau!"
Mimi dẫm mạnh lên chân Garfiel - người đang định bảo cô bé quay về. Garfiel kêu lên vì đau, còn Mimi thì ưỡn ngực ngay tại chỗ:
"Garf đã nói mấy câu ngầu lòi thế kia, thì đời nào Mimi lại bỏ chạy chứ~! Đi thôi, Mimi bám theo sát nút luôn nha~!"
"Con này... Thôi, được rồi. Xin lỗi nhé."
"Chỗ đó thì phải cảm ơn chứ~!"
"――Cảm ơn."
"Hông có chi~!"
Mimi cười hề hề, Garfiel cũng cười đáp lại như được cứu rỗi.
Sau đó cậu quay lại phía Liara đang sững sờ:
"Bọn Ta sẽ đi tìm cho. Thế nên, cô cứ ở lại đây đi. Không được di chuyển cùng những người khác, cứ ở yên đây đợi mọi chuyện kết thúc đi."
"Nh, nhưng mà... tại sao lại làm đến mức đó?"
"――――"
Tại sao lại làm đến mức đó cho gia đình cô.
Liara run rẩy đôi mắt, hỏi về chân ý trong quyết định của Garfiel.
Trước câu hỏi đó, Garfiel nhe răng cười:
"Đó là vì Ta đây là Hổ Vàng! Gorgeous Tiger mà lị!"
"Và Mimi là, Gorgeous Mimi~!"
Hét lên bằng giọng to tướng, ánh mắt kinh ngạc của những người trong khu lánh nạn đổ dồn về phía này.
Trước mặt Liara đang ngẩn người, Garfiel và Mimi tạo dáng. Sau đó nhanh chóng xoay người, cả hai lao vút ra khỏi khu lánh nạn.
"Garf, tính sao đây~?"
"Lần theo mùi chứ sao. Cả hai đứa nhóc lẫn Garek, Tao nhớ kỹ mùi rồi!"
Vấn đề là thành phố rộng lớn, lại còn là nơi nước chảy khắp nơi.
Để lần theo mùi một cách rõ ràng thì điều kiện hơi bất lợi. Nơi có quá nhiều người, và khứu giác vốn kém hơn loài chó thực thụ về mặt năng lực. Dù vậy, việc truy vết bằng khứu giác của hai người hệ thú vẫn có thể cho ra kết quả kha khá.
Trước hết, quay lại nhà Liara, từ đó lần theo mùi để tìm tung tích hai chị em.
Trong lúc đó, có vẻ việc sơ tán của người dân thành phố diễn ra suôn sẻ, thành phố phơi bày vẻ vắng lặng như một thị trấn ma. Lẽ ra phải có vài vụ hôi của lúc cháy nhà, nhưng việc không thấy những hành vi thiếu đạo đức đó xảy ra có lẽ phải nói là do sức mạnh của cái tên Giáo phái Phù thủy.
"Ư~m, cái này, cái này hả? Mimi nghĩ là mùi này á, Garf!"
"...À, đúng rồi. Mùi này với hướng này thì."
Garfiel cũng bắt được mùi mà Mimi tìm thấy, khoanh vùng được hướng di chuyển của hai chị em. Và, có vẻ đó là con đường đi từ nhà ở phố số 3 hướng về phía phố số 1.
Ngay khi nghĩ đến phố số 1, một dự đoán lướt qua tâm trí Garfiel.
"Ra là thế. Hai đứa đó, hôm nay cũng đến công viên nghe Ca nương hát..."
Hôm qua cậu bé đã nói là do xuất phát muộn nên thất bại. Nên hôm nay thay vào đó, chắc chúng quyết định xuất phát từ sáng sớm để không bỏ lỡ bài hát của Ca nương.
Lần này chắc chắn cả người chị cũng đi cùng theo kiểu chiều em.
"Vậy thì, nếu đi về phía phố số 1..."
Đồng thời nếu đi về phía đó, cũng có thể nhanh chóng hội quân với nhóm Subaru.
Tình huống có vẻ thuận lợi cho phe mình hơn dự tính khiến Garfiel hơi rạng rỡ nét mặt và ngẩng đầu lên. ――Ngay lập tức, một mùi hương lướt qua mũi.
"――――"
"Cái này, là mùi của bố hai đứa nhỏ...?"
Thứ Garfiel nhận ra, Mimi cũng nhận ra cùng lúc.
Phố số 1 mà hai chị em hướng tới, mùi mục tiêu bị tách nhánh giữa đường. Hướng về phương hướng khác với phố số 1, là mùi của Garek đang đi đến Tòa thị chính ở trung tâm.
Một lần nữa, thời khắc lựa chọn lại ập đến với Garfiel.
Nếu cứ thế này nhắm thẳng đến phố số 1, có lẽ sẽ tìm được hai chị em. Nếu kịp giờ Ca nương hát, chắc hẳn chúng cũng đã chạy được vào khu lánh nạn.
Nhưng, phía Tòa thị chính thì sao.
Tại Tòa thị chính nơi chắc chắn đã có Giáo phái Phù thủy đột nhập, thời gian càng trôi qua thì tính mạng của những người ở bên trong càng bị đe dọa.
Garek đang ở nơi mà tử khí gia tăng theo từng giây từng phút.
「Garf... tính sao đây nè?」
「――――」
Garfiel buộc phải đưa ra lựa chọn.
Một là xác nhận sự an toàn của hai chị em kia rồi hội quân với nhóm Subaru. Tuy nhiên, làm vậy đồng nghĩa với khả năng cao sẽ bỏ mặc Garek đang ở Tòa thị chính.
Rốt cuộc Garek là ai mà khiến Garfiel phải bận tâm cân nhắc?
Khác với Liara – tức Reasia, và những đứa con do cô sinh ra, giữa Garfiel và Garek chẳng có mối liên hệ rõ ràng nào. Nếu huyết thống là căn cứ để giải cứu, thì Garfiel chẳng có nghĩa vụ gì phải cứu Garek.
Nhưng nếu mất Garek, mẹ con Liara sẽ ra sao?
Họ sẽ chìm trong đau khổ, dành quãng thời gian tới để khóc than. Biết đâu chừng, chính vì Garfiel bỏ mặc Tòa thị chính... gia đình đó sẽ phải rơi lệ.
「...Ở Tòa thị chính, có tên Giám mục Đại tội đang chễm chệ ở đó.」
「Ừm, ừm, nghe nói là vậy á.」
「Tao biết các tháp điều khiển khác cũng đang nguy cấp. Nhưng mà nhé. Kẻ đang chỉ đạo chắc chắn là tên Giám mục Đại tội chứ đếch sai đi đâu được. Vậy thì, nếu xử đẹp được hắn...」
「Là mọi người sẽ được cứu hả? Ghê nha! Cái đó ghê nha!」
Mimi nhảy cẫng lên, tán thưởng ý kiến của Garfiel.
Tuy nhiên, cô bé lập tức ngừng nhảy, rồi nói:
「Cơ mà, có thật sự ổn hông đó? Sao tự nhiên em thấy ớn ớn.」
「Ớn ớn?」
「Kiểu như nguy hiểm á. Hông biết nữa. Nhưng mà cảm giác ghê lắm.」
Chẳng có căn cứ gì, nhưng Mimi buột miệng nói về dự cảm chẳng lành.
Garfiel cảm thấy hơi cáu kỉnh trước những lời lẽ chùn bước của cô bé vào lúc này.
Mimi trước giờ luôn tôn trọng phán đoán của Garfiel. Cậu cứ ngỡ ở đây cô bé cũng sẽ ủng hộ quyết định của mình.
「Thảm hại thật... Giận cá chém thớt à, chả giống tao chút nào.」
「Garf, tính sao?」
「Dự cảm xấu của mày cũng không thể xem thường được. Với lại Đại tướng cũng nói đến mòn cả tai là bọn Giám mục Đại tội nguy hiểm cỡ nào rồi. Nhưng mà...」
Chỉ vì thế mà sợ sệt rút lui thì cái danh chiến lực mạnh nhất phe Emilia có mà vứt cho chó gặm.
Hơn nữa, dù có vùng vẫy thế nào, chắc chắn đó vẫn là đối thủ cần phải va chạm để cứu lấy thành phố này.
「Trước hết, phải kiểm tra Tòa thị chính đã. Xem có lính gác không, người bên trong có an toàn không. Còn chuyện có bẻ cổ tên Giám mục Đại tội hay không, tính sau.」
「Nghĩa là đi trinh sát hả? Ừm... Ừm! Hiểu rồi. Đi trinh sát thôi!」
Mimi dù miễn cưỡng nhưng cũng đồng ý với phương án an toàn của Garfiel.
Nhìn cô bé rút cây trượng yêu thích từ trong áo choàng ra, Garfiel cũng trang bị hai chiếc khiên đeo bên hông vào tay.
Hai cánh tay được bao bọc bởi thứ giống như găng tay giáp bạc, chuẩn bị đã hoàn tất.
「Đi nào.」
「Ô kê!」
Mimi đáp lại lời ngắn gọn của Garfiel, cả hai nhắm hướng Tòa thị chính mà tiến.
Theo lời Subaru kể, tên Giám mục 『Lười Biếng』 của Giáo phái Ma nữ mà họ từng chiến đấu đã dẫn theo rất nhiều thuộc hạ. Tuy không bằng Garfiel, nhưng những tín đồ Ma nữ quen chiến đấu nếu tập hợp đủ số lượng cũng sẽ trở thành mối đe dọa đáng gờm.
Trên đường đi, cảnh giác việc bọn chúng bố trí mai phục, hai người cẩn trọng chồng chất cẩn trọng, vượt qua quãng đường đến Tòa thị chính. Thế mà...
「...Chả có lấy một mống, thế này là thế đếch nào?」
Đừng nói đến số lượng áp đảo của tín đồ Ma nữ, ngay cả một tên lính gác cũng không thấy.
Bỏ sót ư? Xét theo độ khó để qua mặt cái mũi của Garfiel và Mimi, chuyện đó khó mà xảy ra được. Nếu vậy thì...
「Ý là bọn chúng đang coi thường, đang nhờn mặt với mình chứ gì.」
「............」
Nhớ lại giọng nói trên loa phát thanh, Garfiel không kìm được cơn giận trước suy nghĩ của tên Giám mục Đại tội.
Hẳn là chúng chẳng thèm cảnh giác việc mình bị tấn công. Có lẽ vì đã nắm quyền kiểm soát tháp điều khiển nên chúng nghĩ mình đã thắng rồi.
Cậu muốn dùng móng vuốt và răng nanh xé xác, nghiền nát cái sự ngạo mạn đó.
「Hừm, hừm.」
Bên cạnh Garfiel đang nghiến chặt răng hàm, Mimi cứ gầm gừ nhỏ trong họng.
Cô bé liên tục xoa gáy với vẻ bất an, khuôn mặt nhăn nhó, cái mũi cứ sụt sịt liên hồi.
「Cái gì đấy?」
「Hông biết nữa. Nhưng mà, thấy ghét ghê. Garf, phía trước á, cảm giác ghét lắm.」
「Đừng có mà giỡn mặt!」
Mimi túm lấy vạt áo Garfiel, đột nhiên thốt ra những lời nghe như than khóc.
Đã đến tận đây rồi, Garfiel gầm lên với Mimi khi cô bé có vẻ như muốn nói hãy rút lui.
Thái độ của Giáo phái Ma nữ, không dựng lấy một tên lính gác, cũng chẳng thèm cảnh giác.
Làm sao có thể chỉ vì một cảm giác rợn người mơ hồ mà rút lui cho được?
Nếu rút lui ở đây, khả năng gia đình Liara phải đau khổ sẽ chỉ càng tăng thêm mà thôi.
「Nếu không thích thì mày ở yên đây. Anh mày sẽ đi cắn đứt đầu cái thằng chủ nhân của giọng nói bố láo đó rồi quay lại!」
「Garf!」
Gạt phăng ngón tay đang nắm vạt áo của Mimi, Garfiel lao ra khỏi chỗ ẩn nấp.
Cậu chạy dọc theo con kênh băng qua quảng trường, định xông thẳng vào tòa nhà Tòa thị chính hiện ra ngay trước mắt.
Khoảng cách được thu hẹp. Xung quanh không có khí tức. Bọn chúng đang coi thường, hay đang giỡn mặt đây?
Không có gì xảy ra cả. Còn mười bước. Chín bước. Tám bước. Bảy bước. Chạy thẳng lên tường rồi tập kích luôn căn phòng trên cùng cũng được. Sáu bước. Năm bước ——.
「Garf ——!!」
「——!?」
Khoảnh khắc dồn lực vào đầu gối để dậm nhảy, Garfiel không phóng người về phía trước mà bật sang ngang.
Ngay sau đó, một đường kiếm quang chạy qua không tiếng động, khoét sâu vào mặt đá lát đường với độ sắc bén kinh hoàng.
Sự hủy diệt êm ái thậm chí không kèm theo âm thanh.
Mảng đá lát bị cắt xéo vẫn nằm nguyên tại chỗ, như chưa hề nhận ra mình đã bị cắt. Làn khói trắng lững lờ trôi là tàn dư của ma sát sinh ra từ độ sắc bén của nhát chém.
「——Hự.」
Nếu không có tiếng gọi của Mimi, Garfiel đã hứng trọn nhát chém vừa rồi vào cổ.
Đường kiếm tuyệt mỹ đó lẽ ra đã gọt xéo hành tủy của Garfiel, phơi bày ra giữa quảng trường một tác phẩm nghệ thuật tiền vệ với cái đầu bị cắt chỉ còn dính lại bởi một lớp da cổ mỏng manh.
Lạnh sống lưng.
Cùng lúc đó, Garfiel tiếp đất và quay lại nhìn.
「――――」
「――――」
Trước mắt Garfiel, hai bóng người đột ngột đáp xuống đứng giữa quảng trường.
Một kẻ là gã khổng lồ với vóc dáng to lớn đến mức phải ngước nhìn. Hai tay gã ôm hai thanh đại kiếm to tướng, điềm nhiên hướng sự chú ý về phía này. Kẻ còn lại là một bóng người có vóc dáng mảnh khảnh của phụ nữ, tay nắm một thanh trường kiếm lưỡi dài một cạnh.
Cả hai đều khoác trang phục đen trùm kín đầu, không thể xác nhận được khuôn mặt.
「...Lời chào hỏi cũng ra trò đấy chứ hả.」
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau gáy, Garfiel buông lời ngạo nghễ để không bị lộ ra việc mình suýt bị áp đảo.
Tuy nhiên, đáp lại lời của Garfiel, hai cái bóng không hề trả lời nửa lời.
「Garf, hai người đó...」
Chạy vòng một đường lớn tránh xa hai kẻ đó, Mimi lao đến bên cạnh Garfiel.
Garfiel không nhìn Mimi, mắt vẫn trừng trừng vào hai cái bóng.
「Ừ, mạnh đấy...」
Giọng Mimi căng thẳng đến lạc đi, Garfiel đáp lại cũng không kìm được đôi vai đang cứng đờ vì áp lực.
Từ hai cái bóng đang đứng sừng sững trước mắt tỏa ra luồng quỷ khí tai ương đáng sợ.
Mức độ nguy hiểm của hai cái bóng siêu việt này ngang ngửa nhau đến mức khó phân cao thấp. Garfiel cảm thấy cổ họng khô khốc nhanh chóng trước áp lực khủng khiếp như đâm vào da thịt.
Rõ ràng kẻ địch là những kẻ siêu việt đã vượt qua cảnh giới con người.
Và chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ biết, chúng vượt xa ả sát nhân hàng loạt mà cậu từng giao chiến.
「Thế là, có hai tên... hả.」
Xung quanh không có bóng người nào khác.
Kẻ ra nghênh chiến chỉ có hai tên trước mắt. Vì chúng đã giấu được sự hiện diện của mình trước Garfiel cho đến tận giây cuối cùng, nên có khả năng vẫn còn những kẻ ẩn nấp khác mà cậu không nhận ra, nhưng chắc không thể nào còn nhiều cao thủ cỡ này đang ẩn giấu đâu.
Tức là hai kẻ trước mắt chính là bức tường phải vượt qua để công chiếm Tòa thị chính.
Vừa hiểu ra điều đó, Garfiel rùng mình, khóe miệng nhếch lên méo xệch.
「Hah, thú vị đấy...!」
「Garf?」
「Vượt qua chứ sao. Cái chốn tu la này, tao sẽ đục thủng nó...!」
Vực dậy trái tim đang chực chờ sợ hãi, cậu đập hai chiếc khiên bao bọc nắm đấm vào nhau trước ngực. Âm thanh chát chúa và tia lửa bắn ra, châm ngòi cho bản thân đang sắp lạnh toát trở nên hừng hực.
Nhưng, Mimi túm lấy vạt áo của Garfiel đang đứng dậy với chiến ý trần trụi, hét lên:
「Kh, không được! Garf, không được! Hai người đó, không được đâu! Mạnh lắm! Chỉ có Mimi với Garf thì tuyệt đối không thắng được! Không được!」
「——Hừ. Thắng được hay không, phải thử mới biết chứ. Cái từ "tuyệt đối" đó, tao tuyệt đối đếch công nhận đâu. Với lại...」
Lời can ngăn của Mimi dường như kích động sự yếu đuối trong cậu, Garfiel tặc lưỡi, hất cằm về phía hai cái bóng đối địch.
「Bọn chúng cũng đếch để cho mình cụp đuôi chạy thoát đâu. Chỉ có nước khô máu thôi.」
「V-Vậy thì, một lần thôi! Va chạm, đẩy lùi, rồi chạy. Không thì không được! Chỉ có bọn mình thì không được! Không có Đoàn trưởng hay Julius thì không được đâuuu!」
「――――」
Thấy Mimi vẫn tỏ ra yếu thế, Garfiel cắn môi suy tính.
Dĩ nhiên, Garfiel cũng hiểu lời khẩn cầu của Mimi là đúng đắn. Chiến lực có thể vượt qua cả Elsa, mà lại có tới hai tên.
Đối đầu cùng lúc với hai kẻ địch như thế, có bị gọi là hành vi tự sát cũng chẳng oan.
Chẳng oan, nhưng liệu rút lui ở đây có thực sự là câu trả lời đúng đắn?
Hai kẻ trước mắt là bức tường. Bức tường sừng sững với sức mạnh áp đảo mà cậu buộc phải vượt qua.
Garfiel, kẻ đã bại dưới tay Reinhard và cảm nhận rõ sự xa vời của đỉnh cao sức mạnh.
Con đường dẫn đến kẻ mạnh nhất, hành trình cần thiết để xưng danh Hoàng Kim Hổ, sự tự giác của tấm khiên bảo vệ người quan trọng.
Và, người mẹ đã hội ngộ dù không theo cách cậu mong muốn, cùng gia đình mới của bà.
Nếu rút lui ở đây, ít nhất thì Garek sẽ ——.
「――――」
Mimi vẫn nắm chặt vạt áo của Garfiel đang bị chi phối bởi những suy nghĩ quay cuồng, khuôn mặt không giấu nổi vẻ bất an. Bất chợt, cậu nhớ lại đêm được bao bọc trong hơi ấm đó.
Ngay lập tức, những cảm xúc cứng nhắc đang đông cứng dần tan chảy.
「...Hiểu rồi. Theo ý mày. Tung một đòn rồi rút lui. Gọi thêm những người khác rồi quay lại tái chiếm. ——Thế là được chứ gì?」
「Ừm! Đúng! Thế đi! Được rồi, cố lên nàooo!」
Thấy Garfiel thu hồi cái lý thuyết liều mạng, Mimi thở phào nhẹ nhõm.
Ý kiến đã thống nhất, trong lúc nhóm Garfiel điều chỉnh hơi thở tại chỗ, hai cái bóng ra nghênh chiến vẫn im lặng chờ đợi.
Chúng hoàn toàn có thể tấn công trong lúc hai người đang tranh luận, nhưng việc chúng không làm thế là do kiêu hãnh hay từ bi? Hay là, do sự thong dong?
「——Nhào vô!」
「Hây aaaa—!」
——Nếu là thong dong, thì tao sẽ đập nát nó.
Không cần ra hiệu, Garfiel và Mimi đồng loạt lao vào hai cái bóng.
Garfiel nhắm vào ả đàn bà, còn Mimi nhắm vào gã khổng lồ.
Trước Garfiel đang lao tới với tốc độ như đạn bắn, ả đàn bà khẽ lắc lư thân trên, và trong khoảnh khắc tiếp theo, vung lưỡi kiếm xuống với tốc độ kinh hoàng.
Vẻ đẹp của đường kiếm rơi thẳng xuống chứa đựng độ sắc bén khiến Garfiel suýt chút nữa quên cả thời gian mà ngẩn ngơ ngắm nhìn.
「——Hự!」
Nhưng cậu không ngu đến mức vì mải ngắm cái đẹp mà để bị chém.
Cậu hất khiên phải lên đỡ đòn kiếm, rồi tung cú đá thẳng vào thân người ả. Ả đàn bà né tránh bằng cơ thể mềm dẻo đến đáng sợ, xoay người tung tiếp lưỡi kiếm vừa bị khiên chặn lại.
Garfiel dùng khiên trái đỡ nhát chém đang nhắm vào cổ. Cú đá trước đó trúng vào cơ thể ả đàn bà đang khựng lại, hất văng cái thân hình nhẹ bẫng đó đi.
「Cái gì thế?」
Thấy dáng vẻ ả đàn bà nhẹ nhàng bay về phía sau, Garfiel cảm thấy như bị hụt hẫng.
Liếc nhanh ra sau lưng, ở đó Mimi đang phát huy lợi thế nhỏ con để đối phó với gã khổng lồ, cô bé né đòn đại kiếm một cách ngoạn mục và tung một đòn ma pháp —— đang định rút lui khỏi quảng trường.
Mimi có vẻ sẽ thoát được an toàn.
Gã khổng lồ không đủ tốc độ để đuổi kịp Mimi đang rút lui. Và ả đàn bà kia cũng không ở trong tư thế có thể ứng chiến với đòn truy kích của Garfiel. Nếu vậy thì...
「Làm một phát ở đây ——!」
Hạ gục ả thì về sau sẽ dễ thở hơn.
Nếu được thì sau khi hạ ả đàn bà, chém luôn gã khổng lồ phía sau cũng được.
Garfiel dậm mạnh chân xuống đất, lao vào ả đàn bà vẫn đang mất thăng bằng. Lưỡi kiếm vẫn ở vị trí xa do bị khiên hất văng, thân người ả hoàn toàn sơ hở.
Chỉ cần Garfiel táng nắm đấm phải vào đó, cơ thể mảnh khảnh của ả sẽ nát vụn. Chắc ả này không đến mức có thể chất bất tử như Elsa đâu nhỉ.
「Dính ——」
Mạng của ả, tao lấy.
Khoảnh khắc Garfiel tin chắc điều đó và cất tiếng, 『Cái Chết』 ập đến từ phía sau.
——Rõ ràng đã có khoảng cách với gã khổng lồ, vậy mà khí tức 『Cái Chết』 bùng lên trong tích tắc khiến toàn thân Garfiel phản ứng như một cái lò xo.
Cậu tức tốc ngưng tấn công, vòng tay trái ra sau lưng và bật nhảy thật cao tại chỗ.
Tuy nhiên, đòn đánh ập tới từ phía sau đã nghiền nát sự phòng thủ của cánh tay trái Garfiel chỉ trong một hiệp, đập Garfiel đang rên rỉ xuống mặt đất, xương cốt kêu răng rắc.
「A, hự!?」
「――――」
Garfiel rên rỉ vì sức nặng không thể hiểu nổi của đòn đánh đang nuốt chửng mình.
Cơ thể nảy lên trên mặt đất, lơ lửng, lại một nhát chém ngang ập tới, hai cánh tay vội vàng cử động để đỡ lấy xung lực đó —— cơ thể bị thổi bay với tốc độ kinh hoàng.
Nhắm vào cơ thể đang bay song song với mặt đất, Garfiel đang lướt đi, gã khổng lồ và ả đàn bà đồng loạt bùng nổ lực chân, đuổi theo sát nút.
「――――」
「――――」
「Gàooooooo!!」
Kẹp Garfiel ở giữa, hai cái bóng chạy song song hai bên đồng loạt tung đòn tấn công.
Cậu dùng khiên gạt phăng nhát chém của trường kiếm ập tới từ chính diện, tung cước vào mặt phẳng của thanh đại kiếm đang bổ tới từ ngay sau lưng để né tránh trong gang tấc. Lại dùng khiên đỡ thanh trường kiếm đang vút lên, tia lửa làm sém cả má, ngay sau đó thanh đại kiếm từ trên dưới giáng mạnh vào người Garfiel.
「Hự, ặc.」
Xương hông và xương ngực kêu cọt kẹt, uy lực của đòn đánh khiến tầm nhìn Garfiel nhuộm đỏ.
Hứng trọn nhát chém của hai thanh đại kiếm, nhưng may mắn thay chúng là loại vũ khí cùn gần như không có độ sắc bén, điều đó đã cứu mạng Garfiel trong gang tấc.
Vừa ộc máu và tiếng rên rỉ từ khoang miệng, cậu vừa cố vận dụng hết lò xo của toàn thân để tìm cách thoát khỏi thế kìm kẹp. Tuy nhiên, hai kẻ địch khó nhằn không cho phép điều đó.
「――――」
Vẫn im lặng, nhát chém không tiếng động lao tới định lấy đầu Garfiel.
Sức nặng của đòn đánh không thể so sánh với gã khổng lồ, nhưng độ sắc bén từ lưỡi kiếm của ả đàn bà lại mang theo một 『Cái Chết』 đẹp đẽ, coi thường mọi uy lực. Kỹ năng điều khiển chiều dài lưỡi kiếm nhẹ tựa lông hồng, chỉ cần để mũi kiếm sượt qua cũng gây ra thiệt hại ngang với việc bị đâm xuyên nửa người.
「――――」
Bên này cũng im lặng, nhưng cách chiến đấu của gã khổng lồ lại mang nét thô bạo.
Nhưng sự thô bạo đó không liên quan gì đến sự non kém về kỹ thuật, mà là kết tinh của sự tối ưu hóa hủy diệt mà chỉ những kẻ trác tuyệt mới có được. Gã vung vẩy món vũ khí có trọng lượng mà người thường chỉ ôm thôi cũng đã hết hơi một cách nhẹ nhàng bằng một tay, hai lưỡi kiếm quật xuống tự do như chính cánh tay của người khổng lồ.
「Gừ, ồ, Aoooooo!!」
Những nhát chém như nước chảy, và những nhát chém như cơn lốc cuồng nộ.
Hứng chịu trực diện hai loại kỹ năng khác biệt, nhưng lại ngang ngửa nhau ở cực điểm của tĩnh và động, Garfiel chỉ còn biết chôn chân tại chỗ mà phòng thủ thụ động.
Cậu liều mạng lùi lại trên mặt đá, dùng hai khiên trên tay để đỡ, gạt, hất, phòng ngự những nhát chém chỉ sượt qua khóe mắt, những cú đập đánh nát cả gió, tất cả chỉ dựa vào trực giác và bản năng.
——Cứ đà này, sớm muộn gì cũng bị đè bẹp bởi số lượng lưỡi kiếm và bị chém chết.
「――――」
「――――」
Hai cái bóng trước mặt dồn ép Garfiel đến mức này mà vẫn chưa hề thở dốc. Ngược lại, bản thân cậu còn chẳng tìm được khoảng trống để thở, chỉ biết vắt kiệt cái đầu đang thiếu oxy để tìm tia hy vọng, cố sống cố chết tránh những vết thương chí mạng là đã hết sức rồi.
Thể lực cạn kiệt thì sự tập trung sẽ rối loạn.
Sự tập trung rối loạn thì tay chân sẽ không theo kịp, và sẽ dính đòn.
Là những nhát chém của hai kẻ siêu việt, vượt trên cả cao thủ.
Chúng sẽ dễ dàng tước đoạt mạng sống của Garfiel, người vốn tự tin vào sự cứng cáp của cơ thể.
Thời gian càng trôi qua, những nước đi có thể thực hiện càng ít dần, phương án giải quyết cũng biến mất.
Quyết đoán. Cần phải quyết đoán.
Để thoát khỏi tình trạng này và cắm ngập nanh vuốt vào bọn chúng, chỉ có khoảnh khắc này thôi. Khoảnh khắc mà ai cũng thấy rõ bên nào đang chiếm ưu thế áp đảo, cả với kẻ địch lẫn Garfiel.
Chính lúc này đây là khoảnh khắc cải tử hoàn sinh đối với Garfiel.
Một nhịp thở, cậu cần nó.
「——Hàaa」
Lưỡi kiếm chí mạng là nhát chém của ả đàn bà. Cậu dùng hai tay phòng thủ để đánh bật nó đi, còn với đòn đánh của gã khổng lồ thì vặn người né tránh ở mức tối thiểu cho kịp.
Đúng như dự đoán, đòn đánh của gã khổng lồ nghiền nát vai trái Garfiel, xương bánh chè chân phải bị vỡ. Nhưng thiệt hại cỡ đó, với một nhịp thở này thì kiểu gì cũng xoay sở được.
「Gà, aaaaaaaa——!」
「――――」
「――――」
Cậu gầm lên, giải phóng nhiệt lượng đang sục sôi bên trong.
Cảm giác như máu đang sôi lên sùng sục, tầm nhìn trắng xóa trong khoảnh khắc, hình dáng khuôn mặt cậu phát ra tiếng động và thay đổi cấu trúc xương. Miệng toác rộng, răng nanh dài ra, cơ bắp hai cánh tay đã được tôi luyện phình to, lông vàng phủ kín toàn thân.
Bán thú hóa, giới hạn ở nửa thân trên.
Vị máu làm lý trí suýt bay mất, nhưng ở trạng thái này thì tư duy vẫn chưa chết. Trước mắt chúng, một con người vừa biến thành dã thú. Kẻ địch chắc chắn không thể giữ bình tĩnh được.
「――――」
Đối mặt với hai cái bóng im lặng, Garfiel gầm lên một tiếng như muốn xé toạc màng nhĩ chúng, xác nhận kẻ địch khựng lại như vừa hứng chịu một cơn gió giật, cậu dùng hai cánh tay to lớn và bộ móng vuốt sắc như dao cắm phập vào thân mình chúng.
Đầu móng vuốt xé toạc cái bóng mảnh khảnh của ả đàn bà —— ngay trước khoảnh khắc đó, gã khổng lồ chen vào trước mặt ả.
Chẳng sao cả. Dù là khối cơ bắp dày đến đâu, trước móng vuốt của ta hiện tại cũng chỉ là tấm khiên giấy. Hơn nữa chẳng hiểu định làm gì, gã khổng lồ duỗi cánh tay đang cầm đại kiếm ra chắn trước mặt, một tư thế chọn che chở cho ả đàn bà chứ không phải phòng thủ hay nghênh chiến.
Hào hiệp đấy. Nhưng, kết thúc rồi.
——Móng vuốt sẽ xé toạc thân mình gã khổng lồ, và đòn vuốt lật lại sẽ xé nát thân hình mảnh mai của ả đàn bà.
「——Hả!?」
Diễn biến lẽ ra phải nắm chắc trong tay, lại bị chặn đứng ngay từ giai đoạn đầu tiên.
Cú vuốt của Garfiel trong lốt đại hổ không thể xé xác gã đàn ông khổng lồ. Bởi trước khi điều đó xảy ra, hai cánh tay của Garfiel đã bị những cánh tay mà gã khổng lồ duỗi ra chặn đứng.
Vạt áo mở tung, và từ đó mọc ra sáu cánh tay.
Chúng đỡ lấy hai cánh tay to lớn của Garfiel, những thanh đại kiếm được nắm chặt đã chặn đứng hoàn toàn đầu móng vuốt của Garfiel, hứng trọn đòn tấn công trực diện.
——Tổng cộng, phòng thủ hoàn hảo bằng tám cánh tay.
「――――」
Garfiel sững sờ, không thốt nên lời.
Gã khổng lồ chỉ đơn giản là ghì chặt Garfiel đang ngỡ ngàng, không cho cậu nhúc nhích.
Điều đó có nghĩa là, khoảnh khắc Garfiel phơi bày sự sơ hở hoàn toàn, và...
「――――」
Vòng ra từ phía sau gã khổng lồ, ả đàn bà xuất hiện sau lưng bán nhân thú đang phơi mình không phòng bị.
Tấm lưng to rộng phủ đầy lông lá của Garfiel, đối với ả đàn bà đang vung thanh trường kiếm lên với chuyển động mượt mà, chỉ là một công việc đơn giản ngang với chém một con rối gỗ.
Mũi kiếm lao đi, Garfiel cảm nhận được 『Cái Chết』 không thể nhìn thấy từ phía sau. Nhưng, chuyển động bị gã khổng lồ chặn đứng, cậu bị cảm giác 『Cái Chết』 đang ập đến mê hoặc ——.
「Choyasaaaa—!!」
「――――」
Ngay trước khi Garfiel bị chém đôi theo đường chéo, một tiếng hô đầy khí thế chen ngang, nhát chém của ả đàn bà bị chặn lại bởi bức tường ma pháp màu xanh lam vừa được triển khai.
Một âm thanh ken két như lưỡi kiếm cứa vào băng vang lên, nhát chém của ả trượt trên rào chắn, cày xuống đất.
Kẻ làm được điều đó, cứu Garfiel trong đường tơ kẽ tóc, là cô mèo nhỏ có bộ lông màu cam.
「Garf, đã bảo là chạy ngay mà!」
Lần đầu tiên, từ miệng Mimi thốt ra giọng điệu trách móc Garfiel.
Trong trạng thái bán thú, nghe thấy giọng nói đó qua lưng, Garfiel tự nhận thức được sự ngu xuẩn của mình bằng cái đầu mà lý trí suýt chút nữa đã bay biến.
Nóng vội muốn có kết quả, cộng thêm sự chủ quan, coi thường đối thủ đã đẩy cậu vào tình thế nguy hiểm. Cậu đã được Mimi cứu trong khoảnh khắc tuyệt vọng.
Garfiel cũng phải nín thở trước độ bền bỉ của rào chắn được triển khai.
Sự khốc liệt trái ngược với vẻ ngoài của lưỡi kiếm ả đàn bà không phải tầm thường, và kỹ năng của Mimi khi đỡ được nó cũng thật đáng nể. Cậu thực sự thấy may mắn vì có cô bé ở đây.
「——Ồ, Gàoooooo!」
「――――」
Ngay sau khi sự an tâm lan tỏa trong lồng ngực, Garfiel dùng sức giật mạnh đôi tay đang bị nắm chặt. Cậu tung cú đá vào thân mình gã khổng lồ, nhìn thấy nó bị cánh tay gã chặn lại, rồi vòng tay ôm lấy eo nhỏ của Mimi và nhảy lùi lại thật xa.
Cứ thế này, cậu sẽ đưa Mimi rời khỏi đây. Theo đúng kế hoạch ban đầu, sẽ làm lại cuộc tập kích nơi này sau.
「――――」
Ả đàn bà đuổi theo hai người đang bỏ chạy và lao tới. Ngay trước mặt ả, Mimi một lần nữa triển khai rào chắn với quy mô lớn hơn lúc nãy. Thấy nhát chém của ả bị bật lại, Garfiel dồn lực vào chân để dốc toàn lực thoát khỏi đây.
Một nhịp thở. Cái bóng của ả đàn bà dừng lại, khẽ thu tay về trước rào chắn. Nhảy, ngay trước lúc đó.
「——A.」
「――――」
「Hả?」
Một giọng nói nhỏ khàn đặc, và một cú va chạm nhẹ.
Miệng há hốc vì không hiểu chuyện gì, nhưng cơ thể Garfiel đã hoàn thành động tác bật nhảy. Bán nhân thú phá vỡ mặt đá bay lên không trung, và đuổi theo đó, máu tươi vẽ một đường màu đỏ lên bầu trời.
Máu tươi. Nó... trào ra từ đâu vậy?
「Nhóc con?」
Ý thức duy trì trạng thái bán thú bị đứt đoạn, hình dáng Garfiel nhanh chóng trở lại thành người. Tuy nhiên, cậu cảm thấy cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng đến mức quên cả cảm giác lông lá rụng xuống.
Trong vòng tay cậu, cơ thể Mimi rũ xuống, mất hết sức lực. Cậu nhìn xuống. Ngước nhìn Garfiel đang bay trên không, cậu thấy cái bóng của ả đàn bà đang thu lại thanh trường kiếm vừa đâm ra.
Cậu nhìn thấy, trên thanh trường kiếm đó dính đầy máu đỏ đến tận giữa thân kiếm.
Dòng nước nóng hổi chảy xuống vùng bụng dưới của Garfiel. Mimi trong tay cậu vẫn rũ rượi bất động, cậu nhận thấy cây trượng yêu thích tuột khỏi tay cô bé và rơi xuống.
「――――」
Tiếp đất, rồi lại bật nhảy. Nhảy lên nóc tòa nhà gần nhất, Garfiel cứ thế cắm đầu chạy trốn mà không ngoảnh lại phía sau. Nếu bị đuổi kịp thì sẽ rất rắc rối, nhưng may mắn là những kẻ địch ban nãy không đuổi theo nhóm Garfiel.
Chúng không có hứng thú gì ngoài việc bảo vệ quảng trường sao? Đúng là lũ không có chút tính người. Không, giờ chuyện đó sao cũng được. Bốn lần, năm lần bật nhảy hết sức để tránh xa quảng trường, Garfiel đáp xuống làm vỡ nát sân thượng của một tòa nhà thích hợp, rồi đặt cơ thể Mimi đang bất động trong tay xuống đó, kiểm tra tình trạng của cô bé.
Mimi nhắm nghiền mắt, máu chảy xối xả từ vết thương xuyên qua ngực.
Cậu hoảng hốt vạch áo ra kiểm tra vết thương. May mắn thay, nó đã tránh được những điểm yếu chí mạng. Dĩ nhiên, tình trạng này không cho phép chủ quan. Lại còn lượng máu đã mất quá nhiều nữa. Phải thi triển ma pháp trị liệu ngay, và để cô bé nằm yên tĩnh.
「――――」
Đặt tay lên miệng vết thương, Garfiel truyền ma lực chữa trị vào cơ thể Mimi.
Ma pháp trị liệu của Garfiel thuộc hàng giỏi nhất ở 『Thánh Vực』. Cậu từng huênh hoang rằng ma pháp hồi phục không hợp với mình, nhưng khi có chuyện gì xảy ra với ai đó, cậu muốn có sức mạnh để xoay chuyển tình thế nguy kịch. Vì vậy Garfiel đã dồn hết tố chất ma pháp của mình vào ma pháp hồi phục, và tu luyện để trở thành một tay sử dụng ma pháp trị liệu cũng ra gì và này nọ.
Chỉ cần không phải vết thương chí mạng, thì dù có sâu đến đâu cậu cũng tự tin chữa được.
Vết thương trên người Mimi cũng vậy, sẽ khép lại ngay nhờ luồng sóng chữa trị thôi. Trán lấm tấm mồ hôi, cậu đặt tay lên miệng vết thương chặn dòng máu trào ra, liên tục, liên tục, liên tục truyền sức mạnh vào để chữa lành da thịt bị xé rách, cơ bắp, và nội tạng bị tổn thương.
——Vết thương... không khép lại.
「Tại... sao chứ...」
Ai đó thì thầm bằng giọng khàn đặc yếu ớt.
Nhìn tình trạng này mà thốt ra những lời như thế, cậu muốn đấm cho kẻ đó một phát. Ngẩng mặt lên tìm xung quanh. Không có ai cả. Cậu nhận ra ngay. Giọng nói vừa rồi, là của chính mình.
Cái giọng yếu ớt đó, là do mình phát ra sao? Mình đã thốt ra sao?
Thế thì chẳng khác nào, chẳng khác nào, chẳng khác nào ——.
「——Hự! Khép lại đi! Khép lại, khép lại, khép lại đi chứ, lành lại lành lại lành lại lành lại lành lại đi mààà!!」
Dốc toàn lực, cậu ra lệnh cho tất cả mana đang lưu chuyển trong cơ thể mình dồn vào ma pháp trị liệu. Luồng sóng chữa trị chảy vào toàn thân Mimi, sức mạnh dịu dàng lấp đầy cơ thể cô bé.
Vậy mà, vết thương lẽ ra phải khép lại, vẫn không khép lại.
「——Đùa... hả?」
Không thể chấp nhận hiện thực trước mắt, Garfiel lại lẩm bẩm sự yếu đuối.
Ngay lập tức cậu tự đấm vào má mình, Garfiel dùng răng cắn nát môi, dùng cơn đau sắc bén để đánh thức ý thức của bản thân. Không phải lúc than vãn. Chắc chắn phải có cách nào đó.
Chắc chắn chắc chắn chắc chắn, phải có cách gì đó.
Không hiểu nổi. Không hiểu không phải là lý do để bỏ cuộc. Tóm lại, bây giờ, bằng mọi giá, phải cứu lấy cô gái trong vòng tay này.
Bởi vì cô bé này, chẳng phải là người đã khiến Garfiel rơi lệ sao?
Một cô bé như thế, vì lỗi của mình, vì cứu mình, mà phải chết, chuyện đó sao có thể chấp nhận được.
「――――」
Nghiến răng ken két, Garfiel lao đi trong vô thức. Một tay đặt lên vết thương của thiếu nữ trong lòng, vừa cố gắng cầm máu vừa tiếp tục thi triển ma pháp trị liệu vô tác dụng.
Mùi máu, mùi của 『Cái Chết』. Phố xá vắng tanh không một bóng người, ngay cả chuyện gì đã xảy ra, giờ đây cũng hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí Garfiel.
Ai đó, ai cũng được. Cứu cô bé này với. Ai đó đang ở đâu đó, hãy tạo ra phép màu đi. Chỉ cho tôi với. Nếu có thể làm gì đó, nếu có thể cứu vớt tất cả.
「――――」
Với tâm trạng như người chết đuối vớ được cọc, Garfiel căng khứu giác của mình lên.
Mùi nước. Mùi máu không biết từ lúc nào đã tràn ngập xung quanh. Cảm xúc dâng trào, mùi thịt cháy khét. Trong bầu không khí nồng nặc mùi hôi thối, Garfiel tìm thấy một mùi hương quen thuộc và lao tới, đuổi theo nó, cứ thế chạy, chạy, chạy thục mạng.
Và rồi cậu lao vào nơi trú ẩn tìm thấy, bộ dạng đầy máu của cậu khiến ai đó hét lên khe khẽ. Không có thời gian bận tâm. Cậu trợn mắt, tìm kiếm bóng dáng người đó. Tìm kiếm, tìm kiếm...
「Garfiel!?」
Người đó đã tìm ra cậu từ phía bên kia.
Ở nơi sâu nhất của cơ sở ngầm tối tăm và lạnh lẽo, bóng người cậu tìm kiếm đang đứng đó.
Là Subaru. Là Natsuki Subaru.
Đối với Garfiel, anh là biểu tượng của phép màu, là niềm hy vọng cuối cùng sẽ tìm ra tia sáng le lói trong tình huống tồi tệ nhất.
Chân cậu loạng choạng. Đầu óc quay cuồng.
Sức nặng nhẹ bẫng trong vòng tay khiến cổ họng nghẹn lại, Garfiel lảo đảo chạy tới.
Thấy cậu lại gần, Subaru và ai đó xung quanh nín thở. Họ đã nhận ra Mimi đang rũ rượi trong tay cậu.
Vừa đến trước mặt, Garfiel cúi gập đầu trước Subaru. Cứ thế chìa Mimi ra, cậu không ngừng nguyền rủa sự ngu xuẩn của bản thân.
「Xin lỗi, Đại tướng...! Em đúng là đồ vô dụng! Đồ bất tài...!」
Gia đình cũng không bảo vệ được, nhiệm vụ làm tấm khiên đã thề cũng không hoàn thành, tự ý khiêu chiến thế lực thù địch rồi chẳng làm nên trò trống gì, kết cục là giờ đây đang để cho cô gái dịu dàng này phải chết dần chết mòn.
「Garfiel, chuyện gì... khoan, giờ không phải lúc! Ferris!」
「Tôi biết rồi! Nhanh lên, đưa cô bé đó đây!」
Mimi được đón lấy từ cánh tay đang chìa ra, Garfiel thấy bóng người mảnh khảnh đứng cạnh Subaru đặt cô bé lên giường.
Khoảnh khắc tiếp theo, luồng sóng chữa trị áp đảo không thể so sánh với Garfiel tuôn trào. Nếu của Garfiel là một giọt mưa, thì sức mạnh của người đó như một thác nước lớn.
Chứng kiến tận mắt sức mạnh chữa trị dường như có thể hồi sinh cả sinh mệnh đã mất, Garfiel với khuôn mặt thẫn thờ như mất hồn đứng nhìn việc điều trị.
Subaru nhẹ nhàng đặt tay lên vai Garfiel. Cậu từ từ ngước nhìn lên, Subaru nén đau ở chân, gật đầu với cậu:
「Không thể nói là tình hình tốt đẹp được, nhưng chú mày đã làm tốt khi đến được đây. Quyết định tìm đến nơi có Ferris là tối ưu nhất rồi. Nhờ chú mày mà cô bé sẽ được cứu đấy.」
「Nhờ em, sao...?」
Subaru đang nói cái quái gì vậy?
Nhờ Garfiel mà Mimi được cứu ư? Làm gì có chuyện nực cười như thế. Mimi bị thương như vậy, vốn dĩ là lỗi của Garfiel kia mà.
Vậy mà tại sao, chuyện cô bé được cứu là đương nhiên, còn phán đoán của mình, chẳng có giá trị gì cả.
Những suy nghĩ lang thang trong hư vô, nỗi tự trách khôn nguôi và ý thức về sự ngu xuẩn của bản thân.
Và thế giới sẽ không bao giờ tha thứ cho sự ngu xuẩn đó của Garfiel.
Cái giá của sai lầm bắt buộc phải trả.
Hơn nữa, còn phải trả theo hình thức kinh hoàng nhất.
"Felix, sao vậy...?"
Cảm nhận được sự bất thường, sắc mặt Subaru biến đổi.
Lê bước chân đau đớn, Subaru tiến về phía chiếc giường bệnh, cất tiếng gọi người đang dốc toàn lực thi triển ma pháp tại đó.
Giữa dòng chảy mana cuồng nộ, vị trị liệu sư ấy lắc đầu quầy quậy:
"Tại sao chứ...? Vết thương, vết thương không khép miệng lại được nyan...! Thế này thì không cứu được mất nyan!"
Lắng nghe giọng nói bi thương vang vọng khắp căn hầm ngầm, Garfiel ngước nhìn lên trần.
Chẳng thấy gì cả. Bầu trời dưới lòng đất chẳng dạy cho Garfiel điều gì sất.
——Ngoại trừ việc cái giá cho sai lầm đã phạm phải, sẽ được trả bằng máu.
0 Bình luận