Arc 5: Những Vì Sao Ghi Dấu Vào Lịch Sử

Chương 30: Hổ và Mèo dưới ánh trăng

Chương 30: Hổ và Mèo dưới ánh trăng

"Xin lỗi nhé. Tôi không nghĩ là sẽ có khách đến thăm nên nhà cửa chưa được dọn dẹp gọn gàng lắm."

"Hông sao, hông sao đâu! Đai-dô-bư! Đẹp ghê~ Đẹp ghê á~ Phòng của Mimi á ha, cảm giác còn ghê gớm hơn vầy nhiềuuu~!"

"Ái chà chà, không được đâu. Phải dọn dẹp cho ngăn nắp chứ."

Người phụ nữ dùng giọng điệu thân mật xoa đầu Mimi, cô bé đang đung đưa chân trên ghế sofa. Mimi phát ra tiếng rừ rừ có vẻ rất sướng, trông hoàn toàn mất cảnh giác trước người phụ nữ này.

Liếc nhìn cảnh đó, Garfiel vẫn ngậm chặt miệng, chăm chú ngắm nhìn bà.

Mái tóc vàng óng ả, dày dặn rủ xuống tận thắt lưng. Làn da trắng ngần, vóc dáng tuy mảnh mai nhưng vẫn giữ được nét đầy đặn nữ tính. Những đường nét dịu dàng hòa cùng đôi mắt màu lục bảo trong veo, điềm đạm.

Vẻ ngoài trẻ trung ấy trông như mới độ đôi mươi, nhưng theo những gì Garfiel biết, bà ấy hẳn đã bước sang tuổi băm rồi.

Việc diện mạo bà không hề vương dấu thời gian cũng là một nguyên nhân khiến trái tim Garfiel rối bời.

"Vị khách Gorgeous Tiger đằng kia không thích uống trà sao? Xin lỗi nhé. Tôi thật là, chưa hỏi khẩu vị mà đã mang ra rồi..."

Thấy Garfiel cứ im lặng mãi, người phụ nữ—người tự xưng là Liara Thompson—nhíu mày vẻ bối rối.

Nghe vậy, Garfiel mới nhớ ra mình chưa hề đụng đến tách hồng trà đặt trước mặt, vội vàng cầm lấy.

"Không, chả phải. Chỉ là... ờ thì, tao hơi bất ngờ vì cái nhà to quá thôi."

"Ồ, ra là vậy sao. Đúng là nhà chúng tôi rất rộng... nhưng thế này thì việc dọn dẹp hàng ngày vất vả lắm. Tính tôi lại hay hậu đậu nữa chứ."

Liara tin ngay vào cái lý do qua loa mà Garfiel vừa bịa ra mà không chút nghi ngờ.

Bà đưa tay che miệng cười khúc khích đầy tao nhã. Bộ âu phục được may đo khéo léo khoác trên người bà rất xứng với cuộc sống trong dinh thự mà cậu vừa khen là to lớn kia.

Nụ cười ấy, giọng nói ngọt ngào ấy, cử chỉ ấy, tất cả mọi thứ đều khơi gợi nỗi nhớ quê hương trong Garfiel.

Vậy mà Liara lại chẳng nói gì về ánh nhìn của cậu. Điều đó siết chặt trái tim Garfiel, đau đớn đến mức bất thường.

Garfiel tin chắc rằng người phụ nữ tự xưng là Liara Thompson này giống hệt mẹ ruột cậu—Reasia Tinsel—người vẫn luôn in sâu trong tâm trí cậu như hai giọt nước.

Dĩ nhiên, Garfiel đã chia tay mẹ ngay khi vừa lọt lòng. Cuộc chia ly diễn ra khi cậu còn chưa hiểu chuyện, nên ký ức về mẹ đối với Garfiel gần như là con số không.

Dẫu vậy, lý do Garfiel có thể nhớ rõ mồn một hình bóng mẹ là nhờ vào "Thử Thách" trong lăng mộ vẫn còn tồn tại một cách đáng ghét ở "Thánh Vực", nơi cậu đã tận mắt chứng kiến quá khứ chia ly với bà.

Gương mặt mẹ, giọng nói, tình yêu thương, Garfiel đã nhớ lại tất cả qua "Thử Thách" đó.

Và đồng thời, "Thử Thách" cũng đã cho Garfiel biết rằng mẹ cậu đã chết một cách bi thảm ngay sau khi rời đi.

Vì thế đối với Garfiel, việc gặp lại mẹ chỉ là một giấc mơ không bao giờ có thể thành hiện thực.

Nếu vậy thì, người phụ nữ đang ở ngay trước mắt cậu lúc này rốt cuộc là ai?

"Mimi-san này. Lông ở chỗ tai em trông mềm mại quá nhỉ. Chị sờ thử có được không?"

"Mời nè~!"

Thấy Mimi chìa đầu ra, Liara vui vẻ đưa tay tận hưởng cảm giác vuốt ve.

Nụ cười hồn nhiên như một đứa trẻ và thái độ hoàn toàn không biết cảnh giác với người lạ. Điều đó thể hiện rõ qua việc bà dễ dàng mời một gã đàn ông trông như côn đồ khả nghi và một thiếu nữ bán nhân vào nhà.

Tất cả những thái độ đó đều là yếu tố khiến Garfiel cảm nhận được hình bóng mẹ.

Mẹ cậu, Reasia, là một người phụ nữ bất hạnh. Nhà mẹ đẻ phá sản vì nợ nần, cô bé Reasia khi ấy bị bán cho thương buôn nô lệ. Trên đường về, gã thương buôn nô lệ bị một băng cướp á nhân tấn công, và Reasia đã trở thành món đồ chơi giải khuây cho đám đàn ông lai thú ở đó.

Chị gái Frederica đã được hoài thai ở nơi đó. Thêm vào đó, khi bụng mẹ lớn lên, bọn cướp đã nhẫn tâm vứt bỏ bà. Sau đó, mẹ lại bị một băng cướp khác bắt giữ và phải trải qua một khoảng thời gian dài ở đó.

Chị gái Frederica chắc hẳn cũng đã ở trong băng cướp khi bắt đầu có nhận thức. Chị ấy không muốn nhắc về khoảng thời gian đó, nhưng xét đến việc Reasia đã rời khỏi băng cướp ngay khi mang thai Garfiel, thì đó chắc chắn không phải là một môi trường tốt đẹp gì.

Trải qua quãng thời gian như thể bị đun nấu trong bất hạnh chồng chất bất hạnh, Reasia mang theo bụng bầu dắt con gái đi lang thang. May mắn thay, bà đã được Roswaal, một quý tộc có sở thích kỳ lạ, cứu giúp ngay sau đó.

Roswaal bảo lãnh cho mẹ, lo liệu cái ăn cái mặc và chỗ ở với điều kiện bà phải để những đứa trẻ lớn lên tại "Thánh Vực". Kết quả là, Garfiel đã được Ryuzu đỡ đẻ và sinh ra tại "Thánh Vực".

Nếu chỉ kể bằng lời, cuộc đời của mẹ chẳng khác nào một chuỗi những cảnh ngộ bi thảm tột cùng.

Tuy nhiên, nhân cách của mẹ—những đánh giá về mẹ từ những người thực sự biết bà, những điều không thể biết được qua vài dòng tóm tắt—lại hoàn toàn trái ngược với những bất hạnh đó.

"Reasia ấy à, để xem nào. Chẳng hiểu sao, nó là một cô gái lạc quan đến lạ lùng. Lẽ ra đó phải là những ngày tháng đau khổ đến mức chết đi cũng không có gì lạ. Vậy mà con bé lúc nào cũng nói rằng ngày mai có thể sẽ có chuyện tốt lành. Hôm nay dù có khổ cực, nhưng ngày mai có thể sẽ có điều tốt đẹp. Giống như việc mình được ban cho hai đứa con, biết đâu sẽ có chuyện hạnh phúc xảy đến."

"Mẫu thân... trong mắt người đời có thể là một người phụ nữ ngốc nghếch bị vứt bỏ. Thú thật, chính tôi đôi khi cũng nghĩ sao bà không sống khôn khéo hơn một chút... Nhưng, Mẫu thân là một người tuyệt vời. Chỉ điều đó là tuyệt đối, là không thể sai được. Tôi rất yêu Mẫu thân, và thực sự thấy may mắn khi được làm con gái của bà."

"Mẹ của cậu... chuyện về cô Reasia hả? Phải rồ~i. Tôi cũng không trực tiếp nói chuyện với cô ấy nhiều lắm đâu... nhưng đó là một người kỳ lạ. Nói là kỳ lạ thì không đúng, phải gọi là khó hiểu mới phải. Cách cảm nhận hạnh phúc của cô ấy nhạy cảm hơn người thường. Chỉ một chuyện nhỏ xíu xìu xiu thôi cũng thấy hạnh phúc. Tìm thấy hạnh phúc ngay cả trong chuyện xấu. Đúng vậ~y. Có lẽ tôi... không ghét cô ấy đâu."

Cả Ryuzu, Frederica, và ngay cả Roswaal cũng chưa từng nói xấu mẹ.

Và đó cũng là những lời mà bất cứ ai biết mẹ ở "Thánh Vực" đều nói.

Cậu nghĩ rằng bà hẳn là một người có cái đầu lạc quan và hạnh phúc.

Nếu không thì tại sao bà lại bỏ con cái lại để đi tìm cha của Garfiel, kẻ đã khiến bà phải chịu bao đau khổ, để làm cái chuyện ngu ngốc đó chứ?

Đã thế lại còn chết ngay sau đó, hạnh phúc nằm ở đâu cơ chứ?

—Ngay cả bây giờ, câu trả lời cho việc hạnh phúc của mẹ nằm ở đâu vẫn chưa được tìm thấy.

"Chưa tìm thấy, đã định từ bỏ rồi thế mà..."

Móng tay cắm phập vào lòng bàn tay, nắm đấm siết chặt đến mức suýt bật máu.

Lẽ ra cậu đã từ bỏ rồi. Rằng đó là điều không thể hiểu được. Cậu đã nghĩ đó là vấn đề mà Garfiel phải tự mình tiêu hóa trong suốt quãng thời gian dài đằng đẵng.

Vậy mà tại sao, đến tận bây giờ, đến tận lúc này, bà lại xuất hiện ngay trước mắt cậu như thế này?

Lại còn với thái độ và gương mặt như thể hoàn toàn không biết gì về cậu.

"————"

Cố gắng không để bị phát hiện, cậu lén quan sát biểu cảm và cử chỉ của bà.

Không có bất kỳ cử chỉ thiếu tự nhiên nào. Hoàn toàn tự nhiên, Liara đối xử với sự tồn tại của Garfiel như một người xa lạ một cách rõ ràng đến mức đáng kinh ngạc.

Đó phải chăng là câu trả lời của bà?

Rằng bà đã có cuộc sống mới. Rằng bà không biết gì về Garfiel cả. Rằng lời hứa từng trao nhau đã bị đẩy về phương trời nào, và bà đang sống hạnh phúc như thế này đây.

Rằng bà chẳng biết gì về mày cả, đó là câu trả lời của mẹ sao—?

"Mẹ ơi."

"Mẹ ơi, con đói bụng quá."

Trong phòng khách nơi Garfiel vẫn đang im lặng còn Liara và Mimi đang đùa giỡn, hai chị em đã thay đồ xong bước xuống.

Người chị lườm Garfiel một cái sắc lẹm, rồi nhanh chóng sà vào lòng mẹ:

"Nè mẹ, mời khách về đi thôi, rồi mình ăn cơm."

"Chị hai này, con nói cái gì thế. Fred đã được anh Gorgeous và chị Mimi giúp đỡ đấy biết không? Em con chơi trên thuyền, suýt chút nữa là chết đuối rồi."

"Hứ, ai mà biết được. Cái thuyền đó, biết đâu là do cái người tên Gorgeous kia làm rung lắc thì sao? Làm thế để lấy lòng nhà mình, định kiếm chác một khoản tiền lớn chứ gì."

"Này, chị hai. Quá đáng lắm đấy, sao lại nói thế. Nhưng cũng đúng nhỉ. Đã cứu Fred thì phải cảm ơn chứ... Tiền thì tốt hơn chăng?"

"Mẹ à!"

Người chị hoảng hốt vì dự cảm ngân sách gia đình sẽ bị thiệt hại nặng nề do phát ngôn của mình. Trong khi đó, Liara lại làm vẻ mặt bối rối như không hiểu tại sao con gái lại làm ầm lên.

Cuộc trao đổi vui vẻ của gia đình họ, đối với Garfiel lúc này, chẳng khác nào cực hình như đi chân trần trên gai nhọn. Cậu uống cạn tách hồng trà một hơi, đặt cái tách xuống cái "cạch", rồi nói:

"Có vẻ như không được chào đón lắm nhể. Bọn này xin phép về đây."

"Ủa, sao dợ~?"

"Sao trăng cái đếch gì."

Mimi phản đối khi thấy Garfiel định đi, nhưng Garfiel bỏ ngoài tai, định kéo cô bé ra khỏi phòng. Thấy Garfiel bước đi, Liara lộ vẻ mặt buồn bã, còn cô con gái thì lè lưỡi trêu tức tiễn khách.

Tôn trọng cảm xúc đó—cậu đã nghĩ vậy, thì đúng lúc đó.

"Đừng đi mà, Gorgeous Tiger."

Cậu em trai nắm lấy vạt áo Garfiel, chặn đường cậu lại.

Trong khoảnh khắc, Garfiel đã do dự không nỡ hất bàn tay nhỏ bé đó ra. Garfiel không hiểu tại sao mình lại do dự. Tuy nhiên,

"Thiệt tình, Fred này!"

Thấy em trai giữ kẻ khả nghi lại, người chị chống tay lên hông, mặt giận dỗi. Nhưng trước khi cô chị kịp lao vào cậu em, Liara đã vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người.

"Nào nào, mọi người phải hòa thuận với nhau chứ. Đúng rồi. Để khách về thế này thì không được chút nào. Fred cũng muốn giữ khách lại mà, chị hai đừng có ép uổng nữa."

"Mẹ, nhưng mà..."

"Không nhưng nhị gì cả. Anh Gorgeous và chị Mimi cũng nán lại thêm chút nữa nhé? Nếu được thì cùng ăn tối với gia đình, tôi sẽ rất vui. Hôm nay là món tủ của tôi đấy."

"Mẹ à, lúc nào mẹ chả bảo là món tủ..."

"Ừa, đương nhiên rồi. Mẹ lúc nào cũng dốc toàn lực vì các con mà."

Nhìn Liara gồng tay làm động tác cơ bắp yếu ớt, tất cả mọi người ở đó đều lộ vẻ mặt bị đánh gục. Chỉ trừ Garfiel là người có vẻ mặt cau có nhất.

Bầu không khí suýt trở nên hòa thuận ấy lại là thứ làm tổn thương trái tim Garfiel nhất lúc này.

Trước lời của Liara, bọn trẻ đứa thì vui vẻ, đứa thì tỏ vẻ bó tay.

Cảm giác như sắp bị chấp nhận ấy, đối với Garfiel lúc này lại là một nỗi kinh hoàng.

"Được mời thì cũng ngại từ chối, cơ mà bọn này còn để mấy người bạn đợi. Về muộn quá thì phiền phức lắm. Nên là, xin phép về cho."

"————"

Cố nén cơn đau trong lồng ngực, Garfiel cầu nguyện cho giọng mình không bị run.

Nghe câu trả lời đó, hai chị em cứng đờ mặt mày, còn Liara cụp mắt xuống buồn bã. Tuy nhiên,

"Tôi hiểu rồi. Cố giữ khách lại mà làm khó khách thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Người ta hay nói 'Với khách quý thì phải tiếp đãi và mời bánh Soiree' mà nhỉ."

"—Ư."

Có lẽ chính cuộc đối thoại đó mới là thứ khoét sâu vào trái tim Garfiel nhất trong ngày hôm nay.

Cảm giác bại trận trước Reinhard, hay cú sốc khi lần đầu nhìn thấy Liara, so với cú sốc trong khoảnh khắc này thì chẳng thấm vào đâu.

Garfiel bất giác phải đưa tay lên ngực để kiểm tra xem cơ thể mình có đang bị xé toạc ra không. Thấy bộ dạng đó của Garfiel,

"Garf, đi thôi."

Mimi, người vừa nãy còn phản đối việc từ chối lời mời, giờ lại kéo tay Garfiel. Trước sự quan tâm của cô bé muốn đưa cậu ra ngoài, Garfiel chỉ biết im lặng làm theo.

Cứ thế, cậu đặt tay lên cửa phòng khách, định bước ra ngoài. Thì,

"Anh về rồi đây. Ô kìa, có khách sao?"

Cánh cửa mở ra từ phía bên kia, xuất hiện một người đàn ông phong độ với bộ ria mép ấn tượng.

Trang phục được may cắt tỉ mỉ, dáng vẻ tràn đầy năng lượng. Từ giọng nói đến tướng mạo đều toát lên vẻ là một nhân vật có tài cán.

Thấy người đàn ông xuất hiện, bọn trẻ sau lưng reo lên vui sướng.

Chắc hẳn người đàn ông này là—,

"À ừm, nhìn lạ mặt quá nhỉ. Xin hỏi quý khách là ai vậy?"

"Bố ơi, Gorgeous Tiger đó!"

"Kẻ khả nghi đấy ạ."

"Hả?"

Trước thái độ trái ngược của con trai và con gái, người cha nghiêng đầu bối rối. Ánh mắt ông hướng về phía Liara đang đứng lặng lẽ trong phòng khách.

Trước ánh mắt âu yếm của người đàn ông, Liara khẽ mỉm cười.

Đến giới hạn rồi.

"Chả có gì to tát đâu. Đừng bận tâm. Bọn này về ngay đây."

Bỏ lại câu nói đó, Garfiel vẫn nắm chặt tay Mimi kéo ra khỏi phòng. Đẩy người đàn ông đang luống cuống nhường đường sang một bên, Garfiel lao ra cửa chính như chạy trốn.

"Gorgeous Tiger!"

Từ phía sau, giọng nói buồn bã của cậu bé gọi với theo Garfiel.

Nhưng Garfiel không còn tâm trí nào để đáp lại tiếng gọi đó nữa.

Gorgeous cái gì. Tiger cái gì. Bản thân cậu bây giờ, chỗ nào là con hổ vàng kim chứ.

Hổ thì phải mạnh mẽ, cường đại, và không gì có thể làm lung lay.

Bản thân cậu bây giờ chỗ nào là hổ.

Hổ thật sự thì làm gì có chuyện buồn bã vì những chuyện thế này chứ—!

"Garf! Tay, đau quá à~!"

"—Ư."

Vì quá mải mê suy nghĩ, Garfiel đã không nhận ra tiếng kêu đau.

Chỉ đến khi bị kéo mạnh cánh tay và bị móng tay cào vào, cậu mới nhận ra hành động của mình. Bàn tay nhỏ bé của Mimi bị bàn tay như kìm sắt của Garfiel siết chặt đến mức tím tái cả đi.

"X-Xin lỗi... Tao..."

"Garf, ở trong nhà đó lạ lắm. Tay nữa, đau ơi là đau."

Mimi lầm bầm với giọng ỉu xìu, Garfiel đưa tay lên trán.

Cơn gió ẩm ướt của thành phố Cửa Thủy vuốt ve sự im lặng khó xử của hai người. Có vẻ như xung quanh mặt trời đã lặn hẳn, thành phố được bao trùm bởi ánh sáng của những ngọn đèn ma pháp rải rác khắp nơi.

Mặt nước kênh rạch thay vì phản chiếu ánh nắng, giờ đây phản chiếu lại ánh đèn ma pháp. Ở đó có một vẻ đẹp huyền ảo tĩnh mịch, nhưng giờ cậu chẳng còn tâm trạng nào để thưởng thức.

"Này, hai vị ơi!"

Một giọng nói hơi hụt hơi vọng tới hai người đang đứng chôn chân ở đó.

Ngẩng mặt lên, người đàn ông ban nãy lao ra từ ánh đèn ma pháp. Người đàn ông đã cởi áo khoác ngoài, chạy đến chỗ hai người, chống tay lên đầu gối thở hồng hộc.

"Hộc, hộc, đuổi kịp rồi. Chà, không được rồi... trước đây tôi khỏe lắm, nhưng từ khi chuyển sang làm công việc bàn giấy thì lười vận động hẳn..."

"...Thế, ông có việc gì với bọn tao à?"

Cậu không quan tâm đến lời tự kiểm điểm của người đàn ông.

Tuy không bằng Liara hay bọn trẻ, nhưng sự hiện diện của người đàn ông này đối với Garfiel lúc này chắc chắn cũng là thuốc độc. Giọng nói chứa chút gai góc của Garfiel, chắc hẳn người đàn ông không phải không nhận ra. Ông gãi đầu vẻ bối rối:

"Không, tôi nghe vợ tôi kể rồi. Hai vị là ân nhân của con trai tôi phải không. Để ân nhân ra về mà không cảm tạ gì thì thật là thất lễ quá."

"...Thật sự chả có gì to tát đâu. Làm quá lên bọn này khó xử lắm."

"Chuyện liên quan đến con cái tôi thì chuyện gì cũng là chuyện lớn cả. Lại còn cứu cháu khỏi tình huống nguy hiểm nữa thì càng quan trọng. Giá mà tôi có thể làm gì đó để cảm tạ... Ồ, xin lỗi. Tôi là Garek. Garek Thompson. Trông thế này thôi chứ tôi đang làm việc tại tòa thị chính Pristella, nếu có chuyện gì..."

"Thật sự, chả cần gì cả..."

Định rời khỏi người đàn ông lịch thiệp—Garek, Garfiel bỗng nghẹn lời. Nếu ông ta là chồng của Liara, là người biết con người thật của bà ấy, thì...

"Chỉ một chuyện thôi... cho tao hỏi được không?"

"Vâng, bất cứ chuyện gì. Nếu là chuyện tôi có thể trả lời."

Garek nở nụ cười hiền hậu đáp lại Garfiel.

Liara cũng vậy, thằng bé Fred cũng vậy. Kể cả Garek, cái gia đình này người nào cũng tốt bụng quá mức. Chỉ có con bé chị là có chút cảnh giác đàng hoàng.

Vừa nghĩ vậy, Garfiel vừa thận trọng lựa lời:

"Vợ của ông ấy... Liara có phải là tên thật không?"

"————"

Bầu không khí thay đổi hẳn.

Trước câu hỏi của Garfiel, nụ cười trên môi Garek tắt ngấm.

Ông ta lăn câu hỏi của Garfiel trên đầu lưỡi, rồi hỏi lại bằng giọng trầm tĩnh:

"Câu đó, nghĩa là sao vậy?"

"Nghĩa y như lời nói thôi. 'Reid luôn luôn đối đầu trực diện' mà lị. Tao đếch hợp với kiểu vòng vo tam quốc. Cho tao biết đi. Vợ ông thật ra tên không phải là Liara mà là Reasia, có đúng không?"

"—Ư."

Thấy Garfiel đâm thẳng vào trọng tâm, vẻ mặt Garek rõ ràng lộ vẻ bối rối.

Miệng Garek mấp máy, rồi ông nuốt nước bọt cái "ực", đoạn nói:

"Cậu là... Cậu... biết gì về vợ tôi vậy?"

"Cái đó, tao cũng đang muốn biết đây."

"————"

Trước giọng nói run rẩy của Garek, Garfiel cũng trả lời bằng sự thật lòng.

Nghe vậy, Garek im lặng như đang suy tính điều gì đó. Garfiel chờ đợi lời của ông. Bàn tay cậu, lại được Mimi nắm lấy bằng bàn tay kia.

Liếc nhìn sang, cô bé lại cười vô tư lự như mọi khi.

"...Có vẻ như, nói thật với cậu thì tốt hơn nhỉ."

Thấy Garfiel liếc nhìn nụ cười của Mimi, Garek thở dài nói.

Trong đó chứa đựng sự mệt mỏi và pha lẫn chút buông xuôi. Garfiel nhíu mày nghi hoặc, chờ đợi lời tiếp theo của ông.

Và rồi,

"Vợ tôi, Liara... kể từ khi chúng tôi gặp nhau mười lăm năm trước, cô ấy không có ký ức về khoảng thời gian trước đó."

※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

Garek kể rằng ông gặp Liara khi ông chưa trở thành nhân vật có thế lực ở thành phố Pristella như bây giờ, mà chỉ là một thương nhân bình thường cắm rễ ở đây.

Ngày hôm đó, trên đường trở về từ một chuyến đi buôn xa, Garek đang điều khiển long xa thì gặp một con đường bị chặn bởi sạt lở đất.

Việc làm ăn thất bại, lại thêm nợ nần chồng chất, gặp phải tai nạn trên đường khiến Garek không kìm nén được sự bực bội.

—Trong đống đổ nát của vụ sạt lở đó, ông đã phát hiện ra một người phụ nữ bị chôn sống.

Kỳ tích, chỉ có thể nói là như vậy.

Việc Garek từ chối đi đường vòng và cố đấm ăn xôi tìm đường đi qua.

Việc cơn mưa tầm tã lúc đó tạnh hẳn, giúp tầm nhìn được rõ ràng.

Việc Garek đến ngay sau khi sạt lở xảy ra, nên thời gian cô bị chôn vùi rất ngắn.

Tất cả những kỳ tích đó ngẫu nhiên chồng chéo lên nhau, và người phụ nữ đã được Garek cứu khi vẫn còn hơi thở.

Người phụ nữ lấm lem bùn đất, không hành lý, không gì cả. Garek đưa người phụ nữ bất tỉnh lên long xa, chạy ngay đến thị trấn gần nhất, đưa cô vào viện trị liệu và chờ cô hồi phục.

"Cô ấy đã ở trong tình trạng rất nguy kịch. Sốt cao, và do bị cuốn vào vụ sạt lở nên khắp người đầy thương tích, gãy xương mấy chỗ. Trong lúc điều trị, có lúc tim cô ấy đã ngừng đập."

Trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc, cả người của viện trị liệu lẫn Garek đều liều mạng cầu mong cô hồi phục. Giờ nghĩ lại, chính Garek cũng không hiểu tại sao mọi người lại cố gắng cứu cô ấy đến thế. Không, Garek thì có lý do, nhưng ông không hiểu lý do tại sao những người khác lại thực sự phấn đấu để cứu cô ấy.

Chỉ là, ông thực lòng biết ơn sự tận tâm của những người đó.

"Nhờ công sức bỏ ra, cô ấy đã giữ được mạng sống. Dù vẫn bị thương nặng, nhưng tôi nhớ mình đã thở phào nhẹ nhõm khi cô ấy qua cơn nguy kịch. Cô ấy tỉnh lại sau đó một tuần... và tôi cũng đã ở lại thị trấn suốt thời gian đó để chờ cô ấy tỉnh."

Việc làm ăn đổ bể, tương lai thương hội của Garek tối tăm mù mịt.

Trong tình trạng đó, tại sao ông lại lãng phí thời gian quý như vàng bạc? Ông không biết câu trả lời rõ ràng. Chỉ là, có một thứ gì đó không có căn cứ đã giữ chân Garek ở lại đó.

Và rồi, sau một tuần, người phụ nữ tỉnh lại.

Trong khi mọi người vui mừng vì cô tỉnh lại, người phụ nữ mấp máy môi, cất giọng yếu ớt:

"Tôi là... ai vậy? Tôi nhớ cô ấy đã nói thế."

Người phụ nữ không nhớ tên mình. Không, không chỉ cái tên. Tất cả mọi thứ.

Mình là ai, từ đâu đến và định làm gì. Tại sao lại gặp phải vụ sạt lở đó, cô ấy hoàn toàn không nhớ gì cả.

Mọi người đều bối rối không biết phải xử lý ra sao với cô gái thậm chí không nhớ nổi gia đình mình.

Điều duy nhất biết được là bộ quần áo cô mặc khi gặp nạn. Từ những chữ cái được thêu trên đó, có lẽ tên cô hoặc họ của cô bắt đầu bằng chữ 'Li'.

"Lấy tên của loài hoa nở rộ, cô ấy được gọi là 'Liara'. Và sau khi vết thương lành, tôi đã nhận trách nhiệm chăm sóc cô ấy."

Khi vết thương dần lành lặn, ngày rời viện trị liệu cũng không còn xa.

Liara không có nơi nào để đi, nhưng cô ấy vẫn là một người phụ nữ tươi sáng. Hoạt bát như thể sự bi thảm của tai nạn là dối trá, cô ấy có sức mạnh khiến những người tiếp xúc với mình phải mỉm cười.

Làm sao mà không bất an cho được.

Việc mất đi ký ức cũng giống như sự tồn tại của bản thân bị xóa sổ vậy.

Lý do cô ấy vẫn giữ được nụ cười trong tình trạng đó là vì cô ấy cần phải làm thế.

Có thể là vì nghĩ cho những người xung quanh.

Nhưng lý do lớn nhất là để bản thân không phải đối diện với việc mình là kẻ bất hạnh.

"Sự căng thẳng khi tôi ngỏ lời mời cô ấy đi cùng, đến giờ tôi vẫn còn nhớ. Thời gian chờ đợi câu trả lời của cô ấy chắc chắn là khoảng thời gian khó thở nhất trong đời tôi. Còn căng thẳng hơn cả lúc tôi cầu hôn cô ấy sau này nữa."

Thế là, chấp nhận lời đề nghị của Garek, Liara cùng ông đến Pristella.

Lý do không thể bỏ mặc, lý do chờ cô tỉnh lại, tất cả đều đơn giản.

Garek, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên đưa cô gái gặp nạn lên long xa và lau bùn trên mặt cô, đã trót yêu cô mất rồi.

"Kể từ khi đón Liara về, thương hội đang gặp vận đen của tôi bỗng phục hồi nhanh chóng. Mọi người bảo là nhờ tài năng của tôi, nhưng không phải đâu. Tất cả là nhờ Liara đấy. Cô ấy đã mang may mắn đến cho tôi. Nên giờ đây, tôi mới có thể sống đàng hoàng với tư cách là một thương nhân, một người tham gia điều hành thành phố, và một người cha như thế này."

"————"

"Tôi yêu vợ tôi. Những đứa con sinh ra cũng rất đáng yêu. Trước đây tôi cũng từng bận tâm về quá khứ của cô ấy. Nhưng giờ thì không. Dù quá khứ của cô ấy có chuyện gì đi nữa, cô ấy vẫn là vợ tôi, là người phụ nữ quan trọng của tôi."

Kể xong câu chuyện từ lúc gặp gỡ đến nay, Garek kết thúc bằng vẻ ngượng ngùng.

Garfiel, người đã im lặng nghe đến tận cùng, ngước nhìn lên bầu trời.

Trong bóng tối, những vì sao lấp lánh.

Ánh trăng tròn và ánh sao lấp lánh kia, giờ đây đang nhìn xuống và nghĩ gì về cậu?

"Hỏi điều này thật không phải phép. Nhưng, tôi muốn hỏi."

"…………"

"Cậu... có quan hệ như thế nào với vợ tôi, Liara vậy?"

Đó—đó quả là một câu hỏi tàn nhẫn làm sao.

Cậu hạ tầm mắt từ bầu trời xuống Garek đang đứng trước mặt.

Garek nhìn Garfiel bằng đôi mắt điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự quyết tâm chắc chắn. Cậu không đần độn đến mức không hiểu tình cảm và ý nghĩa chứa đựng trong đó.

Và cậu cũng biết mình phải trả lời thế nào cho đúng.

"————"

Cậu mở miệng, rồi lại khép lại.

Hít vào, thở ra, hít vào, thở ra lặp đi lặp lại.

Tim đập nhanh. Mắt như muốn hoa lên. Đầu đau như búa bổ, cảm giác buồn nôn dâng trào.

Cơn lốc cảm xúc hỗn độn siết chặt lồng ngực, cảm giác như sắp vỡ tung.

—Bàn tay của Mimi đang nắm lấy tay Garfiel thật dịu dàng.

"Tao, là..."

"————"

"Tao... chả có quan hệ đếch gì... với vợ ông cả."

Cậu đã nói ra.

Cậu đã lỡ nói ra mất rồi.

Lời nói đó khiến cơn lốc cảm xúc cuộn trào trong lòng Garfiel tan biến nhanh chóng.

Chỉ còn lại cảm giác mất mát và sự trống rỗng đến khó thở. Garek trước mặt cụp mắt xuống, đôi môi run run:

"Thật xin lỗi... cậu..."

Ông nói vậy rồi cúi đầu với vẻ mặt đau khổ.

Nhưng Garfiel lúc này không muốn nhìn thấy thái độ đó của Garek.

Đủ rồi. Dừng lại đi. Đừng làm tổn thương nhau thêm nữa.

Có gì sai đâu. Ai là người có lỗi. Mình sai, hay Garek sai. Biết trách ai bây giờ. Biết đập nát, cắn xé, đấm bay ai bây giờ.

Làm thế nào để nỗi đau trong tim này biến đi đâu mất đây.

"Mình ơi...! A, may quá. Cả anh Gorgeous và chị Mimi nữa."

"—!?"

Cậu suýt nữa thì hét lên.

Suýt nữa thì cất lên tiếng gào thét bi thương.

Đối với Garfiel lúc này, hình bóng đó còn đáng sợ hơn cả lưỡi dao.

"Liara, sao em lại..."

"Vì thấy mình vội vàng đuổi theo, em nghĩ chắc mình sẽ giữ chân họ lại được. Em cũng nghĩ là không thể để khách về tay không được."

Thấy Garek ngạc nhiên vì sự xuất hiện của vợ, Liara nháy mắt rồi lách qua bên cạnh ông.

Và rồi bà đưa tay về phía Garfiel đang đứng chết lặng vì kinh ngạc:

"Cái này, là bánh Soiree em tự làm. Chẳng phải quà cáp gì to tát, nhưng em tự tin về hương vị lắm, cậu cầm lấy đi. Nhé."

"...A."

Nụ cười không chút ác ý.

Garfiel cứng đờ người, không nói nên lời, hơi thở nghẹn lại.

Nhìn cuộc trao đổi giữa hai người, Garek lộ vẻ mặt như đang chứng kiến điều gì đó đau lòng.

Không ai có thể ngăn cản cuộc trao đổi giữa Garfiel và Liara. Nếu hiểu bầu không khí này, thì đó là điều đương nhiên.

Vì thế,

"Ồ~! Bánh kẹo vui quá đi~! Tuyệt vời, phải khoe với Tiểu thư mới được~!"

Mimi từ bên cạnh chộp lấy túi bánh Liara đang đưa ra, cười toe toét, hành động đó phải nói là không biết đọc bầu không khí chút nào.

Garek ngớ người, Garfiel cũng không thốt nên lời. Chỉ có Liara là cười vui vẻ trước phản ứng tích cực của Mimi:

"Em nói thế chị vui lắm. Nhờ em gửi lời hỏi thăm đến người tên Tiểu thư đó nhé."

"Vâng vâng, tuân lệnh~! Tuân, tuân lệnh~!"

Dùng bàn tay không nắm tay Garfiel, tức là bàn tay đang tím tái, Mimi làm động tác chào kiểu quân đội, rồi nhét túi bánh vào trong áo, đập mạnh vào lưng Garfiel.

Cú đập mạnh đến mức khiến Garfiel ho sặc sụa và ưỡn người ra sau, Mimi cười:

"Vậy, lần này về thật nha~! Gorgeous Tiger và Gorgeous Mimi xin phép bái bai tại đây~!"

"Ừ, đi đường cẩn thận nhé. Anh Gorgeous cũng nhớ cẩn thận kẻo rơi xuống kênh đấy."

Mimi kéo tay Garfiel đi, Liara vẫy tay chào nhỏ nhẹ sau lưng cậu.

Mimi cười tươi vẫy tay lại với Liara, Liara lại càng vẫy tay mạnh hơn. Hai người đàn ông nhìn cảnh tượng vui vẻ đó với vẻ mặt bi thương.

"————"

Cứ thế, Garfiel để mặc cho Mimi kéo tay đi dọc theo bờ kênh.

Mimi cũng không nói gì với Garfiel, họ đi mãi cho đến khi không còn nhìn thấy Liara và Garek nữa. Sau đó,

"Này, nhóc con..."

"—Hây a!"

"—!?"

Garfiel định gọi Mimi lại, nhưng bị hành động đột ngột của cô bé cắt ngang.

Mimi vẫn nắm tay Garfiel, nhún người nhảy phắt lên mái tòa nhà ngay bên cạnh một cách nhẹ nhàng. Đặt chân lên mép của tòa nhà bằng đá ba tầng, Mimi hướng lên trên.

Bị lôi đi xềnh xệch, Garfiel chẳng còn cách nào khác ngoài việc dậm chân lấy đà đuổi theo. Cứ thế, chỉ sau ba cú bật nhảy, cả hai đã đáp xuống sân thượng của tòa nhà.

"Ư~m! Sướng quá đi~!"

"Sướng cái đếch gì. Vừa nãy là sao hả..."

Thấy Mimi khoan khoái đón gió, Garfiel vòng ra trước mặt định hỏi cho ra lẽ ý đồ của hành động vừa rồi. Thế nhưng, Mimi lại nhìn chằm chằm vào Garfiel, gương mặt đã tắt hẳn nụ cười.

Hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt tròn xoe ấy khiến Garfiel cảm thấy khó chịu một cách khó hiểu.

Thấy Garfiel im lặng, Mimi bỗng xụ mặt:

"Garf, sắp khóc hả?"

"Hả, hảả? Mày đang nói cái quái gì thế. Làm đếch gì có chuyện đó."

"Mimi biết Garf mạnh lắm, nhưng mà không cần cố tỏ ra mạnh mẽ đâu nha? Liara là mẹ của Garf đúng hông?"

"――Ư."

Lời nói không ngờ tới của Mimi khiến Garfiel nghẹn họng.

Nếu nắm bắt chính xác mạch chuyện và biết rõ hoàn cảnh của Garfiel, thì đó chắc chắn là kết luận đương nhiên. Nhưng Mimi đâu biết chuyện gia đình cậu, và vốn dĩ cô bé cũng chẳng phải kiểu thiếu nữ tinh tế hay giỏi quan sát gì cho cam.

Vậy mà chính cô bé ấy lại chọc thẳng vào sự thật một cách ngắn gọn đến đáng sợ, làm Garfiel dao động dữ dội.

"Sao... sao mày... lại nghĩ thế..."

"Tại vì á, mùi của Garf với Liara giống nhau cực~. Cả hai đứa con của Liara nữa, mùi cũng hơi giống Garf luôn á. Nên là Mimi đoán thế~."

Không cần suy luận logic, Mimi đã bắn trúng chân tướng bằng trực giác hoang dã của mình.

Nếu là lời nói thì còn có thể lấp liếm, nhưng bị chỉ ra cái phần cốt lõi không thể thay đổi, Garfiel chẳng biết phải phản bác thế nào.

Cậu yếu ớt đổ sụp xuống tại chỗ, thẫn thờ ngước nhìn bầu trời.

Trăng và sao vẫn nhìn xuống cậu y hệt như lúc nãy.

"Sao, đúng hông? Liara là mẹ của Garf hả?"

"...Tao chả biết. Người đó... liệu có còn là mẹ của Tao không nữa..."

Trước câu hỏi của Mimi, Garfiel úp mặt vào lòng bàn tay.

Không biết. Thật sự, đó là tiếng lòng hiện tại của Garfiel.

Cậu tin chắc Liara chính là Reasia.

Chỉ là, như Garek đã kể và như thái độ của Liara đã thể hiện, bà đã hoàn toàn quên mất việc mình từng là Reasia.

Quên đi tất cả, Reasia đã vun đắp tháng ngày sống với tư cách là Liara, sinh con đẻ cái, và đang sống một cuộc đời hạnh phúc.

"Hà, nghĩ thế thì hai đứa nhóc kia hóa ra là em trai và em gái của Tao à."

Đầu óc cậu chưa kịp nghĩ xa đến thế, nhưng nếu là anh em cùng mẹ khác cha thì đúng là y hệt quan hệ giữa cậu và Frederica. Tức là, hai chị em kia là những đứa em dễ thương của cậu. Đối với Garfiel - kẻ vốn là con út, đó là đứa em trai và em gái mà cậu hằng mong đợi.

――Trừ việc, chẳng ai mong muốn mối quan hệ đó cả.

"Tao mà có xưng danh ra thì cũng chả được cái tích sự gì..."

Liara đã quên mất quãng thời gian là Reasia.

Giả sử Garfiel có nói toạc ra tất cả những gì cậu biết, thì mười lăm năm bà sống với tư cách Liara cũng không biến mất, và việc mười lăm năm lẽ ra phải sống với tư cách Reasia đã bị đánh mất cũng chẳng thể thay đổi.

Liara sẽ phải nếm trải cảm giác tội lỗi của mười lăm năm mà bà không cần phải gánh chịu, cùng cảm giác mất mát về cuộc đời mang tên Reasia. Garek cũng sẽ phải chứng kiến người vợ của mình chìm trong đau khổ, và những đứa trẻ vô tội sẽ chẳng thể nào hiểu được nỗi đau của mẹ chúng.

Tất cả, chỉ là sự thỏa mãn ích kỷ của Garfiel mà thôi.

Dù có bắt Liara thừa nhận bà là Reasia ngay tại đây, thì người duy nhất cảm thấy như đạt được điều gì đó cũng chỉ có mình Garfiel.

Cả Frederica và Ryuzu đều không biết Reasia còn sống dưới hình hài này. Nếu Garfiel không nói, chắc chắn hai người họ sau này cũng sẽ mãi mãi không biết.

Gia đình Liara cũng vậy, nếu Garfiel không nói thì họ chẳng có cách nào biết về quá khứ. Quãng thời gian hạnh phúc ấy sẽ không bị đánh mất, mà sẽ tiếp tục được duy trì.

Chỉ cần Garfiel chôn chặt tất cả trong lòng, buông bỏ điều mà cậu vốn đã định từ bỏ từ tận đáy lòng, thì mọi chuyện sẽ êm đẹp.

Vậy mà――,

"Tại sao... lại là Tao chứ..."

Tại sao cái giác ngộ để vứt bỏ, cái quyết định để lãng quên, cái dũng khí để chôn giấu lại không trồi lên cơ chứ.

Hổ đâu rồi? Chỉ cho ta đi. Con đường đúng đắn ấy.

Chỉ cho ta cái sức mạnh để một mình gánh vác tất cả, ôm lấy tất cả mà vẫn có thể đứng lên ấy.

Dạy cho ta đi, Hổ ơi, Hổ ơi. Hổ thật sự là kẻ mạnh nhất không bao giờ thua bất cứ ai cơ mà.

"――――"

Ôm lấy đầu, cắn chặt những thứ đang trào lên, để cho sự than khóc quấy đảo trong tâm trí, định vứt bỏ tất cả mọi thứ cùng một lúc, và rồi Garfiel nhận ra.

"Ngoan nào ngoan nào."

Đầu cậu đang được ôm vào một lồng ngực nhỏ bé, cảm nhận từng cái xoa nhẹ nhàng.

"――――"

Mimi đang ôm lấy Garfiel từ phía sau khi cậu ngồi bệt xuống.

Đặt cằm lên đỉnh đầu cậu, đôi bàn tay nhỏ bé dịu dàng xoa đầu Garfiel. Cảm nhận cơn đau đang quấy đảo hộp sọ dịu đi nhờ xúc cảm mềm mại ấy, cậu thốt lên:

"Định làm... cái trò gì đây hả..."

"Ư~m, Mimi nghĩ chắc là Garf muốn khóc á~. Nhưng mà nè, con trai nghe đâu là hông được khóc ở chỗ nào ngoài chỗ được phép khóc hay sao á, phiền phức ghê~! Quên mất là ở đâu rồi, nhưng Tiểu thư bảo thế á~!"

Câu trả lời nghe thì có vẻ là trả lời, nhưng lại chẳng ra đâu vào đâu.

Để con tim không run rẩy, để giọng nói không lạc đi, Garfiel thận trọng lựa lời.

Vẫn giữ nguyên tư thế ôm lấy Garfiel, Mimi cười hề hề:

"Xong rồi á, quên mất là ở đâu rồi, nhưng hình như là trong ngực con gái thì phải? Hình như thế á? Đúng rồi! Trong ngực người con gái mình yêu, con trai có khóc cũng hông sao hết~!"

"...Thằng nào thèm yêu cái ngữ nấm lùn như mày chứ."

Người trong mộng của Garfiel là một người phụ nữ rắc rối, chẳng thèm ngoảnh lại nhìn cậu chút nào, lúc cậu muốn được đối xử dịu dàng thì chẳng thấy đâu, cứ nhè lúc cậu không ngờ tới nhất thì lại đột ngột dịu dàng, để rồi sau đó dùng nắm đấm đòi lại gấp đôi.

Chẳng hề trùng khớp với cô bé đang ở trước mắt này.

Thế nhưng, trước câu trả lời của Garfiel, Mimi vẫn giữ nguyên nụ cười:

"Ư~m, nhưng mà hông sao hết~! Dù Garf hông có yêu, nhưng Mimi yêu là được! Nè nha~, người con gái yêu Garf! Là Mimi! Ngực đây! Nên là khóc cũng hông sao hết~!"

"――A."

Một ý kiến quá đỗi ngốc nghếch.

Cái gì thế hả. Chơi chữ à? Hay là lý lẽ trẻ con? Chẳng là cái gì ngoài mấy lời ngụy biện.

Chẳng là cái gì cả, đừng có mà đùa giỡn.

Hổ ơi, Hổ ơi, ngươi đi đâu rồi.

Ngay bây giờ, hãy quay lại trong lồng ngực này đi. Hãy gầm lên tiếng gầm hung dữ, hãy đập vào cái sống lưng đang co rúm này mà lôi nó dậy, hãy làm gì đó với cái cảm xúc này đi.

Nếu không, nếu không, nếu không... sẽ không kịp mất.

"Mẹ..."

Dừng lại, dừng lại, dừng lại đi.

Mấy lời than khóc, mấy lời yếu đuối, cái giọng điệu đó, mình không muốn thốt ra.

Mình là Hổ, là Hổ cơ mà. Là tấm khiên mạnh nhất, tuyệt nhất, cứng rắn và mạnh mẽ hơn bất cứ ai cơ mà.

Vậy mà,

"Mẹ ơi... Mẹ ơi... Gaa... zần...!!"

"Ngoan nào ngoan nào."

"Tại sao chứ! Tại sao lại quên con chứ! Khó khăn lắm... khó khăn lắm mới gặp được nhau mà! Đến gọi một tiếng... cũng không, cho, cho phép sao...!"

"Hông sao đâu. Garf, ngoan nào ngoan nào~!"

"Gaa... zần... Mẹ... ơi... Mẹ, ơi..."

Hổ ơi, Hổ ơi, ngươi đi đâu rồi.

Bản thân ta lúc này trông giống cái gì? Sao ơi, trăng ơi, bầu trời ơi, nói cho ta biết đi.

Bản thân ta lúc này, trông giống cái gì?

Nếu không phải là con hổ đang gầm thét, thì ta lúc này, trông giống cái gì――!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!