Arc 5: Những Vì Sao Ghi Dấu Vào Lịch Sử
Chương 67: Liliana Masquerade
0 Bình luận - Độ dài: 9,363 từ - Cập nhật:
Rốt cuộc thì, Liliana cũng chẳng nhớ nổi cơ duyên nào khiến mình bắt đầu ca hát.
Gia tộc của Liliana, từ thời bà ngoại, rồi bà cố, rồi mẹ của bà cố, rồi mẹ của người đó nữa, từ rất lâu rồi đã là một gia tộc không định cư ở đâu mà đi khắp thế gian.
Làm cái nghề thi nhân hát rong không gốc rễ, đương nhiên cũng nhanh bị người đời chán ngán. Không ở yên một chỗ, gió thổi đâu đi đó, cứ thế tiếp tục hành trình trên đôi chân của mình.
Trong giới thi nhân cũng có những nhóm tập hợp đông người để đi lưu diễn, nhưng Liliana vốn tính khí không thích tụ tập bầy đàn cho lắm. Không phải ghét ở cùng người khác, mà là không hợp gu cảm thụ. Nói trắng ra là khác biệt về tư duy âm nhạc.
Cũng giống như các bà mẹ trước đây, Liliana lên đường một mình.
Dù vậy, việc tự lập đó, ngay cả trong giới thi nhân vốn nhiều người theo chủ nghĩa tự do, cũng không thể phủ nhận là khá sớm. Cô bé rời khỏi vòng tay cha mẹ và sống một mình vào năm mười ba tuổi.
"Hừ, ồn ào quá! Ai thèm chôn chân ở cái chốn này chứ! Cha mẹ cứ tự nhiên mà sống đi nhé!"
Dù không phải chuyện nhỏ nhặt, nhưng chắc chắn cô đã lao ra khỏi nhà sau một trận cãi vã.
Từ khi qua mười tuổi, Liliana đã luôn muốn tự lập. Đó là ý kiến quá đỗi liều lĩnh của một cô bé hay mơ mộng, và cha mẹ——đặc biệt là mẹ đã kịch liệt ngăn cản cô.
Tuy nhiên, tâm hồn của Liliana bé bỏng vào năm mười tuổi ấy đã trưởng thành hơn vài phần so với các thiếu nữ bình thường cùng trang lứa. Điều đó chịu ảnh hưởng không nhỏ từ việc tiếp xúc với tiếng đàn của cha và những bài ca của mẹ.
Đối với Liliana khi còn nhỏ, những nhân vật xuất hiện trong lời ca của mẹ là thần tượng.
Tiếp xúc với những cuộc phiêu lưu, thử thách, chiến đấu, tình yêu, mâu thuẫn và sự khắc kỷ của họ, Liliana không thể chịu đựng được việc mình cứ mãi dậm chân tại chỗ.
——Những người mình biết rõ qua lời bài hát, họ được tự do lựa chọn cách sống đến thế kia mà.
Với Liliana mười tuổi, các anh hùng và nhân vật truyền thuyết trong bài hát là bạn bè. Cô khao khát cháy bỏng được nếm trải cảm giác đi trên cùng con đường họ đã đi, nhìn cùng cảnh sắc họ đã thấy, dưới cùng bầu trời mà mọi người đã ngước nhìn.
Ôm ấp tâm tư đó suốt ba năm, kể ra cũng giỏi chịu đựng thật.
Liliana đốt cháy nhiệt huyết sục sôi và tình đồng chí đơn phương với các nhân vật trong truyện, học lỏm kỹ thuật đàn Lulile từ cha, giọng hát và vô số bài danh ca từ mẹ để trang bị cho bản thân.
Và vào đêm mười ba tuổi, khi được mẹ trao lại cây đàn Lulile gia truyền như món đồ cũ, sau một trận cãi nhau long trời lở đất với cha mẹ, cô đã lao ra khỏi nhà và tự lập.
"U ha ha ha ha! Hãy chống mắt lên mà xem, cha mẹ! Con sẽ trở thành Vua Hát Rong!"
Cắt đuôi hoàn toàn sự truy đuổi của cha mẹ, cô gái trở nên đơn độc đã thề với bầu trời đêm như vậy.
Cuộc đại phiêu lưu của Liliana Masquerade, bắt đầu từ đó.
——Giờ nghĩ lại mới thấy, trận cãi nhau đó chính là sự quan tâm của cha mẹ.
Từ năm mười tuổi, cha mẹ đã rát cổ bỏng họng ngăn cản sự liều lĩnh của Liliana. Chỉ ra sự non nớt trong kỹ thuật, cười nhạo sự thiếu hiểu biết về bài hát, và thi thoảng còn cắt cơm.
"Ô hô hô hô! Con ranh như mày mà đòi tự lập thì còn sớm mười năm nhé! Đứa nào hỗn hào như thế thì nhịn món thịt thỏ sập bẫy đi!"
"Ây da ây da, tội nghiệp chưa! Hôm nay thịt thỏ hầm mềm ngon thế này mà lại bị nhịn! Đứa nào không nghe lời cha mẹ thì thật đáng thương nha!"
Dù nghĩ theo hướng nào, họ cũng là những bậc cha mẹ đậm chất nghệ sĩ mộng mơ.
Với hai người họ, việc cô con gái rượu ra đi chắc hẳn đã khiến họ đau lòng biết bao. Chắc chắn lúc chia tay đã có rất nhiều mâu thuẫn.
"Thế là bớt được một miệng ăn nhé! Một ngày được ăn ba bữa rồi!"
"Liliana đi rồi thì đúng là thế thật, hay là mình đẻ thêm đứa nữa đi!"
Chắc chắn là có mâu thuẫn. Chắc chắn là tiếc nuối. Không sai vào đâu được.
Và trận cãi nhau đó, là món quà cuối cùng cha mẹ dành cho Liliana.
Để nếu Liliana có vỡ mộng và muốn quay về với cha mẹ thì cũng không thể quay về được. Để cắt đứt đường lui của Liliana, họ đã ném vào nhau những lời vô tình đến thế.
Nếu nghĩ rằng có đường lui, con người sẽ trở nên yếu đuối. Nếu bám víu vào nơi để trở về, ý chí thử thách tự nhiên sẽ chối bỏ việc bùng cháy đến giây phút cuối cùng.
Đặc biệt thi nhân hát rong là những kẻ không có quê hương.
Quê hương và gia đình, vốn là hai điểm tựa của con người, họ gộp làm một. Sự phụ thuộc vào gia đình trong vô thức rất mạnh mẽ. Cắt đứt điều đó là trở ngại lớn nhất của việc tự lập.
Liliana đã vượt qua điều đó nhờ sự liều lĩnh của tuổi trẻ và sự sắp đặt tinh tế của cha mẹ.
Liliana đã nhận ra sự quan tâm đó khi cô phải húp nước bùn, nhai rễ cỏ, bị cái đói và sự bất lực vùi dập đến mức suýt thốt ra lời yếu đuối "Muốn về nhà quá......".
Nếu lúc đó mà nản lòng, thì có lẽ giờ này Liliana đã bỏ đàn Lulile rồi. Cô biết ơn cha mẹ. Cuộc chia ly đó chắc chắn là tốt nhất cho cả hai bên.
"——A."
"Hự."
"Ái chà."
Thế nhưng, vài năm sau gặp lại ở một thị trấn nọ, sự ngượng ngùng đúng là không đùa được. Đã thế trên tay cha mẹ còn bế một bé gái mà Liliana không hề biết mặt, lại càng khó xử hơn.
Nghĩ chắc đó là em gái mình rồi, nhưng Liliana không nói chuyện với cha mẹ, chỉ ưỡn ngực, thẳng lưng mà đi lướt qua.
Vài năm nữa, khi đạt được thành tựu đáng tự hào hơn, nếu gặp lại cha mẹ như thế, có lẽ cô sẽ có thể cười và nói chuyện.
Chỉ là, bản thân hiện tại vẫn chưa đủ cho điều đó. Nên hôm nay chỉ đến đây thôi.
Dĩ nhiên, có khả năng cuộc gặp hôm đó là lần cuối, vĩnh viễn không gặp lại cha mẹ nữa. Khả năng không bao giờ có cơ hội nói với đứa em gái không biết tên rằng mình là chị nó còn cao hơn.
Nhưng, được thôi. Đó là cách sống gắn liền với lời ca mà Liliana đã chọn.
Hơn nữa, một ngày nào đó khi cái tên Liliana vang danh khắp thế giới như một đại thi nhân, cặp cha mẹ tưng tửng kia chắc chắn sẽ đi rêu rao khắp nơi. Nạn nhân đầu tiên của những câu chuyện khoe khoang đó chắc chắn là đứa em gái. Nếu vậy, thêm điều đó vào một trong những tham vọng cũng sướng đấy chứ.
"Hừ hừ, một tương lai khiến lồng ngực nảy tưng tưng đấy chứ. Dù ngực mình chả có gì để nảy!"
Đó là Liliana năm mười bảy tuổi, bước đi với tâm thế mới mẻ như vậy.
Và rồi, Liliana năm nay hai mươi hai tuổi, chín năm kể từ khi tự lập——đương nhiên là khổ nạn liên miên, cuộc đời chưa bao giờ chỉ toàn thuận buồm xuôi gió.
Đặc biệt là ngay sau khi ra đi năm mười ba tuổi, thề thốt "Sẽ trở thành Vua Hát Rong!" xong thì ngày hôm sau, hôm sau nữa đã suýt chết thật. Nếu không được một đoàn thương buôn đi ngang qua nhặt về, cho làm chân sai vặt để tích cóp lộ phí một thời gian thì chắc đã chết cô độc thật rồi.
Đó là một đoàn thương buôn đi khắp các vùng đất để buôn bán hàng hóa.
Liliana được đoàn đó nhặt về, được chăm sóc với tư cách người giúp việc kiêm hoạt náo viên. Có cơm ăn chỗ ngủ, an toàn và thoải mái hơn nhiều so với việc đi du lịch một mình thực sự.
[Chương 61: Nạn nhân của lãnh địa]
Đến được thị trấn, Liliana lại vác cây đàn Lyre lên vai, hát rong trên đường phố để kiếm tiền sống qua ngày. Cô không bao giờ quên được cảm giác xúc động khi lần đầu tiên nhận được tiền thưởng sau khi rời khỏi vòng tay cha mẹ.
Cô đã được một đoàn thương nhân cưu mang khoảng một năm, nhưng rồi đoàn giải tán vì người đứng đầu quyết định định cư tại thị trấn khi đã tích đủ vốn mở cửa tiệm. Trong số những thương nhân tản đi mỗi người một ngả, có vài nhóm đã mời Liliana đi cùng, nhưng cô lịch sự từ chối và chọn con đường độc hành.
Buông bỏ những chuyến đi an toàn và thoải mái, cô trở thành một kẻ lữ hành đơn độc, nhẹ gánh để mài giũa nanh vuốt của mình.
Những ngày tháng ngâm mình trong nước ấm đã kết thúc, huyền thoại về Liliana Masquerade bắt đầu. Chắc chắn cô đã từng hừng hực khí thế như vậy.
Về những gian khổ trong vài năm sau đó, xin cho phép tôi lược bỏ.
Khi còn là thành viên của đoàn thương buôn, hay là một phần của gia tộc hát rong có thực lực, cô còn có cái danh để dựa vào. Nhưng với một con nhãi hát rong không còn những thứ đó, gió đời lạnh buốt thấu xương.
Đó cũng là lúc cô ngộ ra chân tướng về sự lo lắng của cha mẹ lúc chia tay.
Và cũng chính lúc này, Liliana nhận ra thêm một sự thật trọng đại nữa của thế giới.
Đó là sự thật rằng thế giới mà cô đang sống và thế giới của những nhân vật trong các câu chuyện cô hằng thuộc nằm lòng tuyệt đối không phải là một. Cô chẳng phải là đồng đội hay bất cứ thứ gì của họ cả.
Cơ duyên nhận ra điều đó chẳng phải do một sự kiện đặc biệt nào.
Chỉ là đột nhiên, vào một đêm nọ, sau khi gặm rễ cỏ như mọi khi và thử ăn một loại quả đỏ chưa ai đụng đến trong núi, cô bị đau bụng đi ngoài. Phải vật lộn một mình với cơn đau và sốt cao triền miên, cô mới chợt nhận ra.
Những vị anh hùng trong các câu chuyện tuyệt vời mà cô biết sẽ không bao giờ ra nông nỗi này.
Bởi lẽ những câu chuyện đó đã hoàn kết rồi. Những ngày tháng họ thổ huyết, kể về những giấc mơ, gào thét ước nguyện và vung kiếm đã là quá khứ xa xôi. Liliana chỉ đang hớt lấy lớp bọt nổi trên dấu chân của họ để kể lại cho người đời nghe mà thôi.
Liliana yêu mến họ, nhưng họ sẽ chẳng bao giờ yêu mến Liliana.
Tình cảm của cô hoàn toàn là một chiều, hơn nữa nó chỉ là thứ tình cảm đi vào ngõ cụt của quá khứ và lạc mất lối ra.
——Nếu vậy, người hát rong là gì chứ?
Rời khỏi vòng tay cha mẹ với tuyên bố "Con sẽ trở thành Vua Hát Rong!", rồi trải qua vài năm tự xưng là người hát rong dù còn non kém, cuối cùng Liliana cũng nhận ra mình chỉ là đồ rởm.
Đâm sầm vào bức tường mà mình chưa từng nghĩ tới một cách không phòng bị, Liliana nếm trải cảm giác như thể sống mũi và toàn bộ răng cửa bị đấm gãy vụn.
Ba ngày ba đêm, cơn đau bụng, sốt cao và nôn mửa của Liliana kéo dài.
Trong cơn mê sảng, dù là trong mơ hay hiện thực mơ hồ, Liliana vẫn suy nghĩ mãi về điều đó.
Bốn ngày sau, tỉnh dậy vào buổi sáng, sức khỏe Liliana hồi phục. Cô rửa mặt bên bờ suối và uống nước.
Bóng hình phản chiếu trên mặt nước dường như mang một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ so với cô của trước đây.
Gió lay động cỏ cây, tiếng suối chảy róc rách mát lành, tiếng côn trùng và chim chóc hót vang.
Đó là lần đầu tiên cô cảm nhận được bài ca trong những âm thanh ấy.
Nước mắt tuôn trào, Liliana không kìm được mà nhảy ùm xuống suối.
Côn trùng, chim chóc, cả cá cũng giật mình; vạn vật đều tràn ngập âm nhạc. Liliana nhô đầu lên khỏi mặt nước, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt, cô cười, cô khóc, cô cười, rồi cô gào khóc.
Xuống núi với bộ dạng lấm lem bùn nước, Liliana đứng trên đường phố.
Ai nấy đều đứng từ xa, ném ánh nhìn ghê tởm vào cô gái tơi tả đang ôm nhạc cụ. Chủ tiệm nơi cô đứng trước cửa tỏ vẻ khó chịu, và trên mặt người đi đường cũng hiện rõ vẻ không hài lòng.
Nếu cứ đứng đờ ra đó thêm vài giây nữa, có lẽ cô đã bị kẻ vô tâm nào đó xô ngã rồi.
Nhưng Liliana khi đứng trên đường phố đã hành động rất nhanh. Không phải cô nghĩ rằng nếu không bắt đầu sớm thì sẽ bị lôi cổ đi.
Lúc này đây, cô gái ấy chỉ đơn thuần là muốn hát càng sớm càng tốt.
"――――"
Khi dây đàn Lyre được gảy lên, có bao nhiêu người đã nhận ra điều đó?
Rằng cô gái tơi tả bẩn thỉu ấy, chỉ có cây đàn Lyre nhuốm màu thời gian và đôi bàn tay đang chạm vào nó là được giữ gìn sạch sẽ.
Không rõ có bao nhiêu người nhận ra.
Chỉ có một điều chắc chắn: tâm trí của những người nhận ra điều đó đã ngay lập tức bị cuốn đi khỏi thực tại.
"――――"
Màn trình diễn của Liliana bắt đầu. Ngay khi âm nhạc tuôn trào từ những ngón tay tinh tế và mềm mại ấy, bước chân của tất cả mọi người trên con phố đều dừng lại, hơi thở nghẹn lại.
Trong khoảnh khắc, ai cũng hiểu ra một sự thay đổi kịch tính nào đó và bối rối trước cơn sóng dữ ập đến trong lòng.
Nhận ra nguồn phát là cô gái bẩn thỉu đứng bên đường, mọi ánh nhìn đều tập trung lại.
Liliana cảm nhận được sự chú ý đó và hiểu rằng bản thân đang phấn khích tột độ. Sân khấu đã được dựng lên, và cô lao vút lên đó một mạch.
Và khi nhiệt độ của màn trình diễn lên đến đỉnh điểm, bài ca của Liliana bắt đầu.
"Bài ca" tuôn chảy mạnh mẽ đến mức cô tự hỏi những gì mình hát trước đây là thứ gì, đến mức không thể tin rằng cùng một thứ đó đang trào ra từ cổ họng mình.
Những cảm xúc về vô số danh ca mà cô biết ùa về và xuyên thấu qua cô.
Cô tiễn biệt những thứ mà cô cứ ngỡ là tri kỷ luôn kề vai sát cánh, nay đang bay lên thiên đường với một tâm trạng nhẹ nhõm.
——Bài ca là món quà, và đối với những người bạn cũ được ca tụng trong những bài hát ấy, mình chẳng là ai cả.
Vậy cũng được, Liliana đã hiểu về sự tồn tại của mình, về ý nghĩa của người hát rong.
Hiểu được điều đó rồi, cô vẫn sẽ tiếp tục hát.
Hãy đi khoe khoang khắp nơi rằng thế giới này đã từng có những con người tuyệt vời đến thế.
Hãy đi khoe khoang một cách sai lầm rằng đã có lúc mình tưởng mình là bạn với những con người tuyệt vời ấy.
Và rồi một ngày nào đó, mình sẽ thực sự kết bạn với một người vĩ đại, và làm cái việc là hát lên để khoe rằng mình có một người bạn tuyệt vời như thế.
"――――"
Khi bài hát kết thúc, Liliana rơi lệ.
Những người nghe đến ngẩn ngơ cũng rơi lệ và sụt sùi giống như cô.
Tiếng vỗ tay như sấm dậy bao trùm con phố, và Liliana Masquerade đã trở thành một người hát rong thực thụ.
Kể từ đó, mối duyên của Liliana với âm nhạc vẫn luôn tiếp diễn.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Hồi tưởng lại lần đầu tiên hát khi tự lập, và lần đầu tiên hát khi trở thành "Người hát rong", Liliana đang cất giọng trên đỉnh Tháp Điều khiển rực lửa.
Một cảm xúc gần giống với sự liều lĩnh của ngày hôm đó đang cuộn xoáy trong lồng ngực.
Muốn hát đến không chịu nổi, có quá nhiều điều muốn nói thành lời, muốn biến thành âm thanh. Ngay cả khi đang hát, cô vẫn muốn hát đến không chịu nổi. Đây có thể gọi là bệnh rồi.
Ngọn lửa trắng chọn lọc con mồi để thiêu rụi vẫn đang bùng cháy dữ dội không hề suy giảm.
Sức nóng thiêu đốt đó không chạm tới Liliana, nhưng cái nóng rực thì vẫn triền miên hành hạ thân xác này. Ngay lúc này, cơn đau bỏng rát chạy dọc lòng bàn chân, và cơ thể chạy xuyên qua tháp đá bị bao vây bởi ngọn lửa ấy vẫn đang gào thét không ngừng. Cơn đau kịch liệt đến mức cô muốn quỵ gối xuống ngay lập tức mà gào khóc.
Nhưng gào khóc thì thật nực cười. Lăn lộn thì thật lãng phí.
Bên dưới là những người đang lắng nghe tiếng hát, cổ họng này là để dành cho tiếng hát chứ không phải tiếng khóc.
"――――"
Khúc ca cô đang hát không phải là thứ Liliana được thừa hưởng từ mẹ hay gia tộc.
Với tư cách là một người hát rong có bổn phận kể lại những câu chuyện, có lẽ cô đã thất bại. Nhưng đây là bài hát đầu tiên cô nhận được như một món quà khi biết đến âm nhạc tràn ngập thế giới.
Khi buổi sáng mới đến, bầu trời nhuộm màu đỏ vàng.
Liliana yêu bầu trời xuất hiện khi xua tan màn đêm và bắt đầu một ngày mới ấy.
Và rồi vượt qua cả ráng sáng đỏ vàng ấy, bầu trời xanh thẳm sẽ mang đến buổi sáng thực sự.
——Bầu trời vượt qua ráng sáng.
Dù đêm tối có thế nào, thì bình minh vẫn sẽ đến.
Bầu trời xanh vượt qua ráng sáng ghé thăm tất cả mọi người chính là sự khởi đầu của một ngày mới.
"――――"
Hiện tại, sự hỗn loạn đang lan tràn khắp thành phố, nhiều người bị nuốt chửng bởi lo âu và bi thương đến mức không thể cử động.
Trong màn đêm không thấy trước thấy sau, sự thật là ai cũng đang vùng vẫy, giãy giụa.
Nhưng Liliana muốn hát rằng dù vậy thì bình minh vẫn sẽ đến.
Vì nghĩ vậy và muốn hát, nên cô hát.
Không có gì đau khổ hơn việc phải sống mà kìm nén bài hát mình muốn hát vào lúc mình muốn hát.
Vì thế, cô dồn toàn lực để hát lên điều mà cô muốn truyền tải ngay lúc này.
Từ trên Tháp Điều khiển, Liliana rung động cổ họng và tiếp tục hát.
Ngón tay gảy múa trên dây đàn Lyre, và thực tế là cô vừa hát, vừa tấu nhạc, vừa nhảy múa. Cô tận dụng hết không gian trên đỉnh tháp để đông đảo người dân bao quanh bốn phía có thể nghe thấy.
Nhưng buồn thay, giọng hát của cô không thể nào chạm tới màng nhĩ của tất cả những người đó.
Không chỉ là vấn đề độ lớn của âm thanh. Còn vấn đề khoảng cách. Vấn đề nằm ở tâm trí của thính giả. Dù Liliana có đặt bao nhiêu tâm huyết, thì bức tường vật lý và tinh thần ngăn cách họ là sự thật hiện hữu.
Liliana tin vào sức mạnh của bài ca.
Tuy nhiên, bài ca chỉ trở thành bài ca khi nó chạm tới người nghe và hoàn thành sứ mệnh của nó.
Số lượng người đang bị vây quanh bốn phía, sắp bị nghiền nát bởi lo âu và đau buồn là bao nhiêu?
Hàng trăm, hàng nghìn, hay có thể lên tới vài nghìn. Liliana chưa từng có kinh nghiệm dùng sức mình để truyền bài hát đến chừng ấy người mà không có sự hỗ trợ của ma pháp khí.
Cách khuếch đại giọng nói, phương tiện để truyền đến nhiều người cùng lúc, người thường không thể có được.
Thử thách của Liliana là liều lĩnh, và ước nguyện thì quá xa vời.
Năm xưa, Liliana mười tuổi đã bị chính cha mẹ mình coi tham vọng quá sức ấy là liều lĩnh.
Bây giờ cũng vậy sao, lại lặp lại điều tương tự như lúc đó sao?
Sức mạnh của bài ca là thật, nhưng bản thân kẻ truyền tải bài ca vẫn chỉ là đồ rởm sao?
Kết thúc ở nơi như thế này, có được không?
"——Ư!"
Không được sao? Sự tự ti ấy làm cổ họng cô cháy rát.
Khoảnh khắc đó,
『Liliana——nàng ca cơ đáng yêu. Xin hãy dùng giọng hát ấy để khiến tôi trở thành tù binh của nàng mãi mãi.』
Lời tán tỉnh ngớ ngẩn của gã đàn ông ngốc nghếch sống lại trong tâm trí Liliana.
Một gã đàn ông kỳ quặc. Nói thẳng ra là lập dị. Gọi là biến thái có khi còn đúng hơn.
Trước đây cũng từng có những kẻ nghe Liliana hát rồi tiếp cận với ý đồ đen tối.
Liliana đã xua đuổi tất cả bọn họ. Cô không thể cho những kẻ không chân thành với âm nhạc mà chỉ muốn lợi dụng với ý đồ xấu mượn cổ họng của mình. Đó là ý thức trách nhiệm của một người hát rong.
『Tôi đã say đắm vẻ đẹp của nàng. Xin nàng hãy ở bên cạnh tôi!』
Thế nên, hắn là kẻ đầu tiên tiếp cận với ý đồ đen tối nhắm vào ngoại hình của Liliana.
Hắn biết Liliana là người hát rong là chuyện sau khi hắn sán vào tán tỉnh ngay lập tức vì vẻ ngoài của cô. Khi có cơ hội hát trước mặt hắn, ánh mắt hắn cứ dán vào mặt, ngực và chân cô hơn là nghe hát. Nói thực lòng thì việc đó khiến cô khó chịu vô cùng.
Chỉ có điều, không phải là hắn không cảm kích trước bài hát của Liliana, và hắn cũng chẳng thèm dùng lời dối trá để che đậy hảo cảm dành cho chính con người Liliana.
Hắn thích ngoại hình của Liliana, tỏ ra thấu hiểu giọng hát, và biết tính cách cô mà vẫn không rời đi.
『Thành phố Pristella có bốn cửa xả lũ lớn. Vì vậy, để chuẩn bị cho tình huống khẩn cấp, thành phố có rất nhiều nơi trú ẩn. Ma pháp khí này được dùng để nhắc nhở cư dân về ý thức nguy cơ hàng ngày và hỗ trợ phán đoán khi có sự cố.』
『Hả... thế thì sao chứ?』
『Tôi nghĩ hay là thử đưa bài hát của Liliana lên chương trình phát thanh đó xem sao. Trong thành phố vẫn còn nhiều người chưa biết đến bài hát của em. Nhân cơ hội này thì sao?』
Giọng hát qua ma pháp khí, với Liliana mà nói thì có vẻ là tà đạo.
Bài hát quả nhiên phải được hát ngay trước mặt người nghe mới đúng chứ. Liliana đã định miễn cưỡng từ chối như vậy. Nhưng hắn lại cười với vẻ mặt không chút ưu tư:
『Tôi muốn chiếm hữu hình bóng của em cho riêng mình. Nhưng giọng hát của em thì tuyệt đối không nên chiếm làm của riêng. Ca cơ là của mọi người, còn Liliana là của tôi. Tôi ước như vậy không được sao?』
Trời đất ơi, sao tên biến thái này có thể cười với vẻ mặt không chút ác ý nào như thế chứ.
Nếu hắn định dùng cái này để tán tỉnh thì cô chỉ muốn cười khẩy vào mặt hắn.
Liliana biết nhiều câu chuyện tình yêu được ca tụng trên thế giới này.
Cô biết những chàng trai cô gái say đắm trong tình yêu, rạo rực trong những câu chuyện tình ấy. Cô biết họ bị mê hoặc bởi những lời lẽ nào, trái tim họ rung động trước thái độ nào, và tình yêu đơm hoa kết trái ra sao.
Vì vậy, Liliana không dễ dãi đến mức bị những lời đó tán đổ.
Không dễ dãi, không dễ dãi đâu, nhưng mà cái danh xưng "Ca cơ" nghe cũng lọt tai đấy chứ.
Cái danh xưng quá đỗi to tát, cô không thể vỗ ngực tự nhận mình xứng đáng, nhưng mà...
Vì hắn, vì Kiritaka Muse đã kỳ vọng Liliana trở thành "Ca cơ".
Vì người đó đã biến cô thành "Ca cơ" của thành phố này.
"――――"
Hãy truyền đi, hãy vang vọng, hãy rung chuyển, hỡi tâm tư này——.
Dù đêm có tối đến đâu, dù chỉ toàn là bóng tối đen kịt không thấy lối đi.
Thì bình minh vẫn sẽ đến, như mọi khi.
Hãy tin vào điều đó và hát lên, mạnh mẽ hơn bất cứ ai, to hơn bất cứ ai.
Rằng Liliana Masquerade chính là "Ca cơ" của Thành phố Cửa Thủy Pristella.
"――――"
Cái nóng và nỗi đau cảm nhận rõ rệt khi nãy, giờ không còn thấy nữa.
Tất cả con người cô đã dồn hết vào từ cổ tay trở xuống đang gảy đàn Lyre, vào đôi chân đang nhảy múa, và từ cổ họng trở lên đang tiếp tục hát.
Mọi thứ như bị vắt kiệt, như sắp khô héo đi.
Tất cả cảm xúc, giới hạn của giọng hát, tất cả mọi thứ.
"――――"
Hát, hát, hát vang lên, Liliana không hề nhận ra.
Rằng đôi tai cô giờ đây không còn nghe thấy tiếng than khóc của những người bị chi phối tâm trí nữa.
Bên ngoài con kênh rực lửa, những người đang rên rỉ trong đau đớn và bi thương đều ngước nhìn lên bầu trời.
Không, không phải bầu trời. Là Tháp Điều khiển chìm trong biển lửa, nơi phát ra giọng hát.
Trên đỉnh tháp đó, một bóng hình nhỏ bé đang cất tiếng hát từ nơi quá đỗi xa xôi.
Không thể rời mắt khỏi cô ấy. Dồn toàn bộ thần kinh vào đôi tai, ai nấy đều nín thở lắng nghe bài hát.
Giọng hát vốn dĩ không thể truyền tới, nay lại vang lên rõ ràng bên tai tất cả mọi người.
Đó không phải là phép màu, cũng không phải ảo giác mà tất cả cùng nếm trải. Càng không phải là sự chia sẻ cảm xúc nhờ Quyền năng của Giám mục Đại tội.
——Đó là sự nở rộ thực sự của thiên phú mà Liliana được ban tặng: "Gia hộ Truyền tâm".
Sức mạnh của Gia hộ vốn vô thức cho đến nay, đạt đến khoảnh khắc này mới lần đầu tiên phát huy năng lực vốn có. Nó được hậu thuẫn bởi thực lực ca sĩ của cô và sự giác ngộ sẵn sàng hy sinh tất cả vào lúc này, trở thành nguồn sức mạnh khổng lồ trút xuống thành phố.
Đương nhiên, Liliana không hề hay biết điều đó.
Và cũng chẳng có ai ở đây vô duyên đến mức đi giải thích sự thật đó cho cô.
Liliana chỉ đơn thuần hát với toàn bộ linh hồn.
Trở thành người hát rong, dồn tất cả vào bài ca, phó thác tất cả cho khoảnh khắc này.
Tại nơi đây, bài ca của "Ca cơ" Pristella chắc chắn đang vang vọng.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"——Quả nhiên, mắt nhìn người của Thiếp khi chọn cái kia là chuẩn xác."
Cầm thanh Dương Kiếm đang nóng đỏ như thể chứa đựng mặt trời bên trong, Priscilla mỉm cười.
Giọng hát cũng truyền đến tai Priscilla.
Lấy Tháp Điều khiển trắng xóa lửa làm sân khấu, Liliana đang cất cao giọng hát tuyệt vời nhất.
Dù ngọn lửa của Dương Kiếm là loại lửa biết chọn vật để thiêu đốt, nhưng sức nóng mà ngọn lửa chứa đựng không phải là giả. Bên trong Tháp Điều khiển nóng như lò hấp, tháp đá bị nung nóng mang nhiệt độ cao. Ngay lúc này đây, hẳn là nóng đến mức muốn nhảy lầu.
Vậy mà, nghe giọng hát đáng lẽ phải truyền tải tất cả cảm xúc của Liliana này, lại không cảm thấy mảy may một lời than vãn về nỗi khổ hay sự cố gắng gượng gạo trước cơn đau nào.
Không phải là không cảm thấy. Chỉ là, bài ca đã thuần túy vượt lên trên nỗi đau.
Đây thực sự là một kết luận ngu ngốc. Chỉ có kẻ ngu mới làm được, đỉnh cao của sự ngu ngốc.
Chính cái tột cùng của kẻ ngu có tài mới là bằng chứng sinh ra kết quả ngu ngốc đến mức lật đổ cả đạo lý.
"Sự ngu ngốc của cái kia thật sảng khoái. Kẻ dại dột và kẻ ngu ngốc tuy tựa nhau nhưng lại khác biệt. Kẻ dại dột sống chẳng có giá trị gì, nhưng kẻ ngu ngốc lại có cái tài là đem lại sự giải trí. Cái kia hơn thế nữa, đã tự mình chứng minh được giá trị vượt lên trên cả sự giải trí. Vì vậy, Thiếp sẽ ban thưởng cho hành động đó."
Trước khi Priscilla dứt lời, xích sắt rực lửa từ trên đầu và bên trái ập tới. Hàm của con rắn sắt mang lửa lao thẳng về phía Priscilla đang đứng yên.
Vừa vô duyên vừa xấu xí tột cùng, Priscilla hừ mũi trước đòn tấn công đó.
Vung Dương Kiếm lên, lưỡi kiếm đỏ rực chém xéo một đường.
Bằng cách chen vào quỹ đạo tấn công từ hai hướng trên và trái cùng một lúc, những sợi xích đang lao tới bị chém bay một cách thô bạo chỉ bằng một nhát kiếm. Hai âm thanh lanh lảnh vang lên gần như cùng lúc, và tiếng tặc lưỡi đầy căm hận của tên quái nhân vang lên đáp lại ánh hào quang.
"Cả ngươi lẫn con nhỏ đó đều phiền phức từng đứa một! Ta và con nhỏ đó có gì khác nhau! Dù phương thức khác nhau nhưng bản chất là một! Thông hiểu nhau qua một thứ duy nhất, đó chẳng phải là bằng chứng hay sao!"
Sirius gào lên, kéo đầu sợi xích bị cắt đứt về.
Xoay cánh tay, phun ra ngọn lửa theo cơn giận dữ, đôi mắt vằn đỏ của tên quái nhân với tà áo khoác bay phấp phới trong sóng nhiệt đang hướng về phía Liliana nhảy múa trên Tháp Điều khiển rực lửa.
Bản lĩnh thực sự của "Gia hộ Truyền tâm" của Liliana thật khủng khiếp, dư âm của nó lan đến cả tên quái nhân.
Ngay cả với tên quái nhân nhạy cảm với sự thay đổi cảm xúc của người khác, kết quả của bài hát đó cũng truyền đến không chút sai lệch.
Cư dân được giải phóng khỏi lời nguyền "Phẫn Nộ" mà tên quái nhân đã cắm rễ vào tinh thần họ.
Bên ngoài con kênh vẫn đang cháy trắng xóa, trong mắt những người đứng chôn chân không còn màu sắc của sự điên loạn. Tràn ngập trong đôi mắt họ không phải là kích động, mà chỉ là những giọt nước mắt rưng rưng.
Những giọt nước mắt đó bắt nguồn từ cảm xúc gì, tên quái nhân không thể nhặt ra được thứ phức tạp kỳ quái đó. Bởi vì nó không cố định là một, mà liên tục dao động.
"Người ấy, chỉ cần có người ấy là có thể chứng minh được...! Tại sao các ngươi cứ đứng ngáng đường ta như thế! Con người là loài muốn khao khát nhau, muốn hòa làm một cơ mà! Thế giới đã tiếp diễn như thế! Vậy mà!"
"Chỉ riêng một bài hát, cách cảm nhận cũng muôn hình vạn trạng. Say mê một danh ca, ngay cả ý nghĩa gửi gắm trong một câu 'Tuyệt vời' cũng khác nhau. Ngươi gào thét ầm ĩ về cảm xúc thế này thế nọ, nhưng lại hiểu biết nông cạn về phần cốt lõi nhất... cái đó gọi là dại dột đấy."
"Ồn ào quá đi mất thôi!!"
Sirius trợn mắt trước phát ngôn không khoan nhượng của Priscilla, vừa gầm lên vừa chắp hai tay lại. Xích sắt kêu leng keng trong lòng bàn tay chồng lên nhau, hai bàn tay cưỡng ép giật phăng những sợi xích đang quấn quanh mỗi cánh tay.
Da tay bị tróc, thịt bị xẻo; bằng hành động kèm theo đau đớn, Sirius giải phóng hai cánh tay, bó những sợi xích đã tháo ra và vung vẩy dữ dội.
Ngọn lửa cưỡi lên vòng xoay của xích sắt, cuộn xoáy và mở rộng đến biên độ quay tối đa của xích.
Ngọn lửa nghiệp chướng nóng rực hóa thành đĩa tròn, nhiệt lượng khủng khiếp khiến lửa bén cả vào người Sirius.
"Chẳng lẽ lớp băng bó kia là do làm cái trò này mà phải quấn sao?"
Nếu lý do băng bó là do bỏng, và nguyên nhân là do cái trò trước mắt này thì đúng là hành động ngu xuẩn không gì bằng.
Đối mặt với uy lực lớn nhất, mối đe dọa lớn nhất từ trước đến nay, nhưng thái độ của Priscilla vẫn không hề lay chuyển.
Hai con rắn lửa, ngọn lửa khổng lồ kết hợp từ chúng, cộng thêm hỏa lực vượt trội hơn nữa.
Nếu trúng phải thì chắc chắn không còn cả cái bóng. Priscilla nhìn ngọn xoáy lửa đó với vẻ chán chường.
"Sự rung động của cảm xúc... sự chuyển động mãnh liệt của con tim, tức là kích động, tức là 'Phẫn Nộ'!"
Phó mặc thân xác cho thứ cảm xúc đáng ghê tởm và kiêng kỵ, ngọn lửa của Sirius hóa thành sóng nhiệt.
Ngọn lửa đập xuống với nguyên vẹn đà quay, không còn giữ hình dạng xích sắt nữa. Ngay thời điểm ngọn lửa được phóng ra, vai trò truyền dẫn của xích đã kết thúc.
Sợi xích xong việc tan chảy và biến mất trong nháy mắt, chỉ còn khối lửa ập tới Priscilla. Khối cầu rực lửa dường như che lấp cả tầm nhìn lẫn thế giới, chẳng khác nào một đòn tấn công diện rộng như mây trời sập xuống.
Không thể né tránh, phòng thủ thì sẽ bị nuốt chửng.
Đối với chính ngọn lửa ấy, việc có thể làm chỉ có một.
"——Ý của Thiếp là ý trời, cực quang của Dương Kiếm cũng phải tuân theo."
Trước làn sóng lửa đang ập tới, Priscilla giương Dương Kiếm lên.
Không phải kiểu tùy tiện vô chiêu như trước, cô vung kiếm lên thượng đoạn.
"Tan biến đi——!!"
"――――"
Khoảnh khắc va chạm, Sirius phun ra sự căm thù về phía Priscilla ở bên kia ngọn lửa.
Priscilla bỏ ngoài tai cơn giận đó. Lọt vào tai cô chỉ có tiếng hát.
Ngay trong khoảnh khắc thân xác sắp bị sóng nhiệt nuốt chửng, Dương Kiếm biến đổi.
Thanh bảo kiếm tỏa sáng rực rỡ khiến mọi loại đá quý đều phải lu mờ trước đó, ánh sáng ấy đột ngột vụt tắt, chỉ còn lại chuôi kiếm đỏ thẫm và lưỡi kiếm đỏ rực trên tay Priscilla.
Và cứ thế, thanh kiếm mất đi ánh sáng đập thẳng vào ngọn lửa.
"――――"
Mất đi ánh hào quang của bảo kiếm, thanh kiếm trở thành thứ thép tầm thường không còn chút thần thánh.
Do đó thanh kiếm ấy không có đủ sức mạnh để đẩy lùi ngọn lửa đang ập tới. Nếu có ai đó quan sát khách quan tại hiện trường, có lẽ sẽ nảy sinh cảm tưởng như vậy.
——Tuy nhiên, kết quả lại hoàn toàn trái ngược.
"——Ăn trọn đi."
Lời thì thầm của Priscilla khi vung hết Dương Kiếm lẽ ra phải bị ngọn lửa nuốt chửng và biến mất.
Nhưng sự hiện diện của cô vẫn không hề biến mất ngay cả khi thốt ra lời thì thầm ấy. Trái lại, toàn thân cô thậm chí không còn chút dư âm nào của sóng nhiệt, vẫn xinh đẹp và vẹn nguyên.
Làn sóng lửa với hỏa lực kinh hoàng kia đã bị xóa sổ không còn một dấu vết.
Ngọn lửa ấy đã biến đi đâu, dường như chỉ có thanh Dương Kiếm vừa lấy lại ánh hào quang mới biết.
"Hừm——"
Ngay sau khi nắm lại Dương Kiếm, sắc mặt Priscilla thay đổi.
Đôi má đang nở nụ cười ngạo nghễ trở nên cứng đờ, cô lao đi với vẻ mặt cố nén tiếng tặc lưỡi.
Phía trước tầm mắt là bóng lưng của Sirius, kẻ đã chạy đi trước cả cô.
Đôi chân khỏe mạnh của tên quái nhân chạy thục mạng, nhanh chóng gia tăng khoảng cách với Priscilla. Kiểu chạy đó rõ ràng là kiểu chạy không cần nhìn kết quả của ngọn lửa ban nãy.
Tức là mục tiêu của Sirius ngay từ đầu không phải là Priscilla, mà là...
"Dừng cái bài hát chói tai đó lại——! Đừng có ích kỷ phủ nhận 'Phẫn Nộ' của ta và người ấy——!"
Sirius với đôi mắt vằn đỏ lao thẳng một mạch về phía Tháp Điều khiển nơi Liliana đang hát.
Ngọn lửa trắng bao quanh Tháp Điều khiển là ngọn lửa chỉ cho phép Liliana tự do. Nếu Sirius lao vào, chắc chắn toàn thân sẽ bị thiêu rụi bởi hỏa lực đó.
Chừng đó thì tên quái nhân cũng phải hiểu chứ. Nếu vậy thì mục tiêu là...
"Đồ ngu, ngươi làm gì đồ của Thiếp đấy——!"
Dậm nhảy, cơ thể Priscilla lao vút qua quảng trường với lực đẩy bùng nổ. Tốc độ của Sirius cũng rất đáng nể, nhưng Priscilla còn vượt xa tên quái nhân.
Lợi thế ban đầu của Sirius biến mất, Priscilla vung Dương Kiếm về phía lưng tên quái nhân. Muốn đỡ cũng không được vì ả đã mất vũ khí. Khi không còn xích ở hai tay, không có cách nào đỡ được kiếm của Priscilla.
"Dừng lại, đồ phàm phu tục tử——"
"Ồn ào quá, ngươi mới là kẻ phải dừng lại!!"
"——Hả!?"
Ngay trước khi Dương Kiếm chém đôi Sirius theo đường chéo, cơ thể Priscilla khựng lại giữa không trung. Toàn thân như bị cưỡng ép cố định lại, Priscilla nghẹn lời vì kinh ngạc ngoài sức tưởng tượng.
Ở đó, Sirius vung chân lên. Từ ống quần bị vén lên, tiếng xích sắt quen thuộc trong suốt trận chiến này vang lên——.
"Rururuuuuuaaaaaa!"
"Chậc!"
Không phải tay, mà đòn tấn công từ xích sắt quấn ở chân trực diện đánh vào Priscilla đang bị khựng lại.
Đòn tấn công khi toàn thân bị khóa cứng, lần này không có cách nào phòng thủ.
Cú đánh dữ dội của xích sắt với tốc độ và uy lực gấp nhiều lần lúc ở tay làm nổ tung khuôn mặt đoan trang của Priscilla từ chính diện. Tiếng va chạm giữa thịt và thép vang lên, chiếc kẹp tóc giữ mái tóc màu cam của Priscilla bắn tung, mái tóc tuyệt đẹp xõa tung ra.
Khuôn mặt cúi xuống không có vết thương. Tuy nhiên, lòng kiêu hãnh của cô đã bị tổn thương.
Không triệt tiêu được hết uy lực và bị bật lại phía sau, khoảng cách với Sirius lại bị nới rộng.
Trong lúc đó, Sirius đã tiếp cận được Tháp Điều khiển. Bằng chuyển động phi thường, ả dồn trọng lượng và toàn lực vào sợi xích ở chân giống như thứ đã đánh bật Priscilla, rồi tung đòn.
Con đại xà quấn lửa quất ngang Tháp Điều khiển với sức mạnh khủng khiếp. Phần gốc của tháp đá vỡ vụn với tiếng nổ lớn chỉ sau một đòn. Vỡ nát, sụp đổ, toàn bộ vật liệu xây dựng tháp đá bị sóng lửa nuốt chửng, chịu hỏa lực khổng lồ và bắt đầu nghiêng đi.
——Tòa tháp đá mang theo Liliana biến dạng trong chớp mắt rồi sụp đổ.
Priscilla với mái tóc cam xõa sau lưng trợn tròn mắt nhìn Tháp Điều khiển đang sụp đổ.
Có thể nhìn thấy Sirius. Nhưng không thấy bóng dáng Liliana trên đỉnh Tháp Điều khiển đang nghiêng ngả.
Nhưng bài hát của Liliana vẫn tiếp tục. Ngay cả khi chỗ đứng sụp đổ và bị cuốn vào sự hủy diệt.
Liliana vẫn hết lòng với vai trò của mình, tiếp tục biến trái tim cư dân thành tù binh của mình.
"——Ý chí đó, thật đại nghĩa!"
Dậm chân, Priscilla không do dự tiến về phía Sirius.
Nếu bài hát của Liliana bị ngắt quãng, trái tim cư dân sẽ lại quay về dưới sự ảnh hưởng của Sirius. Cô đưa ra phán đoán trong chớp mắt. Dương Kiếm tăng thêm độ sáng, mặt đá nổ tung dưới một bước chân của Priscilla.
"Kẻ ích kỷ bạc tình! Đừng có biện minh cho bản thân không thể đồng cảm với người khác! Kẻ không thể kết nối với người khác như ngươi mới là phế phẩm! Hiểu nhau, hòa vào nhau mới là bổn phận của con người!"
"Đồ phàm phu tục tử."
Sirius sau khi phá hủy Tháp Điều khiển, chửi rủa Priscilla vì đã chọn lao vào mình.
Nhảy lên, xích sắt được giáng xuống theo đà gót chân bổ xuống. Chấn động, ngọn lửa chạy theo sau tạo ra vụ nổ, cơ thể Priscilla đang chạy bị hất văng bởi luồng gió nổ. Trụ vững, tiến lên.
Tắm mình trong sóng nhiệt, đôi mắt đỏ thẫm của Priscilla không hề dao động.
Sự điên loạn của Sirius cũng vậy. Tinh thần của tên quái nhân đã không còn nghe lọt tiếng nói của người khác nữa.
Đã hoàn kết. Giá trị quan của cả hai, do đó hai người tuyệt đối không thể dung hòa.
"――――"
Tháp Điều khiển đang nghiêng phát ra âm thanh dữ dội, những tảng đá bị cuốn vào sự phá hủy bắn tung tóe, khói bụi cuộn lấy lửa rải khắp nơi, quảng trường biến thành địa ngục trần gian nóng rực.
Những người ở bên con kênh phía Tháp Điều khiển đổ xuống vừa rơi lệ vừa la hét bỏ chạy. Nhưng nước mắt không phải vì đau buồn. Mà là vì một thứ khác, tuôn rơi vì giọng hát.
"Yêu là hòa làm một——!"
"Sai rồi. ——Yêu là bao dung chấp nhận dù có khác biệt. Ai cũng nhìn về một hướng, nghĩ giống nhau, cảm thấy giống nhau thì thật buồn nôn."
Cúi người né sợi xích quất ngang, Priscilla bay đi với tư thế thấp.
Sirius tặc lưỡi tạo ra vô số bức tường lửa chắn đường, nhưng tất cả đều bị Dương Kiếm chém toạc, lưỡi kiếm đỏ rực uống cạn.
Khoảng cách thu hẹp, đòn đánh của xích tăng cả về lực và số lượng.
Tiếng va chạm giữa thép và thép bị tiếng ầm ầm của Tháp Điều khiển sụp đổ át đi. Chạy xuyên qua những âm thanh lanh lảnh đó, cuối cùng đà của Priscilla cũng chạm tới Sirius.
"Kết thúc rồi."
"——Xem nào, chưa chắc đâu!?"
Ngay khoảnh khắc Dương Kiếm vung lên chuẩn bị giáng xuống, Sirius mở phanh vạt áo khoác.
Nơi lồng ngực lộ ra của tên quái nhân, cũng giống như tay chân, xích sắt quấn chặt. Và trói vào những sợi xích quấn quanh thân mình đó là một cô bé tóc xoăn vàng——.
"Ưm~~!"
Tên cô bé là Tina, và Priscilla không hề hay biết sự thật rằng cô bé đã bị Sirius bắt giữ kể từ khi cuộc bạo loạn này bắt đầu.
Trong thông tin Subaru tiết lộ để công lược "Phẫn Nộ" cũng có nhắc đến cô bé, nhưng sự thật đó đã bị não bộ Priscilla coi là chuyện vặt vãnh.
Do đó, Priscilla không hề do dự chút nào trước con tin bị phô ra đó.
Lưỡi kiếm giáng xuống không hề giảm tốc độ, chạy xuyên qua cơ thể Sirius cùng với Tina. Lưỡi Dương Kiếm với nhiệt lượng khủng khiếp cắt đứt những sợi xích bảo vệ cơ thể mà không gây ra tiếng động nào, chém đôi, và hoàn thành mục đích của nó.
"——Ơ, hả?"
"Dương Kiếm của Thiếp chỉ thiêu đốt những gì Thiếp muốn đốt, và chém những gì Thiếp muốn chém."
Xích bị cắt đứt, cơ thể cô bé bị trói buộc được tự do. Cô bé ngã quỵ xuống tại chỗ, ngẩng khuôn mặt lấm lem nước mắt lên, ngỡ ngàng trước cảm giác thanh kiếm vuốt qua người mình.
Trên cơ thể cô bé nhỏ nhắn ấy, không có vết thương nào của lưỡi kiếm tàn khốc.
Thay vào đó, kẻ phun máu là Sirius đang lùi lại sau khi hứng trọn nhát chém.
Tên quái nhân nhìn xuống vết thương của mình, lắc lư cái đầu rồi nhìn chằm chằm vào Priscilla:
"Cơn đau này... ngươi là?"
"Có lý do gì để Thiếp phải cảm nhận nỗi đau của nhà ngươi sao? Muốn hòa làm một hay gì thì mặc xác nhà ngươi. Ngươi hãy ôm lấy những lời xằng bậy đó mà chết một mình đi."
Dương Kiếm của Priscilla tạt ngang vào cái cổ đang nghiêng của tên quái nhân.
Kèm theo âm thanh và lực đạo khủng khiếp, cơ thể Sirius nảy trên mặt đá, máu vương vãi, bị thổi bay và văng xuống con kênh, rơi tõm xuống.
Tiếng nước vang lên, Priscilla chăm chú ngắm nhìn Dương Kiếm.
"Nắng hạn đã kết thúc, mặt trời đã khuất bóng sao. Cũng làm ta tốn kha khá công sức đấy."
Ngay khi vừa dứt lời, Tháp Điều khiển đang nghiêng ngả đã hoàn toàn sụp đổ. Phần lớn kiến trúc hóa thành đống gạch vụn, và tầng trên cao - nơi Liliana lẽ ra đang đứng - cũng chịu dư chấn của vụ sập mà tan tành mây khói.
Tháp Điều khiển đổ ập xuống dòng kênh――và tất nhiên, tiếng hát cũng tắt lịm.
"……À, ừm."
Một giọng nói non nớt cất lên gọi Priscilla, người đang nheo mắt nhìn đống đổ nát ấy.
Là Tina. Cô bé vẫn giữ vẻ mặt bàng hoàng chưa thể tin rằng mình đã được tự do, nhưng khi bắt gặp ánh mắt Priscilla đang nhìn xuống, cơ thể cô bé run lên, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã.
Chứng kiến dáng vẻ đó, Priscilla khẽ thở dài. Dương Kiếm trên tay nàng đã biến mất.
Ngọn lửa trắng thiêu đốt mặt nước cũng đã tan biến, và rất nhiều người đang đổ về phía này. Có vài người hướng về đống gạch vụn, dường như có ý định tìm kiếm nàng ca sĩ đã bị chôn vùi.
"Trong một đêm ồn ào, lại có lũ ồn ào. Nơi này lẽ ra phải là sân khấu của thi khúc, vậy mà chẳng có gì ngoài sự chểnh mảng. ――Thật vô vị."
Nàng buông lời với vẻ chán chường như mọi khi, nhưng trong sự chán chường ấy lại ẩn chứa vài phần cảm xúc.
Priscilla quay lưng lại với đứa trẻ đang khóc nức nở, vừa nhìn ra phía kênh đào vừa lẩm bẩm.
"Nhưng, cũng không tệ. Ta ban lời khen cho ngươi."
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Chầm chậm, từ từ, tôi cứ thế trôi theo dòng nước.
Toàn thân rã rời, khí lực cũng cạn kiệt sạch sành sanh. Nói sao nhỉ, thương tích đầy mình? Tóm lại là cảm giác kiểu như thế đấy, đến nhúc nhích cũng không nổi.
"Aaa, ưuu."
Cổ họng cũng hoàn toàn kiệt quệ, một đầu ngón tay cũng chẳng động đậy được.
May mắn thay, trang phục của ca sĩ hát rong vốn kiệm vải và hở hang, nên khi rơi xuống nước không bị ngấm nước quá nhiều mà trở nên nặng nề; đó chính là sợi dây cứu mạng.
Với cái cơ thể không còn chút sức lực nào để bơi lội của tôi lúc này, thì việc còn nổi lềnh bềnh được thế này thôi cũng đã là ân huệ trời ban rồi. Mà, nếu thật sự cứ trôi mãi thế này, thì nhiệt lượng cơ thể sẽ nguội lạnh hết và chuyện lớn sẽ xảy ra mất thôi!
A, đến việc hét lớn trong lòng cũng thấy mệt. Muốn cứ thế này mà ngủ quá. Dù ngủ là chết chắc.
"Iii, êêê."
Tháp Điều khiển bốc cháy, hỏa lực phừng phừng.
Vì toàn thân cứ như bị hun khói suốt nên lúc đầu rơi xuống nước tôi còn nghĩ mát mẻ dễ chịu ghê, nhưng giờ thì đến cái lạnh cũng sắp không cảm nhận được nữa rồi. Ừ thì, có vẻ khá là gay go rồi đấy.
Nói về độ gay go thì ngay từ đầu, cái trạng thái tinh thần không chịu thoát khỏi tòa tháp đá đang sụp đổ mà cứ hát mãi cho đến khi trượt chân rơi xuống nước kia còn gay go hơn gấp bội ấy chứ.
Bởi vì, bởi vì, cảm giác lúc đó sướng rơn người luôn mà. Khí thế hừng hực đến mức khiến tôi nghĩ rằng mình sinh ra chính là vì khoảnh khắc đó.
Thực tế, nếu cảm giác đó của tôi không phải là ảo tưởng và mọi chuyện diễn ra suôn sẻ thì tốt biết mấy.
Tạm thời thì đầu vẫn còn dính trên cổ, nên miễn là Priscilla-sama chưa bị đánh bại thì chắc là mọi chuyện đã ổn thỏa rồi chăng? Nếu vậy thì tốt quá.
Ừm, nếu vậy thì, chà, cũng được thôi.
Là một ca sĩ hát rong với cả núi tham vọng chưa thực hiện được, nhưng theo một nghĩa nào đó, tôi đã hoàn thành điều cần làm ở nơi cần làm.
Mục đích hát một bài ca lưu danh sử sách có thể chưa đạt được, nhưng nếu những người ở đó được cứu rỗi, thì tôi cũng có thể kỳ vọng rằng mình đã để lại chút dấu ấn đủ để trở thành chủ đề trong bữa cơm của các gia đình, như một phần đóng góp nhỏ bé chứ nhỉ.
"Ôô, ôô."
Nhân tiện thì mấy tiếng kêu kỳ quái nãy giờ, một phần là để ra hiệu rằng tôi đang ở đây, một phần là nếu không rung phổi lên thì cảm giác như cả người sẽ tắt thở mất.
Minh chứng cho việc tôi là tôi, rốt cuộc cũng chỉ bắt đầu và kết thúc bằng giọng nói. Kiểu kiểu như vậy. Nhưng mà cái đó chắc cũng sắp sửa... kết thúc rồi ha.
Tuy có nhiều chuyện xảy ra, nhưng nhìn tổng thể thì đây là một cuộc đời vui vẻ.
Vậy thì, cảm ơn vì tất cả từ trước đến gi―― Ối ọc!?
"Ái! Ái ái ái! Có cái gì đó đau điếng đập vào đỉnh đầu ấy!"
"Hử!? Vừa rồi rốt cuộc là... ơ kìa!? Liliana!?"
Vừa mới nghĩ đầu mình va phải cái gì đó mãnh liệt và đau điếng người, thì hình như là tôi va phải chiếc thuyền nhỏ hay thứ gì đó đang nổi trên mặt nước.
Hơn nữa, giọng nói vang lên từ trên chiếc thuyền đó lại là giọng đàn ông nghe rất quen.
"Không lẽ là... anh Kiritaka đó hả?"
"Quả nhiên là Liliana! Thật vui vì gặp lại em! Nhưng sao lại ở dưới kênh thế kia!? Không, khoan đã, tôi kéo em lên ngay. Hãy chờ một chút!"
Anh Kiritaka trên thuyền làm loạn cả lên, khiến chiếc thuyền lắc lư kẽo kẹt. Thứ đang chặn cơ thể trôi theo dòng nước của tôi lại chính là chiếc thuyền đó, nên thú thật là đau lắm đấy.
Đau thì có đau, nhưng tôi ngạc nhiên đến mức quên cả kêu ca.
Không, bởi vì, này nhé, trong cái tình cảnh này mà được anh Kiritaka vớt lên thì... ôi trời.
Xấu hổ không để đâu cho hết, thật sự luôn.
"Nào, một chút nữa... Được rồi, lên nào!"
Anh Kiritaka luồn hai tay xuống nách tôi đang nổi lềnh bềnh và kéo lên. Lúc đó tay anh ấy có chạm vào ngực tôi, nhưng mà, giờ tôi chẳng còn sức đâu mà giận nên thôi bỏ qua đi.
Được kéo lên thuyền, tôi vẫn nằm ườn ra không nhúc nhích nổi.
"Người em lạnh toát rồi. Chờ chút nhé, Liliana. Tôi sẽ làm nóng ma khoáng thạch hệ Hỏa ngay. Với lại, để cơ thể ướt sũng thế này không ổn đâu."
Anh ấy mang khăn tắm đến, lau tóc lau mặt cho tôi sù sụ.
Động tác ấy bất ngờ thay lại rất dịu dàng, cái vẻ ga lăng kia không phải chỉ để làm màu nhỉ. Tôi nghĩ vẩn vơ như thế, rồi bỗng nhiên cảm giác an tâm ập đến, hơi thở chùng xuống.
"Anh Kiritaka... Nãy giờ, anh làm gì thế?"
"Tôi... à anh hả? Chuyện đó thì có nhiều thứ lắm, ừm, anh đã hoạt động tích cực để giành lại thành phố đấy nhé!"
Anh ấy vuốt ngược mái tóc mái tự hào của mình lên, chắc là còn làm hàm răng lóe sáng nữa chứ gì.
Tôi không còn sức mở mắt nên không thấy, nhưng hình ảnh đó cứ hiện lên trong đầu.
Thế nên tôi buột miệng cười khúc khích, cảm thấy anh Kiritaka có vẻ ngạc nhiên.
Tôi muốn nghe chuyện "nhiều thứ" của anh Kiritaka, và cũng muốn kể chuyện "nhiều thứ" của mình nữa.
Nhưng giờ thì buồn ngủ quá rồi, cơ mà, ít nhất tôi muốn nói điều này.
"Em buồn ngủ quá, nên giờ em sẽ... ngủ một chút đây..."
"A, ừ, anh hiểu rồi. Anh sẽ đưa em đến nơi an toàn, đừng lo lắng."
"Trong lúc em ngủ, nếu anh không làm trò đồi bại gì... thì lúc dậy, mình nói chuyện tiếp nhé..."
"Hảảả!?"
Chắc anh ấy chẳng làm gì đâu, tôi chỉ nói phủ đầu thế thôi.
Khi tỉnh dậy chắc chắn tôi sẽ nói mấy câu ngượng ngùng lắm cho xem, nên cho đến lúc đó, xin anh hãy cứ bối rối như vậy đi nhé.
――Để xứng đáng với câu nói thật tốt khi là 'Ca sĩ' của anh, thì cũng cần chuẩn bị tâm thế cỡ đó chứ.
0 Bình luận