Arc 5: Những Vì Sao Ghi Dấu Vào Lịch Sử
Chương 53: Đô Thị Hỗn Chiến
0 Bình luận - Độ dài: 7,727 từ - Cập nhật:
"――Kiểm tra xem, tim của hắn có đang đập không!"
Trực giác, sự thôi thúc khiến Subaru hành động bắt nguồn từ đó.
Không có sự chắc chắn hay căn cứ. Chỉ là cậu dám tin rằng nó không hề vô nghĩa.
Giám mục Đại tội, tên của các vì sao, ảnh hưởng của thế giới cũ còn sót lại ở Kararagi, những người dị giới khác ngoài Subaru.
Nếu họ đã để lại dấu vết trên thế giới này, và dấu vết đó cũng được khắc sâu vào Ma nữ giáo, thì mối liên hệ giữa tên các vì sao và giai thoại mà Subaru cảm nhận được cũng không phải là ý kiến nên vứt bỏ.
Nếu Quyền năng của Regulus Corneas không thể giải quyết bằng từ 『Vô địch』 đơn thuần, thì tư duy để phá vỡ lớp vỏ đó chỉ có thể nằm trong Subaru mà thôi.
Chính vì lẽ đó, Subaru gào lên như thể cầu nguyện, mong rằng đừng ai bị cuốn vào chuyện này.
Ngay sau đó.
"――Ư."
Một áp lực đậm đặc ập tới, khiến Subaru nếm trải ảo giác như thể mình vừa đánh mất phương hướng của trời và đất.
Không khí vẩn đục đến mức có thể cảm nhận rõ rệt. Đó là một loại cảm giác khó chịu, ghê tởm khó mà diễn tả thành lời.
Sự ghê tởm như bị ai đó thô bạo bóc toạc lớp vảy vết thương, sự khó chịu như bị phả vào mặt hơi thở tanh tưởi mùi máu, sự rùng rợn như bị một cái lưỡi nhớp nháp liếm láp dai dẳng lên da thịt trần trụi.
Nguồn phát của thứ khí hiện diện đục ngầu đó chính là gã hung thần tóc trắng vừa quay đầu lại nhìn về phía này.
Khoảnh khắc chạm mắt với hắn, cơ thể Subaru run lên trong vô thức.
Đôi mắt trống rỗng vô cảm đâm toạc vào tâm trí Subaru tựa như một lời nguyền. Cảm giác như bị những cây kim gỉ sét cào xé, khiến cậu cảm thấy cả phổi và tim mình đều đã đông cứng vì sợ hãi.
Thế nhưng, ngay trong lúc Subaru còn đang cứng đờ người vì cảm xúc ấy,
"Ngó nghiêng chỗ khác là không được đâu nhé. Đối thủ của cậu phải là tôi mới đúng chứ!"
Hành động quay lại nhìn Subaru của hắn, không gì khác hơn chính là hành vi quay lưng lại với Thánh Kiếm đang đối đầu trực diện.
Thứ mà Reinhard đang nắm chặt trong tay chỉ là tấm biển hiệu sứt mẻ và đống phế liệu sắt thép tưởng như chỉ có thể nhặt được ở quanh đây. Những thứ phế thải vốn dĩ sẽ kết thúc cuộc đời như rác rưởi không cháy, nay qua đôi tay của Reinhard đã được thăng hoa thành những món vũ khí sắc bén không thua kém bất kỳ thanh bảo kiếm nào.
Lưỡi kiếm xé gió chạy chéo, đánh trực diện vào lưng bộ vest của Regulus.
Sóng xung kích phát nổ lan rộng ra không gian, tiếng gào thét của bầu khí quyển muộn màng nhận ra mình vừa bị chém, cùng nước trong con kênh lớn vốn đang đóng một lớp băng mỏng cuộn trào bắn tung tóe.
Đó mới chỉ là dư chấn của đòn kiếm. Dù gã hung thần kia có bị nghiền nát thành cám cũng chẳng có gì là lạ.
Tuy nhiên, chừng đó vẫn còn thiếu một bước.
"Đừng có hiểu lầm đấy nhé, Thánh Kiếm. Việc tôi chơi đùa với ngươi là do tấm lòng rộng lượng và sự dư dả của tôi cho phép thôi. Nhưng mà, dù tôi có hiền lành đến đâu thì cũng có giới hạn đấy nhé."
"――!"
Phủi nhẹ tấm lưng vừa hứng trọn đòn kiếm, Regulus nghiêng đầu.
Trước cử chỉ đó, Reinhard phát ra tín hiệu cảnh giác, vứt bỏ những mảnh vụn đang vỡ nát trong tay và định nhảy lùi lại thật xa――nhưng đôi chân anh khựng lại.
Siêu trực giác của Reinhard.
Trực giác kinh hoàng giúp anh cảm nhận trước mọi mối đe dọa hay bất kỳ đòn tấn công nào đang ập đến bản thân. Giác quan nhạy bén ấy không cho phép anh né tránh về phía sau. Ngay lập tức định tìm một phương án khác, đầu gối đang khuỵu xuống của anh dừng lại.
"Không khí ở quanh khu vực đó, tôi đã chạm vào hết rồi đấy."
Giác quan quá nhạy bén đã sinh ra sự cứng đờ, và trong khoảnh khắc này, Reinhard hoàn toàn không phòng bị.
Phía sau lưng, một cái bẫy vô hình tồn tại bao vây lấy anh trên diện rộng. Phán đoán của Reinhard là tiến lên để vượt qua bên hông gã hung thần, nhưng để làm được điều đó, cần một đòn kiềm chế.
"Hự!"
Đòn tấn công được tung ra vốn dĩ chứa đựng sự sắc bén đủ để xuyên thủng cả đá tảng.
Chuôi của Long Kiếm đâm thẳng vào ngực Regulus, nhưng gã hung thần ấy lại đỡ lấy nó với vẻ mặt tỉnh bơ.
"Nỗ lực vô ích, vất vả rồi nha. Cố gắng mà cầu nguyện cho vết thương ít đi một chút đi."
"Xem ra đúng như Subaru nói... Trái tim của ngươi, dường như không đập ở nơi này."
"――Cái gì!"
Nụ cười dư dả của Regulus đông cứng lại, hắn nhìn xuống ngực mình.
Ở đó vẫn còn chuôi kiếm, và Reinhard đang căng mọi giác quan để không bỏ lỡ bất kỳ nhịp đập sự sống nhỏ nhoi nào từ đó.
Nhận ra mình bị chơi một vố, Regulus giận dữ tung chân đá thốc lên.
Trực diện, cảnh tượng đó như sự tái hiện của quang cảnh lúc nãy.
Dùng vỏ Long Kiếm đỡ lấy mũi chân đang lao tới, cơ thể Reinhard không thể tản bớt xung lực và bị thổi bay về phía sau. Tuy nhiên, diễn biến từ đây về sau lại khác.
"Reinhard!!"
Đúng như lời tuyên bố, sau lưng Reinhard là vô số cái bẫy hơi thở mà Regulus đã giăng sẵn.
Nếu lao vào đó trong trạng thái không phòng bị thì sẽ ra sao, kết quả đã quá rõ ràng.
Bộ trang phục trắng của Reinhard nhuộm đỏ máu, thân hình cao lớn bay đi trong khi toàn thân bị xé toạc. Không biết anh đã giảm thiểu được bao nhiêu thương tổn, Reinhard lại một lần nữa lao rầm vào đống phế tích, cơ thể anh làm lan rộng thêm sự sụp đổ của thành phố khiến người ta không thể dõi mắt theo kịp.
Điều duy nhất biết được, là Reinhard đã đáp lại yêu cầu của Subaru.
"Làm tốt lắm, Reinhard...!"
"Subaru!"
"Không sao đâu. Reinhard ấy mà, chắc chắn là không sao đâu! Lo lắng để sau đi!"
"Chuyện đó tớ biết chứ! Tớ phải làm gì đây?"
Cứ tưởng cô ấy sẽ lo lắng cho sự an nguy của Reinhard, nên câu trả lời của Emilia khiến Subaru chưng hửng. Tuy nhiên, ánh mắt Emilia nhìn Subaru vô cùng nghiêm túc, cô hiểu rõ mình cần phải đứng ở lập trường nào trong tình huống này.
Đó là sự tin tưởng vào sức mạnh của Reinhard, và có lẽ, là sự tin tưởng dành cho Subaru.
"Reinhard cũng vì tin tưởng Subaru nên mới nhận làm cái việc liều lĩnh đó mà. Cậu đã biết được gì đó về Regulus rồi đúng không? Nói cho tớ biết đi."
Sự tin tưởng thật nặng nề. Kỳ vọng thật nặng nề. Sự thật rằng mình được tin tưởng thật nặng nề, và chính vì thế mới có động lực để làm.
Cũng phải cảm ơn Reinhard nữa. Sau này tôi nhất định sẽ nhặt xương cho ông.
"Hai người cứ lải nhải ồn ào, sao không thử tuyệt vọng một cách dễ hiểu hơn chút đi nhỉ. Các người chọc giận tôi bằng những hành vi phi đạo đức và hèn hạ, chẳng phải đang ở cái thế phải chịu phạt sao. Đúng không? Sẽ là như thế chứ? Bất trinh và bất kính, cả hai đều là tội đại nghịch đáng chết vạn lần đấy."
Đá bay Reinhard, Regulus cười khẩy khi kẻ ngáng đường đã biến mất.
Sát khí của gã hung thần đối diện bên kia con kênh ngày càng phình to, nói thật lòng thì Subaru cũng muốn tránh việc cứ phải chạm mặt hắn như thế này.
Nhưng mà, nếu bỏ chạy lúc này thì còn ra thể thống gì nữa.
Natsuki Subaru sẽ không thể đền đáp lại Emilia, và Reinhard van Astrea.
"Dám nghi ngờ sự thanh khiết của nữ chính thanh thuần nhất từ đầu thế kỷ đến giờ, chính cái đó mới khiến mày trở thành thằng khốn nạn đấy, thằng ngu."
"Hả?"
"Xin lỗi vì đã tự tiện liệt kê mấy yếu tố sợ sệt của bên này nhé, nhưng chính mày mới là đứa nên vận động cái đầu rỗng tuếch của mình một chút đi."
Trước thái độ mạnh miệng đột ngột của Subaru, Regulus trợn tròn mắt.
Subaru dùng ngón tay gõ gõ vào đầu mình đầy vẻ khiêu khích, rồi nói:
"Tao không biết và cũng chẳng muốn biết mày đã lướt qua sóng gió cuộc đời khéo léo thế nào cho đến giờ... nhưng mày có nhận ra không? Mày bây giờ, chắc chắn đang bị dồn vào đường cùng rồi đấy."
"Dồn vào đường cùng? Ý nghĩa khó hiểu quá đến mức tôi còn chẳng buồn cười nổi, rốt cuộc cậu muốn nói cái gì vậy. À không, cũng có khả năng cậu không thốt ra được ngôn ngữ nào dễ hiểu, nên nếu không có gì thì đừng nói cũng được."
"Thôi mà, đừng nói thế, nghe đi. Mày có quyền được nghe mà. Cái 'quyền lợi' mà mày yêu thích nhất ấy."
"Quyền lợi của tôi...?"
Trước Regulus đang nhíu mày, Subaru tạo ra một nụ cười pha trộn đều giữa sự hời hợt và chế giễu. Sau đó cậu tiếp lời "À, thì là",
"Nếu thua mà không biết mình thua như thế nào, chắc sẽ hối tiếc lắm đúng không."
"――Mày, biến đi cho khuất mắt!!"
Cái nhún vai của cậu trở thành cò súng, cơ thể Regulus phóng đi từ bờ kênh. Dù lực nhảy không đủ, cơ thể hắn đáp xuống mặt nước. Tuy nhiên, cơ thể chìm trong nước của hắn không hề bị ảnh hưởng chút nào về khả năng hành động, hắn cứ thế phớt lờ sức cản của nước và mọi thứ khác mà bay vọt lên.
Xác nhận hành động chìm xuống nước ở cự ly gần, Subaru vỗ vai Emilia.
"Emilia, ngay lúc này!"
"Ul Huma!"
Đáp lại chỉ thị của Subaru, Emilia giải phóng ma lực đã tích tụ thành những cột băng.
Những ngọn thương băng khổng lồ cao đến mức phải ngước nhìn trút xuống nhắm vào Regulus, cắm phập xung quanh hắn khi hắn vừa ngoi lên khỏi mặt nước, hình thành một cái lồng băng.
"Tưởng làm cái gì, hóa ra vẫn chưa học được bài học là dù có làm bao nhiêu lần cũng vô ích sao! Cái gì thế, định giở thói cùn à? Đã không có trí tuệ ở mức đó mà còn ngồi rung đùi, lúc nào cũng muốn ban phát sự nỗ lực hão huyền cho người khác bằng cái thái độ bề trên đó hả? Đừng có mà được đà lấn tới, đồ khiếm khuyết!"
Regulus nhe răng, gạt phăng cái lồng băng, dẫm nát, nghiền vụn nó bằng sức mạnh áp đảo. Dễ dàng như phá hủy một bức tường cát, ngục tù băng dồn toàn lực của Emilia trở về với mana.
Nhưng được rồi. Thế là được rồi.
"Không được, quả nhiên còn chẳng câu giờ nổi."
"Không phải đâu, Emilia-tan."
Thấy Emilia sa sầm mặt mày vì sức mạnh của mình không có tác dụng, Subaru lắc đầu.
Là do cách nhìn nhận khác nhau thôi. Mục đích của Subaru đã hoàn thành đầy đủ với đòn vừa rồi.
"Với cái tính cách âm hiểm của hắn, nếu không chà đạp và coi thường người khác thì hắn sẽ không thấy thỏa mãn. Kể cả những chướng ngại vật không cần thiết phải phá hủy, hắn cũng phải dẫm qua thì mới có cảm giác chiến thắng."
Regulus, kẻ luôn ca ngợi sự hoàn kết và khoác lác rằng mình đã thỏa mãn.
Sự hoang tàn trong tâm hồn, sự nhỏ nhen của khí chất, và lòng hư vinh phình to của hắn, tất cả đều sờ sờ ra đó.
"Vốn dĩ, hắn chẳng cần làm gì để vượt qua chướng ngại vật cả. Không cần, nhưng hắn vẫn thực hiện thêm một hành động thừa thãi. Dù chỉ một giây hay một tích tắc, đó cũng là thành quả rồi."
"Với một giây đó, có thể thắng được Regulus sao?"
"Cứ tích lũy dần thì chắc chắn, tớ sẽ khiến cậu thắng. Tớ sẽ lột trần lớp vỏ bọc của hắn."
Nước cờ đầu tiên cho việc đó đã được Reinhard thực hiện.
Anh ta đã kiểm tra nhịp tim của Regulus và báo cho Subaru biết rằng không có tiếng đập nào.
Không có hơi ấm, không có nhịp tim, không hô hấp, và không chịu ảnh hưởng từ xung quanh.
Đó chắc chắn là 『Vô Địch』, nhưng bản chất của nó không phải là 『Vô Địch』.
"Emilia! Lối này!"
Kéo tay Emilia, Subaru cùng cô chạy xuyên qua những con phố đầy rẫy hố sâu. Emilia vừa điều chỉnh tốc độ theo Subaru, vừa ngoái lại phía sau dùng cột băng bắn tỉa Regulus.
Regulus nhìn hai người bỏ chạy, vẻ mặt càng thêm giận dữ tột độ, hắn hùng hổ đuổi theo.
"Đã to mồm đến thế kia mà! Chạy trốn là thế nào hả! Dám gọi người ta là đồ ngu, dám bảo đã dồn người ta vào đường cùng, thế mà lại coi thường người ta đến mức này sao, các người tưởng mình là ai hả! Lũ hèn nhát!"
Vì năng lực thể chất không quá vượt trội, tốc độ đuổi theo của Regulus cũng chẳng khác mấy so với tốc độ chạy của Subaru. Thậm chí, còn chậm hơn Subaru một chút.
Chỉ có điều, chừng nào hắn còn được ưu ái bởi Quyền năng không bao giờ cạn kiệt thể lực, thì gã hung thần cứ chạy hết tốc lực này sớm muộn gì cũng sẽ đuổi kịp.
"Subaru! Chúng ta đang đi đâu vậy!"
"Địa điểm là nhà thờ! Mục tiêu là vợ của Regulus! Ở trong đó..."
Subaru trả lời tiếng gọi của Emilia với giọng lạc đi.
Vừa nói cậu vừa liếc nhìn ra sau đầy lo lắng,
"――Đừng có mà đánh hơi ra mấy chuyện thừa thãi đấy nhé, mày."
"Oa á!?"
Khoảng cách lúc nãy đã biến đi đâu mất, Regulus xuất hiện ngay trước mắt khi cậu vừa quay lại.
Regulus đã thu hẹp khoảng cách chỉ bằng một bước nhảy, hắn vung lòng bàn tay xuống, Subaru chỉ kịp cúi đầu né trong gang tấc. Cảm giác như phần đuôi tóc phía sau đã bị xén mất, Subaru ôm chặt lấy Emilia, áp sát vào bức tường bên cạnh, dậm nhảy và leo một mạch lên tường.
"Oa, oa, oa, Subaru giỏi quá."
"Emilia-tan cứ bám chặt vào nhé!"
Emilia tròn mắt trước kỹ năng khinh công của Subaru, cô vòng tay qua cổ, quặp chân qua hông cậu. Mềm mại và thơm tho. Có động lực rồi. Cậu đạp lên điểm tựa, vượt qua bức tường.
Thành quả của việc luyện tập Parkour đã phát huy tác dụng. Cứ thế này, kéo giãn khoảng cách và――,
"Đã bảo rồi mà, cái nỗ lực lấp đầy khoảng trống của người phàm ấy là vô ích thôi."
Vừa nói, Regulus vừa dùng lòng bàn tay vuốt nhẹ phần dưới bức tường mà Subaru đang leo lên.
Một âm thanh nặng nề như tiếng cối đá xay vang lên, bức tường đá bị khoét đi dễ dàng như đậu phụ hay thứ gì đó tương tự. Bức tường đá mất điểm tựa và đổ sập. Đương nhiên, cả Subaru và Emilia đang bám trên tường cũng chịu chung số phận.
"Chết tiệt!"
Giữa lúc đang rơi, cậu rút roi ra, quăng bừa lên trên mà chẳng cần nhắm. Đầu roi mắc vào thứ gì đó, Subaru dùng hết sức bình sinh nương theo đó kéo cơ thể lên.
Vung chân, ngay khoảnh khắc đế giày chạm vào tường, cậu đạp mạnh. Dùng lực ly tâm của sợi roi có được từ phản lực để vặn người mạnh hơn nữa, Subaru ôm Emilia và thực hiện một cú leo trèo ngoạn mục.
Nhìn lại thì nơi hai người vừa đặt chân đến là một nhà kho đã mất đi một nửa diện tích.
Ngồi bệt xuống đài quan sát nhô ra từ mái nhà, Subaru nhìn vào lòng bàn tay mình.
"Uầy, không ngờ lại phát huy được sức mạnh trâu bò trong lúc nguy cấp..."
"Subaru! Tóm lại là cứ đến nhà thờ là được đúng không!? Hướng nào!?"
Nhìn lòng bàn tay bị tróc da đau đớn, Subaru nghe tiếng Emilia liền nhìn quanh. May thay, nhờ độ cao của đài quan sát và "công lao" của Regulus mà tầm nhìn xung quanh cực kỳ thoáng đãng.
Phía xa, có thể thấy tàn tích trông giống như nhà thờ đã bị sụp đổ bởi đòn đầu tiên của Reinhard. Chẳng biết từ lúc nào họ đã chạy đến một nơi khá xa, và,
"Chết dở! Chạy ngược hướng rồi! Làm sao đây!"
"Hướng kia là được chứ gì?"
"Hướng kia thì được, nhưng mà thế thì làm sao..."
"Làm thế này!"
Emilia vỗ tay trước câu trả lời của Subaru, ngay lập tức một cây cầu băng được bắc ra từ đài quan sát.
Cây cầu tỏa ra ánh sáng xanh trắng huyền ảo lấy đài quan sát làm điểm khởi đầu, hình thành giữa không trung theo kiểu đường tắt lớn nối thẳng đến con đường dẫn tới nhà thờ.
"Cái gì!?"
Ngước nhìn cây cầu băng đó, Regulus - kẻ đang đinh ninh rằng hai người sẽ rơi xuống - cũng phải kinh ngạc tột độ. Trước quyết định giải quyết vấn đề bằng sức mạnh cưỡng ép của Emilia, Subaru vừa vỗ tay vừa đứng dậy, đặt chân lên bậc thang dẫn tới cầu băng.
Nhưng, gã hung thần từ ngay bên dưới đã phá đám cuộc đào tẩu của hai người.
"Đời nào, ta cho đi!!"
Vòng xuống dưới cầu băng, Regulus ném những hòn đá nhặt được vào cây cầu. Cây cầu được tạo ra vội vàng đã chịu thiệt hại nặng nề chỉ với một đòn đó, ngay lập tức những vết nứt chạy dọc toàn bộ thân cầu.
Vỡ vụn từ những chỗ hư hại nặng, cây cầu biến thành những tinh thể ánh sáng một cách thảm hại. Chứng kiến cảnh đó, Regulus cười tàn nhẫn.
Nhưng,
"Mục đích chính là cái này cơ, nên cầu có bị phá cũng không sao!"
"Cái――!?"
Bên trên những ánh sáng băng đang vỡ vụn nhảy múa loạn xạ, Subaru và Emilia đang lướt đi trên một cột băng do Emilia bắn ra.
Lấy độ dốc của cây cầu làm bệ phóng, hai người bay đi như kiểu trượt tuyết nhảy xa, vượt qua con kênh, vượt qua dãy phố trong một hơi, bỏ lại Regulus và hướng thẳng tới nhà thờ.
"Emilia-tan, cậu trở nên ranh ma rồi đấy!"
"Chắc là bị lây từ Subaru đó."
"Cách nói đó, không phải là cách nói để khen đâu nha!"
Dù có phương tiện tấn công tầm xa, nhưng đòn của Regulus rốt cuộc cũng chỉ nằm trong phạm vi cánh tay hắn với tới.
Bỏ lại vẻ mặt nhuộm đầy giận dữ ở đằng xa, Subaru nheo mắt nhìn nhà thờ đang ngày càng gần ngay trước mắt.
"Gặp những người phụ nữ ở nhà thờ đó rồi thì làm gì?"
"Không biết là họ bị đe dọa hay là say mê hắn, nhưng mà..."
Trước câu hỏi của Emilia, Subaru đặt tay lên cằm ngập ngừng.
Hiện lên trong tâm trí cậu là những người phụ nữ run rẩy trước hành vi của Regulus tại nhà thờ. Cậu thực lòng cầu mong vẻ mặt sợ hãi mà họ thể hiện lúc đó không phải là diễn xuất.
Nếu như, không phải là vậy thì――.
"Sẽ trở thành việc cướp đi trái tim không mong muốn đấy. ――Theo đúng nghĩa đen."
Gió rít bên tai, độ cao của cột băng hạ dần, nhà thờ đang đến gần.
Phía sau là Regulus. Sự an nguy của Reinhard vẫn chưa rõ. Cơ hội thắng chỉ mới hé lộ đôi chút, nhưng tình thế ngàn cân treo sợi tóc vẫn đang tiếp diễn――.
Mọi người khác có đang làm tốt không nhỉ.
Dù không có thời gian để suy nghĩ những chuyện như vậy, nhưng cậu không thể không nghĩ đến.
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Quảng trường trước Tháp Điều khiển do 『Phàm Ăn』 phụ trách, trận chiến của tổ đội Julius - Ricardo và Alphard.
"――El Clausel."
Mượn sức mạnh của sáu tiểu tinh linh, một luồng sáng cầu vồng được phóng ra từ mũi thanh kỵ sĩ kiếm đang chĩa thẳng tới.
Đòn tấn công phủ đầu được tung ra là một đòn tất sát không hề nương tay.
『Clausel』 là ma kỹ cùng hệ với 『Clarista』 - thứ từng gây sát thương cho cả bản thể của Petelgeuse, nhưng khác với 『Clarista』 bao bọc cực quang hủy diệt quanh kiếm, đây là kỹ thuật tấn công tầm xa phóng cực quang hủy diệt từ mũi kiếm.
Ấn tượng về Giám mục Đại tội trong não bộ Julius quả nhiên vẫn là hình ảnh của Petelgeuse là mạnh nhất.
Cảm xúc mà Julius dành cho gã điên là Giám mục Đại tội 『Lười Biếng』, vừa là một đại tội nhân đã làm khổ thế giới trong nhiều năm, đồng thời cũng là sự tồn tại có hình thái tư duy hoàn toàn khác biệt――tức là, ý chí chiến đấu chống lại một kẻ thù ngoại lai không rõ lai lịch là rất lớn.
Julius Juukulius, người được ca tụng là 『Kỵ sĩ Tối ưu』, dù hay bị hiểu lầm qua hành động và lời nói, nhưng lại có sự non nớt khi tin vào thuyết nhân chi sơ tính bản thiện.
Anh cho rằng hành động của bất kỳ ai cũng có lý do, và khi xét đến nguyên nhân của tội ác, anh cũng cân nhắc đến ảnh hưởng của môi trường ngoài đương sự, xét trên quan điểm nhân đạo thì anh có phần quá ngây thơ.
Chính Julius ấy cũng cảm thấy quá sức với những kẻ như Giám mục Đại tội Petelgeuse Romanee-Conti, hay những tên tín đồ Ma nữ như những con búp bê không có ý thức tự chủ.
Không thể thấu hiểu, kẻ thù mà việc nỗ lực thấu hiểu cũng bị coi là vô vọng.
Đối với Julius, Giáo phái Ma nữ là ác ý tồi tệ nhất làm lung lay cả 『phẩm chất kỵ sĩ』 của anh.
Vì thế mới có con bài chủ lực, vì thế mới có đòn sát thủ.
Ngay từ nước đi đầu tiên, Julius đã không ngần ngại tung ra quân bài tẩy.
Mượn sức mạnh của sáu tiểu tinh linh, siêu kỹ thuật điều khiển đồng thời sáu loại ma lực.
Không cho phép bất kỳ sự chênh lệch nhỏ nào về lượng ma lực. Nó chỉ được hình thành nhờ vào mối liên kết giữa tinh linh thuật sư với các tiểu tinh linh, cùng với tài năng thiên bẩm và sự nỗ lực của thiên tài Julius.
Điều tương tự hoàn toàn như thế này, ngay cả đỉnh cao của ma đạo là Roswaal L. Mathers cũng khó mà thực hiện dễ dàng. Đây là bản gốc do Julius sáng tạo ra, chỉ thuộc về Julius.
Thoạt nhìn sẽ không hiểu được sự đáng sợ của ma pháp này, và sẽ bị tiêu diệt khi vẫn chưa kịp hiểu.
Julius ưu tiên việc thổi bay tận gốc rễ sự khó chịu đang tồn tại rõ ràng trong lồng ngực mình hơn là việc xác nhận nguyên nhân của nó.
Cực quang hủy diệt cày xới mặt đường lát đá, nuốt chửng cái bóng nhỏ bé đang buông thõng hai tay.
Mái tóc dài màu nâu cháy, bộ đồ rách rưới bẩn thỉu, ánh sáng cùn của con dao găm bị cầu vồng nuốt chửng――,
"Anh trai à, không ngờ anh lại có cái điểm yếu là hay quay mặt làm ngơ trước những chuyện khó chịu như thế này đấy nhỉ?"
"――Cái gì!?"
Lẩm bẩm câu đó bằng giọng đủ để bên này nghe thấy, cơ thể Alphard đổ rạp xuống đất. Với tư thế thấp đến mức gần như bò sát mặt sàn, kẻ báng bổ thè cái lưỡi dài ra và đạp đất.
Tốc độ của cực quang được phóng ra, dù không thể sánh với ánh sáng nhưng tuyệt đối không hề chậm. Để né tránh một đòn đánh lén có tốc độ tiệm cận mũi tên, thì cần phải có năng lực thể chất sánh ngang Reinhard hoặc là――.
"Anh trai từng là thần tượng của bọn ta mà. Cái ma kỹ mà anh trai - người vốn ghét phô trương sự nỗ lực cho người khác thấy - đã phải liều mạng sáng tạo ra, làm sao mà bọn ta lại không biết được chứ!"
"Ngươi đang nói cái gì vậy!"
"Không hiểu sao, anh trai Julius thật là bạc tình quá đi. Nhưng mà, bọn ta lại yêu cái điểm đó lắm cơ! Gyahahahaha!"
Di chuyển như thể đã biết trước con bài tẩy sẽ được tung ra, Alphard nhảy nhót trên mặt đất né tránh ma pháp. Tiếp nối ma lực, Ricardo đã lao ra định đánh vào Alphard đang né tránh, nhưng hắn di chuyển như thể đã lường trước cả đòn truy kích đó.
Con dao găm lật lại, tóe lửa khi chạm trán trực diện với thanh đại đao Ricardo bổ xuống. Về sức mạnh cơ bắp, Ricardo áp đảo hoàn toàn. Alphard đã triệt tiêu sự chênh lệch sức mạnh đó bằng kỹ thuật dùng kiếm điêu luyện đến mức khó tin. Thanh đại đao trượt qua bên hông kẻ báng bổ, đập nát mặt đường đá.
Đồng thời, nhát chém của Alphard lướt qua thân mình đầy lông lá của Ricardo.
"Này thì, một nhát vào thịt chó! Thịt vừa dai vừa nhiều gân, phải đâm phập phập cho mềm ra cho dễ ăn cho dễ cắn xé cho tốt bụng cho dễ ỉa cho dễ làm phân bón cho dễ làm màu mỡ để thành rau củ để thịt ăn vào rồi tuần hoàn tuần hoàn tuần hoàn tuần hoàn chuỗi thức ăn! Aaa, tuyệt vờiii!!"
"Hự, á, hộc!?"
Vừa liến thoắng tuôn ra những lời nhảm nhí, tốc độ vung những con dao găm buộc trên hai tay của Alphard là không bình thường. Với chiều cao chưa hết tuổi lớn, cơ thể cũng chẳng được rèn luyện bao nhiêu, khả năng vận động phản lại hoàn toàn vẻ bề ngoài đó đang xẻ thịt Ricardo - người đang phải chuyển sang thế phòng thủ.
"Ricardo!!"
Bộ lông như dây thép và lớp cơ bắp dày. Cơ thể Ricardo, so với con người thì chẳng khác nào khoác thêm một lớp giáp, vậy mà trước những đòn tấn công của Alphard lại bị thương tích không chút phản kháng.
Julius mở to mắt, sững sờ nhìn vết thương đang chảy máu của Ricardo.
Những đòn tấn công tốc độ cao của Alphard, từng đòn từng đòn đều nhắm chính xác vào những chỗ lông mỏng và phần khớp xương. Dù là Ricardo đi nữa, nếu bị đánh vào chỗ hiểm thì cũng sẽ bị thương, cũng sẽ chảy máu, cũng sẽ tổn hại đến tính mạng.
"――Hự."
Khoảnh khắc nhận thấy đòn đầu tiên bị trượt, Julius ngắt đòn pháo kích và gọi các tiểu tinh linh quay về. Ra lệnh cho hai tiểu tinh linh――Ia hệ 『Hỏa』 và Aro hệ 『Phong』, tạo ra nhát chém rực lửa bao bọc bởi lửa và gió quanh kiếm. Nhát chém kèm theo ngọn lửa đỏ rực lao tới Alphard từ bên sườn.
"Vâng, cái bài đó bọn ta cũng biết luôn rồi ạ!"
"Cái gì!?"
"Cách ngạc nhiên đó, nhạt nhẽo quá! Chẳng bõ dính răng!"
Tuy nhiên, Alphard lại đỡ đòn này một cách nhẹ tênh bằng một tay chính xác như thể có mắt sau lưng, gạt nó đi và tung cú đá vào phần thân đang hở ra.
Cơ bụng bị gót chân xuyên thấu, Julius rên lên đau đớn và gập người lại như hình chữ V. Ở phía chính diện, đòn phản công của Ricardo bị gạt đi, và mũi chân đá thốc lên đã hất tung hàm dưới của ông.
"Được đấy được đấy, vui lên rồi đấy! Với anh trai đó! Với ông Ricardo đó! Đối đầu với hai người mà bọn ta đánh rất ra trò! Cái nơi mà bọn ta cứ đinh ninh là với cơ thể yếu ớt này thì tuyệt đối không thể làm được, không thể với tới, không thể nhìn thấy, không thể biết được! Aaa! Chuyện vui thế này, ăn gian ăn gian ăn gian quá điii!"
Julius và Ricardo cùng lúc quỳ gối. Như để trêu ngươi hai người họ, Alphard nới lỏng tay truy kích và lộn nhào liên tục trên mặt đường đá.
Dáng vẻ nhảy nhót với khuôn mặt rạng rỡ trên mặt đường đá trông hệt như một đứa trẻ đúng với lứa tuổi.
Nếu không tính đến kỹ năng khó tin và sự tàn bạo ngây thơ đó.
"Biết thừa là nói chuyện hổng có thông rồi. Cơ mà, cái thằng đó tởm lợm thiệt. Cách nói chuyện, giọng điệu, tất cả đều ớn lạnh!"
Mang đầy vết thương không hề nhẹ trên khắp người, Ricardo vừa thở dốc vừa liếm vết thương trên tay mà cằn nhằn. Julius vừa điều chỉnh lại hơi thở vừa đứng dậy, cũng đồng cảm với cơn giận của Ricardo.
"Giống hệt lúc ở Tòa thị chính... không, hành động và lời nói còn khó hiểu hơn cả lúc đó. Có lẽ hắn đang cố làm chúng ta rối trí, nhưng chỉ phản tác dụng thôi."
"Miệng thì nói thế, nhưng trong lòng lại để tâm, đó là ông Ricardo sống tình cảm và anh trai thực ra sống tình cảm nhưng cứ giấu giếm đúng không? Bọn ta biết tỏng rồi nhé!"
"Nhà ngươi..."
Alphard vỗ tay cười khanh khách, Julius phái tiểu tinh linh Qua hệ 『Thủy』 đến chỗ Ricardo để sơ cứu vết thương, còn mình thì bước lên phía trước.
"A! Nè, Julius! Đừng có chơi lẻ nha!"
"Ông cứ ở yên đó một chút cho đến khi máu ngừng chảy đi!"
Chĩa thanh kỵ sĩ kiếm về phía trước, Julius lao vào Alphard. Tuy nhiên, tốc độ lao vào lần này rõ ràng khác hẳn lúc nãy.
Trước cú lao và nhát chém sắc bén, Alphard vừa nhận đòn đầu tiên vừa khẽ nhướng mày.
"Cái này là..."
"Sức mạnh của In, tiểu tinh linh hệ 『Dương』. Và đồng thời."
"Hử?"
Chồng lên tiếng đáp trả là sự bối rối của Alphard.
Đẩy lùi kẻ báng bổ đang cứng đờ cơ mặt trong màn đọ kiếm, đôi chân dài của Julius vung lên, giáng mạnh vào thái dương Alphard. Lần phòng thủ này không kịp nữa. Cánh tay đưa lên chậm trễ rũ xuống, Alphard hoa mắt chóng mặt lăn lông lốc để cố sống cố chết thoát thân.
"U oa á! Cái vừa rồi là, hể?"
"Với tôi là tiểu tinh linh hệ 『Dương』. Với đối thủ chạm kiếm là tiểu tinh linh hệ 『Âm』. Sự phối hợp mang lại việc tăng cường năng lực thể chất cho bên này và suy giảm cho bên kia. Cái này, là lần đầu nhìn thấy đúng không?"
"...U hi hi, quả không hổ danh! Ngài Julius tuyệt vời quá! Những sức hấp dẫn mà bọn ta và chúng tôi không biết, vẫn còn đầy ắp nhỉ!"
"――!?"
Đỏ bừng hai má, Alphard nhìn Julius bằng ánh mắt say đắm.
Khoảnh khắc Julius nhăn mặt trước ánh nhìn nóng bỏng đó, Alphard tháo những con dao găm buộc trên tay và vứt đi. Âm thanh lanh lảnh vang vọng khi chúng va vào mặt đường đá.
Ngay sau đó, gót chân hắn đạp nát mặt đường.
"Có vẻ như kiếm không làm các người ngạc nhiên được, vậy lần này sẽ mê hoặc bằng quyền cước nhé."
"Hự――!"
Thu hẹp khoảng cách trong nháy mắt, Alphard vừa vặn hông vừa tung ra một chưởng. Julius vội vàng dùng cánh tay trái đang trống đỡ lấy, nhưng xung lực đã xuyên qua cả cánh tay và lồng ngực.
Cú đạp đất và vặn hông đã cộng thêm sức phá hoại phi thường vào chưởng lực được tung ra, khiến thân hình mảnh khảnh của Julius bị bóp méo và bắn đi không phải là nói đùa.
Nếu Subaru chứng kiến cảnh tượng đó, chắc chắn cậu ta sẽ nghĩ đến hiện trường một vụ tai nạn xe hơi.
Đó là cảnh tượng bạo lực khi một chiếc xe mất phanh hất tung một người không phòng bị.
"Quyền cước của bọn ta đã đấm chết tám mươi tám gã điển trai... có vang vọng thấu tận xương tủy anh trai không nhỉ?"
Trước Alphard đang nở nụ cười điên loạn, Julius không còn sức để đáp trả.
Xương ngực kêu răng rắc, nội tạng bị chèn ép, anh hộc ra một búng máu và thân hình cao lớn bị thổi bay. Người kịp thời đỡ lấy anh là Ricardo vừa được chữa trị.
"Julius, tiêu rồi đa!!"
Ricardo ôm lấy Julius đang suýt đâm đầu vào tường một cách không phòng bị để bảo vệ anh. Cả thân hình hộ pháp của người thú cũng bị xung lực nuốt chửng, hai người đập nát vật liệu đá và bị tống vào bên trong tòa nhà.
Trong làn khói bụi mù mịt, Ricardo lắc đầu chạy lại chỗ Julius. Ông nghiêng cái đầu đang trào máu của anh sang một bên, để máu hộc hết ra ngoài không làm tắc nghẽn cổ họng.
"Tinh linh! Hổng biết tụi bây có nghe thấy không, nhưng chủ nhân tụi bây nguy to rồi! Ráng lên coi! Kệ xác tao đi!"
Lời kêu gọi quyết tử của Ricardo dường như đã thấu, ánh sáng xanh rót sức mạnh vào cơ thể Julius. Tử khí biến mất khỏi Julius đang ho sù sụ đau đớn, Ricardo vừa an tâm được một chút thì ngay lập tức vác đại đao hốt hoảng lao ra ngoài.
"Mừng anh về! Ăn cơm nhé? Ăn tiệc nhé? Hay là, bữa・tối・cuối・cùng?"
"Cái thằng ranh con, coi thường người khác vừa vừa thôi... Dám giỡn mặt với người lớn thì sẽ ra sao, để tao dạy cho mày biết tay bằng cách đánh đòn cho khóc thét giống mấy đứa nhóc ở nhà tao nha."
"Thôi đi thôi đi, dẹp đi. Bọn ta không có cái sở thích dục vọng với cả mặt chó đâu. Nếu kiếm và nắm đấm vẫn chưa chơi đủ... thì thế này có được không?"
Alphard cười khẩy dang rộng hai tay, ngay lập tức lông lá trên người Ricardo dựng đứng cả lên. Trợn mắt nhìn xem có chuyện gì, Ricardo nghiến răng ken két đầy cay cú.
――Dòng nước từ con kênh sau lưng Alphard cuộn trào dâng lên, nhìn xuống Ricardo tựa như đầu của một con thủy long.
"Kiếm kỹ, võ thuật, giờ lại đến ma pháp sao. Cái thằng này, mày là cái giống gì vậy."
"Bọn ta là những pháp sư vô danh tiểu tốt, những kẻ sống trong bóng tối không thể khiến gia đình tự hào. Đùa đấy!"
Ngay sau khi Alphard thè lưỡi, cái đầu dòng nước trút xuống Ricardo.
Dù chỉ là nước, nhưng với sức mạnh và khối lượng đó thì cũng dễ dàng nghiền nát cơ thể sinh vật sống. Phía sau là Julius, không có lựa chọn né tránh.
"Chơi luôn. Wa, ha――!!"
Cắm phập thanh đại đao xuống đất để cố định cơ thể, Ricardo mở to miệng phóng ra sóng gầm.
Đây là bản gốc của sóng gầm mà hai trong ba chị em phó đoàn trưởng 『Nanh Sắt』 hợp lực tạo ra. Vốn dĩ, Mimi và các em đã bắt chước tuyệt kỹ do Ricardo sáng tạo ra, và Ricardo luôn khẳng định mình mới là ông tổ.
Tuy nhiên, so với việc phân tán họng pháo để giảm tải như của Mimi, thì sóng gầm thực hiện một mình gây gánh nặng rất lớn lên cơ thể.
Cảm nhận cơ thể đang bám chặt vào đại đao kêu răng rắc, Ricardo kích nổ rung động hủy diệt từ cổ họng, đón đánh dòng nước đục ngầu đang đổ xuống.
"Wow, ghê nha."
Tiếng cảm thán còn chưa kịp nghe thấy, sóng gầm của Ricardo đã va chạm với dòng nước lũ.
Sóng xung kích đánh trực diện vào những tia nước, sức nặng hàng tấn bị tán ra thành sương mù và bốc hơi. Vài giây sau, dòng nước lũ bị đẩy lùi rơi xuống quảng trường như mưa, trên mặt đường đá ngập nước, Ricardo dồn trọng lượng vào thanh đại đao và khuỵu xuống.
"Lâu, lâu lắm rồi mới phê thế này... Khóe miệng, rách toạc rồi nè."
Gánh nặng của việc bỏ bê luyện tập và thời gian dài duy trì chiêu thức đã để lại thương tổn cho chính Ricardo sau khi phóng sóng gầm. Ricardo thở dốc bằng vai, nhưng vẫn vắt kiệt nghị lực để đứng dậy.
Alphard vẫn bình an vô sự, đang nhảy múa tại chỗ mà không hề tỏ ra mệt mỏi.
"Ghê quá ghê quá! Lâu lắm rồi mới bị chặn lại đấy. Lâu đến mức trong ký ức của bọn ta và chúng tôi gần như không còn nhớ nữa. Được đấy, được lắm, được nha, được chớ, được nhỉ, được mà, được quá đi chứ, được quá đi chứ lị!"
"――Mấy lời sáo rỗng đến đó là đủ rồi."
"Ái chà, anh trai quay lại rồi. Sợ ghê, yêu ghê, ghen tị ghê."
Trước mặt Alphard đang lắc đầu, Julius đã đứng sóng đôi bên cạnh Ricardo.
Gương mặt tái nhợt, bộ lễ phục kỵ sĩ nhuốm đầy máu. Hơi thở run rẩy yếu ớt, hoàn toàn không thể gọi là đang ở trạng thái tốt nhất. Không thể nói là tốt, nhưng dù vậy...
"Làm phiền ông rồi, Ricardo."
"Phiền cái nỗi gì. Tí nữa tui phải báo cáo rõ ràng với Tiểu thư là tui đã cố gắng cỡ nào để kiếm thêm tiền thưởng, không là lỗ vốn à nha."
"Về khoản đó, tôi cũng sẽ xin nói giúp một lời."
Siết chặt thanh kiếm kỵ sĩ, Julius vỗ vai Ricardo rồi trừng mắt nhìn Alphard. Trước ánh nhìn đó, kẻ báng bổ mỉm cười, đôi má ửng hồng, đôi môi méo xệch đầy vẻ ghê tởm.
Biểu cảm, lời nói, hành động, thậm chí cả cách chiến đấu, tất cả đều toát lên vẻ kỳ quái, chắp vá đầy lệch lạc.
Hoặc có lẽ, đó chính là thứ liên quan đến quyền năng của 『Phàm Ăn』.
"Kiếm thuật, võ thuật, thậm chí cả ma pháp, ngươi đã tu luyện đến mức đó, tại sao lại sa ngã vào cái ác? Với sức mạnh ấy, ngươi lẽ ra đã có thể tìm thấy con đường khác ở một nơi nào đó."
"Nơi nào đó hử? Ví dụ như, theo ý Anh hai thì những nơi nào được đưa vào danh sách ứng cử đây?"
Cách gọi "Anh hai" cũng đi kèm với cảm giác ghê tởm khôn tả.
Mỗi lần Alphard thốt ra từ đó bằng ánh mắt soi mói, bằng giọng điệu nịnh nọt, bằng thái độ nhớp nhúa, giá trị của từ ngữ ấy trong lòng Julius lại bị vấy bẩn.
Đó cũng là một cảm giác kỳ lạ, nếu phải gọi tên.
——Rõ ràng bản thân mình đâu có người thân nào gọi mình như thế.
"Ví dụ như kỵ sĩ. Ví dụ như lính đánh thuê. Ví dụ như trở thành anh hùng. Sức mạnh không có niềm tin sẽ dễ dàng nhuốm màu cái ác, năng lực mạnh mẽ sẽ biến tướng thành bạo lực. Vì thế..."
"Em biết anh sẽ nói thế mà! Em biết anh sẽ nói thế mà, Anh hai! Nếu là Anh hai mà bọn em biết, nếu là Anh hai mà bọn em tin tưởng, thì chắc chắn sẽ nói như vậy. Em đã nghĩ y hệt thế đấy!"
Đột ngột cắt ngang cuộc đối thoại, Alphard bật nhảy lao về phía Julius.
Dựng thẳng thanh kiếm, anh đánh bật cú đá đang lao tới. Dưới đế giày hắn như có gắn tấm sắt, lưỡi kiếm chạm vào cảm giác cứng ngắc, đòn chém không thể xuyên qua.
Như đang nhảy múa xoay tròn tại chỗ, Alphard xoay thân hình thấp bé một cách sắc bén, liên tục tung ra những cú đá, trong nháy mắt đã dồn ép chỗ đứng của Julius.
Trước đợt tấn công dữ dội, ngay cả Ricardo cũng mất đi thời cơ để chen vào.
"Anh có nhớ không, chuyện hồi nhỏ ấy! Khi hai đứa mình hay đau ốm bị cảm, rồi nằng nặc đòi Anh hai hái trái Ringa trên cây trong vườn ấy!"
"Ăn nói hàm hồ...! Ta làm sao mà nhớ được. Đừng có áp đặt những ảo tưởng ích kỷ đó lên người khác!"
"Hồi đó bọn em và Anh hai đều còn nhỏ, ban đầu Anh hai bảo không được đâu, bảo bỏ cuộc đi! Nhớ không? Có nhớ không hả? Nhưng bọn em ấy mà, Anh hai càng từ chối thì bọn em lại càng muốn ăn trái Ringa đó hơn! Nếu làm được việc mà Anh hai bảo là không thể, thì bọn em sẽ giỏi hơn! Sẽ tự tin hơn! Bọn em đã nghĩ thế đấy!"
"Ngươi đang... ngươi đang nói cái gì vậy!? Chuyện đó, ta không biết... Ta không biết!"
Mũi chân, gót chân, đá xoay, đá thẳng, đá quét, đá bán nguyệt, lộn vòng, đá hậu; Julius vừa đỡ đòn vừa nghe tiếng thanh kiếm rên rỉ.
Cánh tay tê dại, nội tạng bị thương đau nhói, trong miệng cảm thấy vị máu. Không, vị máu này khác với thổ huyết. Là anh đang cắn môi. Bản thân anh, tại sao, lúc này...
Vẫn không thể nào gạt bỏ những lời nói điên cuồng của Alphard ra khỏi tai.
"Chính vì chuyện xảy ra sau đó, nên bọn em mới...! Bọn tao mới...! Anh hai mới...!"
"——Ư!"
"Đã luôn luôn nghĩ thế đấy! Đã luôn luôn cảm thấy thế đấy! Rằng mình khác biệt! Rằng mình là gánh nặng! Giờ thì sao! Giờ thì thế nào! Sướng thật đấy! Ra là cảm giác này sao! A, sướng thật đấy chứ! Cuối cùng cũng hiểu rồi!"
"Ta hoàn toàn không hiểu gì về ngươi cả!!"
Bị áp đặt đủ điều xằng bậy, Julius mới là người bùng nổ.
Dồn sức vào thanh kiếm đẩy bật lại, nhân lúc tư thế của Alphard bị phá vỡ, anh tung đòn tấn công. Chém xuống, đâm tới, đá vào, đập mạnh, cuốn lấy, quét ngang.
Những nhát chém nhuốm đầy nộ khí và sát ý xé gió, mái tóc dài của Alphard không kịp né tránh bị cắt đứt vài lọn rơi xuống đất. Hơn nữa, thứ cần chú ý không chỉ là kiếm kích.
"Ia! Kua! Aro! Iku! Mea! In!"
Thứ được dệt nên như lời niệm chú ma pháp chính là tên của những Chuẩn Tinh linh đã lập giao ước với Kỵ sĩ Tinh linh.
Sáu Chuẩn Tinh linh được gọi tên tỏa sáng rực rỡ, biến sự khẳng định tồn tại của mình thành sức mạnh, trút sự diệt vong xuống kẻ thù của kỵ sĩ.
——Từ sáu hướng, sáu luồng ánh sáng bao vây Alphard không còn đường thoát.
"Đây là kết thúc——!"
Tin chắc vào chiến thắng, Julius tung cú đâm về phía Alphard lúc này không thể né tránh.
Mũi kiếm lao thẳng vào chính giữa ngực Alphard, và...
"Tuyệt Chưởng."
Đôi bàn tay đen đúa chắp lại trước ngực, kẹp chặt lấy lưỡi kiếm và bóp nát nó thành từng mảnh vụn.
Mảnh vỡ văng tung tóe, cú đâm tất sát mất đi hiệu lực.
Tuy nhiên, ma pháp từ sáu hướng điểm mù vẫn đang lao tới——,
"Phùng Ma Thuật Sư."
Ma lực trào ra bùng lên sau lưng Alphard, bắn hạ toàn bộ sáu loại ma lực đang ập đến.
Ma pháp cùng màu va chạm trực diện với ma pháp cùng màu, tất cả đều bị triệt tiêu hoàn toàn.
Và rồi cuối cùng, đôi mắt của Julius mở to khi mọi phương thức tấn công đều bị phong tỏa.
"Song Kiếm Xà."
Thứ mà mũi chân Alphard đá vút lên, chính là con dao găm hắn tưởng như đã vứt bỏ.
Giả vờ lùi lại khi đỡ đòn của Julius, hắn đã dụ anh vào đúng vị trí của con dao. Hai tay bắt lấy lưỡi dao đang xoay, cơ thể Alphard xoay tròn.
Cơn bão trảm kích nổi lên, Julius vội vàng giương thanh kiếm đã vỡ nát lên đỡ.
"————"
"Anh hai đã hái trái Ringa cho bọn em. Chính vì thế, bọn em mới căm ghét Anh hai đấy."
Xoẹt một tiếng, cánh tay bị cắt đứt từ khuỷu tay bay lên không trung, rơi xuống mặt đường đá khô khốc.
0 Bình luận