Tập 2: Sa Ngã

Chương 140 Bất An

Chương 140 Bất An

“Hai bộ này cậu thấy thế nào?”

Cô gái với mái tóc nấm, vóc dáng có chút nhỏ nhắn đẩy hai bộ váy cưới với vẻ ngoài khá tinh xảo lại gần, “Dáng cậu đẹp thế này, mặc gì chẳng xinh, cứ kén chọn mãi, cũng chỉ vì anh người yêu kia thôi sao? Chuyện quan trọng như chọn váy cưới mà anh ta còn chẳng thèm lộ mặt... có đáng không chứ?”

“Anh ấy đang bận xem kế hoạch tổ chức hôn lễ rồi, không trách anh ấy được, lần trước anh ấy cũng đưa mình đi chọn rồi, chỉ là chưa chọn được bộ nào ưng ý thôi.”

Hạ Thiên Ca áp chiếc váy vào trước ngực, ướm thử trước gương, cô cười hì hì, không kìm được mà tưởng tượng ra vẻ mặt của Tô Ngữ khi thấy mình khoác lên tà váy cưới, “Tiểu Thất, cậu nhìn bộ này xem, mình vào trong thay thử nhé?”

Tiểu Thất đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, thân hình yểu điệu có lồi có lõm của cô gái trước mặt vốn dĩ đã làm tôn lên vẻ đẹp của y phục, huống chi đây còn là váy cưới, nghĩ ngợi hồi lâu cô cũng chỉ có thể góp ý về kiểu dáng.

“Kiểu dáng trông hơi cũ một chút, hay là bảo cửa hàng lấy mấy mẫu mới về đi.”

“Vậy để xem thêm chút nữa vậy.”

Hạ Thiên Ca tìm một chỗ ngồi xuống, cô khẽ chạm vào gót chân, một cảm giác nóng rát truyền đến, đôi giày cao gót này là đồ mới mua để phục vụ cho việc thử váy cưới, đứng quá lâu nên hơi đau chân, gót chân đã bị cọ ra hai vệt máu không sâu lắm.

Một lúc sau, Tiểu Thất từ quầy thu ngân quay lại, ngồi xuống bên cạnh Hạ Thiên Ca, nhấp một ngụm trà sữa trong tay, nhìn dáng vẻ vẫn luôn ngoan ngoãn nhu mì... khóe môi luôn treo nụ cười của Hạ Thiên Ca, cô thở dài cảm thán.

“Cậu nói xem, rõ ràng chúng ta bằng tuổi nhau, lúc mới đến văn phòng luật sư, cậu đã thành luật sư tập sự, mình vẫn chỉ là một trợ lý nhỏ, giờ cậu sắp kết hôn rồi mà mình ngay cả bạn trai còn chưa tìm thấy, sao chuyện gì cậu cũng nhanh hơn mình một bước thế nhỉ.”

“Cứ từ từ thôi, sau này cậu chắc chắn sẽ tìm được người mình thích.” Hạ Thiên Ca mỉm cười, dịu dàng nắm lấy tay Tiểu Thất an ủi.

“Mình thích người ta thì có ích gì, tình yêu ấy mà, phải từ hai phía, người ta không bằng lòng thì mình cũng chẳng thể... ép uổng người ta về phía mình được.”

Tiểu Thất có chút oán hận mà nốc thêm vài ngụm trà sữa, lộ rõ vẻ phẫn uất với cuộc đời, “Thôi bỏ đi, không có được bổn cô nương là tổn thất của đám người đó, sau này sẽ có ngày bọn họ phải hối hận cho xem.”

“Cậu uống chậm thôi, nhiều thạch lắm, cẩn thận kẻo nghẹn.”

Hạ Thiên Ca vỗ vỗ lưng Tiểu Thất, đôi mắt dưới lớp tóc mái bỗng trở nên sâu thẳm và u ám, đầu ngón tay cô khẽ vân vê lớp vải bị kéo căng nơi góc áo, nụ cười vẫn luôn ôn hòa.

“Đúng rồi, đám cưới hai người có thiếu phù dâu không, mình vừa mới xem thấy mấy bộ lễ phục đẹp lắm, độc thân lâu thế này rồi, mình còn chưa được làm phù dâu cho ai bao giờ đâu đấy?”

“Chúng mình không tổ chức tiệc rượu, cũng không mời ai khác, đám cưới chỉ có hai chúng mình thôi.”

“Hả? Hai người thế này chẳng phải là quá đơn sơ sao... Vậy rốt cuộc cái này tính là gì? Chẳng lẽ chỉ coi như làm cho có thủ tục rồi đi đăng ký kết hôn thôi à?” Tiểu Thất trợn tròn mắt, đầy vẻ không thể tin nổi nhìn Hạ Thiên Ca, cô bỗng nhiên xắn tay áo lên, vẻ mặt nghiêm túc nói, “Có phải anh ta tẩy não cậu rồi không, nói với cậu mấy lời nhảm nhí kiểu như tiền bạc không quan trọng? Nhưng mà... anh ta có thực lòng thích cậu không đấy?”

“Chuyện này thì cậu cứ yên tâm tuyệt đối đi, mình và anh ấy...”

Hạ Thiên Ca nhếch đôi môi anh đào đỏ mọng, đuôi mắt mang theo ý cười, ngữ điệu chắc nịch, “...sẽ mãi mãi ở bên nhau.”

“Chậc chậc chậc... đúng là nồng nặc mùi vị của tình yêu.”

Tiểu Thất làm bộ làm tịch bịt mũi, nhìn thấy vẻ cởi mở hiếm hoi của cô gái trước mắt, không còn nỗi buồn luôn tích tụ nơi chân mày, tiếp xúc lâu ngày cô lờ mờ hiểu ra rằng, dù ai cũng có thể dễ dàng tiếp cận Hạ Thiên Ca, nhưng giữa họ luôn tồn tại một bức tường ngăn cách, chưa từng ai thực sự nhìn thấu được con người thật của cô.

“Váy cưới đến rồi đây...”

“Mình đi thay thử xem sao.”

Hạ Thiên Ca đứng dậy từ chiếc sofa mềm mại, nhưng lớp da cứng của đôi giày lại cọ vào vết thương ở gót chân, cô lảo đảo lùi lại vài bước, bám chặt vào sofa suýt chút nữa thì ngã nhào.

“Không sao chứ? Cẩn thận một chút.” Tiểu Thất lập tức đứng dậy đỡ lấy cô, lo lắng hỏi han.

“Không sao đâu, mình đi thử váy đây.”

Hạ Thiên Ca lắc đầu ra hiệu mình vẫn ổn, cố nén cơn đau âm ỉ ở chân, cô vẫn đi theo nhân viên vào phòng thay đồ, muốn nhanh chóng thay xong bộ váy cưới này.

Chẳng có cô gái nào lại không để tâm đến đám cưới của mình, cô tất nhiên cũng rung động trước những kế hoạch hôn lễ được chuẩn bị kỹ lưỡng, lộng lẫy xa hoa, nhưng những thứ tốt đẹp thì luôn phải chờ đợi, mà cô thì đã không thể đợi thêm được nữa rồi. Đã quá lâu rồi, khát khao trong lòng cô chưa bao giờ ngừng lặng, mỗi một phút một giây trôi qua đều là sự giày vò.

Cô tính toán từng bước, dụ anh vào tròng, giờ đây cùng nhau chìm đắm trong bể tình, cô sớm đã chẳng màng đến việc đó có phải là giả tạo hay không, dù là một tình yêu méo mó được thúc ép sinh ra thì đã sao chứ, anh yêu cô là đủ rồi.

Cô chỉ thấy tiếc cho bản thân, sự bệnh hoạn của cô chỉ xứng đáng để sống trong bóng tối, anh không thể nhìn thấy con người thật của cô, bởi vì nền tảng của tất cả đều là dối trá. Đây là bí mật, một khi bị vạch trần, con mồi sẽ vì sợ hãi mà bỏ chạy mất thôi.

“Thưa tiểu thư, bộ này cô có hài lòng không ạ? Đây là mẫu mới nhất của năm nay bên em đấy ạ...”

Tiếng của nhân viên đánh thức cô khỏi dòng suy nghĩ, Hạ Thiên Ca có chút vội vàng gật đầu, qua gương cô thoáng thấy hình ảnh của chính mình, một tà váy trắng tinh khôi quét đất, chiếc cổ thon dài trắng ngần, vóc dáng cao ráo yểu điệu, cao quý diễm lệ đến mức không thể rời mắt.

“Ừm, rất tốt, lấy bộ này đi...”

Hạ Thiên Ca vội vã thay quần áo ra, dường như bị chính những suy nghĩ của mình làm cho bừng tỉnh, không hiểu sao lúc này cô muốn lập tức được nhìn thấy Tô Ngữ, hận không thể lúc nào cũng canh giữ bên cạnh anh. Kể từ giây phút anh thốt ra lời nói dối đầu tiên, cả hai đã không còn đường lui nữa rồi.

“Suýt...”

Gót chân nhỏ nhắn xỏ vào đôi giày cao gót, phần đế chưa được đi mềm ra cứng như một con dao, cứa vào vết thương mỏng manh, một lớp da mỏng bị bong ra, máu thấm vào lớp da màu nude của đôi giày.

Hạ Thiên Ca nén đau, cô đẩy mạnh cửa phòng thay đồ, rảo bước thật nhanh ra ngoài, vết thương nhanh chóng trở nên nghiêm trọng hơn. Cô cúi đầu bấm điện thoại, đối phương luôn nằm ở vị trí liên lạc đầu tiên của cô, cô gọi đi, bước chân vẫn không hề dừng lại.

Thế nhưng bên tai chợt vang lên tiếng chuông quen thuộc, cô vĩnh viễn không thể quên được giai điệu này, theo bản năng quay đầu lại, cả người đờ đẫn đứng chôn chân tại chỗ, nhưng trái tim đang bất an bỗng chốc được đặt vào đúng chỗ.

Chàng trai tóc đen với trang phục giản dị, vóc dáng thẳng tắp đứng ngay phía sau cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên nở nụ cười, anh chậm rãi nói.

“Anh nghĩ lại rồi, dù sao cũng là ngày em chọn váy cưới chính thức, anh vẫn nên đến xem thì hơn.”

Những lời Hạ Thiên Ca định nói nghẹn lại nơi cổ họng, cô bỗng nhiên chẳng muốn nói gì nữa, mặc kệ gót chân đang đau nhức, cô bước trên đôi giày cao gót nhào tới, ôm chặt lấy cổ anh, tựa đầu vào bờ vai tuy chẳng quá rộng mở nhưng lại đủ để khiến cô yên tâm.

“Thiên Ca... em...”

Tô Ngữ cũng sững sờ theo, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng khóc thút thít bên tai, anh mới lập tức lúng túng ôm lấy vòng eo thon nhỏ của cô gái, thử mở lời xin lỗi, “Có phải em giận vì anh không đến cùng em chọn váy cưới không?”

Cô vẫn khóc rất dữ dội, tuyến lệ như mất đi chức năng sinh lý, cô mong manh và bất lực như một đứa trẻ sơ sinh.

Hạ Thiên Ca cảm thấy mình thực sự điên rồi, tại sao cô lại nhìn thấy một bản thân vô dụng như vậy một lần nữa? Lúc cô chưa có được anh, cô đã tàn nhẫn và quyết tuyệt như một con sói cô độc điên cuồng, nhưng tại sao... rõ ràng cô đã có được tất cả, mà bây giờ lại càng thêm nhút nhát và khiếp sợ.

Sự tốt đẹp khi có được hạnh phúc khiến cô không thể khống chế được cảm giác lo sợ được mất, ép buộc cô khao khát nhiều hơi ấm hơn nữa, nỗi bất an trong lòng giống như một hố sâu không đáy, mãi mãi không biết thế nào là đủ.

Thế nào cũng được.

Cô tuyệt đối không buông tay!

Đôi mắt phía sau lưng chàng trai đen kịt như màn sương đen đang ép xuống từ phía chân trời, dưới ánh đèn tỏa ra những tia sáng lạnh lẽo và hung tợn.

“Không có gì đâu, em chỉ là... nhớ anh thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!