Tập 2: Sa Ngã

Chương 7: Bại Lộ

Chương 7: Bại Lộ

Trên đường về, Tô Hi gần như lúc nào cũng mải mê nghịch mái tóc của mình. Nhìn bóng mình trong gương, cô vẫn chẳng thể vực dậy nổi chút tự tin nào. Đẹp hay xấu vốn dĩ chưa bao giờ là thứ mà bản thân có thể tự đưa ra định nghĩa, thế nên cô mới thấp thỏm lo âu mà mong chờ xem chàng trai sẽ đưa ra đánh giá thế nào về sự thay đổi của mình.

Tô Hi đứng trước cửa, chỉnh lại vạt áo, nhìn vào điện thoại để xác nhận lại lớp trang điểm rồi mới lấy chìa khóa vặn mở ổ khóa.

Cô đẩy chiếc xe lăn mà chủ cửa hàng tạp hóa dưới lầu đã giúp cô lắp ráp vào trong huyền quan. Chẳng kịp thay giày, việc đầu tiên cô làm là cẩn thận quét mắt nhìn quanh căn phòng một lượt. Gần như không có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, mọi thứ vẫn giữ nguyên cách bày trí như lúc cô rời đi. Cô không kìm được mà mỉm cười, niềm vui ngọt ngào như những đóa hoa đua nhau nở rộ trong lòng.

Cảm giác hạnh phúc này không liên quan gì đến dục vọng, mà chỉ đơn thuần là... kết quả của việc tình ý được đối phương hồi đáp.

Tô Hi dùng chìa khóa khóa cửa lại. Cái núm xoay để vặn khóa cửa từ bên trong đã sớm bị cô phá hỏng, cánh cửa này ngoài chìa khóa ra thì chỉ có thể dùng sức mạnh thô bạo mới mong mở được. Đáng tiếc là... chàng trai trong phòng ngay cả việc muốn ngồi dậy từ trên giường cũng là một chuyện cần phải nỗ lực rất lâu.

Trong xe lăn đặt những thứ cô vừa mua sắm được trong chuyến đi này, gần như tất cả đều là đồ dùng cho chàng trai. Nào là quần áo để anh thay đổi, nguyên liệu nấu ăn để cải thiện bữa ăn cho anh trong vài ngày tới, và còn...

Lúc cầm hộp đồ đó lên, lòng bàn tay Tô Hi không kìm được mà run rẩy. Cô cảm thấy mặt mình nóng bừng lên vì thẹn thùng, chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng khi món đồ này được đem ra sử dụng trong vài ngày tới, sắc hồng đã tràn lên mặt như nước thủy triều.

Tô Hi ơi là Tô Hi... sao trong đầu mày toàn là những thứ dơ bẩn thế này chứ, Chấp Ngôn mà biết được chắc chắn lại mắng mày không biết xấu hổ cho xem. Cô thầm mắng bản thân vài câu trong lòng, rồi cẩn thận giấu món đồ đó đi.

Làm xong những việc này, cô ngẩng đầu nhìn lên chiếc tủ gỗ treo trên kệ giày. Cánh tủ gỗ khép hờ, trong bóng tối sau cánh tủ, một điểm đỏ sẫm đang lặng lẽ tỏa sáng. Cô nhìn vài giây rồi từ bỏ ý định lấy xuống kiểm tra kỹ lưỡng.

Tô Hi để chân trần giẫm lên sàn nhà lạnh lẽo, bước đi không một tiếng động. Cô không có ý định lén lút xem chàng trai sẽ làm gì sau lưng mình, mà là muốn dành cho anh một sự bất ngờ. Cô chạm vào phần đuôi tóc hơi xoăn nhẹ màu ái lam kim đang rủ trên vai, độ cong nơi khóe miệng gần như không thể kìm nén được nữa.

Cánh cửa khép hờ, cô khẽ ló đầu vào trong. Nhờ ánh sáng từ chiếc đèn ngủ trước giường, cô thấy chàng trai đang yên tĩnh tựa vào đầu giường, trên đùi đặt cuốn tiểu thuyết mà cô đã để lại cho anh giải khuây trước khi đi. Chàng trai có vẻ xem rất chăm chú, một trang giấy phải xem rất lâu. Ngay lúc cô đang băn khoăn liệu có phải anh đã ngủ quên rồi hay không, thì anh lại dùng những ngón tay trắng muốt thon dài như đốt trúc lật sang trang mới.

Ánh đèn trắng bạc hắt lên góc mặt nghiêng tuấn tú nhu hòa của chàng trai, hàng mi rậm đều tăm tắp khẽ run rẩy. Dáng vẻ thanh tao thoát tục như nhành lan dưới đài ấy chính là chàng thiếu niên hào hoa bước ra từ trong giấc mơ của cô.

“Chấp Ngôn, em về rồi đây.”

Tô Ngữ đột nhiên nghe thấy giọng nói của cô gái vang lên bên tai, ngón tay đang đè trên trang giấy run lên một cách khó nhận ra. Anh ngẩng đầu, ánh mắt nhàn nhạt rơi trên khuôn mặt đang lộ vẻ thẹn thùng của cô gái. Những ngón tay trắng nõn của cô đang quấn lấy lọn tóc dài xoăn nhẹ màu ái lam kim, càng tôn thêm vẻ rạng rỡ động lòng người.

Anh nhìn một hồi, đè nén sự kinh ngạc thoáng qua trong lòng, ánh mắt hơi động, khóe môi khẽ nhếch lên: “ hèn gì đi lâu thế, đẹp lắm... rất hợp với em.”

“Thật sao anh?” Tô Hi tức khắc trút được gánh nặng, đôi mắt ngập tràn niềm vui sướng tiến lại gần mép giường, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh chàng trai. Đối phương không còn bài xích việc cô tiếp xúc ở khoảng cách gần như trước kia nữa, cô kìm nén tâm trạng kích động, cố gắng tạo ấn tượng tốt nhất trước mặt anh: “Chấp Ngôn thích là tốt rồi, chuyện gì anh thích em đều sẽ làm.”

“Đừng nói những lời như vậy, trên thế gian này không có ai sống là vì người khác cả.”

“Là vậy sao anh?”

Tô Hi vẫn như mọi khi, không phản bác lại lời giáo huấn của Tô Ngữ. Cô ngoan ngoãn phụ họa, chỉ có sắc đồng tử sâu thẳm là vẫn u tối như cũ: “Chắc là do em ngốc quá... nhất thời chưa thể nghĩ thông suốt được những đạo lý lớn lao như vậy, nhưng em cảm thấy Chấp Ngôn nói rất đúng.”

“Em chuẩn bị xe lăn cho Chấp Ngôn rồi, đi vệ sinh hay ra phòng ăn đều rất thuận tiện. Giờ em đẩy anh ra phòng khách xem tivi nhé, gần đây vừa có mấy bộ phim mới lên sóng, em mở cho anh xem. Em định thay bộ chăn đệm này một chút, lúc sáng...”

Nói đến đây, mặt Tô Hi bỗng đỏ bừng. Cô chợt nhớ đến những mảnh vải trắng hiện vẫn đang vứt trong phòng tắm chưa kịp giặt, có chút ngượng ngùng ấp úng nói: “Lỡ tay làm ướt chăn đệm rồi, cũng nên thay đi thôi, nếu không... sẽ có mùi đấy.”

“Ngay... ngay bây giờ sao?” Giọng điệu Tô Ngữ đột nhiên lộ ra chút hoảng hốt. Anh không ngờ hành động của cô gái lại nhanh chóng đến vậy.

“Có chuyện gì sao anh?”

Tô Hi vén những sợi tóc nhạt màu trước trán ra, đôi mắt tròn xoe như mắt mèo chằm chằm nhìn chàng trai vài giây như đang quan sát con mồi. Trực giác của cô dường như thực sự nhạy bén như mèo hoang, đã nghe ra được vài phần không đúng lắm.

“Không... không có gì, chỉ là anh xem sách lâu quá nên hơi buồn ngủ thôi.”

“Ồ~ hóa ra là vậy.”

Tô Hi gật đầu, thu lại ánh mắt sắc lẹm. Cô vẫn đẩy chiếc xe lăn đang đỗ ở phòng khách vào trong, rất dịu dàng giúp chàng trai chỉnh đốn lại quần áo: “Vậy thì sang phòng khác ngủ nhé, em thực sự phải dọn dẹp vệ sinh một chút rồi, để xem xem trong nhà...”

Cô cố ý áp sát tai chàng trai khẽ khàng thì thầm, hơi nóng rực rỡ lướt qua chiếc cổ trắng ngần thon dài. Những giọt mồ hôi lấm tấm trong cái tiết trời vừa mới bắt đầu mùa xuân này trông đặc biệt chướng mắt.

“Có món đồ dơ bẩn nào không nhé?”

Tô Hi tốn chút sức lực đỡ Tô Ngữ vốn tay chân không còn chút lực nào từ trên giường sang xe lăn. Cô đẩy chàng trai ra phòng khách, dùng xích sắt khóa bánh xe lại, xoa xoa mái tóc đen mượt mà của anh, mỉm cười nói: “Ngoan nhé... nhanh thôi mà.”

“Được, anh biết rồi.”

Tô Ngữ mỉm cười gật đầu. Anh nhìn cô gái một lần nữa bước vào phòng, lòng bàn tay nắm trên tay vịn ướt đẫm mồ hôi đã lạnh ngắt.

Cô gái vào trong không lâu lắm. Sự lo âu trong lòng Tô Ngữ vơi đi không ít khi thấy cô gái bước ra và nở nụ cười với mình. Anh lấy chút sức lực ấn lòng bàn tay vào lớp vải để thấm khô những vệt mồ hôi lạnh lẽo.

“Xong rồi sao em?”

“Vâng, đợi hôm nào trời nắng em sẽ mang ra phơi, nhưng mà...” Nụ cười trên mặt Tô Hi vẫn rạng rỡ như cũ, chỉ có đôi mắt sâu thẳm u tối là khiến người ta thấy không thoải mái cho lắm: “Biết đâu cũng chẳng dùng tới nữa.”

Tô Hi nói xong liền để mặc một Tô Ngữ lại đang dấy lên sự bất an ở phòng khách. Khi cô trở ra, trên tay bưng một ly nước ấm, trong lòng bàn tay là vài viên thuốc nhộng. Cô mỉm cười nhìn chàng trai: “Uống thuốc thôi anh.”

“Không phải... ban ngày vừa mới uống rồi sao em?” Tô Ngữ ngập ngừng vài giây, cảm thấy một cô gái tâm tư tỉ mỉ như cô không thể phạm phải sai lầm sơ đẳng như vậy, bèn cẩn thận nhắc nhở.

“Uống rồi sao anh? Chắc là em nhớ nhầm rồi, vậy chúng mình xem tivi nhé?”

Tô Ngữ nuốt xuống dòng nước bọt ứ đọng trong miệng, yết hầu chuyển động, trầm giọng nói: “Anh buồn ngủ rồi... để tối đi.”

Tô Hi không màng tới sự từ chối của chàng trai. Cô kéo anh ngồi xuống trước tivi, dùng điều khiển mở tivi lên, mở ra một đoạn video quay sẵn.

Suốt quá trình đó cô luôn giữ nụ cười trên môi, khiến người ta thấy rợn người. Bàn tay ấm lạnh đan xen những ngón tay với chàng trai, nắm chặt lấy nhau.

Màn hình tivi lớn nhanh chóng hiện ra hình ảnh. Cách quay nhìn rất vụng về, ống kính được đặt rất cao, nhưng hình ảnh trong đó lại khiến Tô Ngữ cảm thấy quen thuộc đến lạ lùng. Hình ảnh bao phủ khoảng cách từ huyền quan đến ghế sofa trong phòng khách. Trong ống kính tĩnh lặng một hồi, rất nhanh nhân vật chính của đoạn video này đã xuất hiện từ cửa phòng ngủ.

Anh bò rất vất vả, gần như dùng cả chân lẫn tay, mượn sức ma sát giữa cơ thể và sàn nhà để chậm rãi tiến về phía trước. Mặc dù chàng trai sở hữu một khuôn mặt tuấn tú thanh tú, nhưng động tác của anh trong video vẫn trông vô cùng khó coi, hệt như một chú sâu nhỏ yếu ớt đáng thương, từng chút một rút ngắn khoảng cách với huyền quan. Trong đôi mắt trong trẻo dịu dàng kia lộ ra khát khao cầu sinh mãnh liệt.

Động tác của chàng trai rất gian nan, nhưng đó vẫn không phải là sự hoạt bát nên có sau khi uống thuốc. Anh phải mất rất lâu mới bò tới được bên cửa, nghiến răng nhấc cánh tay vô lực lên, đặt lên tay nắm cửa, mượn sức nặng cơ thể kéo mạnh xuống. Đốm lửa hy vọng nhen nhóm nơi đáy mắt anh bị dập tắt hoàn toàn trước thực tại rằng tay nắm cửa vẫn bất động như bàn thạch.

Anh lại thử thêm mấy lần nữa, nhưng đều kết thúc bằng sự thất bại. Video đến đó là kết thúc.

Tô Hi bưng ly nước trên bàn đã dần nguội lạnh lên, mỉm cười nhìn Tô Ngữ, ánh mắt vẫn chứa đựng sự dịu dàng nồng đậm, nhưng lại hệt như một nhát dao đâm thẳng vào tim Tô Ngữ. Anh nén đau... trăm miệng cũng khó lòng bào chữa.

Tô Hi nghiêng đầu nhìn anh chăm chú, giọng điệu không chút biến chuyển.

“Chấp Ngôn, giờ thì có thể ngoan ngoãn uống thuốc chưa anh?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!