Bóng tối đặc quánh và nồng đậm như thủy triều dâng cao, nhấn chìm mọi ngóc ngách trong phòng khách chật hẹp, tràn qua cả chiếc cổ trắng nhợt thon dài của anh. Hơi thở trở nên khó khăn, tựa như bị một dải lụa đen che mắt, anh chỉ có thể nghe thấy nhịp thở dồn dập căng thẳng của chính mình và tiếng tim đập loạn xạ trong lồng ngực.
Anh ngước mắt nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng hào đang khẽ động của cô gái, cô nhẹ nhàng mím môi, trông như đang yếu thế nhưng lại giống như một lời khiêu khích trần trụi. Một ngọn lửa bỗng chốc bùng cháy trên người anh, men theo dây thần kinh bò vào sâu thẳm, ngọn lửa hung hừng như một con quái vật dữ tợn gào thét bên tai, lý trí trong phút chốc sụp đổ hoàn toàn.
Tô Ngữ bỗng nhiên bạo động, dùng cánh tay chống bên hông cô, động tác cơ bắp cuộn lên mang theo sức ép nặng nề, đè chặt lấy cơ thể mềm mại không chút phản kháng dưới thân. Tay anh đặt lên vùng bụng cô, lòng bàn tay ấn lên lớp da thịt mềm mại, đầu ngón tay khẽ khảm vào da thịt thơm tho ấm áp, hơi ấm quẩn quanh trong lòng bàn tay. Anh khẽ hít hà, ngọn lửa dục vọng như gặp được chất trợ cháy hoàn mỹ nhất, bùng lên ngày càng mãnh liệt.
Xung quanh vang lên những âm thanh đứt quãng từ bộ phim, nhưng cuộn băng như bị mài mòn, âm thanh bên tai dần trở nên mơ hồ. Đạo đức trong bóng tối bị kéo xuống con số không, dục vọng bắt đầu rục rịch trỗi dậy.
Cô ở dưới thân đang vùng vẫy, bàn tay túm lấy cổ áo anh, cổ tay thanh mảnh vặn vẹo cố sức đẩy anh ra ngoài. Thế nhưng sức lực ấy yếu ớt như một cơn gió nhẹ, vừa mới phớt qua khuôn ngực phập phồng dữ dội của anh đã lặng lẽ tan biến. Sự vùng vẫy ấy ngược lại khiến chiếc váy ngủ rộng rãi bị vén lên một góc, lớp thịt mềm trắng nõn ở đùi trong dán chặt lấy anh, mơn trớn và dày vò chút lý trí còn sót lại. Sự kháng cự ấy cuối cùng cũng tan biến không dấu vết.
Anh gần như chẳng tốn mấy sức lực đã trấn áp được mọi hành động của cô. Bản tính hoang dã được nuôi dưỡng từ những ngày tháng lăn lộn ở công trường đang trỗi dậy, hơi thở anh phả ra nóng rực đến đáng sợ, sâu trong đôi mắt vốn trong trẻo giờ đây cuộn trào lớp bùn cát trầm tích, hoàn toàn chìm vào sự vẩn đục.
Chiếc váy lụa trên người cô gái nhẹ tựa hư không, chẳng thể thấy chút dấu vết nào của nội y bên trong. Sau khi tắm xong hơi nước vẫn chưa tan hết, cô hoàn toàn để trần bên dưới lớp lụa mỏng.
Đầu ngón tay anh tựa như một lữ khách mang theo hành trang nặng nề bước đi trên thảo nguyên tuyết trắng nhấp nhô đầy gian nan, bỗng nhiên mang theo ý vị tán tỉnh mà nhẹ nhàng ngắt một cái lên lớp thịt mềm mại nơi vòng eo. Cảm giác ấm áp mịn màng men theo làn da bò lên trên, tựa như có loài nhện lướt qua, mỗi tấc da thịt đều nổi lên một lớp da gà, adrenaline ngay lập tức tăng vọt.
“Ưm…”
Cô không kìm được mà rên khẽ thành tiếng, giống như một con thú nhỏ bị thương phát ra tiếng nức nở khi liếm láp vết thương. Trên sống lưng cô rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, những sợi tóc mai thấm đẫm mồ hôi dính bết lên gò má. Sự kháng cự của cô chẳng còn chút tác dụng nào, chỉ có thể nằm yên dưới thân anh không thể cử động.
Tô Ngữ nghe thấy tiếng rên rỉ vỡ vụn bên tai, tay cô vẫn quật cường túm chặt lấy cổ áo anh. Dù chẳng còn mấy sức lực nhưng cô vẫn run rẩy không chịu buông ra, giống như một đứa trẻ, kéo nhăn nhúm áo anh. Sự phản kháng nhỏ nhoi ấy ngược lại càng khơi dậy dục vọng trong anh.
Anh cúi người, đè lên người cô với một lực vừa phải, cánh mũi vùi sâu vào làn tóc cô, khẽ hít hà một hơi thật nhẹ. Hơi thở nóng bỏng phả ra suýt chút nữa làm bỏng làn da nhạy cảm bên cổ, khiến nơi đó ửng lên một mảng hồng nhạt đầy tình tứ.
Thượng đế đoái thương anh, để anh bắt trọn được vẻ phong tình trong khoảnh khắc ấy. Đôi mắt cô cụp xuống chìm vào im lặng, ánh sáng từ màn chiếu khi mờ khi tỏ như ráng chiều tà nhuộm hồng gò má cô, bao phủ lấy cô một tầng hào quang mờ ảo chẳng rõ ràng. Đôi môi đỏ khẽ cắn, một động tác nhỏ thôi nhưng lại khiến lòng người ngứa ngáy khôn nguôi.
Anh bị vẻ đẹp trong khoảnh khắc này chinh phục.
Con người rốt cuộc vẫn không thể thoát khỏi sự ràng buộc của một sinh vật ưa nhìn bằng mắt. Cái đẹp là loại độc dược khiến thần kinh bắt đầu hưng phấn, ánh mắt anh quét từ dưới lên trên, qua đôi chân trắng ngần, qua mảng da thịt phập phồng, rồi dừng lại nơi vầng trán trơn láng của cô… ánh mắt anh nhìn thẳng vào mắt cô.
Tầm nhìn hòa tan trong bầu không khí ám muội chẳng rõ ràng, cô cứ thế nằm dưới thân nhìn anh. Khuôn ngực phập phồng cho thấy nội tâm cô không hề bình lặng, nhưng gò má ửng hồng lại toát ra vẻ quyến rũ mê hồn, tựa như một sự tồn tại mâu thuẫn giữa thuần khiết và dục vọng. Sâu trong đôi mắt trong veo ấy không thấy chút vẩn đục nào, hoặc có thể là có… nhưng mọi bằng chứng lúc này đều trở nên nhợt nhạt.
Cô giống như một thiếu nữ chưa trải sự đời, đôi mắt thuần túy đơn thuần không chút tạp chất, nhưng lại từng chút một phóng đại cảm giác tội lỗi khi phạm tội trong anh.
Anh rốt cuộc đang làm cái gì thế này?
Vừa rồi… anh điên rồi sao?
Mặc dù là người yêu của nhau chưa đầy một tháng, nhưng chỉ vài giây trước thôi, chỉ vì một phút bốc đồng của anh mà mọi chuyện suýt chút nữa đã không thể cứu vãn. Anh theo bản năng tự đặt mình vào quá khứ của hai người, nhưng điều đó đối với cô của hiện tại là không công bằng, cũng là một sự thật mà một cô gái khó lòng chấp nhận được…
Động tĩnh dưới thân đã yếu đến mức không phân biệt rõ là hưởng ứng hay kháng cự nữa, nhưng Tô Ngữ vẫn không dám bước qua giới hạn thêm bước nào. Bàn tay đang tì sát đùi trong của cô nhanh chóng rút lui, anh chống người định rời xa cô, nhưng ánh mắt vẫn không kìm được mà vượt qua bóng tối, cẩn trọng quan sát biểu cảm của cô.
Bộ phim không biết đã kết thúc từ lúc nào, màn chiếu rơi vào một mảnh đen kịch, ánh sáng bỗng chốc tối sầm xuống, anh căn bản không kịp nhìn rõ mặt cô.
Giây tiếp theo, anh kinh ngạc mở to mắt, trong lòng một trận hỗn loạn không tìm thấy phương hướng.
Cô đột ngột ôm chầm lấy cổ anh, gạt bỏ mọi sự cẩn trọng của anh. Đầu lưỡi hồng hào linh hoạt cạy mở hàm răng rồi lách vào trong, bắt đầu khuấy động trong khoang miệng anh. Anh chết lặng cả người, nhưng cô gái đã không buông tha, ép buộc anh phải trao đổi hơi thở nóng rực, tiếng nước chóp chép lan tỏa trong bóng tối, tần suất yết hầu lên xuống đột ngột tăng nhanh.
Trong phút chốc chẳng còn phân biệt rõ được ai với ai, anh không thở nổi, những ngón tay thon dài của cô gái luồn vào chân tóc anh, môi răng quấn quýt. Anh thấy ánh mắt cô còn mê ly hơn cả mình, cô vuốt ve gò má anh, một bầu tình ý theo đầu lưỡi rót thẳng vào trong.
Tay Tô Ngữ không còn không biết đặt vào đâu nữa, anh ôm lấy vòng eo thanh mảnh của cô gái. Không đợi phản hồi, sự mềm mại đang cắn trên làn môi bỗng nhiên rời xa, anh ngơ ngác quay đầu tìm kiếm, vừa vặn chạm phải ánh mắt cô.
Anh thấy dưới làn tóc mây là vành tai đỏ như nhỏ máu vì thẹn thùng, đôi mắt cô như ngấm nước trở nên mềm mại, chứa đựng tình cảm sâu đậm không thể tan biến. Cả hai đều mặt đỏ tai hồng, rơi vào một sự im lặng tinh tế, như men rượu đang ủ trong căn phòng tối tăm khi ánh đèn màn chiếu vụt tắt.
Hạ Thiên Ca bỗng nhiên cắn môi, giống như một con mèo nhỏ chỉ biết dựa dẫm vào chủ nhân mà vùi đầu vào vai Tô Ngữ. Nơi đáy mắt cô vẫn còn loáng thoáng sự kinh hãi chưa định thần, dường như vẫn chưa thoát khỏi dư âm của sự chủ động vừa rồi, đôi mắt ướt át như hai quả nho đen tròn xoe xoay chuyển nhìn anh.
“Xin… xin lỗi, cô…”,
Trán cô gái lướt qua gò má Tô Ngữ, hơi ngứa ngáy, anh ngửi thấy mùi hương trên tóc cô, giọng nói khàn đặc như tiếng máy móc đã lâu không được tra dầu.
“……”
“Ừm?”
Tô Ngữ nghe không rõ liền áp sát vào môi cô, nhưng khi tiến lại gần, Hạ Thiên Ca lại không nói gì. Cô dường như không hề giận, mà giống như một con mèo nhỏ cứ dán chặt vào chiếc áo sơ mi như được nắng sưởi ấm của anh mà cọ rồi lại cọ. Đôi mi dài hơi rủ xuống trông có vẻ như đã buồn ngủ, nhưng cuối cùng cô vẫn cắn vào vành tai anh một cái không nặng không nhẹ, có chút thù dai mà trả đũa anh.
0 Bình luận