Tập 2: Sa Ngã

Chương 102 Quái Thú

Chương 102 Quái Thú

Sáng hôm sau, Tô Ngữ dậy từ rất sớm. Anh đem đống bát đũa lộn xộn của tối qua ra bồn rửa, kỳ cọ sạch bong. Dưới ánh nắng hanh hao của ngày đông, chúng tỏa ra thứ ánh sáng trong trẻo, tinh khiết. Anh còn giặt sạch số quần áo đã tích tụ suốt hai ngày rồi treo lên ban công, cả đống chăn đệm bấy lâu chưa phơi cũng được anh vác lên sân thượng từ sớm để chiếm một chỗ tốt đón nắng...

Khắp trong ngoài ngôi nhà được anh quét dọn đến mức chẳng còn chút bụi bặm nào, dường như làm vậy cũng quét đi cả những bóng tối đang tích tụ trong cuộc đời anh. Anh thậm chí còn hăng hái mượn dụng cụ của bà chủ nhà để tháo toàn bộ rèm cửa ra giặt giũ một lượt.

Tiết trời mùa đông kéo dài thường ẩm lạnh, vải vóc thấm nước thực sự rất khó khô. Khi không còn rèm che, từng mảng nắng lớn không chút ngăn trở cứ thế rót thẳng vào phòng, lấp đầy không gian như thủy triều dâng. Anh đứng giữa phòng khách, nheo mắt cảm nhận hơi ấm của ánh mặt trời, cảm thấy bản thân dường như chẳng hề cô đơn chút nào.

Bận rộn suốt cả buổi sáng, mệt đến mức chẳng buồn ăn cơm. Lúc chuẩn bị bữa trưa một mình, Tô Ngữ chợt nhớ ra mấy ngày nay hình như Ngô Vĩnh sắp được xuất viện sớm. Vốn định gọi điện hỏi thăm, nhưng khi bấm số mới phát hiện điện thoại đã hết tiền và bị khóa chiều gọi.

Anh đành thay quần áo để ra ngoài một chuyến. Lúc mở tủ giày chuẩn bị đổi giày, một chiếc ô che nắng màu đỏ rượu vang có thêu ren hoa văn vô tình rơi ra. Anh nhặt lên nhìn một hồi, đầu ngón tay chạm nhẹ đầy thử thách vào phần chuôi ô, rồi lại cẩn thận nhét chiếc ô vào sâu trong tủ.

Tô Ngữ ghé qua siêu thị trước. Lần trước ông chủ siêu thị dưới lầu từng than phiền sắp cuối năm nên việc nhiều đến mức không xuể, đang rất thiếu người. Anh và ông chủ nhanh chóng thỏa thuận việc làm thêm, sau khi anh nói sơ qua tình hình, đối phương liền tặng anh một thùng sữa, còn ý tứ nói đùa rằng đó là tiền đặt cọc thuê anh làm việc.

Anh xách thùng sữa đó bắt xe buýt đến bệnh viện. Đây là lần thứ ba anh tới thăm Ngô Vĩnh. Lần thứ hai đến, ông ấy vừa mới từ phòng hồi sức tích cực chuyển sang phòng bệnh thông thường, người đã tỉnh lại và thoát khỏi nguy hiểm, nhưng khắp người quấn đầy băng gạc, gần như không nhìn rõ hình dáng. Nếu không phải giọng nói khàn khàn vẫn như cũ, anh chẳng thể tưởng tượng nổi đây chính là người đàn ông từng gánh vác cả nửa bầu trời ở công trường.

Bước chân vào dãy hành lang vắng lặng, hiu hắt của bệnh viện, nơi đây và khung cảnh lễ hội náo nhiệt, rực rỡ đèn hoa phía sau lưng như không cùng thuộc về một thế giới. Anh bước qua cánh cửa lớn lạnh lẽo, tựa như đang bước vào thực tại trần trụi.

Tô Ngữ vẫn nhớ số phòng bệnh, anh đứng trước cửa thở ra làn khói trắng, đẩy cửa vào rồi sững người mất vài giây. Căn phòng bệnh đơn vắng ngắt, chăn gối được gấp gọn gàng đặt ở đầu giường, một màu xám trắng lặng lẽ không tìm thấy chút dấu vết nào của người từng ở đây.

Không tin vào mắt mình, anh lùi lại vài bước nhìn kỹ biển số phòng, xác nhận trạng thái của mình không sai, không nhìn lầm. Anh chặn một y tá ở hành lang hỏi xem bệnh nhân ở phòng cuối dãy đã đi đâu, y tá liếc nhìn anh một cái, lật cuốn sổ trên tay rồi bảo người nhà đã đón đi từ hôm qua.

Tô Ngữ quay lại quầy mượn điện thoại, bấm số gọi đi, một hồi lâu mới có người nhấc máy.

“Đội trưởng...”

“Ồ? Là Tô Ngữ à, cậu đang ở bệnh viện hả? Tôi cũng định gọi cho cậu đây, nhưng sợ cậu lo lắng nên định bụng về nhà thu xếp ổn thỏa rồi mới nói.”

“Vâng, là cháu đây.” Tô Ngữ trầm giọng đáp, anh cắn chặt bờ môi khô khốc đến bong tróc, “Cái đó... sức khỏe bác vẫn ổn chứ? Sao lại xuất viện nhanh thế ạ?”

“Tốt lắm chứ, cái mạng già này của tôi đúng là hạ đẳng, lần này đúng là đại nạn không chết tất có hậu phúc. Cậu đoán xem, cái vụ kiện đòi tiền lương cho anh em mình thắng rồi! Tiền nợ không thiếu một xu, còn được bồi thường nữa. Toàn bộ viện phí còn lại của tôi đều bắt lũ súc vật đó trả hết. Lần này phải khiến chúng nó chảy máu một phen. Đợi vài ngày nữa tiền về, tôi sẽ trả lại phần tiền cậu đã ứng trước cho cháu.”

Ở đầu dây bên kia, Ngô Vĩnh cũng không nhắc đến việc tại sao một người ngay cả nhà cũng không thể về như anh lại đột ngột có thêm một khoản tiền lớn như vậy. Chính anh là người đã lừa dối trước, nền móng sụp đổ kéo theo những tầng lầu đổ nát... bao nhiêu lời trêu đùa giờ đây đều trở thành chiếc xương cá mắc kẹt trong cổ họng không sao nuốt trôi, đâm vào da thịt khiến anh buồn nôn, nôn ra máu tươi đầm đìa.

“Dạ vâng, trả tiền không vội đâu ạ, cháu còn chút việc, cháu cúp máy trước đây.”

“Được được, Tết nhất đến nơi một mình ở ngoài cũng chú ý chút. Đúng rồi... Lão Tam nhờ tôi gửi lời chào đến cậu, lần sau có dịp lại tìm cậu uống rượu.”

Tiếng gác máy vang lên từ ống nghe, Tô Ngữ đặt chiếc điện thoại nặng trịch vào máy bàn, dường như đã dùng hết toàn bộ sức lực tích lũy trong cơ thể.

……

Mất đi lịch trình trong kế hoạch, buổi chiều Tô Ngữ đến siêu thị giúp sắp xếp hàng hóa trong kho sau. Công việc này khiến cơ thể vốn đã lâu không lao động của anh một lần nữa cảm thấy rã rời. Niềm vui khi nhận được tiền không mãnh liệt như tưởng tượng, ngược lại anh lại cảm thấy may mắn một cách vô cớ vì tối nay có lẽ có thể ngủ một giấc thật ngon.

Nhưng thực tế là, dường như anh đã không còn mất ngủ từ nhiều ngày nay rồi.

6 giờ 44 phút.

Anh vặn ổ khóa mở cửa đúng giờ, đứng ở cửa phủi lớp bụi trên người, tiện tay giũ sạch chất bẩn dưới đế giày rồi bước vào huyền quan.

Anh bật đèn trên đầu, tựa vào tủ giày cúi người mở cửa tủ chuẩn bị thay giày, ánh mắt tìm kiếm trong tủ giày tối tăm một hồi mới sực nhớ ra đôi dép lê đã được anh mang đi giặt và vẫn còn đang phơi ngoài ban công chưa thu vào.

Anh thở hắt ra định đứng dậy, trong kẽ hở khi ánh mắt dời lên, dường như bị một lực từ trường thu hút mà di chuyển tới chiếc ô che nắng màu đỏ rượu vang được anh nhét sâu trong tủ giày. Bàn tay đang ôm lấy lồng ngực vì một cơn đau nhói ngắn ngủi rời khỏi tim, anh vớ lấy chiếc hộp giày không bên cạnh chiếc ô, che lấp nó đi một cách hoàn toàn.

7 giờ 05 phút.

Anh mở tủ lạnh nhìn đống nguyên liệu bên trong, hăng hái hình dung ra rất nhiều món ngon để tự thưởng cho một ngày lao động vất vả, sợ quên nên còn đặc biệt dùng bút ghi chép lại trên giấy.

7 giờ 20 phút.

Anh từ cửa sổ sát đất trong phòng ngủ quay trở lại phòng khách. Anh chợt nhớ ra trên sân thượng vẫn còn phơi chăn đệm và rèm cửa, anh nên xem dự báo thời tiết sau chương trình Thời sự, ngày mai còn phải đi làm thêm ở siêu thị, anh không có thời gian về thu quần áo, cuộc sống lấp đầy đến mức gần như không thể dừng lại.

7 giờ 31 phút.

Chương trình Thời sự kết thúc đúng giờ.

……

7 giờ 52 phút.

Chai rượu vang còn lại hơn nửa trong tủ lạnh đã nằm lăn lóc trên bàn trà... cạn đáy. Gạo trắng ngâm trong nước quá lâu đã trở nên mềm nhũn, những miếng sườn lớn nằm im lìm trên thớt, máu bầm dọc theo khe xương chảy tràn khắp mặt thớt...

7 giờ 59 phút.

Trong bóng tối không tìm thấy một chút âm thanh nào, một ánh mắt đờ đẫn chậm rãi bò về phía huyền quan. Cánh cửa ấy vẫn đứng sừng sững ở đó, tiếng chuông cửa chưa bao giờ vang lên.

Chiếc tivi hắt ra những luồng sáng yếu ớt, ảm đạm, soi rõ khuôn mặt không chút biểu cảm của anh. Anh ngửa đầu ngã ra sau, nhìn chằm chằm vào những bóng đen đang lay động trên trần nhà mà im lặng không thốt lên lời.

Con quái thú hóa thân từ nỗi cô đơn đột ngột vồ lấy anh.

Anh nghĩ, lần này... anh không còn đường lui.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!