Đầu tháng sáu, kim chỉ nam của bốn mùa chầm chậm quay về phía đầu hạ, dường như chỉ mới lơ đãng một chút, một luồng gió nóng hổi dịu dàng thổi qua đã tiễn biệt sắc xuân ấm áp, sực tỉnh lại, trời đã vào hạ với cái nắng chói chang như thiêu như đốt.
Nắng gắt như lửa, thời tiết thực sự nóng đến mức không tưởng nổi, không khí ngoài cửa sổ bị đốt cháy đến vặn vẹo, trên bầu trời xanh thẳm như gột rửa lững lờ vài đám mây hình thù kỳ quái, dãy ngân hạnh dưới lầu khẽ đung đưa cành lá, những chiếc lá bị nắng làm cho mất nước, ủ rũ rủ xuống cành.
Trong lớp học, chiếc điều hòa tủ đứng cũ kỹ kêu vù vù, luồng khí lạnh mát rượi tràn ngập khắp phòng, nhưng mồ hôi trong lòng bàn tay vẫn căng thẳng lúc khô lúc ướt, ngòi bút lướt qua tờ đề trắng tinh, phát ra những tiếng sột soạt nhẹ nhàng.
Hà Mộ Thanh đặt dấu chấm cuối cùng, lật mặt giấy, ánh mắt chuyển đến câu hỏi viết văn cuối cùng của đề thi tiếng Anh, đôi mắt lớn ngạc nhiên trợn tròn, đôi môi hồng phấn mọng nước theo bản năng há mở, sau đó hóa thành một nụ cười nơi khóe môi, rạng rỡ và rực rỡ tựa như ánh nắng ban trưa.
……
“Hầy, cái món tiếng Anh này có phải dành cho người học không nữa, còn khó hơn cả toán, bài văn lúc nào cũng cho tớ có bấy nhiêu điểm, bảo tớ làm sao thi tốt được đây.”
“Chăm học, chăm nhớ, tích lũy tư liệu nhiều vào, người mà đã lười... thì chẳng học tốt được cái gì đâu.”
“Tô Ngữ, cậu bảo nếu tớ mà biết trước đề văn thì tốt biết mấy, tớ nhất định sẽ viết được điểm tối đa cho xem.”
“Thật khéo, tớ lại vừa hay biết đấy...”
“Cậu biết á? Lại định trêu tớ đúng không.”
“Ừm... có một điều kiện nhỏ.”
“Cậu cầm đũa định làm gì thế? Giờ tớ không muốn biết nữa, đi ra chỗ khác đi.”
“Đề văn chính là...”
“Tô Ngữ cậu cút đi nha, tớ đã bảo là tớ không muốn biết rồi mà, miếng sườn xào chua ngọt cuối cùng này không đời nào nhường cho cậu đâu, bỏ đũa của cậu ra! Đúng là đáng ghét chết đi được.”
……
Ánh mặt trời thiêu đốt của tháng sáu càng lúc càng chói mắt, thiêu cháy nhiệt huyết như lửa tích tụ suốt ba năm qua, tiếng chuông vang lên đột ngột, bàn ghế bị kéo đi kêu kin kít, các sĩ tử chen chúc nối đuôi nhau ra ngoài, nhất thời không tránh khỏi cảm giác có chút ồn ào.
Hà Mộ Thanh trải phẳng tờ đề trên mặt bàn, thu dọn giấy bút, đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, cô nhìn ra ngoài cửa sổ thấy mặt trời đang dần khuất bóng về phía tây, một thứ tình cảm bị đè nén bấy lâu trong lòng lại cao trào như mặt trời mới mọc, cô nheo mắt, đôi đồng tử sáng ngời, toát lên vẻ dịu dàng như mây trắng.
Cô đi theo dòng người đông đúc lần lượt bước ra khỏi trường thi, bước xuống những bậc thang cuối cùng, đặt chân thật vững chãi lên nền xi măng thô ráp cũ kỹ.
Tòa nhà dạy học cũ kỹ vẫn đứng sừng sững phía sau, đổ xuống một khoảng bóng râm đậm màu, giống như đang tiễn biệt, từ đây trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá nhảy, vẫn còn vài lời chưa nói hết giấu kín trong lòng, nhưng dường như cũng đã đến lúc... nói lời tạm biệt rồi.
Hà Mộ Thanh ngoái đầu nhìn tòa nhà dạy học một lần nữa, bên tai tiếng ve kêu ồn ào liên miên không dứt, mặt trời treo trên cao sáng loáng có chút chói mắt, cô nheo mắt nở nụ cười vui sướng, xoay người rảo bước đi về phía cổng trường.
Xe của ba Hà dừng ở nơi cách cổng trường không xa, Hà Mộ Thanh nhìn qua đám đông đã nhận ra ngay mấy tấm hình dán anime quen thuộc trên kính chắn gió phía sau.
Cô bước đi nhịp nhàng từng chút một ra khỏi đám đông ồn ào, kéo cửa xe, lách mình ngồi vào trong, chưa kịp ngồi vững, cô đã kéo cánh tay của mẹ Hà đi cùng, đôi mắt trong trẻo lấp lánh ánh sáng, nghiêng đầu cười hì hì xòe lòng bàn tay ra, “Mẹ ơi, điện thoại của con đâu? Đưa cho con mau đi, từ đầu học kỳ này đến giờ con chưa hề chạm vào nó một lần nào đâu đấy, con có việc hệ trọng lắm.”
Cô lắc lắc cánh tay mẹ Hà, giọng điệu mềm mỏng, có lẽ do ánh mặt trời quá gay gắt, đôi gò má cô đỏ bừng, dù trong xe mát mẻ vẫn mãi không chịu hạ nhiệt, sờ vào thấy nóng hổi.
Gần như không muốn chờ đợi thêm dù chỉ một giây, thiếu nữ đem lòng ái mộ nồng nhiệt và tốt đẹp giấu kín trong không biết bao nhiêu ngày tháng khổ luyện, vào khoảnh khắc dừng bút nơi trường thi, chúng kết tụ lại thành từng sợi, hạt mầm vùi lấp trong tim lại bắt đầu đâm chồi nảy lộc.
“À... điện thoại hả, mẹ quên mất rồi, về nhà... về nhà rồi xem nhé.”
Mẹ Hà mượn gương chiếu hậu nhìn thoáng qua ba Hà phía trước, bà cười có chút gượng gạo lắc đầu, nắm lấy tay con gái mình, đôi mắt trong trẻo sáng rực như những vì sao kia khiến lòng bà có chút đau thắt vô cớ.
“Dạ... vậy cũng được, ơ... sao mọi người không ai hỏi con thi cử thế nào ạ?”
Hà Mộ Thanh gật đầu, bỗng nhiên mới nhận ra mình hấp tấp mà quên mất chuyện quan trọng nhất.
“Con gái của ba sao mà thi kém được chứ, chắc chắn phải là hạt nhân ưu tú nhất trong khối các con rồi.”
Ba Hà bị tiếng còi xe liên tục phía sau làm cho bừng tỉnh, những lời lẽ trong lòng nghĩ rồi lại xóa, chỉ đành vừa khởi động xe, vừa cười lớn tán dương con gái nhà mình.
“Hừ hừ, cái này thì phải biểu dương giác ngộ của đồng chí lão Hà rồi nha.”, Hà Mộ Thanh ngẩng chiếc cổ cao gầy trắng ngần, phồng má, “Cảm thấy cũng khá ổn, hơn nữa nha... con nói cho mọi người nghe, cái tên Tô Ngữ kia hôm đó chẳng biết bị dở chứng gì, bắt con học thuộc bài văn, kết quả đề văn nói bừa mà lại trúng phóc luôn.”
“Vậy sao, thế thì thật sự phải cảm ơn Tiểu Ngữ thật nhiều rồi.”
Mẹ Hà cũng cười theo, bà đẩy nhẹ ba Hà phía trước, “Lão Hà mau lái xe về đi, canh tôi hầm vẫn còn đang đợi ở nhà đấy, tối nay nhà mình ăn mừng một trận nào, chúc mừng Mộ Thanh nhà ta lần này có thể bảng vàng đề danh.”
Ba Hà liên tục gật đầu, nhấn mạnh chân ga.
“Được rồi, chúng ta về thôi, về thôi.”
……
“Cuối cùng cũng về đến nhà rồi, mẹ... tí nữa con mới ra ăn nhé.”
Hà Mộ Thanh là người đầu tiên đẩy cửa bước vào, mặc kệ bàn ăn đầy những món ngon thơm phức, cô hăm hở chạy vào phòng ngủ, chiếc điện thoại cũ bị sách đè trong ngăn kéo vẫn nằm yên ở đó, trái tim trong lồng ngực đập ngày càng nhanh, nhịp điệu mất kiểm soát mà loạn nhịp.
Cô cắm nguồn điện, điện lượng của điện thoại thấp đến mức gần như không thể khởi động nguồn, cô vô cớ nhớ về đêm Giáng sinh không đầu không cuối ấy, có lẽ do tính cách bướng bỉnh, lòng ái mộ của thiếu nữ luôn khó có thể bày tỏ với người khác, cô đè nén những tình cảm vốn đã chẳng thể tự kiềm chế, lúc này như dòng nước phun trào dâng lên mặt, tưới mát cho hạt mầm nhỏ bé nơi đáy tim.
Nếu có thể, cô ước gì ngay chính lúc này.
Đã từng có một mùa hè nắng gắt như lửa, tiếng ve kêu đáng ghét trên cây đã tinh nghịch làm lộ bí mật nhỏ xíu của thiếu nữ, khiến cho hầu như ai ai cũng biết.
Cô đã từng vì thế mà thẹn thùng, nhưng rồi lại có chút thất lạc, cô oán trách trong lòng tại sao chàng trai lại trở về đúng vào mùa đông, để rồi khi mùa hạ năm sau tới, liệu những con ve sầu kia có còn nhớ bí mật bị chôn giấu từ một năm về trước hay không.
Màn hình điện thoại hơi sáng lên, nhảy động những tia sáng ảm đạm, thắp sáng đôi mắt trong trẻo ấy, đầu ngón tay run rẩy nhập mật khẩu, những điểm sáng lập lòe như trái tim đang đập thình thịch khôn lường.
Vào khoảnh khắc nhấn mở phần mềm trò chuyện, cô áp điện thoại lên lồng ngực đang phập phồng chậm rãi, đáy mắt lóe lên vẻ quyết tuyệt sau những đắn đo.
Lần này cô sẽ không còn khiếp nhược thêm nửa phân nào nữa, những tâm tư từng giấu kín không thể nói thành lời, cô muốn đường đường chính chính cho đối phương biết, lòng ái mộ nhiều năm qua của cô, thanh xuân rực rỡ như đóa hoa triều hạ, tuyệt đối không thể cứ thế vội vàng đặt dấu chấm hết, kết thúc một cách lèo tèo như vậy được.
(Lát nữa chắc là còn một chương nữa, không rõ có viết xong được không.)
0 Bình luận