Tập 2: Sa Ngã

Chương 34: Ám Đạm

Chương 34: Ám Đạm

“Tôi có một món quà muốn tặng cho em, xem như là quà sinh nhật của Tiểu Thiền…”

Tô Ngữ nằm nghiêng co rụm trong góc sofa, mái tóc rối sau mùa đông chưa kịp cắt ngắn đã rất dài, nửa ướt nửa khô rủ trước trán, những sợi tóc đen nhánh làm nổi bật khuôn mặt trắng bệch thảm hại, cậu có chút khát, liếm liếm đôi môi, nhưng chỉ nếm được vị tanh nồng đọng lại giữa răng môi, sắc máu tươi đỏ thẫm loang ra, vô tình tạo nên một cảm giác mong manh vụn vỡ.

Cậu khô khốc nuốt nước miếng, nơi cổ có cảm giác không thoải mái khi bị dị vật quấn lấy, khóa xích lạnh lẽo cứng nhắc tì vào yết hầu, vòng cổ với chất liệu mềm mại thắt chặt trên chiếc cổ thanh mảnh, khi người phụ nữ đeo nó lên cho cậu, cậu mở đôi mắt mờ mịt, nhìn thấy cái tên trên bảng tên.

Tiểu Thiền… cái tên của chú mèo mướp mà người phụ nữ tuyên bố đã chết, hóa ra sinh mệnh nhỏ bé tội nghiệp vô tội kia chẳng qua chỉ là vật thay thế mà người phụ nữ tìm tới.

Ngay từ đầu, cuộc gặp gỡ của họ đã là một sai lầm, cậu tưởng là tình cờ ngẫu nhiên nhưng lại là sự mưu tính từ lâu của người phụ nữ, mục đích của cô ta bẩn thỉu không thuần khiết, tất cả sự dịu dàng chỉ đơn giản là vì cô ta cần một chút mồi nhử, khiến cậu tự nguyện bước vào tù lao.

Tất cả đều là những lời dối trá khiến người ta buồn nôn…

“Nhìn sang bên này, món quà tôi dày công chuẩn bị, Tiểu Thiền đừng bỏ lỡ nhé.”

Cố Chi chống một bên má, đôi mắt hơi nheo lại, thần sắc lười biếng tựa vào sofa, trên cổ tay trắng trẻo xinh đẹp quấn một vòng xiềng xích bằng bạc, cô khẽ kéo một cái, sợi dây xích mảnh mai tinh tế kêu lách cách, những hoa văn chạm khắc phức tạp và lộng lẫy trên sợi xích lấp lánh ánh sáng rực rỡ dưới ánh đèn.

Chiếc cổ gầy yếu trước sợi xiềng xích cứng nhắc không có bất kỳ dư địa phản kháng nào, Tô Ngữ dưới sự dẫn dắt buộc phải ngẩng đầu nhìn về phía màn hình trắng treo cao trên tường.

Ngọn đèn treo màu vàng kim trên đỉnh đầu đột ngột tắt lịm, căn phòng rơi vào bóng tối mịt mù, máy chiếu vang lên một tiếng rồi bắt đầu hoạt động, trong bóng tối một tia sáng u uất chiếu lên màn hình, từ từ mở ra món quà mà Cố Chi đã chuẩn bị cho cậu.

Tô Ngữ lờ mờ đoán được đại khái mình bị nhốt ở đâu, cậu từng đến đây, từng đến căn phòng chiếu phim này, thậm chí cả chiếc sofa dưới thân này cậu cũng quen thuộc vô cùng, họ cũng từng nương tựa vào nhau trên chiếc sofa này xem vài bộ phim, khi đó thứ duy trì giữa họ là tình thân mà cậu tự cho là đúng, chứ không phải là một sợi xiềng xích lạnh lẽo cứng nhắc như thế này.

Một đám tang xa hoa và tĩnh lặng…

Người dẫn chương trình mặc âu phục chỉnh tề, khí chất tốt đứng trên sân khấu với vẻ mặt trang nghiêm chủ trì quy trình tang lễ, Tô Ngữ đột ngột mở to mắt, tròng trắng mắt vương đầy tia máu càng thêm đỏ rực, đôi môi mím chặt của cậu dần hé mở, gần như không thể tin vào tất cả những gì trong tầm mắt, bức ảnh đen trắng của cậu được đặt ngay chính giữa sảnh lớn, từng khuôn mặt quen thuộc hiện lên trên màn hình, rồi lại phản chiếu trong đáy mắt cậu.

Đây là… tang lễ của cậu.

Cậu siết chặt lớp vải mềm mại của sofa, mồ hôi thấm ướt lòng bàn tay, lảo đảo ngã về phía sau, sợi xích siết chặt khiến cổ đau nhói, nhưng cậu hệt như không có tri giác mà ánh mắt đờ đẫn nhìn cha mình cầm điếu văn đứng trên sân khấu trầm ngâm kể về bi kịch này.

Khuôn mặt chẳng biết từ lúc nào đã bị nếp nhăn phủ đầy trán kia trở nên ám đạm, nước mắt trào ra từ khóe mắt đầy nếp gấp, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy người đàn ông rơi lệ, dáng vẻ khóc lóc có chút thảm hại một cách khó hiểu.

Những người có mặt lần lượt bước lên viếng một người rõ ràng còn chưa chết, lời nói dối giả tạo lại lừa được những giọt nước mắt chân thực.

Nỗi bi thương và tuyệt vọng thấu xương không mang lại sự mất kiểm soát như dự tính, cậu chỉ chết lặng ngồi bệt đó, thần sắc đờ đẫn, hương hoa hồng thoang thoảng còn vương trên tóc sau khi tắm và hương hoa cam nồng nàn trên người người phụ nữ hòa quyện vào nhau, tất cả những điều này thực sự khiến cậu muốn nôn mửa, nhưng trong dạ dày khô khốc trống rỗng chỉ có thể nôn ra một chút dịch vị chua chát nóng bỏng, chỉ mang lại cơn đau rát bỏng.

“Không vui sao? Hôm nay là sinh nhật của Tiểu Thiền mà, ồ… cũng là của Tô Ngữ…” Cố Chi như sực nhớ ra điều gì đó, đầu ngón tay đang lau khóe mắt ướt át của cậu hơi khựng lại, cô giả vờ thốt lên đầy vẻ chợt nhận ra, nhấn mạnh mấy chữ cuối cùng.

“Ngày giỗ.”

Giống như châm ngòi cho ngòi nổ, tiếng cười khẽ lả lơi ác độc của người phụ nữ bên tai đã làm bùng cháy những sự bạo liệt đang dồn nén va đập trong lòng, Tô Ngữ ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn Cố Chi, cơ thể đang gục xuống lớp vải mềm mại vùng vẫy thoát ra khỏi vũng bùn, một chú chó nhỏ ngoan ngoãn nằm phủ phục dưới chân đã biến thành một con sói đói đang giận dữ.

Dược tính còn sót lại trong cơ thể vô cùng chính xác, tứ chi ngay từ khi vào phòng chiếu phim đã bắt đầu tích lũy lại sức lực.

Cậu không chút bảo lưu mà lao lên, dù cách đó không lâu khi muốn tìm kiếm cơ hội sống trong bóng tối cậu vẫn từng nương tay với người phụ nữ, lúc này gần như là gầm thét va vào, lòng bàn tay thẳng thừng bóp lấy chiếc cổ thanh mảnh trắng ngần của người phụ nữ, động tác tuy mãnh liệt nhưng lại không có bất kỳ bài bản nào.

Phản ứng của đối phương nhanh hơn cậu rất nhiều, động tác của cậu lại vì giận dữ mà đầy rẫy sơ hở, cổ chân nhỏ nhắn tinh tế chớp thời cơ tì vào lồng ngực cậu, cơ bắp trên bắp chân căng ra như dây cung kéo căng, bàn chân đột ngột dùng lực, đá mạnh cậu văng ra ngoài.

Sợi xiềng xích kéo lê trên thảm nỉ tạo ra những vết hằn rõ rệt, Tô Ngữ vì cơn đau thắt nơi bụng mà nằm rạp trên mặt đất nôn khan, cậu quay đầu lườm nguýt Cố Chi, đáy mắt đỏ ngầu một mảng, gần như muốn cắn nát hàm răng đều tăm tắp, từ kẽ răng rít ra vài chữ, cậu ác độc nguyền rủa đối phương: “Cô là đồ điên, biến thái… cô đúng là một kẻ tâm thần, cô chết đi sẽ xuống địa ngục.”

“Hì hì… Tiểu Thiền thật thông minh, bản chẩn đoán của bệnh viện tâm thần hiện giờ vẫn đang được đặt ngay ngắn trong phòng sách của tôi đấy.”

Đôi mắt thẫm màu của Cố Chi không hề hiện lên chút giận dữ nào, ngoại trừ vài phần âm u nhàn nhạt trong biểu cảm, cô cười đến mức rạng rỡ động lòng người, thậm chí còn tao nhã vắt chéo chân dựa vào sofa, nghiêng đầu nhìn xuống cậu, cổ chân trắng nõn để trần lộ ra trong không khí khẽ đung đưa.

Cô xuyên qua đôi mắt trong trẻo đã ám đạm của chàng trai mà nhìn thấy sự trống rỗng đang gào thét trong lòng cậu, gần như đại bộ phận cơ thể cậu đã vùi sâu vào bóng tối, chẳng còn lại mấy sợi tơ mỏng manh kéo cậu lên trên.

Cậu gần như không thể phát ra tiếng khóc, trong lòng dấy lên một trận cuồng phong nhổ tận gốc tất cả những niềm mong mỏi và đức tin, cậu bị giam cầm trong mắt bão không có gió, nhìn khu rừng sinh mệnh của chính mình bị xé nát và hủy diệt một cách tàn nhẫn, nhưng chỉ có thể chết lặng đứng trong bóng tối mà tuyệt vọng.

“Em cũng không phải là hoàn toàn không liên quan đến họ, ít nhất… có một số việc là do em quyết định.”

Giọng nói của Cố Chi vang lên bên tai, vài bức ảnh được tiện tay ném xuống trước mặt Tô Ngữ, cậu run rẩy đầu ngón tay lật mở những bức ảnh đó, vị trí ống kính đều rất gần, hệt như đã thâm nhập vào cuộc sống của những người trong ảnh, luôn tiềm phục bên cạnh họ với khoảng cách chưa đầy một mét.

Cậu nhìn thấy Hạ Thiên Ca, cũng nhìn thấy cha mẹ mình, vài người bạn cùng phòng đại học… ngay cả Tô Hi cũng không được buông tha.

Ngọn lửa cuối cùng trong lòng vùng vẫy lay động một lát, rồi lịm tắt trong bóng tối tuyệt vọng, dù ánh mặt trời chỉ cách trên đỉnh đầu cậu có vài mét.

Cố Chi ném sợi xích trong tay đi, một tia bạc âm thầm rơi xuống thảm, cô thoải mái vươn vai một cái, ngả người dựa vào sofa, đuôi mắt hẹp dài hơi nhếch lên, đôi môi đỏ mọng khép mở: “Ái chà, đồ của chủ nhân rơi mất rồi…”

Cô cố tình nuốt lại nửa câu sau, khóe môi nở một nụ cười ác ý, quan sát chú cún con của mình, chỉ dừng lại một lát, chú cún con đã nhanh chóng ngoan ngoãn bò tới nhặt sợi xích đưa đến tận tay cô.

Cố Chi nhận lấy sợi xích vào tay, rồi lại ngay trước mặt Tô Ngữ, từ từ buông tay ra, sợi xích lại một lần nữa rơi xuống thảm, đôi mắt hơi nheo lại mang theo sự trêu chọc, đôi môi đỏ rực căng mọng mím lại mỏng dính, nở một nụ cười lạnh lẽo.

“Cún con thì không được dùng tay đâu.”

Sự im lặng lần này kéo dài hơn một chút, rất nhanh sau đó cô lại cầm lấy sợi xích của mình, nắm trong lòng bàn tay, mang theo chút dịch thể ấm áp ẩm ướt.

“Đừng làm những chuyện đó với họ có được không… tôi cầu xin cô, cô nói gì tôi cũng có thể làm, đừng liên lụy đến người vô tội nữa.”

Gần như bật khóc mà hạ giọng van xin, cậu hoàn toàn mất sạch sự giận dữ ngút trời khi nãy, trên khuôn mặt tuấn tú thanh tú kia viết đầy sự ôn thuận và ngoan ngoãn, cậu nắm lấy cổ tay trắng trẻo thon thả của Cố Chi, từng tiếng khẩn cầu chủ nhân của mình.

“Tiểu Thiền đang nói gì thế, chủ nhân sao có thể làm chuyện đó được chứ, dù sao thì Tiểu Thiền… ngoan như vậy mà.”

Cố Chi cảm nhận được sự tiếp xúc mềm mại ngứa ngáy trên cổ tay, trái tim trong lồng ngực như bị một chiếc lông vũ khẽ khàng vuốt ve, là sự khao khát và điên cuồng khi ngứa ngáy mà không thể gãi, cô thở ra hơi thở đặc quánh nóng bỏng, giữa răng môi kéo ra sợi bạc mảnh dài, sắc đỏ hồng men theo chiếc cổ trắng sứ thon dài không ngừng dâng lên, phủ đầy khuôn mặt đang khao khát mà không có được kia: “Sẽ mãi ngoan như vậy, đúng không?”

“Vâng…”, tiếng đáp lại yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy biến mất trong không khí, Tô Ngữ rủ hàng mi xuống, cơ thể đã thoát khỏi dược tính nhưng lại cảm thấy vô lực chưa từng có, cậu ngã gục trở lại, không còn một chút dục vọng vùng vẫy khát khao nào nữa.

Cố Chi dùng lòng bàn tay nâng gò má Tô Ngữ lên, cưỡng ép cậu phải đối mặt với mình, nhìn vào đôi đồng tử trong veo như nhìn thấy đáy của cậu, cuối cùng cô cũng xé nát lớp da dịu dàng bao bọc lấy bộ xương khô kia, xếch khóe môi, cười một cách điên cuồng phóng túng.

Vẫn chưa đủ, còn lâu mới đủ.

Dục vọng vẫn không được xoa dịu, giống như cỏ dại mất kiểm soát điên cuồng sinh trưởng trên cánh đồng hoang vu lan tỏa trong lòng.

Chút ánh sáng le lói trong đôi mắt, cùng với những sợi tơ mỏng manh kia, cô muốn cùng lúc giật đứt và dập tắt tất cả, muốn để đôi mắt cậu hoàn toàn ám đạm không chút ánh sáng, ám đạm đến mức chỉ đủ để phản chiếu một mình cô là tốt rồi, chỉ có thể nhìn cô, nghe lời cô, thích cô… yêu cô.

Họ là bạn bè, người thân, cho đến người yêu vĩnh cửu của nhau, họ mới nên là chỗ dựa để nâng đỡ nhau tiếp tục sinh tồn trong thế giới này.

Cô yêu chú cún con của mình.

Yêu nụ cười ôn hòa rạng rỡ như ánh mặt trời của cậu, và cũng yêu cực kỳ dáng vẻ cậu quỳ dưới chân mình khóc lóc cầu xin cô.

Cố Chi chậm rãi cúi người xuống, dán sát vào tai Tô Ngữ thầm thì, hơi thở ấm nóng rót vào lỗ tai, cô khắc sâu những lời nói vào trong tâm trí đối phương, hiện lên trên khuôn mặt là thần sắc xám xịt tuyệt vọng tột cùng.

“Vậy thì Tiểu Thiền hãy ngoan ngoãn ở lại bên cạnh tôi nhé, chính em đã cứu họ đấy, Tiểu Thiền đúng là một đứa trẻ ngoan, sẽ có một ngày em sẽ tự nguyện ở lại bên cạnh chủ nhân thôi, sẽ có một ngày.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!