Trong sảnh đường tráng lệ và xa hoa, ánh đèn sáng choang như ban ngày, lộng lẫy nguy nga. Những chùm đèn trang trí cầu kỳ treo cao tỏa xuống ánh sáng màu ấm rực rỡ, giai điệu thong thả hòa vào bầu không khí đang dần trở nên náo nhiệt xung quanh, mờ ảo không rõ rệt.
Tối nay là buổi tiệc từ thiện hằng năm của Thanh Xuyên, không bàn đến những chuyện làm ăn căng thẳng phiền toái, cũng chẳng có những cuộc thăm dò đấu đá ngầm, bầu không khí giữa đám đông có vẻ thong dong tự tại. Khách mời vào trường từ sớm, những người đàn ông mặc vest đi giày da cầm ly rượu chạm cốc ứng đáp, phụ nữ thì tụm năm tụm ba lại một chỗ, diện những bộ lễ phục lộng lẫy trọng thể đua nhau khoe sắc, che môi cười khẽ, phong thái tao nhã.
Một chiếc váy đuôi cá dài màu đen tuyền đơn giản, đôi giày cao gót màu đen nhã nhặn đặt trên tấm thảm đỏ tươi, lướt qua đám đông khách mời, tà váy nhẹ nhàng đung đưa, để lộ những đường cong nuột nà và quyến rũ.
Cố Chi mỉm cười chào hỏi những người tiến lại gần bắt chuyện, hai viên kim cương đen lung linh minh triết treo trên vành tai khẽ đung đưa, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn. Cô trang điểm nhẹ nhàng, ung dung quý phái nhưng không quá mức rực rỡ, đây là lần đầu tiên cô tham dự tiệc sau khi tiếp quản nhà họ Cố từ đợt biến động vài năm trước, mọi người đều có chút kiêng dè.
Những ánh mắt tò mò dồn vào chàng trai đang được Cố Chi ôm lấy cánh tay đầy thân mật, hai người gần như không có lấy một chút khoảng cách thừa thãi. Người đàn bà nắm giữ huyết mạch của nhà họ Cố, vốn dĩ phải cao cao tại thượng, lúc này lại nũng nịu tựa vào vai chàng trai, hơi nghiêng người, đôi phượng mâu dài hẹp khẽ nheo lại, tình thâm nơi đáy mắt dạt dào như dòng nước xuân dịu dàng quyến luyến.
Những người có mặt ở đây đều là những kẻ tinh đời, chẳng cần lời nói cũng lập tức đoán được bảy tám phần. Cố Chi ra nước ngoài du học hai năm, khi xuất hiện trở lại trong tầm mắt công chúng chính là cùng một người đàn ông khác vào lễ đường, trước mắt là một bộ vest tinh xảo được mặc ngay ngắn, đôi đồng tử đen lánh rủ xuống, khí chất thanh lạnh, dường như hoàn toàn không thể hòa nhập vào thế giới nồng nặc mùi rượu và dục vọng tràn lan xung quanh.
“Tiểu Ngữ thấy nóng sao? Sao lòng bàn tay toàn là mồ hôi thế này…”
Cố Chi lật cổ tay Tô Ngữ lại, mười ngón tay đan chặt lấy lòng bàn tay anh, nghiêng đầu mỉm cười nhìn anh, tình yêu sâu đậm nơi đáy mắt như chiếc xiềng xích vô hình giam giữ thân xác anh, căn bản không cách nào thoát ra được.
Anh nhìn chằm chằm vào đôi đồng tử màu nâu sẫm của người đàn bà, kìm nén sự rung động không thể dứt nơi đầu quả tim, ánh mắt hướng về phía góc sảnh đường, nơi ánh đèn mờ ảo, vài chiếc ghế sofa lặng lẽ chìm trong bóng tối.
Anh không tìm thấy bóng lưng của cô gái ấy. Bữa tiệc đã bắt đầu từ lâu, màn đêm dần lạnh ngoài cửa sổ càng lúc càng u ám lặng lẽ, có lẽ cô không đến rồi. Đáy lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng dường như lại có chút chua xót khó nói, vượt xa nỗi đau đớn khi bị roi vọt hành hạ xác thân. Anh nhắm mắt lại, hàng mi dài cong vút khẽ run rẩy, gắng gượng nhịn lấy những đợt đau nhói từng cơn trong lồng ngực.
Cố Chi hiểu ý của Tô Ngữ, mỉm cười gật đầu, dắt anh ra khỏi đám đông, ngồi xuống một góc hẻo lánh. Những ánh mắt nóng rực vẫn dồn dập rơi trên người Tô Ngữ, đâm vào khiến toàn thân anh nóng ran.
Bây giờ anh rốt cuộc là thứ gì chứ?
Chẳng qua chỉ là một cái xác không hồn đang thoi thóp, một thân phận dở sống dở chết. Anh bị sự sống chết của người sống giam cầm, thậm chí không thể từ bỏ mạng sống để cầu lấy cái chết.
“Cho tôi đi có được không? Buông tha cho tôi, để tôi rời khỏi nơi này…”, Tô Ngữ nắm lấy cổ tay lạnh lẽo của Cố Chi, ngay cả khi toàn thân đầy thương tích cũng không chịu cầu xin, lúc này giọng điệu lại đầy khẩn thiết, “Chúng ta về nhà có được không, ở dưới hầm ngầm cũng được, cô muốn làm gì cũng được, tôi không muốn bị cô ấy nhìn thấy bộ dạng này… cầu xin cô.”
Cố Chi nhìn vẻ mặt đầy lo lắng của Tô Ngữ, khóe môi vẫn giữ nụ cười chậm rãi, nhưng đáy lòng dường như bị cắt xé thành từng mảnh vụn vặt, trào dâng nỗi đau đớn thấu xương, khóe mắt chua xót muốn trào nước mắt, nhưng lại bị gò bó trong bộ lễ phục ung dung hoa lệ này. Cô tuyệt đối không thể rơi lệ, cố chấp kìm nén nhịp thở không ổn định.
“Thật sao?”
“Ừm… thật đấy, chúng ta về đi, đừng ở lại đây nữa, có được không?”
Anh tiến thêm một bước nắm lấy cánh tay người phụ nữ, ánh mắt vốn luôn lạnh lùng vô hồn dần tan ra, hiện lên sự mềm mại như làn nước xuân dập dềnh, đầu ngón tay như muốn lấy lòng mà khẽ vuốt ve làn da mịn màng. Lời còn chưa dứt, đã bị Cố Chi hất mạnh ra, âm thanh âm trầm vang lên bên tai, khiến anh không nhịn được mà rùng mình một cái.
“Anh đúng là đồ rẻ mạt, cứ phải dùng những thủ đoạn thấp kém thế này anh mới chịu nghe lời.”
Cố Chi nắm lấy cổ áo Tô Ngữ đứng bật dậy, cổ áo ngay ngắn bị lệch sang một bên, để lộ xương quai xanh gầy gò, những vết hôn và dấu tay đỏ tía ẩn hiện trong bóng tối dưới lớp áo.
“Tôi đã cho anh cơ hội, nếu chính anh đã không dám, thì sau này hãy dẹp bỏ ý định đó đi. Vậy thì chúng ta đi thôi…”
Tiếng gót giày chạm đất thanh thúy át đi giọng nói của cô, Cố Chi quay đầu nhìn người phụ nữ dáng người cao ráo phía sau, lập tức nhận ra thân phận của đối phương. Cô nhẹ nhàng buông cổ áo Tô Ngữ ra, giúp anh chỉnh lại cà vạt cho ngay ngắn, cúi người áp sát vào tai anh đưa ra lời cảnh cáo trầm thấp: “Đi theo vệ sĩ ra ngoài xe đợi em, em sẽ xuống ngay thôi, phải ngoan đấy.”
“Cố tiểu thư?”
Vân Mỹ Mạn trong bộ váy đỏ dài đến gối nheo đôi mắt tròn trịa, khóe môi mang theo nụ cười lười biếng: “Không giới thiệu một chút sao?”
“Cũng chẳng có gì đáng giới thiệu cả, tôi vốn không thích tiết lộ chuyện tình cảm riêng tư của mình. Trái lại là Vân tỷ, đã lâu không gặp.”
Cố Chi mỉm cười ứng hòa, bầu không khí rơi vào một sự hài hòa kỳ lạ.
“Đúng vậy, đã lâu không gặp em, lần trước cũng là ở Đế Đô rồi nhỉ.”
“Sau khi đến Thanh Xuyên, chị vẫn luôn muốn đến thăm em, đáng tiếc sau này khi khó khăn lắm mới rút được thời gian thì lại nghe tin em ra nước ngoài, thật là đáng tiếc…”
“Không sao ạ, em vẫn ổn, làm phiền chị phải bận lòng rồi.”
“Vậy sao? Thế thì tốt, có điều gần đây chị có nhận một học trò, bận rộn đôi chút, vài ngày tới phải đưa con bé về Đế Đô rồi. Dạ tiệc hằng năm của nhà họ Cố… e là phải lỡ hẹn mất.”
“Tấm lòng của chị đến là được rồi, có điều chị nhất định phải dạy bảo cho tốt học trò của mình đấy nhé, làm thầy người ta cũng phải gánh vác chút trách nhiệm chứ.”
Vân Mỹ Mạn không hề bận tâm mà nhếch khóe môi, khẽ nói.
“Chuyện này Cố tiểu thư cứ yên tâm, con bé là một cô gái rất thông minh, chắc hẳn cũng chẳng cần chị phải dặn dò quá nhiều đâu.”
……
Anh buông thõng đốt sống cổ mệt mỏi bước đi giữa dãy hành lang dài dằng dặc phía ngoài sảnh đường, màn đêm đặc quánh bao bọc lấy những thớ cơ đang căng cứng toàn thân. Anh lướt qua cô gái trong lối đi, tà váy bồng bềnh nhám mờ thắt ngang vòng eo thon nhỏ của cô gái lướt qua ống quần ngay ngắn của anh, ống tay áo kiểu cung đình cổ điển khẽ đung đưa, chạm vào lớp da trên mu bàn tay, cảm giác mát lạnh mềm mại.
Anh không kìm được mà hít nhẹ cánh mũi, mùi nước hoa danh giá nồng nàn vẫn không át nổi làn hương hoa dành dành mềm mại ngọt ngào trên người cô gái ấy. Anh không dám ngoảnh đầu dừng lại, cả khuôn mặt giấu kín trong bóng tối, tấm lưng phủ một lớp mồ hôi mỏng mịn, sự tiêu điều đè nặng lên xương sống khiến anh tiếp tục bước tới.
Cô gái đi một đôi giày da nhỏ đen bóng, đôi bắp chân thon dài bọc trong đôi tất dài viền đăng ten trắng mờ, ánh trăng phủ lên làn da trắng nõn của cô một lớp mật ngọt lịm. Khóe môi cô nở nụ cười nhạt, khoảnh khắc lọt vào mắt người nhìn, vẻ kiều mị hiện lên, động lòng người. Cô đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, toàn thân toát ra vẻ rạng rỡ sáng ngời mà anh không thể nào chạm tới.
Cứ thế lướt qua nhau mà chẳng hề hay biết, giống như hai người xa lạ chưa từng gặp mặt. Một trái tim không chút điềm báo mà rơi thẳng xuống đáy vực, anh có chút tự giễu nghĩ thầm, rốt cuộc anh đang mong đợi điều gì chứ?
“Đợi đã…”
Giọng nói thanh lạnh của cô gái đuổi theo từ phía sau, Tô Ngữ toàn thân cứng đờ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, cổ chân cử động kéo theo cơ thể xoay chuyển, có lẽ anh muốn ngoảnh đầu nhìn kỹ cô gái ấy một cái, cái nhìn cuối cùng cũng được.
“Tiểu thư, có chuyện gì vậy?”
Vệ sĩ vạm vỡ chặn trước thân hình mảnh mai của cô gái, không để lại một kẽ hở nào, che lấp hoàn toàn bóng lưng của Tô Ngữ.
“Ồ… không có gì, đột nhiên thấy bạn nam kia hơi giống một người bạn của tôi, chắc là tôi nhận nhầm người rồi, xin lỗi nhé.”
Hạ Thiên Ca lắc đầu, mỉm cười xin lỗi, nhìn chằm chằm vào chàng trai đang nhanh chóng biến mất trong bóng tối nơi cuối hành lang, đôi đồng tử đen nhánh hơi lóe sáng, cái lạnh giá chậm rãi tan ra, nở rộ một chút ý xuân rạng rỡ.
Xin lỗi xin lỗi, chương vừa rồi không cẩn thận gửi nhầm rồi, hiện tại đã được ẩn đi, lại còn là một chương VIP, hôm nay không có thời gian ở bên ngoài dùng điện thoại viết chữ nên dễ xảy ra sơ suất này. Biên tập viên nói tháng này vẫn đang chạy đua thăng cấp lên S+, phải xem thành tích đặt mua, cho nên tổn thất của những độc giả đã đặt mua có lẽ tạm thời không có cách nào bù đắp được, để sau này bù đắp nhé, một lần nữa xin lỗi mọi người.
0 Bình luận