Ngày tháng vẫn cứ thế trôi đi, Đế Đô nhộn nhịp đông đúc lại dần mất đi vẻ phồn hoa khi những ngày cuối năm ngày một cận kề, tòa thành phố không ngủ hiện đại này cuối cùng cũng đã tắt đi những ánh đèn lung linh thâu đêm suốt sáng.
Những ngày này ga tàu hỏa mỗi ngày đều chật kín người, dòng người kéo theo vali rời khỏi nơi này để về nhà đón năm mới đông như trẩy hội, đây có lẽ được coi là lần đầu tiên anh đón năm mới tại thành phố Đế Đô xa lạ này.
Một năm mới chỉ có hai người, nhưng đây chẳng phải là lần duy nhất, thế nhưng anh không hề cảm thấy vì điều đó mà khó xử.
“Thưa anh, đây là chiếc nhẫn anh đã đặt…”
“À vâng, cảm ơn.”
Tô Ngữ gật đầu, nhận lấy chiếc nhẫn từ trên quầy, anh cầm trong tay quan sát thật kỹ, ánh đèn trên đỉnh đầu thông qua sự khúc xạ của kim cương rơi vào trong đôi mắt anh, lấp lánh rạng ngời, xua tan đi sắc đen sâu thẳm nguyên bản của con ngươi, nhìn một hồi lâu, anh mới đóng nắp hộp lại, nhét món đồ vào túi áo.
Trên đường về nhà, có một cô gái táo bạo đã chặn đường xin phương thức liên lạc của anh, anh đứng ngẩn người bên lề đường nhìn người ta một hồi lâu mà chẳng đưa ra câu trả lời chắc chắn nào, phía sau cô gái còn có mấy người bạn đang ẩn nấp dưới biển báo giao thông cười đùa, cô gái vốn đang phóng khoáng tự tin bỗng bị anh nhìn đến đỏ cả mặt, về sau giọng nói cũng trở nên ấp úng.
Anh mất một lúc mới phản ứng lại được sự thất thố của mình, cái điệu bộ nhìn chằm chằm đối phương không rời ấy, cứ như thể anh lại trở thành một kẻ biến thái tham luyến sắc đẹp của con gái nhà người ta vậy, anh có chút cổ hủ cúi đầu nói lời xin lỗi, rồi quay người rời đi luôn, sự không thoải mái toát ra trong từng động tác khiến anh trông giống như một người nguyên thủy vẫn còn đang kẹt trong môi trường kết bạn chậm nhiệt của vài năm về trước.
Vòng xã hội của anh không biết từ bao giờ đã chỉ còn lại bấy nhiêu đó, dường như có ai đó đang âm thầm thu hẹp cửa sổ giao tiếp của anh với thế giới bên ngoài, chỉ còn lại một khoảng sân nhỏ tẻ nhạt, mở cửa đấy, nhưng lại hiếm có ai bước vào hay dừng chân quá lâu.
Trên xe buýt, Tô Ngữ ngồi một mình ở góc hàng ghế cuối cùng, chiếc xe xóc nảy, anh cúi đầu xem điện thoại, có tin nhắn cô gửi tới.
“Thuốc ở nhà hết rồi, trên đường về anh mua một ít nhé.”
Anh mím bờ môi khô khốc, trả lời tin nhắn: “Vẫn còn mất ngủ sao?”
“Ừm, nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”
“Cắt thuốc đi thôi, rồi sẽ ổn thôi mà.”
“Được, nghe lời anh.”
Anh lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp, nắm chặt trong lòng bàn tay không buông, anh biết Hạ Thiên Ca không phải là kiểu con gái say mê những món đồ trang sức lấp lánh nhưng chẳng mấy tác dụng này.
Vậy rốt cuộc cô ấy ưng ý điểm nào ở mình, thích lớp vỏ bọc này sao?
Đã bao lâu rồi, anh vẫn chẳng thể nhìn thấu cô.
Nhưng dường như anh đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.
……
Khi Tô Ngữ trở về vừa vặn đúng lúc đến giờ cơm, dạ dày của Hạ Thiên Ca không tốt, cho nên bữa tối của anh và Hạ Thiên Ca ăn đặc biệt sớm, tầm ba bốn giờ chiều đã bắt đầu chuẩn bị cơm tối, buổi tối nhiều lúc còn cần thêm một bữa đêm, cô phải đến tận đêm muộn mới có thể chìm vào giấc ngủ.
Ánh nắng chiều tầm ba bốn giờ chiếu xiên vào trong nhà, anh nhìn thấy cô đang ngồi trên chiếc ghế mây ngoài ban công đọc sách, những sợi mây treo chiếc ghế tre khiến mũi chân cô rời khỏi mặt đất, cô vẫn mặc bộ đồ ngủ màu hồng đó, chân xỏ hai chiếc tất lông màu sắc không giống nhau, đang cúi đầu rất chăm chú đọc sách.
Dưới ánh nắng, những màu sắc kỳ quái cấu thành nên con người cô, thế nhưng màu nền của cô lại là sự xám xịt, cô của kiếp này vẫn một thân dịu dàng, có một hướng đi hoàn toàn khác biệt so với kiếp trước, nhưng điều mà cả hai kiếp đều không thể thoát khỏi, vĩnh viễn là những nỗi khổ đau tựa như dòi đục xương kia.
Tô Ngữ đặt chìa khóa xuống, bước chân rất nhẹ tiến lại gần, cô ngồi đó đọc rất chăm chú, lật từng trang từng trang một, ánh nắng chiều dịu nhẹ rơi trên đôi lông mày đang nhíu lại vì suy nghĩ của cô, khuôn mặt mềm mại được mạ lên một lớp ánh sáng nhạt, ngay cả những sợi lông tơ nhỏ xíu cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Anh bưng một ly sữa tới, bóng tối phủ xuống phía trên trang sách che mất những dòng chữ nhỏ, Hạ Thiên Ca phản ứng lại, ngước đầu liếc nhìn anh một cái, nhưng rất nhanh đã bị ly sữa trên tay anh thu hút ánh nhìn.
Đôi mày cô nhíu chặt hơn, hai chân bắt chéo vào nhau, có chút cảnh giác ôm lấy cánh tay, rất không tình nguyện nói: “Trước khi anh đi em đã uống một ly rồi mà, sao vẫn còn nữa?”
“Uống rồi?”, Tô Ngữ mỉm cười nhướn mày, hỏi: “Vị thế nào?”
“Khó uống, chẳng có chút mùi vị nào cả.”, cô rất chê bai mà nói.
“Thật sao?”, anh nheo mắt nhìn dáng vẻ như thật của cô: “Nhưng anh nhớ là, anh có bỏ đường mà, em nói xem sao lại chẳng có vị gì nhỉ.”
“Em… vậy chắc là em quên rồi.”
Hạ Thiên Ca dứt khoát gấp sách lại, quay đầu sang chỗ khác không thèm nhìn ly sữa kia nữa, bày ra cái thái độ nếu anh không có bằng chứng thì chẳng làm gì được em đâu.
Tô Ngữ ngồi xuống bên cạnh cô, đẩy ly sữa tới sát tay cô: “Lúc khám sức khỏe bác sĩ nói em thiếu canxi, cũng ảnh hưởng đến giấc ngủ đó, ngoan… uống đi.”
Cô bĩu môi, bất lực ngồi thẳng dậy, đôi chân nhỏ đung đưa giữa không trung, bàn chân có chút oán trách đá đá vào đầu gối anh: “Vậy tối nay em còn bị mất ngủ không? Mỗi đêm đều dài thật là dài, em nhìn thời gian trôi đi, mà nó lại trôi chậm quá, dường như mãi chẳng đợi được đến lúc trời sáng.”
“Sẽ ngủ được thôi, nếu không ngủ được thì anh đếm cừu cho em là được chứ gì.”
Hạ Thiên Ca đột nhiên bị câu nói nửa đùa nửa thật thậm chí chẳng mấy giá trị này đánh trúng, buổi chiều cô đã uống thuốc rồi ngủ một lát, trong khoảng thời gian thức dậy này cả người đều ở trạng thái không mấy cảm xúc, nhưng thật bất thình lình, trái tim cô dường như được một thứ gì đó ấm áp bao bọc lấy.
Giữa bóng tối mịt mù bỗng nảy sinh một ngọn lửa hoang, đáy lòng cô cuối cùng không còn u ám nữa, cô có thể dang rộng vòng tay ôm lấy đốm lửa quá đỗi rực rỡ kia.
Cô có chút buồn cười chằm chằm nhìn vào hàng lông mi rậm rạp của Tô Ngữ, không kìm lòng được đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ gạt gạt lên đó, rèm mi khẽ run, cô mỉm cười đồng ý.
“Vậy thì tốt quá, nhưng anh phải đếm thật nhiều thật nhiều con đấy nhé.”
“Anh biết rồi.”
Tô Ngữ rất nghiêm túc gật đầu, giống như thật sự muốn thực hiện tốt nhiệm vụ này vậy.
Hạ Thiên Ca ngẩn người, bàn tay đang rụt trong ống tay áo ngủ giống như một con thú nhỏ đang thò đầu thăm dò bò ra khỏi hang, một miếng liền cắn lấy tay Tô Ngữ, cô buông đôi chân đang vắt chéo xuống, ngồi ngay ngắn lại.
“Anh biết không? Họ đều đồng tình với em, bạn bè an ủi em vì không có người thân, đồng nghiệp thương hại em một mình đến Đế Đô sinh sống, Tết cũng không về nhà, nhưng em cảm thấy chuyện này chẳng có gì cần phải… đồng tình cả, vì em đã gặp được anh rồi…”
Cô cười rất hạnh phúc: “Cái này gọi là gì nhỉ? Mỗi người sinh ra đều công bằng cả…”
Trong đôi mắt đen kịch như mực có màn sương mù mờ ảo dâng lên, giọng nói cô nức nở mà kiên định.
“Em yêu anh, thật đấy, ừm… chẳng có lý do gì cả, yêu thương sao lại cần lý do, đó đều là lừa người cả thôi, em không muốn anh rời xa em, chúng ta nên mãi mãi ở bên nhau, những thứ khác em đều không cần.”
Cô đã hôn anh dưới ánh hoàng hôn đến muộn, ôm lấy cổ anh, đầu lưỡi nghiêm túc phác họa bờ môi mỏng manh của anh, cuốn sách trượt khỏi đầu gối rơi xuống đất, tình ý nảy nở trong sắc ráng chiều mê ly thâm trầm, chữa lành những vết sẹo dữ tợn vĩnh hằng nơi đầu ngón tay…
0 Bình luận