“Mọi người đều sống khá tốt, sau tang lễ em lại gặp ba mẹ anh một lần, dì và chú sức khỏe vẫn ổn, ồ đúng rồi… Tô Hi cũng được cứu chữa rất kịp thời, giờ chắc đã bắt đầu cuộc sống mới rồi.”
“Anh nói cậu bạn thanh mai trúc mã đó sao? Chuyện này em không rõ lắm, nhưng lần họp lớp trước có nghe họ nói, khóa dưới của chúng ta có một sinh viên đỗ Đại học Giang Nam, hình như chính là cậu bạn đó của anh, giỏi thật đấy, Đại học Giang Nam xa như vậy, tiếc là em cũng không gặp được.”
Hạ Thiên Ca ngồi đối diện phía bên kia bàn ăn, cô mỉm cười kể lại quá khứ, quãng thời gian vài năm cuối cùng cũng chỉ gói gọn trong vài câu nói là đã vẽ xong dấu chấm hết, tựa như một giấc mộng hư ảo, mà anh chỉ là một kẻ đứng ngoài cuộc, cuối cùng còn phải mượn lời kể của người khác để hình dung về cuộc đời vốn dĩ nên có sự tham gia của anh.
Dù vậy, Tô Ngữ cuối cùng vẫn thả lỏng dây cót tinh thần đang căng chặt, anh nuốt xuống sợi mì trong miệng, bát mì rau xanh trước mắt trông khá bắt mắt, nước dùng thanh tao sợi mì trơn bóng, điểm xuyết vài lá rau xanh mướt, hương thơm quyến rũ vị giác theo hơi nóng lượn lờ, nhưng anh lại ăn thấy nhạt như nhai sáp, một bát mì mới chỉ động một đũa mà bụng anh đã thấy hơi no rồi.
Nhưng Hạ Thiên Ca lại ăn rất nghiêm túc, giống như làm việc quá lâu nên đã đói đến cực hạn, nước dùng bóng loáng trong vắt bám lấy sợi mì cùng trôi xuống cổ họng, cô gạt đi lọn tóc xõa trước trán, hết miếng này đến miếng khác, bát mì nhanh chóng cạn đáy.
Anh ngẩn người nhìn cô ăn, nếu không phải bát của mình đã động đũa, có lẽ anh đã đẩy bát mì sang rồi, anh sợ cô nghi ngại…
Trong đại não bỗng nảy sinh những hồi ức kỳ lạ từ thuở nào.
Đêm giao thừa vạn vật lặng tờ, màn đêm đen kịt sâu thẳm đột nhiên bừng sáng rực rỡ, pháo hoa ngập trời nhấp nháy, cành lá kiều diễm, một mùa xuân tốt tươi, khung cảnh huy hoàng lập lòe trong đáy mắt, trong không khí thoang thoảng mùi khí gas rò rỉ, khí gas hòa vào không trung tràn vào phổi, ý thức anh mơ màng, rơi vào giấc mộng hỗn loạn quái đản, nhát dao sắc lẹm cứa rách da thịt ngập vào lồng ngực, đâm xuyên trái tim…
Anh tự hỏi có phải mình căn bản chưa từng chết vào đêm giao thừa năm ấy, trùng sinh một đời chẳng qua cũng chỉ là một giấc mơ không tìm thấy cũng chẳng chạm vào được, tỉnh lại rồi thì chẳng còn gì cả.
Trở về quá khứ…
Anh cùng cô gái mình yêu thương tốt nghiệp, kết hôn, sinh con… nối dài mái ấm, cô bận rộn công việc, mỗi ngày đều phải ngồi bên bàn làm việc tăng ca đến tận đêm khuya, anh sẽ canh giờ nấu mì cho cô ăn, là bát mì rau xanh thanh đạm ngọt lành, cô quá đói rồi nên ăn rất nhanh, bát mì cạn đáy, rồi anh mỉm cười bưng bát của mình đưa tiếp cho cô…
“Sao thế? Bát này của anh còn chưa ăn mà? Không ngon sao?”
Hạ Thiên Ca bỗng nhiên nhướng mày nhìn anh, có lẽ do lớp trang điểm trên mặt, dáng vẻ cô khẽ nheo mắt trông thật lười nhác mà lả lơi, giống như đang trêu chọc anh, khiến lòng anh ngứa ngáy, nhưng lại chẳng thể gãi cũng chẳng thể chạm tới được.
Anh vì thế mà khó chịu khôn cùng, nhưng kẻ thủ ác chỉ liếc nhìn anh vài cái, chẳng chút lòng thương hại mà quay người đi thẳng, để mặc anh một mình với nỗi lòng ngứa ngáy khó nhịn, hành vi tệ hại đến mức không thể hơn thế này nhưng anh lại căn bản chẳng cách nào từ chối, cô từ một cô gái xanh non ngây ngô đã trưởng thành thành một người phụ nữ quyến rũ chín chắn, mọi thứ đều đổi mới hoàn toàn, vẻ đẹp mới mẻ của cô một lần nữa khơi dậy thứ cảm xúc mang tên rung động.
“À… không phải, buổi tối anh không ăn được nhiều thứ lắm.”
Sau lưng Tô Ngữ bỗng chốc rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, dính bết vào da lưng rất khó chịu, lời vừa thốt ra anh đã hối hận khôn nguôi, đây chẳng phải là tự sa vào lưới sao? Khiến người ta liếc mắt một cái đã nhìn thấu ý đồ nhơ nhuốc của anh, nếu không muốn ăn đồ… vậy tại sao bây giờ còn mặt dày ngồi lì trong phòng của người ta thế này.
“Vậy sao, thế thì… em vẫn còn khá đói, xem ra chỗ mì còn lại có vẻ không đủ lắm.”
Hạ Thiên Ca khẽ cắn đầu đũa, ánh mắt hờ hững lướt qua bát mì chưa động của anh, rõ ràng công việc cả ngày khiến cô đói không hề nhẹ.
“Vậy em ăn đi, anh vẫn chưa động vào đâu.”
Tô Ngữ thầm may mắn vì mình chưa đặt đũa trở lại vào bát mì, đẩy bát mì còn sạch sẽ này cho Hạ Thiên Ca, còn đặc biệt giải thích một câu để tránh bị nghi ngại.
Nhưng thực tế, có vẻ anh đã nghĩ nhiều rồi, cô gái thậm chí chẳng buồn đổi bát, bưng bát của anh lên ăn luôn.
“Cảm ơn nhé, sắp đến Tết rồi, vụ án này thực sự phải làm gấp, ngày nào cũng bận đến muộn, đúng là đói chết em rồi.”
Hạ Thiên Ca trông chẳng hề có chút ghét bỏ, húp một ngụm lớn nước mì, bị cảm giác no nê sau khi làm việc vất vả chinh phục, đôi mắt mềm mại thuần khiết của cô cười cong tít, híp lại thành hình vầng trăng khuyết nhỏ xinh, hai gò má phấn hồng phồng lên, lời nói ra có chút không rõ ràng, dường như khi trút bỏ lớp trang điểm diễm lệ trên mặt, bản chất cô lại trở thành cô thiếu nữ ngây thơ lãng mạn năm nào.
Thật đáng yêu.
Đôi bàn tay xương xẩu rõ ràng, thon dài trắng trẻo của anh không biết đặt vào đâu, cuối cùng lại nực cười mà đút vào túi áo, trong lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Cả căn phòng chỉ còn lại tiếng nhai khẽ khàng của cô gái, cô ăn rất ngon lành, chỉ là tốc độ dường như chậm lại đôi chút, trở thành sự thưởng thức nghiêm túc.
Tô Ngữ bỗng nhận ra điều gì đó, Hạ Thiên Ca dùng… là bát của anh, là cái anh đã từng dùng qua.
Cổ họng cô chuyển động, mang theo nước dùng ngọt lịm ấm nóng nuốt vào thực quản, bờ môi đầy đặn tô son đỏ thắm chạm vào miệng bát sứ trắng, chậm rãi ma sát trên vành bát, có lẽ đã chạm vào nơi anh từng chạm tới, giống như hai người môi răng kề cận.
Tô Ngữ hít một hơi thật sâu, nhưng cũng theo bản năng mà nuốt nước miếng.
Trái tim non nớn như đàn hươu con trong lồng ngực bỗng chốc lớn phổng phao, đâm húc vào tâm phòng càng thêm mạnh mẽ, anh không thể né tránh mà đỏ bừng vành tai, dù chiếc áo khoác trên người mỏng manh, dù trong phòng không bật lò sưởi, anh vẫn nóng rực như chiếc lò hồng trong ngày đông, bên trên còn đặt một ấm nước, nước đã sôi, tiếng kêu hú từng đợt mang theo làn sương mù màu hồng bốc lên.
Nếu mọi thứ đã thay đổi, tại sao cô lại không tốt lên chứ.
Đúng vậy, rõ ràng hạnh phúc anh khao khát đã ở ngay trước mắt rồi, chỉ cần dang rộng vòng tay là có thể ôm lấy niềm vui vào lòng, tại sao còn phải ôm đầu thu mình vào góc tối để lựa chọn trốn tránh?
Tinh thần anh theo bản năng mà nới lỏng ra, tựa như những cơn mưa axit liên miên lúc giao mùa xuân hạ, âm thầm lặng lẽ ăn mòn pháo đài cao lớn kiên cố, một trận cuồng phong mãnh liệt ập tới, chớp mắt đã sụp đổ thành một đống hoang tàn đổ nát.
Khi khao khát có được một thứ gì đó, mọi lý trí trước dục vọng đều trở nên mong manh như thế, chỉ cần một ngày không thể có được, sẽ luôn có vô số lý do đổ vào đại não, thuyết phục anh trượt dài xuống vực thẳm của tham dục.
Đều là mơ thôi, là giả, là lời nói dối tệ hại của chính bản thân nhu nhược dùng để lừa gạt anh, đường đời này từ lâu đã đi lệch hướng đến mức không nhìn thấy đích đến, anh lấy tư cách gì mà dám quy kết ác ý, cô gái trước mắt vẫn là người khiến anh say mê, yêu đến tận xương tủy, là anh đã trách lầm cô rồi.
Anh bỗng thấy hối hận, hối hận vô cùng, trái tim co thắt từng cơn đau nhói, giống như đã đánh mất một điều khao khát quý giá khôn cùng, hối tiếc chẳng kịp.
Cả trái tim anh tan chảy thành một vũng chất lỏng màu hồng mà ngẩn ngơ, thẫn thờ mà ngẩn ngơ.
Đối diện Hạ Thiên Ca lại mượn cái bát che chắn mà quan sát anh, nụ cười giả tạo vẫn treo nơi khóe miệng, con ngươi đen láy xoay chuyển đầy hưng phấn, cô cắn đầu đũa, liếm qua đôi môi dính chút nước mì.
Sao lại rơi vào bẫy nhanh hơn cô tưởng tượng thế này, xem ra đã chịu không ít khổ cực, thực sự nên để ngày này đến sớm hơn mới phải, cô biết… chút tình cảm thích thú kia của đối phương luôn chôn giấu nơi đáy lòng, chỉ cần khẽ khàng gợi lên là sẽ dâng trào thành biển cả.
Cô cảm thấy mình sắp không nhịn nổi nữa rồi, thực sự… quá đáng yêu.
“Ừm… không còn sớm nữa, trong nhà cũng không có sofa dư ra, thật ngại quá…”
Hạ Thiên Ca đặt bát đũa xuống, chỉ vào phòng khách chỉ bày vài chiếc ghế tựa, cô cũng chỉ ở tạm, đồ đạc trong nhà hầu như chỉ có một mình cô dùng, không chứa thêm được người thứ hai.
“Hả? Ồ ồ…”
Tô Ngữ như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ngọn lửa cháy rực nơi đáy lòng đột ngột lịm tắt, hệt như bị dội một xô nước đá vào đầu.
Anh nghe lời đuổi khách trông có vẻ ôn hòa thực chất lại chẳng chút cảm xúc của Hạ Thiên Ca, bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Yêu chết đi sống lại cùng một người đàn bà hai lần?
Anh bao nhiêu tuổi rồi, là tình đầu chớm nở, hay là ảo tưởng viển vông, từ đầu đến cuối anh rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế, lại thật sự tưởng rằng có thể gặp may mắn thành công như kiếp trước sao? Anh chỉ là một hồn ma cô độc thôi mà, sao còn giống như một đứa trẻ coi người phụ nữ trước mắt là đối tượng yêu đương của mình.
Đừng tự đa tình nữa, chỉ là sự tương tác giữa bạn bè thôi, đợi đến khi anh thực sự vượt quá giới hạn… thứ nhìn thấy sẽ chỉ là hiện thực lạnh lùng mà thôi.
Anh thực sự nên thấy xấu hổ vì sự ngây thơ của chính mình.
Tô Ngữ run rẩy đứng dậy, rút tờ giấy ăn lau miệng, kéo khóe môi mỉm cười chỉ về phía cửa.
“Vậy… vậy anh đi trước đây, cảm ơn.”
0 Bình luận