Tập 2: Sa Ngã

Chương 121 Luân Hãm

Chương 121 Luân Hãm

Trong bóng tối, ánh sáng trên màn chiếu mờ mịt rồi vụt tắt, lớp vĩ thanh màu đen kịt chiếm trọn màn hình, nuốt chửng những tia sáng mờ ảo, cốt truyện rập khuôn cứ thế tiến về hồi kết đúng như dự đoán.

Cảm nhận được nhịp thở đều đặn và ấm nóng bên cổ, Tô Ngữ nghiêng đầu, giữa quầng sáng mờ ảo chập chờn bỗng hiện lên một sắc màu rực rỡ, tựa như một thước phim đen trắng cũ kỹ đột ngột xuất hiện một mảng màu tươi mới.

Anh cầm chiếc áo khoác bên cạnh sofa kê dưới lưng cho Hạ Thiên Ca, nhưng tiếng động khẽ khàng ấy lại bất thình lình làm đối phương thức giấc, hai người đối mắt nhìn nhau trong bóng tối không mấy rõ ràng, tiêu cự lạc đi, đôi đồng tử đen kịt của cô tán loạn, vẻ mệt mỏi đậm đặc như một vũng nước xuân chẳng thể tan ra.

“Mệt rồi sao?”

“Ừm, một chút.”

Hạ Thiên Ca chống tay khó khăn ngồi thẳng dậy, như thể không gánh vác nổi cái hình hài yếu ớt đơn bạc này, cô khẽ nhếch môi cười, sắc màu rực rỡ càng thêm đậm nét, nhưng lại chẳng thể xua đi vẻ u ám giữa chân mày.

“Sao lúc nào cũng mệt mỏi như thế?”

Đêm đã về khuya, gần như sắp sang ngày mới, trên mặt Hạ Thiên Ca vẫn còn lớp trang điểm đậm, trên vai chiếc sơ mi trắng tinh khôi còn vương lại sắc hồng, màu son rực rỡ thấm sâu vào thớ vải, cô trông thật kiều diễm động lòng người, nhưng nơi nơi đều toát ra vẻ dung tục không khỏe mạnh, giống như vừa ngã vào đống phấn son lăn lộn vài vòng, chớp mắt đã biến thành một con người khác.

“Em không sao mà, trưa nay không chợp mắt được, anh xem hôm nay em vẫn dành thời gian cho anh đó thôi?”

Hạ Thiên Ca cụp hàng mi thanh mảnh dày rậm xuống, che giấu đi cảm xúc cuộn trào bên trong, lại dựng lên một lớp rào chắn mờ mịt giữa hai người, cô đang vạch rõ ranh giới với tất cả mọi người, nhưng lẽ ra anh không nên bị xếp vào phía bên kia.

“Lớp trang điểm trên mặt em ngày càng đậm rồi, chẳng lẽ em không lừa anh chứ?”

Tô Ngữ đưa tay vuốt ve gò má cô, xúc cảm mềm mại nhảy vọt vào dây thần kinh, mang theo một lớp phấn trắng trên đầu ngón tay, màu son nồng nặc bôi trên môi cô bóng bẩy như dầu ớt, anh bỗng ngồi thẳng người, biểu cảm nghiêm túc chưa từng có, “Em nên nghỉ ngơi cho tốt đi, mai là cuối tuần rồi, em phải chú ý sức khỏe.”

“Em đã nói rồi, em không sao.”

“Nước nóng đun xong rồi, đi tắm đi, rồi nghỉ sớm một chút.”

Hạ Thiên Ca đối mắt với Tô Ngữ, cô nhìn chằm chằm vào sự nghiêm túc trong đáy mắt anh, vào đôi mày đang nhíu lại vì lo lắng cho mình, một trái tim lạnh lẽo như được bao bọc trong lòng bàn tay mà sưởi ấm, cô nghĩ, một thợ săn đã đem lòng yêu con mồi là một thợ săn không đạt chuẩn, hồi lâu sau… cô bại trận.

Cô có chút phiền muộn vò rối mái tóc, mấy năm dài cô độc chờ đợi, ngoại trừ việc mượn công việc để trốn tránh nỗi nhớ nhung ra, cô còn có thể làm được gì nữa đây.

Thế nhưng cô luôn cảm thấy vẫn chưa đủ, tại sao anh còn phải ra ngoài làm việc, tại sao phải quen biết bao nhiêu người bạn không quan trọng như vậy, tại sao không thể mãi mãi ở trong thế giới của cô mà đừng đi đâu cả…

Là dục vọng chiếm hữu tham lam đang trỗi dậy, cô quá yêu anh, không nỡ để mối quan hệ giữa họ xuất hiện dù chỉ một chút tì vết.

“Được, nghe lời anh, hôm nay đi ngủ sớm.”

Cô mỉm cười, bỗng nhiên ghé sát lại gần, khuôn mặt hai người gần trong gang tấc, sống mũi chạm nhau, hơi thở dồn dập va vào nhau rồi nhanh chóng tăng nhiệt, nóng bỏng đến mức như muốn thiêu cháy làn da.

……

Tô Ngữ tỉnh dậy dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng tắm, đầu óc mê muội, giống như đã ngâm mình quá lâu trong nước nóng, xương cốt cũng trở nên rã rời, cơ bắp thả lỏng chẳng thể dùng sức, anh cố nhịn luồng ánh sáng chói mắt để nâng đôi mí mắt cay xè lên, bàn tay đang chống vào tường bỗng nhiên trượt đi, cả người chìm xuống và sặc vài ngụm nước, mới phát hiện ra mình thực sự đang cuộn tròn trong bồn tắm mà không tài nào bò dậy nổi.

Anh vốc một vốc nước xối thẳng từ trên đầu xuống, dập tắt ngọn lửa dục vọng mà cô đã để lại trong lòng.

Anh nhìn xuống phía dưới, bỗng chốc như bị rút mất linh hồn mà trở nên suy sụp, thực ra anh đã giấu kín một vài quá khứ chẳng mấy tốt đẹp, đó là sự thật đẫm máu, giống như vết sẹo khắc sâu bên mặt chẳng thể xóa nhòa.

Anh nên đưa ra một lý do như thế nào để xé toạc lời nói dối của chính mình, hay là tiếp tục kéo dài lời nói dối ấy, trong thế giới của tình cảm tại sao lại cứ phải coi sự duy nhất là quân bài quan trọng nhất, dù cô có rộng lượng và bác ái đến đâu, liệu có thể dung thứ cho tội lỗi như thế này không.

Anh lại một lần nữa chìm xuống, mặt nước dâng cao, nhấn chìm hơi thở, dường như giây tiếp theo sẽ chết đuối mất thôi.

……

Cánh cửa khép hờ, để lộ một khe nhỏ, Tô Ngữ mở rộng cửa ra, phòng ngủ đen kịch nuốt chửng mọi ánh sáng, tối tăm đến mức xòe bàn tay không thấy ngón, anh đi chân trần bước vào, vô thức nín thở.

Bên tai vang vọng tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, anh lặng lẽ tiến lại gần, nhìn thấy một bóng đen gầy gò đơn bạc trong bóng tối, đang nằm nghiêng, dường như đã ngủ say.

Điều gì đó trong lòng rơi xuống đất, nhưng cũng thoáng chút hụt hẫng, anh cúi người định bí mật trèo lên giường, nhưng đầu ngón tay chạm phải lại là lớp lụa mát lạnh và mềm mượt, bóng đen đang nằm nghiêng ấy bỗng nhiên từ từ ngồi dậy, tấm chăn lụa trượt từ trên vai xuống, làn da trắng ngần tựa như ngọc quý tỏa ra sắc mật trong đêm tối.

Ngọn đèn đầu giường bỗng chốc được thắp sáng, ánh sáng bị chụp đèn gom lại, hiện rõ khuôn mặt cô, thần sắc Tô Ngữ bỗng trở nên phức tạp.

Hạ Thiên Ca rướn người áp sát anh, mùi hương muối biển thanh khiết từ sữa tắm hòa quyện với hương hoa hồng nồng nàn ẩm ướt trong mái tóc tựa rong biển, giống như một dải thủy triều buổi hoàng hôn, trên bãi biển vàng kim nở đầy những đóa hồng đỏ rực, hạt cát hơi nóng, khiến anh chẳng thể dời mắt.

Cô nửa quỳ, những mảng thịt đùi đầy đặn bị đè ép trên lớp chăn nệm mềm mại, rung rinh sắc trắng sứ đầy mời gọi, bấy giờ Tô Ngữ mới nhìn rõ thứ che thân trên người cô, trông có chút quen mắt, đó là áo của anh.

Một chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình khoác lên người, cổ áo chỉ cài hờ vài chiếc khuy, cổ áo nới lỏng để lộ xương quai xanh trắng nõn tinh tế, đuôi tóc xoăn rủ bên cổ, thi thoảng vài giọt nước trong vắt nhỏ xuống, lăn dài theo đường cong của chiếc cổ đang kiêu hãnh ngước lên, thấm ướt chiếc sơ mi trắng, loang ra một mảng dấu nước trong suốt, những góc khuất thầm kín thoắt ẩn thoắt hiện theo từng động tác cúi người.

“Chúng ta ở bên nhau bao lâu rồi?”, Hạ Thiên Ca vẫn còn lớp trang điểm, đôi mắt tô phấn mắt màu đậm khẽ nheo lại bỗng hỏi.

“Bốn tháng…”

Tô Ngữ ngập ngừng vài giây, rồi nói ra một con số chính xác.

“Bốn tháng rồi cơ à.”

Cô dường như đang cảm thán, nụ cười nơi khóe môi càng đậm hơn, nhìn chằm chằm vào đôi đồng tử đang co rút của anh, thốt ra lời quyến rũ trần trụi.

“Thật ra em cũng không mệt đến thế đâu, lần này không cần dùng căn cước công dân đâu, em muốn…”

“Thiên Ca…”

“Suỵt! Anh đang lãng phí thời gian đấy, chúng ta nên yêu nhau nhiều hơn nữa, cứ coi như đây là món quà tặng anh đi.”

Ngón tay hơi lạnh đặt lên môi anh, phong ấn lấy những lời định thốt ra nơi cổ họng, mái tóc ướt sũng rủ xuống nhỏ nước, Hạ Thiên Ca tùy ý dùng tay vuốt ngược ra sau gáy, chiếc sơ mi rộng thùng thình ấy ngược lại càng phác họa rõ nét hơn, làn da sắc mật lộ ra, đường cong đầy đặn phập phồng, một dáng vẻ yêu kiều mà táo bạo, cô đã rũ bỏ dáng vẻ thanh lãnh yếu ớt thường ngày, trở nên có chút lạ lẫm.

Tô Ngữ quên cả việc dời mắt, cứ thế ngây người nhìn Hạ Thiên Ca, trong đôi mắt đen kịch của cô phản chiếu sự rục rịch không yên của anh, rốt cuộc anh nên làm thế nào để thuyết phục chính mình đây.

Cô nhìn chằm chằm vào anh rồi lại tiến sát hơn, anh đã lọt thỏm vào trong đôi đồng tử của cô!

Cô cắn nhẹ vào tai anh, hơi thở nóng ẩm thì thầm bên tai.

Cô nói, anh đã luân hãm.

(Tối mai mới coi như là được giải phóng, hôm nay vẫn chỉ có thể miễn cưỡng viết được bấy nhiêu đây thôi.)

Chương 122 Dã Thú

Đêm xuân mộng đẹp, nhưng anh lại tỉnh táo chưa từng thấy.

Tô Ngữ bám chặt lấy thành giường, cục bộ bất an lùi lại phía sau, chăn nệm bị vò nát hỗn độn, trong bóng tối có điều gì đó đang trỗi dậy, nhiệt độ tăng vọt, dường như sau lưng chính là miệng núi lửa đang chực chờ phun trào, tấm lưng tựa vào tường, không còn đường lui.

Hạ Thiên Ca một tay chống bên tai anh, nhẹ nhàng xoa nắn thùy tai mềm mại, cúi thấp vòng eo mềm mại thanh mảnh, chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình vương những giọt nước từ đuôi tóc, ôm sát lấy đường cong làn da trắng ngần, trong suốt tựa như không có gì che chắn.

Cô đứng ngược sáng, chẳng nhìn rõ biểu cảm, đôi mắt nhướng lên nụ cười lả lơi, ánh mắt nhìn xuống phía dưới, cô đang khêu gợi những dục vọng nguyên thủy nhất, hormone bùng nổ như giếng phun.

Một giọt mồ hôi nóng hổi lăn từ trán xuống len lỏi vào sâu trong hàng mi dày, làm nhòe mắt, trong cơn mông lung thấy cô tựa vào người mình, gò má anh nóng bừng, hơi thở dồn dập như thể mắc bệnh nặng, tay chân luống cuống không biết để vào đâu.

Cô thoắt cái như biến thành một người khác, đã từng là thiên thần kéo anh ra khỏi vực thẳm, nhưng lúc này lại hóa thành mị ma đang rên rỉ khiêu khích bên tai ép anh phải phóng túng đọa lạc,

Cô đang trần trụi quyến rũ anh phạm tội!

“Chúng ta ở bên nhau lâu như vậy rồi, em muốn trao bản thân mình cho anh, được không?”

“Thiên Ca, anh…”

Cặp tuyết lê mềm mại trắng ngần của cô gái ép chặt vào lồng ngực anh, cách một lớp vải vẫn có thể cảm nhận được xúc cảm mềm mại căng đầy ấy, anh bị ép đến mức nghẹt thở, anh chẳng thể tìm thấy lượng oxy thuộc về mình trong bầu không khí đặc quánh và nặng nề này.

“Hửm?”

Hạ Thiên Ca trầm thấp đáp lại một tiếng, nhưng không định để chuyện dừng lại ở đó, như thể không kịp đợi thêm nữa, cô vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, không còn là nụ hôn chuồn chuồn đạp nước nữa, lưỡi cô đưa vào trong miệng anh quấn quýt hôn sâu, quá nhiều dục vọng bị kìm nén đến mức đậm đặc tựa như thủy triều cuộn trào mãnh liệt.

Anh kinh ngạc trợn tròn mắt, có chút không hiểu nổi tình hình lúc này, động tác lúng túng vô cùng vụng về, chỉ có thể bị động tiếp nhận tất cả những gì đang diễn ra, cô dùng chiếc lưỡi mềm mại khuất phục anh, cô cũng thanh khiết như vậy, nhưng lại toát ra một sức mạnh liều lĩnh không sợ hãi, trong bóng tối tiếng nước lan tỏa, cô gắt gao ép buộc anh vắt kiệt nước bọt, cổ họng lăn động dồn dập, chẳng phân biệt được là của cô hay của anh.

Hạ Thiên Ca nâng lấy gò má anh để thu hẹp không gian hơn nữa, giam cầm anh trong góc nhỏ chật hẹp, bóng tối lóe lên trong đáy mắt đen kịch của cô, có tình dục do hormone tác oai tác quái đang lưu chuyển.

Dưới những động tác mãnh liệt, anh có được một giây phút hít thở, tình trạng thiếu oxy đã cướp đi sức mạnh của anh, anh có chút yếu ớt đẩy cô ra, nhưng hai người lại càng dính chặt vào nhau hơn, dường như muốn tan chảy thành chất lỏng thấm sâu vào lỗ chân lông của đối phương.

Hạ Thiên Ca giữ chặt gáy Tô Ngữ tiếp nối nụ hôn chưa thỏa mãn lúc nãy, đầu lưỡi liếm láp làm ướt làn da, cánh môi vân vê cắn xé, anh đáp lại một cách không mấy tỉnh táo, tình triều hóa thành sắc hồng lan tỏa đại diện trên làn da.

Đã chịu đựng đủ sự kiềm chế và giữ kẽ nhạt nhẽo như nước lã rồi, con sói độc hành quanh năm nghiến răng hút máu, chẳng thể chịu nổi sự cô đơn khi răng nanh ngày một mòn đi, điều cô hằng mơ ước, khát khao, giữa họ vốn dĩ sớm nên… tiến thêm một bước nữa.

Cùng nhau đọa lạc phóng đãng, để sự thuần khiết vấy bẩn sự nhơ nhớp, để mối quan hệ giữa họ trở nên không sạch sẽ, không thể thoát ra được trong vũng bùn hỗn tạp, vĩnh viễn đừng bao giờ xa rời.

Cô nhìn dáng vẻ mê muội tán loạn của anh, chìm sâu vào tình dục không thể tự dứt ra được, vậy mà lại cảm thấy có chút gì đó đáng yêu, cô hôn sâu như phát điên, hận không thể lúc này ôm chặt lấy đối phương cùng nhau rơi xuống từ độ cao hàng chục mét.

Anh dường như đột ngột từ bỏ sự kháng cự, đôi tay thình lình buông thõng, rồi lại từ từ leo lên eo cô.

“Sao anh cứ luôn tránh né em thế?” Hạ Thiên Ca ôm lấy Tô Ngữ, trán chạm trán, hơi thở dồn dập và trầm thấp, những lời nói đứt quãng của cô giống như đang chất vấn, lại giống như một kiểu bày tỏ tình yêu thô bạo khác biệt.

“Rốt cuộc anh có yêu em không? Hả?”

Ngón tay thanh mảnh của cô khều mở cổ áo anh, phả ra hơi thở nóng ẩm hướng về lồng ngực đẫm mồ hôi của anh.

Đầu óc Tô Ngữ hỗn loạn, nhất thời không thể tập trung tinh thần, anh mím chặt môi, cơ thể nóng bừng mà cứng đờ, hít thở cũng trở nên khó khăn, mùi hương ngọt ngào mê hoặc vây quanh chóp mũi quấy rầy anh, anh nghe thấy tiếng thì thầm ướt át nhu mì tựa như làn khói sương lãng đãng trên vùng sông nước Giang Nam của cô, lồng cũi lý trí sụp đổ dữ dội, kể từ đó một trái tim kiềm chế đã rơi xuống vực thẳm vạn dặm.

Đôi mắt đục ngầu của anh ngập ngừng trong giây lát, rất nhanh sau đó lại bị sắc vàng mờ ảo nhuốm đẫm, anh càng lúc càng áp sát, cô không cử động, dường như đã từ bỏ sự phòng bị mặc cho anh giày vò, sắc xuân leo dọc theo đuôi mắt, vòng eo mềm mại như không xương vặn vẹo, bụng nhỏ dán sát vào hông anh thầm kín ép chặt nghiền nát.

Trong khu rừng rậm tối tăm, vai diễn hoán đổi trong chớp mắt, con mồi đã vồ lấy thợ săn lơ đãng, nhưng đây là một cuộc phản công định sẵn là không có kết quả, anh nhanh chóng khóa chặt cổ tay trắng nõn của cô, hơi thở dồn dập, lòng trắng mắt vằn tia máu.

Hạ Thiên Ca chẳng hề phản kháng lấy một chút, bị anh đè dưới thân một cách gần như bạo lực, cổ tay bị sức mạnh không biết tiết chế như dã thú của anh bóp đến phát đau, nhưng cô chỉ nghiêng đầu nhìn biểu cảm kìm nén và đau đớn của anh một cách giễu cợt, sau đó phát ra một tràng cười trong trẻo êm tai.

Đáy mắt anh vẫn còn lưu lại một vệt sáng, giống như một tờ giấy trắng sạch sẽ thuần khiết, anh vẫn khiến cô say đắm đến thế, nhất thời chẳng rõ giữa họ rốt cuộc ai mới là kẻ đi săn, anh thân ở tù lao, nhưng lại lần nào cũng dẫn dụ cô bước vào cạm bẫy.

Lâu sau môi mới tách ra, những sợi bạc dính dớp kết thành lưới, tơ nhện tinh mỹ trắng bạc bao phủ lấy cơ thể anh, vòng này qua vòng khác bao bọc lấy anh thành hình kén, anh vẫn chẳng còn nơi nào để trốn chạy.

“Thiên Ca, anh… yêu em.”

Lý trí dần trượt về phía rìa vực thẳm, bàn tay anh đặt trên lớp vải mỏng manh, khẽ vén lên một góc thầm kín, làn da trắng ngần hấp dẫn như mật ngọt phơi bày trước mắt anh, anh ngẩn ngơ nhìn, dục vọng túm lấy mắt cá chân lôi kéo anh xuống dưới.

Thế nhưng những đoạn phim quá khứ bỗng nhiên tràn vào, cơn gió lạnh lẽo của Bắc Quốc mang theo những mảnh vỡ đen tối ấy ập tới, giống như một cây kim đâm thẳng vào não bộ, đâm cho anh đau điếng người.

Tô Ngữ đẩy Hạ Thiên Ca ra như một phản ứng tự vệ, túm lấy tấm chăn đè lên cơ thể tuyệt mỹ của cô, đại diện cho những sắc xuân tình tứ đều bị giam cầm trong đó, làm xong tất cả những điều này, anh bỗng chốc xả hết sức lực, ngã gục trên giường thở hồng hộc.

“Xin… xin lỗi, anh…”

Anh ngửa đầu nhìn trần nhà đen kịt, giọng nói bỗng chốc mệt mỏi vừa thốt ra đã tiêu tan trong không khí rồi sụp đổ.

“Những chuyện đó em đều biết cả rồi, nhưng em không quan tâm đến quá khứ của anh, chúng ta bắt đầu ngay bây giờ đi, có được không?”

Cô từng chút một túm mở lớp quần áo đang mở toang trên ngực anh, xâm lược một cách không kiêng nể, đầu lưỡi đỏ rực liếm láp vành môi, cô thô bạo như một con sói đã vồ lấy con mồi.

Trong mắt vương lệ nóng, cô muốn khóc, rốt cuộc điều gì đã khiến cô trở thành dáng vẻ như hiện tại, độc ác lại giả tạo, bạo ngược lại nhu nhược.

Cô cảm thấy hưng phấn và đau đớn một cách lạ lùng, nước mắt trào ra, gột rửa đôi mắt cô.

“Đợi chúng mình kết hôn nhé…”, anh đột nhiên nói.

Cô không chịu buông tha mà truy hỏi, dường như không có được câu trả lời thì tuyệt đối không chịu dừng lại, “Bao giờ?”

Trong bóng tối có sự im lặng lan tỏa.

Cô túm chặt tấm chăn trên người, thu mình lại thành một khối, quay lưng đi, đáy mắt có sắc đỏ thấm vào bóng tối đặc quánh, cô bỗng nhiên im lặng hẳn đi, “Em mệt rồi, ngủ thôi.”

Rốt cuộc là bao lâu. Không có câu trả lời.

Nhưng cô đã không thể chờ đợi thêm được nữa rồi…

———————————————————————

Tối qua ngủ quên mất, tỉnh dậy lại ngủ, ngủ cả một ngày, coi như thời gian qua thức khuya quá nhiều nên ngủ bù vậy, đã lười thì lười cho chót, không thiếu một chút này, cơ mà vừa mới tỉnh dậy cảm hứng dâng trào có viết được một đoạn ngắn về yandere, nghỉ hè có thời gian sẽ mở một tập hợp các truyện ngắn, hơn nữa vẫn còn đang phân vân xem có nên mở sách mới hay không.

Lúc trước lo lắng không mở sách mới là vì sợ lên năm ba rồi mở sách mới cập nhật không kịp, nhưng nếu trước tháng Tám mà có ý tưởng viết xong đề cương, trước khi nghỉ hè kết thúc có thể viết đến lúc lên kệ, vào học rồi cũng có thể đối phó với việc cập nhật, vậy thì sẽ cân nhắc mở một cuốn, nếu không viết xong đề cương thì chỉ có thể đợi đến nghỉ hè năm sau tính tiếp vậy, dù không có sách mới thì trong thời gian đó cũng sẽ viết một ít truyện ngắn và lấp hố, tóm lại đợi đến khi bộ này hoàn kết là có thể xác định được.

Có người nói tháng Bảy hoàn kết thì vội vàng quá, nhưng thực ra cũng ổn mà, có thể viết đến gần một triệu chữ cơ, đoạn kết có dung lượng rất lớn đấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!