Tập 2: Sa Ngã

Chương 55: Xuân Vũ

Chương 55: Xuân Vũ

Mấy giọt mồ hôi nóng hổi nhớp nháp lăn xuống từ trán, dọc theo sống mũi cao thẳng rồi chìm vào kẽ hở giữa đôi môi, anh theo bản năng liếm nhẹ nơi khóe môi, chút ẩm ướt ấy xoa dịu cơn khát khô, nhưng ngay sau đó lại là niềm khao khát mãnh liệt và dữ dội hơn thế nữa.

Ánh mắt rơi vào vùng mờ ảo mông lung, gương mặt quyến rũ phong tình của người phụ nữ đột ngột tiến lại gần, chóp mũi họ chạm nhau, hơi thở của anh dồn dập đến lạ thường, tựa như đang mang trọng bệnh, đợt sóng triều mùa xuân ửng hồng dọc theo cổ lan dần lên tận đuôi mắt, lóng lánh sắc đỏ tình tứ nồng đậm không thể tan đi.

Cánh tay vốn định đẩy ra của anh bị người phụ nữ nắm lấy, cô điều khiển bàn tay mềm yếu không chút sức lực của anh áp sát lên khuôn ngực đầy đặn, trong lòng bàn tay là cảm giác mềm mại khiến người ta trầm luân.

“Muốn không?”

Vẫn là giọng nói mê hoặc lòng người ấy, tựa như một chiếc móc nhỏ, móc lấy trái tim đang xao động, khiến dục vọng trỗi dậy không ngừng.

Tô Ngữ đẩy Cố Chi ra, nhưng sức lực lại nhỏ bé đến đáng thương, anh nghiêng đầu, xấu hổ nhắm chặt mắt lại, vậy mà dục vọng lại cứ thế leo thang, anh hiểu rõ sự tội lỗi ẩn chứa trong đó, nhưng vẫn tận hưởng, thậm chí là đắm chìm vào cảm giác trái với luân thường đạo lý một cách bí mật này.

Đại não gần như trống rỗng, ý thức ngày càng mỏng manh, dẫn đến từng đợt thẫn thờ không thể kiểm soát được cơ thể, bên tai vang vọng tiếng cười cợt nhả của người phụ nữ, những lễ nghĩa liêm sỉ vốn dùng để ràng buộc đạo đức dần trở nên nhạt nhẽo và vô lực, đầu ngón tay run rẩy nhích về phía khoảng không nóng rực.

Đối phương rõ ràng sẽ không để anh toại nguyện một cách dễ dàng như thế, cô dùng một bàn chân giẫm lên lòng bàn tay anh trên mặt đất, không cho anh chạm vào nơi dục vọng mãi chưa được giải tỏa kia, chặt đứt ý định tự mình phát tiết của anh, đôi mắt phượng dài hẹp ấy ngập tràn ý cười, cô giả vờ ngây thơ hỏi anh: “Sao thế? Tiểu Thiền thấy không khỏe ở đâu à? Sao cứ thở dốc mãi thế, chẳng lẽ là... bị bệnh rồi?”

Cố Chi nghiêng đầu, nheo mắt ung dung nhìn chàng thiếu niên vốn thanh khiết sạch sẽ nay hoàn toàn trở thành nô lệ của dục vọng, cô bày ra dáng vẻ tốt bụng cúi người xuống chạm vào trán Tô Ngữ, quả nhiên cảm nhận được sự nóng bỏng tay: “Hình như nóng thật này, hay là để chị giúp em nhé?”

Tô Ngữ khó nhọc ngẩng đầu lên, trong cổ họng phát ra vài tiếng rên rỉ trầm đục, anh căn bản không thể chất vấn sự ngăn cản của đối phương, chỉ vì sự xấu hổ mà không thể thốt ra những lời trần trụi dâm mị như thế.

Đối phương rõ ràng đang làm khó và trêu chọc anh, vậy mà anh vẫn bị cô quyến rũ đến mức thần hồn điên đảo, chỉ vài ba chiêu trêu đùa tùy ý đã khiến lý trí vốn đã mong manh của anh vỡ vụn, cam tâm tình nguyện chìm đắm theo dục vọng.

Anh chỉ có thể mở đôi mắt vằn vện tơ máu nhìn Cố Chi đầy vô trợ, đuôi mắt ửng hồng vì khát khao, nhìn chằm chằm vào độ cong ác nghiệt nơi khóe môi cô, vậy mà anh chẳng thể sinh ra bao nhiêu giận dữ, thậm chí còn như muốn lấy lòng mà cọ cọ vào bắp chân thon thả của đối phương, khẩn cầu cô ban phát cho anh chút tự do là được, anh thực sự rất khó chịu... rất khó chịu...

Cố Chi không kìm được mà khẽ cười thành tiếng, cô đứng thẳng người dậy trước ánh mắt luyến tiếc của chàng thiếu niên dưới thân, anh níu lấy vạt váy của cô, dáng vẻ níu kéo ấy thật sự là chuếnh choáng đáng thương, giống như một con thú nhỏ ngây thơ, dục vọng thẳng thắn đơn giản dễ hiểu, khiến trái tim cô mềm đi một mảng, chỉ mong khoảnh khắc này trở thành vĩnh hằng không bao giờ mất đi.

Ngoan thêm chút nữa là được rồi, ngoan thêm chút nữa thôi...

Một bàn chân trắng trẻo nhỏ nhắn, đầu ngón chân lơ đãng móc lấy lớp vải rách nát, nhẹ nhàng kéo ra, vô tình giẫm lên đùi anh, ngay khoảnh khắc ấy, các dây thần kinh cơ bắp nhạy cảm lập tức căng cứng, mưu toan giữ lấy lòng bàn chân mềm mại của cô, xúc cảm nóng bỏng.

Bên tai, tiếng thở dốc mê loạn của chàng trai càng lúc càng dồn dập, cô nhìn đôi mắt đen trong trẻo kia thoáng qua sự thất thần mờ mịt, đồng tử giãn ra, gần như chẳng tìm thấy chút tiêu cự nào.

Cố Chi càng lúc càng kiêu ngạo tự đắc, dường như đang nắm giữ một sợi dây vô hình, buộc chặt lấy dục vọng của Tô Ngữ, khiến tâm thần anh run rẩy, bị cô tùy ý thao túng.

Cô tiếp tục dùng lực, gần như muốn lún sâu hơn, hướng về phía bóng tối sâu thẳm, thực sự áp sát vào da thịt, cùng anh bị vây hãm nơi miệng núi lửa nóng rực.

Gần như không thể tiến thêm được nữa, đã chạm sát vào xương hông mềm mại, lòng bàn chân mềm mại bị hun nóng đến mức ửng hồng, dường như sắp trầy cả da, mu bàn chân uốn lượn uốn cong đầy phóng túng trêu đùa lý trí gần như cạn kiệt của chàng thiếu niên.

Cố Chi hơi dùng sức, cơ thể chàng trai liền không kìm được mà run rẩy, càng thêm khát khao bắt lấy bàn chân cô, nhưng lực đạo nơi đầu ngón chân cô lúc nhẹ lúc nặng, giống như một con cá nhỏ linh hoạt không tài nào nắm bắt nổi.

Chàng trai thở dốc né tránh, cô liền đuổi theo trêu chọc điểm yếu của anh, khiến anh từng đợt thẫn thờ, chàng trai không chịu nổi mà khao khát nhiều hơn từ cô, cô lại tinh nghịch dời đi, chỉ dùng lòng bàn chân mềm mại nhẹ nhàng mơn trớn làn da anh, giống như một sợi lông vũ nhẹ tênh, trêu chọc những dây thần kinh mỏng manh nhạy cảm.

Cố Chi nhìn chàng trai dần dần đắm chìm vào đó mà không thể tự thoát ra, nhưng vẫn không chịu buông tha, cô từng chút một dẫn dụ chàng trai trầm luân trong dục vọng, ép đến giới hạn của sự cực lạc, cuối cùng phải tận hưởng tất cả trong sự nhục nhã nhưng cũng đầy khao khát, hoàn toàn trở thành nô lệ của cô mà không chút phản kháng.

Tô Ngữ đưa tay quờ quạng trong không trung, lại vô tình nắm lấy cổ chân thanh mảnh của Cố Chi, cô không phản kháng, khẽ xoay nhẹ cổ chân, tiếp tục dùng xương mắt cá chân cọ xát vào lòng bàn tay anh, mang đến cảm giác tê dại râm ran, cơn ngứa ngáy cứ thế lan tỏa làm loạn.

Cố Chi mím đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, giọng nói nồng đượm phong tình như sương khói vùng sông nước Giang Nam, khơi gợi lên dục vọng xấu xí ác nghiệt nơi đáy lòng anh.

“Tiểu Thiền... em nắm chân chị làm gì? Bóp đau chị rồi này... thật là một...”, cô ngừng lại một chút, nũng nịu trách móc, giọng nói nhỏ nhẹ mềm mỏng mê hoặc đến cực điểm, “Đồ biến thái nhỏ.”

Tô Ngữ thở dốc không ngừng, oxy gần như không kịp cung cấp, trong cơn bảng lảng anh nghe rõ câu nhục mạ đầy miệt thị ấy, cơ thể đột nhiên run rẩy như chiếc lá rụng xơ xác sau mùa thu, não bộ trắng xóa trong phút chốc, khoảnh khắc đó anh thấy mình thật đê tiện đến cực điểm, nhưng dục vọng lại khiến cơ thể biểu hiện ra cơ chế hoàn toàn trái ngược.

Trái tim đập thình thịch điên cuồng, lý trí tan biến, cảm giác tội lỗi to lớn khiến anh rơi vào sự cực lạc vô tận, gò má hiện lên sắc xuân tình tứ, màu đỏ lan tỏa, dịch tiết không kìm được mà tràn ra nơi khóe môi, dục vọng xấu xí phơi bày không chút che đậy.

Ngay khoảnh khắc dục vọng sắp tiến sát bờ vực sụp đổ, vùng bụng dưới đột ngột truyền đến một cơn đau khiến hơi thở anh nghẹn lại, anh rên hừ hừ rồi co quắp người lại, nhưng ý thức dần trở nên rõ ràng lại khiến anh rơi vào tình cảnh khó xử hơn, theo bản năng muốn tránh xa, nhưng rồi lại bị dược hiệu đang trào dâng nuốt chửng.

Tô Ngữ lại rơi vào trạng thái thẫn thờ, đại não lại là một vùng trống rỗng trắng xóa, lý trí theo bản năng sụp đổ nhanh chóng.

Thế nhưng sự thân mật sau khi theo bản năng muốn né tránh của anh khiến đáy mắt Cố Chi thoáng qua một tia u ám, cô mất kiên nhẫn thu lại đầu gối đang tì lên bụng chàng trai, cổ chân giẫm lên lồng ngực anh, nâng cằm anh lên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt mê loạn kia, lạnh giọng cảnh cáo: “Cơ hội cuối cùng, cầu xin chị...”

Gần như không có chỗ cho sự do dự, nỗi đau khổ khi dục vọng vượt quá giới hạn mà không được giải tỏa khiến lý trí sụp đổ càng nhanh hơn, anh ôm lấy cổ chân Cố Chi, cúi đầu hôn lên những ngón chân, để lại những vệt nước tình tứ ẩm ướt trên mu bàn chân trắng nõn mịn màng.

Dục vọng ép đại não mất đi sự kiểm soát, lời nói không qua suy nghĩ đã thốt ra cửa miệng, anh gấp gáp khẩn cầu: “Cầu xin chị, chị qua đây đi, em muốn chị, em thích... chị.”

Cảm giác ngứa ngáy mềm mại hóa thành luồng điện, cuộn trào trong các dây thần kinh rồi truyền vào trung khu, Cố Chi nghe thấy mấy từ ngắn ngủi ấy, đầu gối bỗng chốc mềm nhũn, tựa như không còn sức lực, đầu gối hạ thấp... ngay lập tức ngã ngồi xuống sàn nhà, giống như một kẻ thao túng cao cao tại thượng vừa rơi xuống phàm trần.

Chàng trai nắm lấy cơ hội lao tới ôm lấy cơ thể đầy đặn mềm mại không xương của cô, thở dốc trầm đục bên tai cô, rõ ràng đã tiến sát giới hạn, vậy mà dường như vẫn còn đang cố gắng kiềm chế điều gì đó một cách nực cười.

Cố Chi cười khẽ, ghé sát tai chàng trai mà quyến rũ nồng nàn: “Sao thế? Chẳng lẽ... muốn để một mình chị làm người xấu sao?”

Giống như một mệnh lệnh, ánh mắt Tô Ngữ đỏ rực, hoàn toàn phát điên, như một con dã thú rơi vào tình dục mà đột ngột đè Cố Chi xuống sofa.

Cố Chi từ đầu đến cuối chỉ cười mà không nói, cô ngửa đầu, cười khẽ thành tiếng, thậm chí cô chẳng hề bận tâm đến những động tác thô bạo gấp gáp nhưng vụng về của chàng trai, khóe môi hiện lên niềm hạnh phúc tận hưởng, cô đưa tay dùng điều khiển tắt đèn.

Chốc lát, hơi thở dốc nặng nề hòa cùng tiếng rên rỉ kiều mị dần lan tỏa, sau cái lạnh của mùa đông, nhiệt độ tăng lên rất nhanh, băng tuyết tan chảy ướt đẫm, hóa thành những sợi mưa xuân li ti triền miên rơi xuống, lan tỏa một vùng xuân sắc rạng ngời tình tứ trong bóng đêm u huyền.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!