Chiếc taxi cuối cùng dừng lại tại một con phố không tên nào đó nơi trung tâm thành phố, dọc đường sừng sững những cụm kiến trúc hiện đại tinh xảo, ánh đèn neon rực rỡ tục tằn khơi gợi vẻ tiêu điều của màn đêm, dưới ánh đèn là tiếng người huyên náo.
Phố xá đông đúc như nêm, trang phục của người đi đường ngày càng phong phanh, dường như chỉ trong chớp mắt mùa hè đã tới, dòng người tuôn chảy trên con phố náo nhiệt, tựa hồ như rơi vào những thước phim quay chậm bị kéo dài ra mãi.
Tô Ngữ đưa ánh mắt có phần đờ đẫn hòa mình vào đám đông ồn ã, tựa như lọt vào vùng cát lún hiểm họa, càng vùng vẫy càng chìm sâu, rồi sẽ có ngày nó nhấn chìm thân xác anh, bị chôn vùi vĩnh viễn, tầm mắt thu vào chỉ toàn một màu đen tối.
Sự tự do mà anh hằng khao khát có được xem ra lại quá đỗi giản đơn, đến mức khi nắm chắc nó trong tay, một nỗi lạc lõng mênh mông bỗng chốc bủa vây. Anh ngồi trên taxi suy nghĩ hồi lâu, vậy mà chẳng tìm ra được một nơi nào có thể đi. Bạn bè hay người thân cũ, có lẽ đều chẳng muốn nhìn thấy một kẻ đã cùng họ chào biệt trong tang lễ lại như một bóng ma bất tử xuất hiện trước mặt.
Một người liên tiếp chết đi hai lần, nhất thời anh chẳng nghĩ rõ được rốt cuộc đó là vận may hay là đau khổ, nhưng ai có thể cho anh một cơ hội trùng sinh nữa đây.
Ngỡ như chẳng còn đường nào để đi, Tô Ngữ suy nghĩ rất lâu, nhận được câu trả lời gần như tàn nhẫn này.
Anh vẫn bước đi một cách tê dại hồi lâu, bỏ lại sau lưng con phố dài phồn hoa náo nhiệt, ánh đèn tửu sắc dần xa rời, ẩn mình vào bóng tối sâu thẳm nơi đầu ngõ, chỉ còn lại chiếc đèn đường cũ kỹ phía trên đầu phát ra tiếng rè rè, trong ánh đèn nhạt nhòa buông xuống một chiếc bóng đen gầy yếu kéo dài, cứ thế khom lưng bước đi, chiếc mũ lưỡi trai che khuất đôi mắt, tựa hồ bị sự tiêu điều nặng nề đè nén đến mức không thể ngẩng đầu.
Gần đầu ngõ có một con phố ăn vặt rất cũ kỹ, lớp dầu mỡ tích tụ bao năm tháng đóng trên bức tường gần quạt hút mùi, lớp dầu mỡ vàng vọt nồng nặc đến mức gần như hóa đen, giống như ai đó đã tạt một thùng mực đen đặc lên tường, làn gió đêm dần se lạnh lướt qua gò má, chiếc quạt hút mùi kéo theo lớp dầu mỡ vàng khè trên cánh quạt đang xoay chuyển một cách vô lực.
Phố ăn vặt chủ yếu làm ăn dựa vào sinh viên quanh đây, nửa đêm mười một mười hai giờ gần như chẳng còn khách khứa gì nữa, nhiều cửa hàng đã tắt đèn, dãy dài các quán cơm bình dân đã đóng cửa phần lớn, chỉ còn lại vài tiệm còn thắp những bóng đèn sợi đốt rẻ tiền, bận rộn dọn dẹp cửa hàng và chuẩn bị nguyên liệu cho ngày hôm sau.
Một trận âm thanh ma sát cực kỳ khó nghe và chói tai bỗng nhiên thu hút sự chú ý có phần chậm chạp của anh, một lão già có tuổi đang vươn cánh tay gầy guộc dùng chiếc móc dài trong tay để kéo cánh cửa cuốn treo bị gỉ sét trên đầu xuống, động tác có vài phần khó khăn khó nói thành lời.
Đó là một tiệm tạp hóa rất cũ, người lớn vì tiện đường nên ghé qua mua ít thuốc lá và rượu, trẻ con thì cứ mong ngóng những món đồ chơi nhỏ trên kệ và kẹo trong tủ kính.
Tô Ngữ dừng bước, ngẩn người đứng một bên quan sát mà không lên tiếng, anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại để bàn gần như hiếm khi thấy được đặt phía trên chiếc tủ kính bày biện dày đặc các loại thuốc lá, màu xanh đậm... trong bóng tối đặc biệt nổi bật.
Anh chậm rãi bước về phía tiệm tạp hóa, lão già tóc thưa thớt đang quay lưng về phía anh, vài sợi tóc bạc phơ như đang thoi thóp rủ xuống trán, lão già căn bản không chú ý đến anh, gắng sức dùng móc kéo cánh cửa cuốn, nhưng dường như trục xoay bị kẹt, kéo thế nào cũng không chuyển động, khi lại gần còn có thể nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập của lão già.
“Ông ơi, để cháu giúp ông nhé.”
Lão già khựng lại động tác trên tay, dường như không mấy tin tưởng vào thính lực có phần trục trặc của mình, lão chậm chạp quay người lại, mới phát hiện ra bên cạnh thật sự đang đứng một cậu thanh niên.
Lão nheo mắt, mượn ánh đèn đường lờ mờ để quan sát thiếu niên ăn mặc chỉnh tề trước mặt. Lão già thực sự đã rất lớn tuổi rồi, trên mặt mọc đầy những đốm đồi mồi, lớp thịt lỏng lẻo trên trán xếp chồng lên nhau, chiếc bụng căng tròn trong chiếc áo may ô trắng hơi ngả vàng cũng hiện ra vẻ phù nề không mấy khỏe mạnh.
“Ây chà, chàng trai trẻ sao muộn thế này rồi còn đi lang thang bên ngoài vậy, mau về đi thôi, lão già này quen rồi.”
Lão già theo bản năng cho rằng Tô Ngữ cũng là cùng một giuộc với đám lưu manh côn đồ quanh các trường học gần đây hay tới đây mua chịu thuốc lá, nếu không thì cũng chẳng để tóc dài rồi buộc một chỏm nhỏ thế kia, lại còn đêm hôm khuya khoắt không về nhà. Nhưng rồi lại nghĩ đám học sinh xấu kia làm gì có lòng tốt tới giúp lão kéo cửa sắt, thế là lão lại nới lỏng cảnh giác, dùng giọng Thanh Xuyên đặc sệt ôn hòa bắt chuyện với Tô Ngữ.
“Cháu muốn... cháu muốn dùng nhờ điện thoại một chút, có được không ạ?”
Tô Ngữ chỉ vào chiếc điện thoại để bàn đặt trên tủ kính, khẩn cầu hỏi.
“Dùng đi dùng đi, gọi nhanh lên nhé, lão già tôi sắp đóng quầy rồi, già rồi đúng là ngày càng không thức nổi. Nhớ hồi tôi còn trẻ, trông còn khôi ngô hơn cậu đấy, con gái cứ gọi là theo đuổi tôi hàng tá.”
Lão già tựa hồ như đang hồi tưởng lại thời trai trẻ của mình, bỗng nhiên có chút cảm thán, lão thu lại chiếc móc, cánh cửa sắt lửng lơ giữa chừng, nhường lại thời gian cho Tô Ngữ gọi điện thoại.
Tô Ngữ mỉm cười, không đáp lời, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đặt trên bàn. Trên chiếc điện thoại màu xanh đậm vương vài vết bẩn để lại sau khi mồ hôi tay khô đi, anh không hề chê bai mà nhấc máy lên, ngón tay dừng lại trên những phím bấm đã phai màu nhìn không rõ chữ số, mãi không nỡ nhấn xuống.
Trong thời đại thông minh bùng nổ thông tin này, tiến bộ duy nhất khiến người ta cảm thấy mới lạ chính là hiếm khi còn ai làm mất điện thoại nữa, danh bạ đều biến thành dữ liệu lưu trữ trong máy, ngoại trừ những người thân thiết nhất, bằng không ngay cả những người bạn rất thân cũng phần lớn chẳng nhớ nổi số điện thoại của đối phương.
Nhưng anh sống bao lâu nay cũng chẳng quá thân thiết với người thân nào có cùng huyết thống, vào lúc anh đang lạc lõng và vô trợ nhất, trong đầu bỗng hiện ra một dãy số đột ngột. Anh không dám dừng lại quá lâu vì sợ lão già nghĩ anh tới đây để đùa giỡn, bèn theo bản năng mà nhấn theo dãy số đó.
Ngón tay dừng lại trên con số cuối cùng một lúc, Tô Ngữ chợt nhận ra sau khi gọi cuộc điện thoại này sẽ có ý nghĩa gì, không ngờ đi một vòng lớn cuối cùng lại vẫn là cô ấy.
Sự do dự chỉ trong thoáng chốc, Tô Ngữ nhấn xuống, bên kia ống nghe vang lên tiếng chuông đặc trưng của điện thoại bàn. Mười một mười hai giờ đêm, anh thậm chí không biết đối phương đã ngủ chưa, lòng bàn tay không tự chủ được mà rịn ra mồ hôi, dính dấp nhễ nhại trên điện thoại.
Thời gian trôi đi cực kỳ chậm chạp trong bóng tối đặc quánh, sau khi vào hè muỗi mòng ngày càng nhiều, đêm xuống luôn kêu vo ve khiến người ta rất phiền lòng. Tiếng chuông vang lên trọn vẹn một lượt, rồi lại bắt đầu lặp lại, anh gần như không bỏ sót một âm tiết nào.
Con người trong ngõ tối luôn theo bản năng mà bước về phía có đèn đường, dù cho ánh đèn nhạt nhòa đến mức coi như không có, nhưng đó cũng là một tia sáng, ít nhất anh có thể mượn chút ánh sáng đó để nhìn thấy cái bóng của chính mình phía sau, để tự nhủ rằng mình vẫn còn sống.
Cạch!
Ống nghe đột ngột vang lên một tiếng khô khốc, trái tim anh đình trệ trong khoảnh khắc ấy. Ngay sau đó, vào giây phút nghe thấy giọng nói quen thuộc đến mức sắp khắc sâu vào trong đại não vang lên bên tai, trái tim anh bắt đầu đập loạn xạ điên cuồng. Giọng điệu của cô gái luôn thanh mảnh như vậy, nhưng lại toát ra vẻ dịu dàng khiến người ta thấy dễ chịu.
“Alo? Cho hỏi ai đấy?”
Tô Ngữ há miệng thật lớn, giống như một kẻ chết đuối vừa được cứu lên bờ, khát khao hít lấy từng luồng oxy có thể giúp anh tiếp tục sống sót, dây thanh quản rung động, nhưng lại không phát ra tiếng. Những lời muốn nói trong đầu thực sự quá nhiều, tắc nghẽn nơi cổ họng không thoát ra được.
Mỗi một câu nói dường như đều rất quan trọng, nhưng dường như lại thật thừa thãi.
Anh nên nói gì đây?
Nói cho cô gái biết thực ra anh vẫn chưa chết, hay là hỏi thăm đối phương dạo này sống thế nào, còn muốn nghe ngóng chút tin tức về em gái mình, rốt cuộc có để lại di chứng gì sau vụ tự tử hay không.
Còn có... còn có...
Nhưng anh làm sao có thể nói ra miệng, đem một âm mưu mà nếu dính dáng vào sẽ vạn kiếp bất phục như vậy nói cho người khác biết? Một người sắp chết đuối luôn sẽ bám chặt lấy bất cứ ai đến cứu mình, gần như mất hết lý trí, lôi kéo người khác cùng chôn thây theo mình, cùng bị nhấn chìm dưới đáy biển sâu thẳm tối tăm.
Bất luận là ai khi biết được âm mưu như vậy đều sẽ đi tìm hiểu, huống hồ đối phương còn học luật, đây chính là bản năng tìm tòi của cô ấy. Anh nhất định sẽ hại chết cô ấy mất, đây gần như là một sự thật đẫm máu bày ra trước mắt anh.
Mâu thuẫn giằng xé kịch liệt trong đầu, ngón tay nắm chặt điện thoại đến trắng bệch, chẳng còn thấy chút huyết sắc nào nữa.
Đám muỗi bên tai kêu ồn ào không dứt, che lấp hết giọng nói mang theo sự nghi hoặc của cô gái. Tô Ngữ bỗng nhiên có chút phiền muộn vò đầu bứt tai, mái tóc đen dài để rất lâu bị vò cho rối tung lên, anh dường như trong chớp mắt từ một thiếu niên thanh khiết sạch sẽ biến thành gã lang thang bù đầu rối tóc.
Anh không có nhà để về, về mặt vật chất, và cả về mặt tinh thần.
“Hửm?”
Giọng nữ bên kia hỏi lại một lần nữa như để xác nhận, dường như sắp sửa coi anh là cuộc điện thoại quấy rối vô vị mà cúp máy.
“Thiên Ca... tôi...”
“Tút tút tút...”
Điện thoại bỗng nhiên bị ngắt quãng, lời nói cũng chỉ mới thốt ra được một nửa, đối phương có lẽ đến một chữ cũng chẳng nghe thấy.
Tô Ngữ há hốc miệng, cảm giác dã tràng xe cát không hề buồn bã như tưởng tượng, anh thậm chí còn cảm thấy như trút bỏ được gánh nặng.
Vai bị ai đó vỗ vỗ, Tô Ngữ nghiêng đầu nhìn khuôn mặt già nua đen sạm của lão già, đối phương thở dài một tiếng đầy vẻ đồng cảm, dường như đã hiểu lầm ý của anh: “Chao ôi, theo đuổi con gái thì đừng có mà xấu hổ chứ, gọi điện thoại mà cũng không dám hé răng lấy một lời, đồ nhát gan, nhớ năm đó tôi ấy à...”
“Dạ, ông nói phải ạ, là do cháu nhát gan quá.”
Tô Ngữ gượng gạo nhếch khóe môi, nụ cười có vài phần khó coi. Anh cúi đầu móc từ trong túi ra mấy tờ tiền nhăn nhúm, đưa tờ có mệnh giá nhỏ nhất cho lão già.
Anh không dám tiêu xài bừa bãi, việc bắt một chiếc xe dù không cần giấy tờ để rời khỏi Thanh Xuyên còn cần một khoản lộ phí không nhỏ. Lần bỏ trốn này dường như chẳng làm nên trò trống gì, không có dũng khí để chết, chuyện đau khổ nhất ngược lại trở thành việc phải tiếp tục sống tiếp. Anh gần như không dám tưởng tượng đến những ngày tháng thay tên đổi họ sau này, có chút nực cười một cách lạ kỳ.
“Chưa nói được mấy câu, tôi còn thu tiền của cậu làm gì, cậu giúp tôi kéo cánh cửa xuống là được rồi.”
Tô Ngữ đùn đẩy với lão già một hồi lâu, dư quang trong tầm mắt bỗng nhiên thoáng thấy dưới ánh đèn đường mờ ảo phía xa xuất hiện vài người mặc áo đen quần đen một cách đột ngột. Họ đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang đen, gần như chẳng thể phân biệt nổi giới tính.
Nhưng anh vừa nhìn đã nhận ra ngay, đó chính là những kẻ áo đen đã đánh đám lưu manh thừa sống thiếu chết trong kho xưởng bỏ hoang ngày hôm đó. Trái tim đập thình thịch dữ dội, tựa hồ như gặp phải con quái vật nào đó ẩn náu trong màn đêm.
Tô Ngữ không còn đùn đẩy với lão già nữa, thậm chí còn có chút mạnh bạo đẩy lão vào trong tiệm, miệng đối phương lẩm bẩm mắng mỏ điều gì đó nghe không rõ, liền bị anh dùng sức ấn vào trong cửa. Anh một mạch kéo cánh cửa sắt xuống, nhặt lấy ổ khóa dưới đất móc vào, bên trong cánh cửa sắt vang lên tiếng lạch cạch một hồi, anh cũng chẳng bận tâm.
Anh gần như quay đầu chạy biến, mượn bóng tối trong ngõ nhỏ để che giấu hành tung. Những chiếc đèn đường trong ngõ đã hỏng mất vài chiếc, càng đi vào sâu càng tối, cho đến khi tia sáng cuối cùng bị nuốt chửng, anh cắm đầu chìm nghỉm hoàn toàn vào bóng tối không thấy điểm dừng.
0 Bình luận