“Thưa anh, anh là người nhà của bệnh nhân ạ? Phòng chăm sóc đặc biệt không cho phép thăm nom đâu.”
Hành lang bệnh viện dài hun hút và vắng lặng, sắc màu xám trắng lạnh lẽo lấp đầy không gian này, cảm giác như con đường dưới chân đang dần thu hẹp lại, đi đến tận cùng chỉ còn là một lối nhỏ chật hẹp cấm người qua lại.
Anh khó thở đến mức lồng ngực đau nhói, tựa như có một chiếc búa nặng nề nện xuống khiến anh không tài nào hô hấp nổi. Mái tóc ướt đẫm mồ hôi bết dính vào trán, trên người vẫn còn khoác chiếc áo khoác bẩn thỉu mặc lúc làm việc ở công trường, chiếc áo ba lỗ bên trong thấm đẫm mồ hôi dán chặt vào da thịt, trông anh nhếch nhác hệt như một kẻ vô gia cư.
Nhân viên y tế chặn anh lại, dáng vẻ phong trần đầy bụi bặm này của anh thực sự không giống người đi thăm bệnh chút nào.
“Tôi... Ngô Vĩnh đang ở đâu? Tôi tìm anh ấy, tôi là người ở công trường của anh ấy...”
“Bệnh nhân nhập viện từ tối qua, nhưng hiện tại tình trạng của bệnh nhân không cho phép thăm nom. Người nhà anh ấy cũng tới rồi, ở phòng nghỉ đằng kia kìa.”
Nữ y tá chỉ tay về phía cuối hành lang, Tô Ngữ lí nhí đáp lời cảm ơn rồi chạy vội tới. Anh đột ngột đẩy cửa phòng nghỉ ra, rồi sững sờ đứng chôn chân tại chỗ. Nhịp thở dồn dập bị nén chặt nơi lồng ngực chạy loạn xạ, anh cố kìm nén tâm tư đang rối bời như cỏ dại sau cơn mưa để chậm lại bước chân.
Trong phòng nghỉ chỉ có một người đàn bà đội khăn trùm đầu, làn da hơi sạm đen, thô ráp và nhăn nheo, nhìn qua là biết người thường xuyên lam lũ, đầu tắt mặt tối nơi đồng ruộng.
Người đàn bà tựa vào tay vịn chiếc ghế cứng đang ngủ chập chờn, trong lòng còn ôm một cô bé. Cô bé rúc vào lòng người đàn bà ngủ rất say, Tô Ngữ thấy gương mặt cô bé rất quen, trông có bảy tám phần giống với tấm ảnh trong điện thoại của Ngô Vĩnh, chỉ là vóc dáng cao hơn một chút, ngũ quan cũng đã nảy nở hơn, và ngày càng giống cha mình.
Anh nhẹ bước đi tới, phòng nghỉ sáng sớm không có mấy người, anh thấp thỏm đứng trước mặt người đàn bà.
“Cháu là... công nhân dưới tay anh Ngô Vĩnh, anh ấy sao rồi ạ?”
Người đàn bà giật mình tỉnh giấc, đầu sụp xuống va mạnh vào tay vịn ghế. Bà mở đôi mắt mệt mỏi đầy bất an rồi chậm rãi ngẩng đầu lên. Khi ở khoảng cách gần, khuôn mặt dưới lớp khăn trùm đầu hiện rõ vẻ già nua, những nếp nhăn li ti chằng chịt, hốc mắt ửng đỏ còn vương vệt nước mắt.
“Nhà tôi...”, người đàn bà nhìn anh vài lần, có lẽ do đã kiệt sức từ lâu nên giọng bà nghẹn ngào, nhưng lại cố sức kìm nén để không phát ra tiếng động vì sợ đánh thức đứa trẻ trong lòng, “Bác sĩ nói suýt chút nữa là không qua khỏi rồi, nhiều vết dao lắm, gãy cả xương, trong ảnh người ngợm toàn là máu...”
“Tôi dẫn theo con nhỏ từ dưới quê tất tả chạy lên đây ngay trong đêm. Lúc đó ông ấy tỉnh lại một lát, thế mà cứ nhất quyết đòi rút ống truyền để đi. Công trường trừ hết tiền không phát, ông ấy bèn tự bỏ tiền túi ra trả công cho những người khác, trong nhà thực sự đã không còn đồng nào nữa rồi...”
Người đàn bà nói đến cuối thì gần như khóc không thành tiếng, bà ôm chặt lấy đứa con trong lòng, “Còn đang đợi khoản tiền công trình này để làm phẫu thuật cho con bé mà. Nó cứ đòi đi học mãi, nhưng cái bệnh tim này mà không chữa thì học hành làm sao được cơ chứ? Sắp Tết nhất đến nơi rồi, sao lại xảy ra chuyện này cơ chứ?”
Tô Ngữ bỗng cảm thấy không thể thở nổi, hệt như yết hầu bị ai đó bóp nghẹt. Anh gục đầu xuống, những lọn tóc mái rủ xuống chia cắt khung cảnh trước mắt thành những mảnh vụn rời rạc.
Đôi môi mỏng cắn đến bật máu, bờ môi mím chặt dần dần nới lỏng, nhưng anh lại chẳng thể tìm thấy giọng nói của chính mình. Anh đứng chết lặng hồi lâu, lục lọi trong túi mãi mà không thấy chiếc thẻ ngân hàng mang theo đâu, cuối cùng mới phát hiện ra nó đã tuột khỏi túi quần rơi xuống tận ống quần bên dưới.
“Cháu có tiền, cháu có mà...”
Anh lẩm bẩm tự nhủ, chẳng biết là đang an ủi ai. Anh túm lấy ống quần định kéo chiếc thẻ ngân hàng ra, nhưng đầu ngón tay run rẩy chỉ khiến tấm thẻ nhích lên từng chút một như rùa bò. Anh bỗng nhiên trở nên táo động, như muốn tuyên tiết điều gì đó, anh mạnh tay xé toạc miếng vá ở ống quần. Chiếc quần chất lượng kém do công trường phát trực tiếp rách toạc dọc theo bắp chân, chiếc thẻ ngân hàng rơi ra ngoài.
“Cháu... cháu đi nộp viện phí trước đã, rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp lên thôi...”
Giọng anh khựng lại, đột nhiên không thể nói tiếp được nữa. Anh không thể cứ mãi lừa dối chính mình, hay dễ dàng tin vào lời an ủi của người khác, ngay cả bản thân anh còn chẳng tin nổi, thì lấy gì để thuyết phục người khác đây?
……
“Thưa anh, số tiền trong thẻ này vẫn không đủ ạ...”
“Không đủ sao, vậy thì...”.
Tô Ngữ nhận lấy chiếc thẻ mà Cố Xuyên đưa cho anh để sinh hoạt lúc trước. Anh móc túi, lấy ra toàn bộ số tiền công gấp đôi mà Ngô Vĩnh đã đưa cho anh trước khi đi, rồi lại lục tục mò mẫm từ những chiếc túi rách rưới ra vài tờ tiền lẻ đưa qua quầy thu ngân, “Tôi chỉ có bấy nhiêu thôi, để tôi đi gọi điện thoại mượn thêm tiền, nhanh thôi, đợi tôi một lát nhé...”
Anh bận rộn đến mức sứt đầu mẻ trán nhưng không nỡ nghỉ tay dù chỉ một khắc. Anh bấm số gọi cho Cố Xuyên, anh nhếch nhác ngồi bệt trước cửa bệnh viện với gương mặt đầy mệt mỏi. Tiếng chuông vang lên hồi lâu trong tai nhưng tuyệt nhiên không có người nhấc máy. Rõ ràng vài ngày trước họ vẫn còn liên lạc, tại sao đột nhiên lại như bốc hơi khỏi nhân gian thế này.
Anh không cam lòng, mồ hôi trong lòng bàn tay làm màn hình điện thoại nhòe nhoẹt bẩn thỉu. Anh cứ thế gọi hết lần này đến lần khác, nhưng đường dây điện thoại hệt như bị cắt đứt, không tài nào nối lại được. Trái tim anh rơi rụng từ trên cao, nhưng mãi mà chẳng chạm đất, cứ treo lơ lửng giày vò anh, giống như một sự phản phệ nghiệt ngã...
Một bóng đen hình người đột nhiên bao trùm lấy anh. Anh thẫn thờ ngẩng đầu lên, nhìn rõ gương mặt của Lão Tam. Những vết bầm tím lan khắp khuôn mặt đen sạm chất phác ấy, mắt phải còn sưng húp. Anh ta nhếch khóe môi vẫn chưa lau sạch vết máu cười với anh, nụ cười khó coi đến mức gần như không nhận ra đó là đang cười.
Lão Tam rút từ trong chiếc túi rách nát ra một xấp tiền bọc trong giấy báo đưa cho anh. Một gã đàn ông thô kệch, dù bị dây thép rạch mấy đường chảy máu cũng chẳng hề biến sắc, vậy mà lúc này lại khóc đến mức mặt mũi đầy nước mắt, giọng khóc khàn đặc.
“Tôi có lỗi với Đại ca, tiền không đòi lại được. Đây là tiền của tôi, còn có của anh em gom góp lại một ít, xem có đủ không, nếu không đủ tôi sẽ về lấy thêm.”
Tô Ngữ ngần ngừ nhận lấy tiền, nhìn chằm chằm vào Lão Tam.
“Nhưng không phải anh định để dành tiền sao? Để xây nhà mà...”
“Hê, tôi lừa cậu để ra vẻ thôi. Trông tôi nhếch nhác thế này, trong nhà lại không có tiền, xây nhà rồi cô ấy cũng chẳng thèm để mắt tới tôi đâu. Hình như mấy tháng nữa cô ấy sẽ kết hôn rồi, với một người làm thiết bị ở thành phố... tôi từng gặp một lần, ví tiền bên hông của người ta căng phồng như sắp nổ tung ấy, toàn là tiền thôi.”
“Mau đi đi, chuyện này thực sự xin lỗi cậu quá, vốn dĩ chẳng liên quan gì đến cậu cả. Tôi không có học hành, chẳng hiểu nổi mấy cái thủ tục ở bệnh viện, cậu cứ coi như làm việc thiện đi, anh em mình không làm bạn trắng đâu.”
Lão Tam nhét mạnh xấp tiền vào tay Tô Ngữ, nhấc anh dậy từ dưới đất rồi đẩy vào trong bệnh viện. Nhìn anh như người mất hồn chậm rãi bước vào trong, anh ta mới vẫy vẫy tay, dùng cái giọng khàn như vịt đực hét lớn.
“Mau đi nộp tiền đi, mai tôi lại đến thăm Đại ca, giờ tôi về thu xếp đồ đạc trước, mai đi rồi, chuẩn bị về quê ăn Tết. Chỉ tội cho cha mẹ già của tôi, Tết nhất đến nơi rồi mà chẳng có tiền mang về.”
Tô Ngữ quay người lại nhìn cái bóng lưng to khỏe rắn rỏi kia đang khom người rời đi, xấp tiền trong tay bị anh siết chặt.
Chưa bao giờ thực sự tốt lên cả, hóa ra mọi người đều sống chẳng hề dễ dàng.
1 Bình luận