“Tại sao cô lại gọi tôi là Chấp Ngôn?”
Giọng nói của Tô Ngữ nghe thật yếu ớt, hệt như một con bệnh đã vô phương cứu chữa. Tứ chi của anh buông thõng như mất đi sự kiểm soát, anh phải dùng tấm lưng dựa chắc vào tường mới có thể miễn cưỡng duy trì tư thế ngồi, nhằm giữ lấy chút tôn trọng cuối cùng đầy nhỏ bé.
Dù giọng nói của Tô Ngữ nhẹ tựa gió thoảng, nhưng Tô Hi vẫn lập tức bắt trọn được. Cô khẽ khép trang sách lại, đặt lên bàn học rồi nghiêng đầu nhìn chàng trai. Thấy đối phương đang ngoan ngoãn thu mình nơi góc tường, không hề để lộ bất kỳ ý định bỏ trốn nào, cô cảm thấy rất hài lòng.
Tô Hi rất đắc ý với biểu hiện hiện tại của chàng trai. Sau lần cảnh cáo đó, đối phương đã biết điều mà thu lại nanh vuốt, hai ngày nay cũng không còn dùng lời lẽ lạnh lùng với cô nữa, khiến mối quan hệ giữa hai người trở nên vô cùng hòa hợp. Cô mỉm cười, vén vài sợi tóc ra sau tai, để lộ đôi mắt tròn trịa sáng long lanh.
“Anh đang nói đến cái tên Chấp Ngôn sao? Em thích gọi anh như vậy, dù là anh trai hay Tô Ngữ thì em đều không có cảm giác gì cả.”
Tô Hi đứng dậy khỏi ghế, bước về phía giường. Cô quỳ một chân lên nệm, đôi mắt đen trắng phân minh không một chút tạp chất, hiện lên vài phần ngây thơ: “Nhưng mà… nếu Chấp Ngôn muốn em tiếp tục gọi bằng tên cũ thì cũng được thôi, em đều nghe theo anh hết…”
“Cô đừng…” Tô Ngữ vẫn bị hành động của cô làm cho kinh hãi. Theo bản năng, anh muốn trốn tránh, nhưng tấm lưng lại va phải bức tường lạnh lẽo cứng nhắc hệt như một sự mỉa mai vì không tìm thấy lối thoát. Anh nhận ra dáng vẻ vờ như thuần phục của mình đã lỡ để lộ sơ hở, chỉ có thể giữ im lặng, thận trọng quan sát hành động tiếp theo của đối phương.
Nhưng Tô Hi không làm gì cả, trái lại còn hỏi anh có bị va đau không, có cần kê gối sau lưng không. Nụ cười dịu dàng khắc trên khóe môi hồng nhạt, từ đôi mắt long lanh ý cười của cô chẳng thể tìm thấy nửa điểm mất kiên nhẫn.
“Cô nói cô từng quen biết tôi… nhưng tại sao tôi lại không có một chút ấn tượng nào cả.”
Tô Ngữ cân nhắc câu chữ rồi vẫn quyết định hỏi ra. Anh đang từng chút một dò xét động cơ của cô gái, mưu cầu tìm ra một kẽ hở nào đó. Thế nhưng anh biết sự dịu dàng lúc này của cô mỏng manh đến nhường nào, chỉ cần một chút sơ sẩy… hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi, giống như đang bước đi trên một lớp băng mỏng, chỉ cần lơ là một chút là sẽ rơi xuống hầm băng vạn trượng không lối thoát.
“Ai mà biết được chứ? Chẳng phải Chấp Ngôn vẫn luôn nói em trẻ con sao? Cứ coi như đó là biệt danh em đặt riêng cho anh đi.”
Tô Hi chỉ nhìn anh mỉm cười, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu tinh tế như một con búp bê tây bày trong tủ kính. Cô lấy một chiếc gối ôm rồi leo lên giường, kéo cơ thể không còn sức lực của Tô Ngữ ngồi dậy, sau đó kê chiếc gối ở phía sau lưng anh.
Cô không muốn so đo thêm điều gì, tình hình như thế này đã khiến cô rất mãn nguyện rồi. Cô đương nhiên biết chàng trai lúc này chỉ đang giả vờ ngoan ngoãn để làm tê liệt sự cảnh giác của mình, nhưng cô cũng chẳng buồn vạch trần. Anh muốn diễn kịch thì cô sẽ diễn cùng, anh dịu dàng thuận theo ý cô thì cô cũng sẽ chăm sóc, quan tâm làm một người em gái tốt. Chỉ có điều, đến lúc phải xé bỏ lớp ngụy trang, e rằng cô sẽ chẳng nương tay chút nào nữa.
Tô Ngữ khẽ chun mũi, những sợi tóc đen nhánh bóng mượt lướt qua gò má anh, mang lại cảm giác ngứa ngáy nhồn nhột. Cô gái dường như chẳng hề cảm nhận được nhiệt độ, chỉ mặc một chiếc váy liền thân màu vàng nhạt. Khi cô cúi người xuống, một vài cảnh xuân ám muội bất chợt lộ ra. Theo bản năng, anh thoáng thấy dưới lớp cổ áo là bầu ngực đầy đặn đang trĩu xuống, ép ra một khe rãnh sâu thẳm, vài điểm hồng nhạt ẩn hiện phát ra tia sáng mờ ảo trong bóng tối.
Cô ta thậm chí còn không mặc nội y… mà lại mặc váy.
Sự liên tưởng thoáng qua kích thích những ý nghĩ tà ác, nhiệt độ cơ thể không tự chủ được mà tăng lên, vành tai cũng nhuốm một màu đỏ rực.
“Hì hì… Chấp Ngôn đang nhìn cái gì vậy?”
Tô Hi không hề có ý định né tránh, cô mím môi cắn nhẹ lên vành tai đang nóng bừng của anh. Đầu lưỡi mang theo chất lỏng nhớp nháp khẽ điểm lên lớp thịt mềm, hơi thở nóng rực phả vào cổ anh, vành tai bị ngậm trong miệng hệt như sắp tan chảy.
“Việc gì phải nhẫn nhịn như vậy chứ? Con người vốn dĩ là sinh vật của dục vọng, đã có ham muốn thì phải tìm cách để thỏa mãn, dùng cả đời để truy cầu. Nếu bị một bức tường ngăn cản, vậy thì cứ đập nát nó mà xông vào thôi.”
Bờ môi đỏ mọng bị cắn đến mức có chút trắng bệch, sắc hồng thẹn thùng trên gò má ẩn hiện sau làn tóc xõa. Cô thầm thì… nói ra những lời khiến chính mình cũng phải đỏ mặt tía tai. Cô cũng chỉ học được những cách quyến rũ đàn ông này từ trong sách, động tác còn vụng về hệt như Đông Thi bắt chước nhíu mày, nhưng lại mang một vẻ đẹp chí mạng khác thường.
“Chấp Ngôn, anh… có phải đang thấy rất nóng không? Để em cởi bớt quần áo cho anh nhé. Không sao đâu mà, không cần phải ép buộc bản thân, nếu anh muốn thì em đã nói rồi đó… đều nghe theo anh hết. Cả người em đều là của anh, Chấp Ngôn à, hay là chúng ta…”
“Cô là con gái, sao lại có thể không biết xấu hổ như vậy?”
Tô Ngữ nghe tiếng rên rỉ không tự chủ được của cô gái bên tai, trong tiếng nước chóp chép lộ ra sự ám muội khiến người ta khó lòng từ chối. Anh quay mặt đi, để lại một gương mặt lạnh lùng nhìn từ phía bên cạnh. May mắn là mấy ngày qua Tô Hi đều cho anh uống loại thuốc đó, dù tác dụng ức chế cảm xúc của thuốc đang ngày càng nhạt đi, nhưng ít nhất lúc này vẫn còn chút hiệu quả yếu ớt. Anh cố ép xuống hơi nóng đang bốc lên ở bụng dưới, khóa chặt tia lý trí cuối cùng.
Hành động quá mức phóng túng của cô gái thực sự khiến anh tức giận. Những ngày qua anh vẫn luôn không nhịn được mà hồi tưởng lại dáng vẻ ngây thơ lãng mạn trước kia của cô trước mặt mình. Một cô bé tốt đẹp… rạng rỡ như hoa mùa hạ cỏ mùa xuân, sao có thể nảy sinh những ý nghĩ không biết tự trọng như thế này. Anh vừa thấy cô đáng thương vừa thấy căm ghét, thế là không kìm được lời mỉa mai độc địa.
“Dáng vẻ này của cô… thật sự là xấu xí đến cực điểm. Sinh ra với một gương mặt xinh đẹp, chẳng qua cũng chỉ là dán lên một lớp da tinh mỹ, còn linh hồn thì vẫn cứ xấu xa… làm tôi thấy buồn nôn.”
“Em… em…”
Tô Hi há hốc miệng nhưng không thốt nên lời. Những ngày qua chàng trai luôn dùng lời lẽ ác độc với mình, cô đều nghe với tâm thái không đau không ngứa, đôi khi mất kiên nhẫn thì mới đe dọa một chút. Thế nhưng câu nói “xấu xí” phát ra từ miệng anh hệt như xuyên qua lồng ngực mà bóp nghẹt trái tim cô. Trong lòng dâng lên một cơn đau thắt dữ dội, đau đến mức cô gần như không thể thở nổi.
“Em không xấu… em không có xấu. Không được nói em khó coi…” Cô bỗng chốc rơi vào sự tự nghi hoặc cực độ, lẩm bẩm như người mất hồn: “Anh không được phép…”
“Cô có dục vọng của cô, nhưng đó không phải là lý do để cô giam cầm… tước đoạt tự do của tôi.” Tô Ngữ lầm tưởng cô gái đang tự trách mình, anh cho rằng đây là một cơ hội: “Tôi từng nghe dì kể về cảnh ngộ và gia đình không hạnh phúc của cô, tôi rất cảm thông cho cô, nhưng cô nên hiểu rằng…”
“Em…”
Tô Hi nghẹn ngào vài tiếng. Cô ngẩng đầu lên, ép những giọt nước mắt chua xót quay ngược vào trong. Cô hối hận vì mình đã không thể hiện vẻ hung dữ hơn nữa, dùng những lời cảnh cáo đanh thép đáng sợ nhất để chàng trai hiểu được kết cục của việc trái ý mình, thay vì để anh ta còn dư sức lực và tâm trí mà nói mấy lời nhảm nhí như cảm thông cho cô.
Cô vẫn lùi lại một khoảng cách nhỏ. Nút thắt phong ấn điểm yếu đã bị người ta rút ra, nỗi buồn đau ấp ủ không biết bao lâu trào ra vô tận, thấm đẫm cả cơ thể, thâm nhập vào từng tấc linh hồn. Trong thâm tâm cô bỗng nảy sinh ý định muốn trốn chạy, sợ phải để lộ sự nhếch nhác và u tối của mình trước mặt chàng trai.
Lúc cô còn xấu xí, bọn họ đều mắng cô là đồ quái thai, đến khi lớn lên có được một lớp da đẹp đẽ thì bên tai cũng chỉ toàn là những lời nịnh hót tởm lợm.
Chưa từng có ai thật lòng yêu thích cô cả.
Loại người như cô… chết đi là tốt nhất.
“Đủ rồi! Nếu không muốn chết… thì câm miệng lại cho tôi.”
Cảm xúc sa sút đến cực điểm trong nháy mắt đã bật ngược trở lại. Rõ ràng chàng trai đã đánh giá thấp khả năng chịu đựng tâm lý của cô, còn ảo tưởng muốn phá vỡ phòng tuyến của cô.
“Đừng có lúc nào cũng trưng ra cái bộ dạng cao cao tại thượng đó. Chấp Ngôn… tôi thích anh là thật, nhưng cũng chưa đến mức điên khùng ngu muội đâu. Tôi không thèm khát cái sự tha thứ rẻ mạt như rác rưởi đó của anh, anh cũng đừng mơ tưởng có thể thoát khỏi nơi này.”
“Mạng sống của anh nằm trong tay tôi, hãy biết rõ vị trí của mình đi, nếu không thì…”
Đôi mắt nhòe lệ rõ ràng không có sức thuyết phục cho lắm, thế nhưng thần sắc của cô vẫn hung ác vô cùng, hoàn toàn không có nửa điểm đùa cợt. Cô hừ một tiếng đầy bất mãn, khinh miệt nhìn vào sự sợ hãi nơi đáy mắt chàng trai. Đầu lưỡi bị cắn rách liếm qua gò má anh, để lại những vệt máu lấm tấm. Cô hạ thấp giọng đưa ra lời cảnh cáo cuối cùng.
“Em chẳng ngại trên tay mình lại dính thêm chút máu đâu.”
1 Bình luận