Tập 2: Sa Ngã

Chương 138 Mời Cưới

Chương 138 Mời Cưới

Nền đỏ chữ đen, nét chữ thanh mảnh, vài lọn tóc che khuất nội dung. Tô Ngữ không cố ý làm nhẹ tiếng bước chân, anh tiến lại gần Hạ Thiên Ca đang cúi đầu viết gì đó, bóng tối làm đậm thêm những chữ nhỏ đen nhánh trên giấy đỏ, anh lập tức bị cô gái nhạy cảm phát hiện ra.

“Làm gì thế?”

Hạ Thiên Ca ngồi thẳng người dậy, cánh tay hơi đưa về phía trước, ống tay áo vừa vặn che khuất nội dung trên giấy đỏ, đôi mắt đen láy tròn trịa đảo liên tục, cảnh giác nhìn chằm chằm Tô Ngữ như nhìn một tên trộm đáng ghét, “Chúng ta đã giao hẹn rồi, không được xem trộm đối phương viết gì mà...”

“Của anh đã viết xong rồi.”

Tô Ngữ nhún vai, nheo mắt, rút từ trong túi ra một chiếc phong bì y hệt như cái trên bàn học.

“Nhanh vậy sao?”, cô tinh nghịch nhướn mày, hòa cùng ngũ quan ngày càng trưởng thành, mang lại một cảm giác lệch pha kỳ lạ, “Có phải là anh không viết nghiêm túc không? Hửm?”

“Nào dám lấy lệ với em chứ? Anh đã nghĩ rất lâu đấy.”

Tô Ngữ lắc lắc chiếc phong bì trong tay, mỉm cười hỏi, “Em muốn xem trước không?”

“Không chịu!”

Hạ Thiên Ca do dự vài giây, lập tức lắc đầu từ chối, ngược lại còn đứng dậy bám vào vai anh hướng về phía cửa, đẩy anh ra ngoài, “Anh đợi thêm chút nữa, em sắp viết xong rồi đây.”

“Cũng không cần quá trang trọng đâu, nghiêm túc quá cũng không tốt...”

Tô Ngữ còn chưa nói hết câu, cánh cửa gỗ đỏ đã dán sát vào chóp mũi anh vài centimet, khóa cửa kêu lên một tiếng “cạch”, bên trong truyền đến giọng nói trầm đục của cô, “Cả đời chỉ có một lần, sao có thể không nghiêm túc chứ? Sao thế? Chẳng lẽ anh muốn em làm thêm vài lần nữa ư?”

Anh há miệng, bị miệng lưỡi lưu loát của cô gái chặn cho không nói nên lời. Đúng thật là làm luật sư có khác, anh bất lực mỉm cười, quay lưng tựa vào cửa, suy nghĩ trôi dạt như những bông tuyết hỗn loạn bay múa ngoài cửa sổ.

Thời gian như lưu sa chảy tuột qua kẽ tay, anh từng không cam lòng nắm chặt lòng bàn tay mưu cầu níu giữ, nhưng những gì đã biến mất thì vĩnh viễn không thể quay đầu. Đồng hồ cát đảo ngược, niềm vui và nỗi đau cùng tan biến, mở mắt ra nhìn thấy vẫn là gương mặt quen thuộc ấy.

Tất cả đều uổng công.

Hai con người bị cuộc sống đè nén đến mức không thể thở dốc, cuối cùng lại ôm nhau sưởi ấm trong đau khổ và dằn vặt, nhưng ít nhất kết quả lần này đã khác. Anh thở phào nhẹ nhõm, siết chặt tờ thư đỏ chữ đen, buông bỏ những chấp niệm vô lý, hạnh phúc đã thay thế cho thời gian đã mất để bù đắp cho anh.

“Em viết xong rồi, vào đi.”

Tô Ngữ định thần lại, đáp lời rồi mở cửa vào.

“Anh... chuẩn bị sẵn sàng chưa?”

Hạ Thiên Ca với mái tóc rối bời, mặc bộ đồ ngủ có màu sắc kỳ quái lệch tông, một chân đi tất lông màu tím cao quá bắp chân, một bàn chân để trần, lộ ra những ngón chân trắng ngần tròn trịa.

Ở nhà cô luôn tùy ý như vậy, phóng khoáng hoàn toàn không giống cô thường ngày, càng là dáng vẻ mà Tô Ngữ chưa từng thấy qua.

Nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của cô lúc này lại nghiêm nghị đến mức kỳ lạ, mang lại một cảm giác lệch pha khiến người ta không nhịn được muốn cười.

Tô Ngữ nhếch môi, sau khi bị cô gái trừng mắt một cái đầy hung dữ thì đành phải nhịn cười, nhanh chóng chấn chỉnh biểu cảm, nghiêm túc gật đầu.

“Ừm, chuẩn bị xong rồi.”

“Vậy được, khụ khụ...”

Hạ Thiên Ca cúi đầu ho nhẹ hai tiếng, từ phía sau lấy ra chiếc phong bì đỏ chữ đen kia, dùng hai tay đưa cho anh.

“Tô tiên sinh, tôi chính thức mời anh tham gia lễ cưới của tôi, với thân phận là...”, cô ngập ngừng một chút, một rạng hồng lan tỏa từ quanh hốc mắt, giọng nói của cô run rẩy ở âm cuối, “...chú rể của tôi.”

Tô Ngữ mỉm cười chậm rãi mở lời, “Vậy... Hạ nữ sĩ, tôi cũng chính thức mời em tham gia lễ cưới của tôi, với tư cách là...”

Anh đưa tay ra nặn nặn gò má mềm mại của cô gái, lau đi vệt nước mắt nơi đuôi mắt, giọng nói mềm mại hẳn đi, thấm đẫm hơi ấm đi vào lòng người, anh gật đầu đầy chắc chắn, “Ừm, cô dâu của anh.”

Họ trao đổi thiệp mời trong tay.

Hạ Thiên Ca ngửa đầu lên, thầm trách mình quá không tiền đồ, muốn xua đi cái nóng rực đang làm loạn trong hốc mắt, nhưng tay lại không ngừng tháo phong bì ra. Cô cúi đầu nhìn thật kỹ, nhưng bỗng chốc ngẩn ngơ, một giọt nước mắt trong vắt lăn dài theo gò má rơi xuống, làm ướt những chữ đen nhánh, làm nhòe đi những đường nét mờ mịt quanh mặt chữ.

“Cảm ơn anh.”

Tô Ngữ cũng mở thiệp mời ra, anh nhìn thấy ba chữ quen thuộc y hệt, không nhịn được khóe môi đang kìm nén mà bật cười, “Xem ra... chúng ta thế này gọi là tâm đầu ý hợp?”

“Nói mau, có phải anh đã xem trộm của em không?”

Hạ Thiên Ca gấp lá thư lại, giọng nói mang theo tiếng nức nở, đôi mắt đỏ hoe liếc anh một cái, chẳng hề lộ ra chút vẻ hung ác nào, ngược lại là phong tình vạn chủng, mê hoặc lòng người.

Anh ngẩn người vài giây mới định thần lại, cất lá thư đi thật kỹ, mỉm cười thuận theo ý của Hạ Thiên Ca, “Đúng vậy, anh xin lỗi.”

“Thôi bỏ đi, hai chúng ta nói mấy lời này làm gì.”, cô dùng ngón trỏ chặn môi Tô Ngữ lại, tự biết mình đuối lý nên dời tầm mắt khỏi ánh nhìn vô cùng chân thành của anh, “Thấy thái độ của anh cũng khá, em sẽ miễn cưỡng tha thứ cho anh vậy.”

“Anh nói xin lỗi là vì lễ cưới của em.”, Tô Ngữ nắm ngược lấy tay Hạ Thiên Ca, kéo cô ngồi xuống cạnh giường, “Ừm... lễ cưới của em, rõ ràng cả đời chỉ có một lần, giờ đây vì anh mà chỉ có thể lạnh lẽo thế này.”

Hạ Thiên Ca nhìn chăm chằm vào đôi mắt tràn đầy sự hối lỗi mềm mại của chàng trai, lồng ngực cô bỗng truyền đến một cơn đau âm ỉ, xương sườn bị trái tim va đập đến lung lay. Cô nghĩ, Tô Ngữ có lẽ là khắc tinh mà cô vĩnh viễn không thể trốn thoát.

Một con người bạc tình lãnh đạm là thế, vậy mà lại để lộ ra một điểm yếu mềm lòng đến vậy. Cô giống như kẻ không biết tốt xấu mà xông vào tổ của anh, cô bị những sợi tơ tinh xảo quấn chặt lấy tứ chi, không thể vùng vẫy, nhưng lại vì sự ấm áp của kén tơ mà trầm luân.

“Lễ cưới hai người cũng tốt mà, đông người lại phải đối phó, số tiền tiết kiệm được dùng để trang trí lễ cưới chẳng phải hời hơn sao? Cái vòng tròn quan hệ của hai chúng ta, thu tiền mừng còn chẳng đủ bù vốn nữa là.”

Cô giống như một kẻ cuồng tiền hám lợi, cười vô tư lự, “Đúng rồi đúng rồi, hôm nọ em bảo anh xem địa điểm tổ chức lễ cưới trên mạng, anh chọn được bao nhiêu cái rồi?”

Tô Ngữ bị cô hỏi cho ngẩn người, mới nhớ ra dường như đúng là có chuyện này, Hạ Thiên Ca đã tùy tiện nhắc tới trên bàn ăn, lúc đó anh cũng không quá để ý.

“Này này, không lẽ anh quên rồi đấy chứ?”

Hạ Thiên Ca chọc chọc vào cánh tay Tô Ngữ, cau mũi đầy nghi ngờ, trong giọng điệu đã thấp thoáng ý muốn hỏi tội.

Vài giây trôi qua, cô gái đã có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn, anh mới cuối cùng mở lời, thật thà lắc đầu, “Anh quên mất rồi, chưa tìm.”

“Hả? Chuyện quan trọng thế này sao có thể quên được? Anh rốt cuộc có đặt em ở trong lòng không hả?”

Hạ Thiên Ca áp người tới, hương thơm ấm áp quyến rũ từ sâu trong cổ áo lỏng lẻo ập đến, đôi mắt đen nhánh của cô nhìn chằm chằm Tô Ngữ, thấy anh có chút cục mịch lùi lại, thùy tai mềm mại nhuộm sắc đỏ hồng, khi anh xấu hổ thường bắt đầu từ thùy tai.

Cô gái đã đổ cả người lên trên anh, bộ đồ ngủ rộng thênh thang không che giấu nổi đường cong có phần không tương xứng với thân hình mảnh mai của cô.

Anh mờ ảo nhìn thấy cổ áo trượt xuống để lộ một mảng trắng ngần mềm mại, cô không chút để tâm mà ép lên bụng dưới của anh, máy điều hòa vù vù thổi ra hơi nóng. Anh mím chặt đôi môi mỏng, kiềm chế như những cánh hoa hồng tàn héo, nhưng vẫn có một luồng nhiệt táo động không tên xông thẳng lên trên.

Tô Ngữ lại lùi ra sau một chút, chạm vào chiếc máy tính xách tay ở góc giường, anh như vớ được cọng rơm cứu mạng mà bưng máy tính ra, hơi thở táo động không ổn định, “Vậy... vậy bây giờ anh xem luôn.”

“Hửm? Không có thành ý!”

Hạ Thiên Ca đang chiếm giữ trong lòng anh không chịu buông tha mà ôm chặt lấy anh, làm nũng trên người anh, những va chạm cơ thể vô tình khơi dậy hormone bùng phát như lửa gặp đồng cỏ khô. Cô lẩm bẩm không mấy hài lòng, đã trưng ra bộ dạng của người vợ sau khi kết hôn không chịu bỏ qua cho chồng, nhất định bắt Tô Ngữ phải cho cô một lời giải thích.

Tô Ngữ bất lực thở dài một tiếng, lồng ngực phập phồng không yên, bàn tay rộng lớn của anh bỗng nhiên chế trụ cổ tay Hạ Thiên Ca, ấn cơ thể đang động đậy loạn xạ trong lòng mình lại, hơi thở nặng nề nóng bỏng vang vọng bên tai cô, “Đừng động đậy.”

Cô theo bản năng muốn mở miệng, nhưng giây tiếp theo đã bị một sự mềm mại chặn lại, đôi mắt đen kịt mở to tròn xoe, không thể tin được nhìn gương mặt anh đột ngột áp sát, nhất thời không dám cử động lung tung nữa, tứ chi như bủn rủn, không chút kháng cự mà nằm lả lướt trong lòng anh.

Hạ Thiên Ca nuốt khan, tay chân bị khống chế ấn trên giường, chỉ còn đôi mắt đen nước lấp lánh chớp chớp không ngừng.

Trong đáy mắt chàng trai hằn lên những tia máu đỏ, dục vọng đục ngầu như những con cá linh động bơi lội trong đôi mắt đen như mực, cô bị sự chủ động đột ngột này làm cho giật mình, im bặt không dám nói lời nào.

Cô sớm đã ghét bỏ lớp vỏ giả vờ yếu đuối dè dặt này là một gánh nặng, đôi môi anh tựa như mật đường nấu thành nước sốt quyến rũ, ở trong miệng cô xoay vần, liếm láp mút mát, dục vọng dã man táo động trong xương tủy cô đang phát điên.

Trước đây cô chỉ hận đối phương là khúc gỗ không chịu khai mở, cùng ở một phòng mà chẳng thể gợi lên lấy một tia lửa nhỏ.

“Anh định... đợi sau khi chúng ta kết hôn mới nghĩ đến những chuyện này, nhưng em...”, anh vén lọn tóc rối trước trán cô ra, lại cúi đầu hôn lên trán cô, “Đừng quá tin tưởng vào sự tự chủ của anh.”

Khi sự chủ động của anh thực sự đến, cô lại trở tay không kịp, giống như trong lòng có thứ gì đó đột ngột rơi xuống đất, đập nát lớp vỏ cứng nhắc ban đầu, để lộ ra phần bên trong mềm mại màu hồng nhạt.

Gò má bốc lên hơi nóng ửng đỏ, cô vậy mà lại có ý nghĩ muốn ôm đầu bỏ chạy.

Cô có chút sợ, lại có chút mong đợi...

“Em... em không quan tâm mà.”

Hạ Thiên Ca đáp lại một câu rất không sao cả, nhưng người lại quay đầu đi, nhìn chằm chằm vào một mẩu xương cổ tay nhô ra trên tay Tô Ngữ đang chống bên tai mình, ánh mắt không kìm được mà né tránh, trái tim đập thình thịch loạn nhịp trong lồng ngực.

Chỉ với một bộ đồ ngủ lông xù như thế, sau một hồi nháo nhào, khuy áo cũng chẳng còn lại mấy chiếc, làn da trắng ngần gần như phô bày hết ra ngoài, tựa như một món cao lương mỹ vị đã được bày biện trên bàn ăn, chỉ còn chờ thực khách động đũa.

Cô nhắm nghiền mắt chờ đợi…

Tô Ngữ cũng ngẩn người, anh nhìn chằm chằm vào cô gái dưới thân đang mang dáng vẻ mặc anh định đoạt, anh nuốt nước bọt, theo bản năng sờ sờ thùy tai, có chút ngượng ngùng nói: “Anh chỉ muốn dọa em chút thôi, để em suy nghĩ cho kỹ, chứ không phải ý đó.”

“Em… em sớm đã đoán được rồi.”

Hạ Thiên Ca thoát khỏi tay Tô Ngữ, chỉnh lại cổ áo đang mở rộng, tự bao bọc lấy mình kỹ càng như một người phụ nữ đoan chính. Cô cố ý làm rối mái tóc để che đi sắc đỏ rực đang trào dâng nơi cổ, đôi gò má nóng bừng.

“Cái đó… em còn chút việc công ty, em về phòng sách trước đây.”

“Thiên Ca…”

“Chuyện lễ cưới thì xem cho kỹ vào, tối nay em sẽ kiểm tra đấy, làm không tốt thì đừng hòng ăn tối!”

Tô Ngữ hướng về phía bóng lưng cô giơ tay ra, định nói thêm gì đó, nhưng cô gái hoàn toàn không cho anh bất kỳ cơ hội nào, quay đầu chạy biến mất dạng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!