Mùa hè năm ấy oi ả đến cực điểm, dường như là mùa hè nóng nực nhất trong những năm gần đây. Dự báo thời tiết gần như ngày nào cũng phát đi những lời cảnh báo đỏ nghe đến phát khiếp, nhưng chỉ cần trời chưa sập xuống, thì cuộc sống dẫu sao vẫn phải tiếp diễn, và nỗi đau cũng theo đó mà lên men cùng với nhiệt độ cứ ngày một tăng cao… tựa như đống rác thải sinh hoạt thối rữa bốc mùi bên cạnh thùng rác.
Một buổi trưa hè, bầu trời xanh ngắt một màu, mây trắng dường như vì ở quá gần mặt trời nên đã bị nung chảy như những viên kẹo bông trên lửa, chẳng còn sót lại lấy một áng mây.
Mặt trời treo lơ lửng chính giữa đỉnh đầu, ánh nắng rực lửa trút thẳng xuống mặt đất, vạn vật đều chẳng còn đường lui. Đường chạy nhựa cao su kém chất lượng trên sân trường như tan chảy ra, dẫm lên thấy mềm nhũn, cũng chỉ có đám con trai sức lực tràn trề là còn mải miết chạy điên cuồng trên sân, quả bóng đá đen nhẻm lăn lộn qua lại giữa sân bóng.
Đám con gái thảy đều trốn dưới bóng cây, mượn bóng râm để bảo vệ làn da non nớt. Những con ve sầu xám đen bám chặt trên thân cây già nua rạn nứt kêu râm ran không ngớt, thỉnh thoảng có vài con ve chết vô tình rơi rụng xuống, khiến mấy cô bé giật mình kêu la hoảng hốt, rồi ngay sau đó lại là những tràng cười giòn tan khi cơn kinh hãi đã qua đi.
Đó là khung cảnh thường thấy trong những tiết thể dục ngày hè, và cũng là thước phim cũ kỹ lặp đi lặp lại trong đôi mắt của cô bé luôn đóng vai người đứng xem. Tô Hi… không đúng, khi đó em vẫn còn mang họ Lâm, cùng một họ với kẻ đàn ông ghê tởm kia.
Tô Hi ngồi xổm dưới một gốc cây long não sum suê. Giữa cái mùa hè nóng đến mức hận không thể vứt bỏ hết những xiềng xích đạo đức mà cởi trần ra đường này, em vẫn quấn chặt lấy bộ đồng phục mùa thu mà nhà trường phát, áo dài quần dài, hơi nóng hầm hập chui vào ống tay áo rồi cứ bám lỳ ở đó không chịu đi. Em giống như bị ném vào một chiếc lồng hấp để hun đúc, những giọt mồ hôi li ti dọc theo thái dương không ngừng chảy xuống, thấm ướt cả lớp tóc mái dày cộm.
Em thở hắt ra mấy hơi nóng hổi, đầu óc mông lung có chút choáng váng. Lớp tóc mái ướt đẫm trước trán rỉ ra vài giọt mồ hôi, rơi vào trong mắt.
Tô Hi khó chịu dụi dụi khóe mắt, làn da vàng vọt khô khốc chạm vào thấy rất nhờn rít, nếu không phải vì làn da vẫn còn giữ được độ căng mịn của một cô bé ở lứa tuổi này, e rằng phần lớn mọi người đều sẽ nhìn lầm. Em nhẫn nhịn cái nóng hầm hập, càng quấn chặt quần áo trên người hơn.
Vài nữ sinh lớp sáu vừa đi ngang qua trước mặt Tô Hi vừa cười nói rôm rả, chẳng một ai thèm liếc nhìn em lấy một cái. Thân hình gầy gò vì suy dinh dưỡng của em đang ngồi xổm, co rúc dưới bóng cây, thực sự chẳng mấy nổi bật.
Thế nhưng em lại mở to đôi mắt, găm chặt cái nhìn vào những vạt váy tung bay theo tiếng cười đùa của các chị khóa trên. Gấu váy được điểm xuyết những đường ren đẹp đẽ, ngọn gió nóng thổi qua khiến vạt váy khẽ lay động, đôi chân trắng ngần phơi bày hoàn toàn trong không khí, trắng đến chói mắt, tràn đầy sức sống thanh xuân nên có của một cô gái lứa tuổi này.
Đôi mắt của Tô Hi rất lớn, khi có ánh sáng chiếu vào trông hệt như hai trái nho pha lê trong suốt, đó là đặc điểm duy nhất trên khuôn mặt chưa nảy nở thuở nhỏ có thể khiến người ta phải nhìn thêm vài lần.
Thế nhưng đáy mắt em lúc nào cũng âm u rầu rĩ, dẫu ánh nắng có mãnh liệt đến đâu dường như cũng chẳng thể xuyên thấu qua được. Ngay cả người lớn khi nhìn vào mắt em lâu cũng thấy sống lưng hơi lành lạnh, thầm thì bàn tán với nhau rằng đứa con gái nhà họ Lâm này… có tà khí.
Những lời như vậy lọt vào tai người đàn ông kia, khiến gã cảm thấy mất mặt, gã mà không vui… thì thế nào em cũng chẳng tránh được một trận đòn.
Thực ra Tô Hi cảm thấy người ta nói cũng chẳng sai, em thực sự có chút khác biệt so với những đứa trẻ bình thường, có một luồng tà khí không nói nên lời, giống như những kẻ phản diện trong phim truyền hình, bọn họ đều có vẻ ngoài không ưa nhìn.
Và em cũng rất khó coi, không ít lần bị đám con trai nghịch ngợm trong lớp gọi là đồ xấu xí. Trong lớp chẳng tìm được mấy người bạn dành cho em sắc mặt tốt đẹp, sự tử tế lớn nhất mà họ dành cho em… chẳng qua là giữ khoảng cách với em, chẳng ai muốn bị xếp vào cùng phe với kẻ xấu cả.
Ai bảo kẻ xấu thì luôn luôn mặt mũi xấu xí lòng dạ độc ác cơ chứ, bọn họ đương nhiên sẽ không vì thế mà phải gánh chịu sự khiển trách của lương tâm, thậm chí còn lấy làm đắc thắng. Mọi chuyện cứ thế dần trở thành một lẽ đương nhiên, bọn họ là chính nghĩa, mà thế giới này vốn dĩ lại là tà không thắng nổi chính.
May mắn thay, những chiếc gương sáng loáng không đi theo con người ta mãi được, em không cần lúc nào cũng phải đối diện trực tiếp với chính mình trong gương, và thế là tự nhiên em thoát ly khỏi hiện thực, khó tránh khỏi nảy sinh những ảo tưởng tốt đẹp.
Tựa như những nhành cỏ dại kiên cường sinh trưởng trên mảnh đất hoang tàn, cỏ dại trong vườn tược khiến người ta chán ghét, đáng ghét như lũ muỗi vằn, nhưng vài nhành cỏ dại mọc lên từ đất hoang lại là sắc xanh cuối cùng giữa một vùng vàng vọt này, những thứ không nên tồn tại cũng vì thế mà được ban tặng ý nghĩa.
Em thích những chiếc váy xinh đẹp, thậm chí còn cố chấp cho rằng váy vóc có lẽ là loại trang phục lột tả được hết thảy những gì tốt đẹp nhất ẩn chứa trong hai chữ “con gái”.
Những bộ váy với kiểu dáng cầu kỳ rực rỡ dường như có thể lưu giữ lại mọi màu sắc mỹ lệ, dải lụa thắt vừa vặn nơi vòng eo thon nhỏ, khẽ nhún người nhịp nhàng như cánh bướm dập dìu, gấu váy thêu hoa khẽ lay động trong gió, phô diễn ra sự hiện diện tuyệt vời nhất của thế gian này.
Tiếng chuông kết thúc tiết học cuối cùng của buổi chiều năm lớp năm vang lên, dư âm thanh thúy cắt đứt dòng suy nghĩ của Tô Hi. Ý thức dần quay trở lại, em chợt cau mày, động tác đứng dậy làm co kéo vết thương, vết thương mới trên bắp chân lại bắt đầu đau nhức âm ỉ.
Hôm kia người đàn ông kia đánh bạc thua tiền, không có tiền lẻ để uống rượu… gã lên cơn thèm rượu, và em lại vừa vặn xuất hiện trong tầm mắt gã. Dùng thắt lưng da đánh người rất đau, nhất là bên có đầu khóa sắt, khi quật vào thịt, có lúc có thể lóc ra cả một mảng thịt lớn, vết thương dẫu có chậm rãi khép miệng thì trong một thời gian dài vẫn sẽ để lại những vết sẹo khó coi.
Đó chính là những nhành cỏ dại đáng ghét, không phải mọc trên đất hoang, mà là loài cỏ dại mọc bên cạnh những đóa hoa kiều diễm để tranh giành dưỡng chất, vừa chướng mắt lại vừa xấu xí.
……
Tô Hi đứng cô độc nơi cổng trường. Em chứng kiến sự náo nhiệt ồn ào nơi cổng trường dần trở nên tĩnh lặng. Người đàn bà kia luôn lề mề đến muộn trong chuyện đón con tan học, rồi lại dùng những lý do vụng chèo khéo chống để giải thích với em hết lần này đến lần khác.
Sau này em cũng quen rồi, không hỏi nữa, nhưng người đàn bà ấy vẫn cứ mang theo vẻ áy náy mà trình bày lý do. Người đàn bà ấy chính là một kẻ nhu nhược như thế, chỉ biết treo câu xin lỗi rẻ mạt nơi đầu môi, khi bàn tay giơ cao của người đàn ông còn chưa kịp giáng xuống, bà ta đã bắt đầu cúi đầu nhận lỗi rồi.
Người đàn bà ấy chắc còn phải mất một lúc nữa mới có thể đạp chiếc xe đạp cũ kỹ đến đón em. Cách để Tô Hi giết thời gian chính là lang thang trên con phố trước cổng trường, trên con phố không dài ấy em cứ đi đi lại lại nhiều lần, và em dừng chân lâu nhất trước cửa tiệm quần áo trẻ em hơi cũ kỹ kia.
Trước cửa kính trưng bày vàng vọt của tiệm có treo một chiếc váy liền thân với kiểu dáng bình thường, trên nền vải trắng sữa điểm xuyết những đốm tròn màu xanh nhạt. Vạt váy treo trên mắc áo sẽ khẽ lay động theo luồng gió mát thổi ra từ chiếc quạt điện cánh vàng đã bám đầy dầu mỡ. Trong đôi mắt u tối sâu thẳm ấy chứa đựng hình bóng những đường ren đơn giản nơi gấu váy đang khẽ khàng đung đưa, khiến lòng em gợn lên từng vòng sóng biếc.
……
Khi không nhìn thấy bóng dáng Tô Hi ở cổng trường, người đàn bà ấy sẽ đến con phố này tìm em, và hầu như lần nào cũng thấy cô bé đang đứng thẫn thờ trước cửa tiệm đó.
Tô Hi nghe tiếng gọi của mẹ, quay đầu lại, ngoan ngoãn ngồi lên yên sau xe đạp.
“Tối nay mẹ con mình không về nhà, mẹ đưa con đi ngủ ở ngoài.”
Người đàn bà ấy có chút vất vả khi đạp xe, cân nặng chẳng mấy nặng nề của cô bé đè lên xe hệt như sợi rơm cuối cùng làm gãy lưng lạc đà, chiếc xe đạp cũ nát phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt thảm hại, cứ như thể giây tiếp theo sẽ hoàn toàn vỡ vụn.
“Hôm nay mẹ không đi làm thêm sao ạ?”
“Ừm… mẹ xin nghỉ với chủ quán nướng rồi, hôm nay không đi nữa, tối nay mẹ đưa con đi ăn món gì ngon nhé.”
“Vậy bố có đi không ạ?”
“Bố con…” Nghe giọng nói non nớt của con gái, trái tim người đàn bà hệt như bị ai đó dùng sức co kéo, bà nén đau mỉm cười nói, “Hôm nay bố có việc khác rồi, không đi được đâu.”
“Vâng, con biết rồi.”
Tô Hi ngoan ngoãn đáp lại một tiếng rồi không nói gì nữa. Em không giống những cô bé lứa tuổi này lúc nào cũng có chuyện để nói, em cúi đầu, vẫn đang nghĩ về chiếc váy đốm xanh nhạt kia, vòng sóng biếc nhàn nhạt ấy hệt như đã khắc sâu vào tim em, rất lâu sau vẫn khó lòng bình lặng.
Mãi cho đến tận sau này em mới chợt nhận ra, bản thân khi lớn lên lại yêu thích mặc váy đến vậy, có lẽ chính là để tưởng niệm quãng thời gian tuổi thơ bị bao bọc trong những bộ áo dài quần dài kia.
(Tô Hi là một nhân vật xuất hiện khá nhanh, cần phải bổ sung chi tiết về nhân vật này, cộng thêm môi trường chỉ có hai người, nên tình tiết của Tô Hi có vẻ hơi chậm, mọi người đừng quá nôn nóng nhé, không có cách nào tốt hơn cả, tôi chỉ có thể nói là sẽ cố gắng tăng lượng chương cập nhật để sớm lướt qua đoạn này.
Ngoài ra... cầu xin phiếu tháng nhé! Ai có thì cho tôi xin với.)
0 Bình luận