Bên ngoài cửa sổ, vầng thái dương vừa ló dạng, ánh nắng cuối cùng cũng phá vỡ sự ngăn trở dày đặc của những tầng mây, từng dải thanh huy rực rỡ từ chân trời đổ xuống.
Màn trời màu cam nhạt tựa như lớp lụa mỏng bao phủ lấy thành phố, như những nét vẽ màu sắc vung vẩy trên những tòa nhà cao tầng nhấp nhô của đô thị hiện đại.
Tô Hi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa sổ kính còn vương lại vài vệt nước mưa, nhìn ra mặt sông cuộn chảy phía xa, nơi những ánh sóng lung linh đang đuổi theo nhau lấp lánh.
Sau cơn giông bão, người ta luôn có thể nhìn thấy khung cảnh tràn đầy hy vọng này, như muốn gột rửa đi những u tối và đau khổ ẩn giấu nơi sâu thẳm tâm hồn.
Cô tựa cằm bên bệ cửa, ngắm nhìn một hồi lâu, khóe môi không tự chủ được mà nở nụ cười hạnh phúc, ánh sáng rực rỡ xua tan đi sắc mực nơi đáy mắt. Ngọn gió sông lành lạnh buổi sớm thổi qua đầu mũi, chẳng mấy chốc, chóp mũi đã bị cái lạnh làm cho ửng đỏ.
Tô Hi khẽ khép cửa sổ lại, đúng lúc đó cửa phòng ngủ bị người bên trong đẩy ra. Chàng trai nheo đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, kinh ngạc nhìn Tô Hi, giọng điệu có chút ngạc nhiên: “Sao em dậy sớm thế?”
“Dạ...” Tô Hi giả vờ thẹn thùng áp tay vào má, ấp úng nói: “Ái chà... em không muốn để anh nhìn thấy dáng vẻ lười biếng lúc ngủ nướng đâu, với lại chắc là do hào hứng quá nên em không ngủ được.”
Tô Ngữ có chút bất lực thở dài. Cô bé này luôn bày ra bộ dạng tinh nghịch khoa trương như vậy, một tính cách rạng rỡ như vàng ròng thế này... tại sao lại dính dáng đến căn bệnh tâm lý u ám và đen tối kia chứ.
“Em còn mua cả đồ ăn sáng à?” Tô Ngữ chú ý đến những chiếc bánh bao nóng hổi trên bàn, rõ ràng là vừa mới mua dưới lầu mang lên, nhưng cô bé chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh rộng rãi: “Em mặc thế này mà đi xuống dưới sao?”
“Hì... em không để ý mấy cái đó, với lại cũng đâu có lạnh lắm đâu.” Tô Hi biết mình đuối lý, bèn lè lưỡi tinh nghịch rồi lảng sang chuyện khác: “Anh mau đi rửa mặt đi, không là lát nữa nguội hết bây giờ.”
“Đi tìm cái áo mà khoác vào, đến lúc cảm lạnh thì chẳng ai chăm em đâu.” Tô Ngữ dặn dò vài câu, ngước mắt nhìn ánh nắng rạng rỡ sau cơn mưa ngoài cửa sổ: “Trời tạnh rồi, ăn xong bữa trưa anh sẽ đi.”
“Được rồi, em biết rồi mà.”
Tô Hi không còn quấy rầy như ngày hôm qua nữa. Cô ngoan ngoãn gật đầu, mái tóc chưa kịp chải chuốt buổi sáng hơi rối bù, đôi đồng tử u tối bị những sợi tóc che khuất, khiến người ta không thể nhìn rõ.
……
“Cái này là nhân thịt, cái này là... nhân đậu đỏ, còn cái này là...”
Tô Hi rất nghiêm túc phân loại bánh bao, đẩy đến trước mặt Tô Ngữ: “Anh mau ăn đi, tiệm bánh này mới mở trong khu mình đấy, đi muộn là phải xếp hàng dài luôn.”
“Cảm ơn em.”
Tô Ngữ cầm một chiếc bánh bao nhân thịt cắn một miếng, nước thịt thơm nồng nóng hổi nhảy múa trên vị giác, phần nhân béo ngậy mang lại cảm giác rất tuyệt, xua tan đi cái cảm giác khô khốc vô vị đầy khó chịu trong miệng anh.
Anh bật chiếc điện thoại đã để ở đầu giường suốt một đêm không dám động vào lên. Nhìn hình ảnh khởi động chậm chạp hiện ra, lần đầu tiên anh cảm thấy cái hoạt động mà trước đây anh vốn thấy thiếu kiên nhẫn lại trôi qua nhanh đến thế. Thoáng chốc, giao diện nhập mật khẩu đã xuất hiện.
Đầu ngón tay hơi run rẩy nhấn lên màn hình, trái tim trong lồng ngực bắt đầu đập loạn nhịp. Tô Ngữ cúi đầu lướt xem tin nhắn, ánh mắt đảo quanh như đang tìm kiếm điều gì đó.
Phần đệm ngón tay ma sát trên màn hình khô khốc đến phát đau. Anh thấy ngoài vài tin nhắn của Lục Tư Viễn hỏi sao không về ký túc xá ra, hộp thư thoại trống rỗng.
Anh trả lời tin nhắn, báo rằng mình không sao, chỉ là ra ngoài thư giãn chút thôi.
Thế nhưng sự u ám trong lòng vẫn cứ như được tiếp thêm dưỡng chất mà điên cuồng sinh sôi. Anh đột nhiên nhớ lại khoảnh khắc hôm qua khi anh liều mạng trốn chạy, lúc ngoảnh đầu lại, anh tình cờ nhìn thấy Cố Chi khẽ nhếch môi, mang theo nụ cười bạc bẽo khinh miệt. Sự lạnh lẽo đó như dòi đục xương mà bám lấy anh.
Cố Chi... rốt cuộc chị xem tôi là cái gì?
“Anh ơi... không ăn là nguội mất đấy.”
Tô Hi nhìn chằm chằm vào những đường nét tuấn tú của chàng trai, mái tóc đen dán chặt vào vầng trán có đường nét mềm mại, ánh nắng rạng rỡ hắt lên hàng mi dài rậm, tạo thành một vệt bóng hình rẻ quạt dưới mắt.
Cô tự ngắt vào cặp đùi trắng ngần mịn màng dưới lớp váy, cơn đau kéo cô ra khỏi trạng thái si mê ngây dại. Cô định thần lại, đột ngột lên tiếng ngắt quãng dòng suy nghĩ của Tô Ngữ, phồng má giả vờ không vui làm nũng: “Ở cùng em chán lắm sao? Tại sao anh cứ xem điện thoại mãi thế?”
“Làm gì có, mấy người bạn ở trường hỏi anh sao hôm qua không về thôi.”
Tô Ngữ nhếch môi cười, chiều theo ý cô bé mà đặt điện thoại xuống bàn: “Em mau dưỡng bệnh cho tốt đi, bao giờ đến trường kết giao thêm bạn bè là tốt rồi.”
“Ồ~ em biết rồi mà, chuyện này đâu có vội được. Giá mà có loại thuốc nào uống một phát là khỏi bệnh luôn thì tuyệt biết mấy, không cần phải ngày nào cũng uống thuốc thế này nữa.”
Trí tưởng tượng của cô bé lúc nào cũng phong phú như vậy, Tô Ngữ lại không nhịn được mà bắt đầu lảm nhảm. Anh có chút lo lắng làn da trắng như kem tươi của cô bé sẽ tan chảy dưới ánh nắng chói chang rực rỡ này.
“Nghĩ gì thế? Làm gì có loại thuốc đó, chi bằng bình thường lúc rảnh rỗi em hãy ra ngoài đi dạo nhiều hơn, tắm nắng cũng tốt mà.”
“Tất nhiên là có chứ...”
Hơi thở của Tô Hi dồn dập hơn, cô lẩm bẩm một câu nhỏ xíu, âm thanh truyền đến vị trí chính giữa hai người thì chẳng còn lại bao nhiêu.
“Em vừa nói gì cơ?”
“Em nói là chỉ ăn bánh bao thôi thì hơi khô, em có mua ít sữa tươi, để em đi hâm nóng lên.”
“Không cần phiền phức thế đâu, anh uống chút nước là được rồi.”
“Không sao mà, không thể cứ để anh chăm sóc em mãi được, đợi em một chút thôi, vả lại...”
Tô Hi chống tay đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đôi mắt như mắt mèo hiện lên sắc đen trắng thuần khiết, toát ra vẻ ngây thơ.
“Cũng mua mấy ngày rồi, không uống là hết hạn mất.”
……
Tô Hi đứng lặng lẽ trước lò vi sóng, trong đôi đồng tử đen trắng phân minh le lói ánh sáng cam vàng của lò vi sóng. Những giây cuối cùng nhanh chóng trôi đi, lò vi sóng phát ra tiếng bíp thanh thúy, ánh đèn cam tắt ngấm, chốt cửa mở ra.
Cô cảm thấy cơ quan kỳ lạ trong lồng ngực mình như có ý thức mà bắt đầu đập loạn xạ. Cô ngửi thấy mùi sữa tỏa ra sau khi được hâm nóng, khẽ liếm bờ môi khô khốc, dùng sức xé đi một mảng da chết nhỏ.
Sữa được rót ra hai chiếc ly đặt trên khay. Cô kín đáo liếc nhìn chàng trai đang cúi đầu ăn sáng trong phòng khách, rồi cẩn thận giấu chiếc vỏ hộp sữa rỗng vào trong tủ bát, miếng nhãn ghi ngày tháng bên trên sớm đã bị gạch xóa một cách thô bạo.
“Xong rồi đây, cẩn thận nóng nhé.”
Tô Hi nhanh chóng bước ra khỏi bếp, bưng hai ly sữa nóng đặt lên bàn, đẩy một ly về phía Tô Ngữ, còn mình thì cầm ly kia ngồi xuống chỗ cũ.
“Làm phiền em quá.”
Giọng điệu Tô Ngữ mang theo vẻ vui mừng. Anh luôn dặn dò cô bé phải chú ý bổ sung dinh dưỡng, không ngờ đối phương thực sự nghe lọt tai. Anh đặt ly sữa sang một bên, bắt đầu dọn dẹp mặt bàn hơi bừa bộn sau bữa sáng.
“Anh uống sữa đi đã, không là lát nữa nguội mất.”
Tô Hi vén những sợi tóc lòa xòa trước trán ra sau tai, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo như búp bê sứ, cô cầm ly của mình nhấp từng ngụm nhỏ.
“Được rồi, để anh nếm thử.” Tô Ngữ không nghĩ ngợi gì nhiều, anh đáp một tiếng rồi cầm ly sữa nóng hổi đưa lên môi.
Tô Hi găm chặt ánh mắt vào đôi môi mỏng của chàng trai đang bị nhuốm màu trắng của sữa. Cô đè nén thứ gì đó sắp vọt ra khỏi lồng ngực, nuốt xuống ngụm sữa ngọt lịm mượt mà trong khoang miệng. Dòng sữa nóng rực trôi dọc thực quản vào dạ dày, nhưng lại hệt như ngọn lửa châm vào ngòi nổ của một khối thuốc súng.
“Anh ơi...”
Tô Hi đột nhiên chụp lấy cánh tay đang nâng lên của chàng trai, nắm chặt lấy tay áo anh. Đôi đồng tử sau khi vén làn tóc ra đã hoàn toàn để lộ sự u tối đáng sợ bên trong, cô mở lời trong sự bất an: “Anh biết không? Thực ra em đã quen biết anh từ lâu, lâu lắm rồi.”
“Tô Hi, em...” Tô Ngữ giữ nguyên động tác cứng đờ. Anh vậy mà lại bắt gặp từ đáy mắt cô bé thứ cảm xúc vừa quen thuộc vừa khiến anh sợ hãi. Đôi môi anh tiếp xúc với sữa một cách vô thức, dòng chất lỏng ấm nóng bị anh nuốt xuống theo bản năng, nhưng cơ thể lại bắt đầu trở nên lạnh lẽo và cứng nhắc từng chút một.
“Thực ra em đã thích anh từ lâu rồi. Em chưa bao giờ xem anh là anh trai của mình, và anh cũng chưa bao giờ là anh trai của em cả. Em... em...”
Tô Hi ấp úng có chút không thốt nên lời, những câu chữ đã ấp ủ mười mấy năm trời khi đến đầu môi lại trở thành một mớ bòng bong rối rắm.
Cô nhẩm đi nhẩm lại trong lòng những đoạn văn đã luyện tập không biết bao nhiêu lần, muốn nói ra cho bằng hết. Những lời này đã chôn sâu trong lòng cô không biết bao lâu, đó là sản phẩm được nhào nặn suốt mười mấy năm từ những rung động thầm kín và nhút nhát thuở nhỏ.
Một tình yêu đắng chát, nóng bỏng và điên cuồng.
Suy cho cùng, cô cũng chỉ là một cô gái bình thường mang lòng ái mộ thiếu niên. Đứng trước người khác giới đầu tiên mà mình thích trong đời, cô cũng sẽ trở nên nhút nhát, thẹn thùng, và khao khát mãnh liệt có được sự ưu ái của đối phương.
Ai bảo khi cô còn là một nụ hoa nhỏ xấu xí, đã gặp được ánh mặt trời rạng rỡ khiến cô không thể chờ đợi thêm mà muốn nở rộ những cánh hoa.
Cô dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy chẳng qua cũng chỉ muốn có được nhiều ánh nhìn từ đối phương hơn. Cô hiểu rất rõ sau khi mọi chuyện bị mình đích thân phơi bày, trong mắt chàng trai, cô sẽ trở nên đen tối và ghê tởm đến nhường nào. Thế nhưng cô vẫn như loài thiêu thân, không chút do dự mà lao vào ngọn lửa hung hãn có thể thiêu rụi mình thành một nắm tro tàn.
Thậm chí chỉ một chút thôi cũng được, Chấp Ngôn... em muốn biết tâm ý của anh dành cho em.
“Em thích anh mà... Chấp Ngôn, thích lắm... thích lắm, thích suốt mười mấy năm rồi, thích đến phát điên, cho dù có chết em cũng không quên được tình cảm dành cho anh.”
“Tô Hi.” Tô Ngữ mạnh mẽ hất tay cô bé ra. Vầng trán nhợt nhạt vì tâm triều khó nén mà nổi lên từng sợi gân xanh vặn vẹo. Con rắn nhỏ trốn trong tâm phòng anh đột ngột nhe nanh độc cắn mạnh vào trái tim anh một miếng, cơn đau thắt dữ dội khiến anh hoàn toàn mất đi lý trí: “Hóa ra em cũng giống bọn họ, các người đều điên hết rồi. Tại sao... tại sao lại cứ phải vào cùng một lúc thế này...”
Anh hốt nhiên bật dậy khỏi chỗ ngồi, giọng điệu lộ rõ vẻ chán ghét sâu sắc. Anh gầm nhẹ như muốn xả hết cơn giận: “Anh không biết em đột nhiên bị làm sao nữa. Nếu không phải vì dì nhờ vả... cả đời này chúng ta cũng chẳng gặp nhau được mấy lần. Anh đồng cảm với hoàn cảnh của em, nhưng nếu những lời em nói là thật, anh thực sự phải nói lời xin lỗi, anh hoàn toàn không có suy nghĩ đó với em.”
Tô Hi cụp đôi mắt âm u lắng nghe hết thảy những lời chàng trai nói. Cô nghe rất chăm chú, không bỏ sót một chữ nào. Sự từ chối của đối phương vừa vô tình vừa trực diện, hệt như một con dao sắc lẹm đâm thấu lồng ngực cô, rồi ra sức rạch xuống, mổ xẻ cả linh hồn cô. Cô đau đến mức không thể rơi nổi giọt lệ nào...
Thế nhưng mà... thật đáng tiếc. Con mồi đã nhảy vào bẫy thì làm sao có cửa thoát ra được nữa. Kể từ khi anh bước chân vào căn nhà này, đã không còn đường lui nữa rồi.
Tô Hi lạnh lùng nhìn chàng trai bước thật nhanh về phía huyền quan phòng khách. Cô thản nhiên cất lời: “Anh thực sự nghĩ mình có thể rời đi sao? Hay là anh thực sự xem em là một con thỏ trắng nhỏ vô hại?”
Lời cô còn chưa dứt, từ phía huyền quan đã vang lên một tiếng động lớn khi cơ thể đổ gục xuống sàn nhà.
Tô Hi nhếch môi, cười một cách tùy ý. Cô để đôi chân trần nhỏ nhắn dẫm trên sàn nhà, bước chân nhún nhảy nhẹ nhàng thanh thoát như đang nhảy múa, lại hệt như những bước chân đầy cám dỗ mà đáng sợ của quỷ dữ. Cô nhìn thấy chàng trai đang vô lực tựa vào cánh cửa, bàn tay trắng muốt thon dài đặt trên ổ khóa, nhưng lại không còn chút sức lực nào để chạy trốn.
Tô Ngữ khó nhọc xoay người lại nhìn cô gái đang dần mờ ảo trước mắt. Cảm xúc chán ghét và sợ hãi tranh nhau tràn ra từ đáy mắt. Biểu cảm đau đớn lan rộng trên gương mặt thanh tú tuấn tú của anh, anh thốt lên lời chất vấn yếu ớt: “Tạ... tại sao lại làm vậy?”
Tô Hi đã đi đến trước mặt anh. Cô chậm rãi ngồi thụp xuống, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo như búp bê sứ tràn ngập sự hưng phấn khi kế hoạch đã thành công. Cô mỉm cười ngọt ngào, giọng điệu vẫn ngoan ngoãn nũng nịu y hệt như lúc họ gặp nhau trong con hẻm nhỏ đó, khiến người ta thực sự thấy yêu chiều xót xa.
“Bởi vì... em thích anh mà.”
1 Bình luận