“Còn muốn uống nữa à?”
Sở Phong ngồi bên cạnh Tô Ngữ, lo lắng nhìn đôi gò má đang ửng hồng vì men rượu của cậu. Anh uống không nhiều, nhưng tửu lượng vốn kém nên đầu óc cũng đã bắt đầu choáng váng, quay cuồng không còn minh mẫn.
“Ra ngoài chơi mà, buổi tối...” Tô Ngữ mỉm cười, nỗi phiền muộn giữa chân mày đã tan biến đi ít nhiều. Chất cồn bắt đầu bốc lên đầu, hòn đá tảng đè nặng trong lòng cũng theo đó mà nhẹ bớt, giọng điệu cậu có chút lả lướt: “Say cũng chẳng sao cả, còn rượu không? Chẳng lẽ uống hết rồi à?”
“Hết rồi hay sao ấy, hai đứa mình uống hết cả một chai rồi mà, nếu không còn thì thôi đừng uống nữa.” Sở Phong nhún vai, anh đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, chẳng mấy chốc bên trong đã vang lên tiếng nôn mửa.
Tô Ngữ ném chai rượu rỗng lên bàn, cậu lắc lắc cái đầu đang bắt đầu mụ mị nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo. Cậu lén liếc mắt nhìn Hạ Thiên Ca, cô gái đang dọn dẹp đống rác trên bàn. Cô từng chút một ném đống thức ăn thừa vào túi rác, sau đó dùng khăn lau sạch những vết dầu mỡ và vết rượu loang lổ.
Cậu nheo mắt lại, nhưng hình bóng cô gái trong mắt lại mờ ảo không rõ ràng. Những hình ảnh chồng chéo dưới ánh đèn vàng rực rỡ cứ lắc lư rồi lại chập vào nhau, nhưng mãi chẳng thể phác họa ra được những đường nét rõ rệt trong ký ức.
“Sao thế?”
Hạ Thiên Ca nhận ra ánh nhìn nóng rực của Tô Ngữ. Cô phớt lờ hơi ấm trong mắt đối phương, đôi mắt cong lên cười dịu dàng, vờ như bình thường quay lại hỏi cậu: “Cậu uống nhiều quá à? Có muốn... uống chút nước nóng không?”
“Không phải, tớ... tớ...”, Tô Ngữ nhìn chằm chằm vào lớp trang điểm xinh đẹp mà quen thuộc của cô gái, cậu mở miệng, nhưng lời thốt ra lại hoàn toàn trái ngược với những gì đang hiện lên trong đầu: “Còn rượu không?”
“Còn sót một chai cuối thôi, nhưng cậu thế này...”
Hạ Thiên Ca bưng chai rượu duy nhất còn lại từ bàn trà phòng khách tới. Cô khẽ cau mày, vẻ mặt đầy lo lắng cho trạng thái của Tô Ngữ, nhưng bàn tay đang cầm chai rượu lại lặng lẽ mở nắp.
Tô Ngữ bỗng nhiên không muốn nhìn vào gương mặt tươi cười rạng rỡ kia của cô gái nữa. Cậu rủ mắt xuống nhìn đống hỗn độn trên bàn, những vỏ lon nước ngọt dùng để pha rượu cùng thức ăn thừa vung vãi lung tung, giống như những suy nghĩ rối rắm như tơ vò của cậu lúc này. Cậu ước gì mình có thể uống đến mức bất tỉnh nhân sự, để cắt vụn tất cả những suy nghĩ đó thành những mảnh nhỏ không đáng nhắc tới. Thà bị chất cồn cướp đi ý thức còn hơn, ít nhất là sẽ không phải... đau lòng.
Hạ Thiên Ca nhìn thần sắc trầm mặc của chàng trai, trong đôi mắt đẹp đẽ kia đang phủ một lớp hơi men mờ ảo. Cô nhếch môi cười đầy phóng túng, đầu lưỡi ấm nóng liếm nhẹ quanh miệng chai. Thứ rượu mạnh không pha thêm nước ngọt tràn vào đầu lưỡi có chút vị đắng, nhưng cô lại cảm thấy nó ngọt ngào như mật ong đặc quánh, vị ngọt ấy men theo vị giác lan tỏa tận sâu trong tim.
Cô đặt miệng chai sát vào mép ly rượu trước mặt chàng trai, khẽ nghiêng chai. Dòng rượu màu vàng nhạt rơi vào ly thủy tinh trong suốt càng trở nên tinh khiết hơn, bọt khí nổi lên tràn tới tận miệng ly, hơi rỉ ra ngoài một chút rồi sau đó lại từ từ lắng xuống... lượng bọt khí này nhiều một cách bất thường.
“Cảm ơn cậu...”
Tô Ngữ bưng ly rượu lên uống ực ực. Chất cồn vẫn chưa hoàn toàn làm tê liệt dây thần kinh, cậu cảm thấy bụng hơi chướng, có lẽ do uống nhiều nước quá nên đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Hạ Thiên Ca không nói gì, âm thầm nhìn theo cậu một cái rồi tiếp tục cúi đầu dọn dẹp đống rác trên bàn.
Cô thu dọn từng chai rượu một, sau đó ngẩng đầu nhìn Lục Tư Viễn và Đường Hân đang tựa đầu vào nhau nói những lời tình tứ. Khóe môi cô cứng nhắc nhếch lên tạo thành một nụ cười dịu dàng: “Không còn sớm nữa, tớ thấy mấy người họ đều say khướt cả rồi, chuẩn bị nghỉ ngơi thôi.”
“Tô Ngữ cũng không chịu nổi nữa à?” Lục Tư Viễn uống không nhiều, nhưng vì âu yếm với Đường Hân bấy lâu nên đầu óc cũng hơi mông lung, phản ứng có chút chậm chạp. Anh nắm tay Đường Hân, nụ cười nơi khóe môi mang theo chút ý xấu: “Bảo bối, chúng mình về phòng nhé?”
Đường Hân tựa vào vòng tay Lục Tư Viễn, liếc xéo anh một cái: “Ai là bảo bối của anh chứ, mau nói cho em biết, trước em anh đã quen bao nhiêu người bạn gái rồi?”
“Vào phòng rồi anh nói cho em biết, được không?”
“Đồ đáng ghét, cõng em.”
“Tuân lệnh, anh cõng bà xã vào động phòng đây.”
Lục Tư Viễn cười hớn hở, cõng Đường Hân đi về phía phòng ngủ. Chiếc bàn vừa mới náo nhiệt xong thoắt cái đã trống không.
Hạ Thiên Ca nghe tiếng đóng cửa giòn giã, lại quay đầu nhìn An Chi đang gục mặt xuống bàn chợp mắt. Cô nàng chỉ mới nếm thử một ngụm nhỏ rồi phun ra ngay, vậy mà trông vẫn như đã say rồi.
“An Chi? An Chi ơi? Dậy đi nào.”
“Hửm? Chị ơi, mấy giờ rồi ạ?”
An Chi hơi tỉnh giấc sau cái lay người của cô, nhưng đôi mắt tròn xoe chỉ mở ra được một nửa. Cơn buồn ngủ đặc quánh phủ đầy đáy mắt, cô cố sức dụi mắt để lấy lại tinh thần, nhưng vẫn thấy buồn ngủ vô cùng. Cô khó chịu bĩu môi lầm bầm: “Chị ơi, em buồn ngủ quá, rõ ràng... rõ ràng em chỉ uống có một tẹo thôi mà, sao lại buồn ngủ thế này?”
“Vì đã muộn lắm rồi mà, buồn ngủ thì... mau đi ngủ thôi.”
Hạ Thiên Ca nhẹ nhàng vuốt ve gò má An Chi, dịu dàng thì thầm vào tai cô nàng. Cảm giác tê nhột như thể đang được nằm trên một tấm nệm mềm mại, sự tiếp xúc ấm áp ấy giống như một chiếc thìa nhỏ, khơi dậy cơn buồn ngủ mãnh liệt hơn.
“Để chị đỡ em về phòng...”
Hạ Thiên Ca động tác nhẹ nhàng đỡ An Chi vào một căn phòng trống khác. Cô bật chiếc đèn ngủ màu vàng mờ ảo ở đầu giường, tháo giày tất cho An Chi rồi từ từ đặt cô nằm xuống giường.
Cô thấy An Chi đang nhíu mày, dường như vẫn đang đấu tranh với cơn buồn ngủ, nhưng cô chỉ muốn mọi thứ phải vạn vô nhất thất. Đôi mắt đen láy lạnh lẽo lóe lên tia tàn độc, cô bưng nửa ly nước ấm mà An Chi lúc nãy dùng để súc miệng còn sót lại. Lúc này nước đã hơi nguội, nhưng vẫn còn ở nhiệt độ thường.
“An Chi, uống chút nước rồi hãy ngủ, như vậy sẽ thoải mái hơn.”
“Ưm~ Chị ơi em hơi khó chịu, buồn ngủ quá... mà không muốn ngủ.”
An Chi giống như một chú mèo nhỏ đang khua khoanh đôi nanh vuốt mũm mĩm trong lòng Hạ Thiên Ca mà quậy phá, nhưng Hạ Thiên Ca chỉ lạnh lùng nhìn, cứng rắn áp ly nước vào miệng An Chi, vừa đổ vừa ép khiến cô nàng phải uống hết sạch chỗ nước đó.
Trong lúc đó, cô gái nhỏ vừa ho vừa kêu khó chịu, nhưng Hạ Thiên Ca vẫn mặc kệ. Miệng ly áp lên môi cô gái cứng như thép nguội không thể lay chuyển, trong đáy mắt đen thẳm cuộn trào những làn sương đen muốn nuốt chửng con người ta, gương mặt cô đầy vẻ dữ tợn và điên cuồng.
Cô đã lùi quá nhiều bước rồi, giờ đây không còn đường lui nữa. Cho dù là dùng thủ đoạn bất chấp, cho dù là ghê tởm bẩn thỉu đi chăng nữa, cô cũng là một con sói cô độc và tàn nhẫn, đã cắn vào cổ họng kẻ thù thì tuyệt đối sẽ không buông ra dù chỉ nửa phân, nhất định phải thấy máu mới thôi, quyết chí đến chết mới ngừng!
Trong đôi mắt u tối của cô chảy tràn những dục vọng đặc quánh, những tia máu dần bò lên lòng trắng sạch sẽ. Cô trợn tròn mắt, thần sắc điên dại như một kẻ liều mạng bị dồn vào đường cùng, mà phía sau chính là vực thẳm vạn trượng.
Vì điều này, dẫu có hoàn toàn chìm đắm trong dục vọng, trở thành một nô lệ thấp hèn, cô cũng không hề hối tiếc!
Đã không dưới một lần cô muốn bóp chết cô gái trước mặt này, muốn nhìn đôi mắt ngây thơ ngu xuẩn kia trợn ngược và sung huyết vì nghẹt thở, để xua tan đi những căm hận đang ngự trị trong lý trí của cô. Thế nhưng không hiểu sao, đối diện với cô gái hoàn toàn không chút phòng bị này, ngay cả việc ép cô ấy uống chút nước cũng khiến cô cảm thấy không nỡ xuống tay, thậm chí khóe mắt còn thấy cay cay và ẩm ướt.
Xin lỗi... xin lỗi... xin lỗi, cô gào thét điên cuồng trong lòng. Cô áy náy, hối hận, đau đớn... nhưng cô thực sự không thể dừng tay lại được nữa.
Cô đã mắc bệnh rồi, căn bệnh này đã ăn sâu vào từng tế bào của cơ thể, thân xác đã lâm vào cảnh bệnh nan y sắp chết.
Những giọt nước mắt mặn chát bất ngờ tràn ra khỏi hốc mắt, để lại hai vệt lệ rõ mồn một trên má.
Cô đã từng quỳ trong bóng tối cầu nguyện thành kính không biết bao nhiêu lần, nhưng cũng chẳng đổi lại được nửa phần hồi đáp.
Cô căm ghét cái dáng vẻ nhu nhược này của chính mình, nhưng cô thực sự không muốn chết...
Rốt cuộc có ai... có thể cứu cô không.
Chương 125: Siêu Mỏng
Hạ Thiên Ca nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ lại, ổ khóa xoay lại kêu một tiếng cạch. Khi cô quay người lại thì vừa vặn chạm mặt với Sở Phong vừa mới nôn xong từ nhà vệ sinh bước ra. Con quái vật dữ tợn và đáng sợ lập tức thu mình lại, cô mỉm cười gật đầu, chỉ tay vào căn phòng phía sau mình, ra hiệu im lặng.
“An Chi vừa mới ngủ rồi, yên tĩnh chút thì tốt hơn, còn Tô Ngữ đâu?”
Ánh mắt cô lướt qua Sở Phong, rơi vào nhà vệ sinh phía sau anh.
“Đang nằm gục bên cạnh bồn cầu nôn kìa, chắc là uống nhiều quá rồi.” Sở Phong xoa xoa huyệt thái dương đang chướng đau. Khả năng kháng cồn của anh rất kém, mấy lần uống rượu đều là anh gục trước: “Tôi cũng uống ít hơn Tô Ngữ một chút, nhưng cũng thấy hơi chóng mặt rồi.”
“Nôn à?” Hạ Thiên Ca nghe vậy, đáy mắt lóe lên sự tàn nhẫn không tiếng động. Thần sắc cô vẫn như cũ, mỉm cười hỏi: “Tối nay cậu ngủ ở sofa sao? Trong phòng ngủ có dư chăn đệm, lát nữa tớ mang ra cho cậu một bộ.”
“Ừm, phiền cậu quá. Nếu Tô Ngữ say rồi thì cứ để cậu ấy ngủ ở căn phòng nhỏ kia đi.”
Sở Phong không có ý kiến gì, phòng khách cũng có điều hòa nên sẽ không quá lạnh.
“Rầm!”
Một tiếng động giống như cơ thể va vào tường đột nhiên vang lên từ trong nhà vệ sinh. Sắc mặt Sở Phong thay đổi, anh nhìn Hạ Thiên Ca cũng đang có chút hoảng hốt, rồi xoay người lao vào nhà vệ sinh.
Tô Ngữ đang gục bên bồn cầu dường như vì mất sức mà ngã xuống, đầu vẹo sang một bên đập vào tường. Sở Phong lập tức đỡ Tô Ngữ dậy - người đã bò trên sàn một hồi lâu mà không thể đứng vững. Anh kiểm tra vết sưng đỏ nhẹ không quá nghiêm trọng trên trán cậu rồi thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại vẫy tay với Hạ Thiên Ca cũng vừa mới lao vào: “Không sao đâu, chắc là say quá nên không vịn vững bồn cầu nên bị va chạm một chút thôi.”
“Vậy... mau bế cậu ấy ra ngoài đi, nôn cả lên quần áo rồi.”
Hạ Thiên Ca vẫn giữ vẻ mặt hoảng hốt lo sợ, đứng ở cửa nhà vệ sinh có chút lúng túng không biết làm gì: “Biết thế đã không để cậu ấy uống nhiều rượu như vậy rồi, tất cả là tại tớ, mau đỡ cậu ấy vào phòng đi.”
“Được.”
Sở Phong là người thật thà, không có nhiều tâm cơ. Mặc dù không giao thiệp nhiều với Hạ Thiên Ca nhưng anh thực lòng cảm thấy người bạn cũ Tô Ngữ này cũng khá tốt. Anh lập tức cõng Tô Ngữ vào căn phòng khách nhỏ nhất còn lại. Giường không lớn, hai chàng trai có thân hình không hề nhỏ chắc chắn là không thể nằm chung được.
Anh vừa đặt Tô Ngữ xuống giường, Hạ Thiên Ca đã vội vã cầm mấy chiếc khăn sạch đi vào. Đầu tiên cô lót một chiếc khăn trước ngực Tô Ngữ để tránh việc cậu nôn ra làm bẩn quần áo, sau đó lại giúp cậu lau sạch những vết dơ nơi khóe miệng. Sau khi đã tạm dọn dẹp sạch sẽ, cô mới để Tô Ngữ ngồi tựa vào đầu giường, để tránh việc vừa nôn xong mà nằm xuống ngay sẽ gây buồn nôn.
Sở Phong đứng một bên không giúp được gì, cơn say vừa mới lui đi một chút do nôn mửa giờ lại bắt đầu trỗi dậy. Điều hòa làm nhiệt độ trong phòng tăng lên khá cao, anh ôm trán thấy buồn ngủ rồi.
“Cậu buồn ngủ à?”
Hạ Thiên Ca đã tạm thời ổn định được Tô Ngữ, quay đầu lại nói: “Nếu buồn ngủ thì cậu cứ đi ngủ trước đi, tớ không uống bao nhiêu, để tớ chăm sóc Tô Ngữ cho. Chăn đệm tớ đã để sẵn trên sofa cho cậu rồi.”
“Ồ ồ, vậy được, phiền cậu quá.” Sở Phong ít khi giao tiếp với con gái nên không quen lắm, chỉ biết liên tục gật đầu. Trước khi đi, anh nhìn Tô Ngữ đang tựa vào đầu giường mê man một lần cuối rồi mới hoàn toàn yên tâm: “Vậy cậu cũng ngủ sớm đi nhé, đống hỗn độn bên ngoài để sáng mai dậy chúng mình cùng dọn.”
“Ừm ừm, tớ biết rồi.”
Hạ Thiên Ca nhìn Sở Phong rời khỏi phòng, rồi quay lại nhìn chàng trai đang ngủ say sưa phía sau. Cô chậm rãi ngồi xuống bên cạnh cậu, chằm chằm nhìn vào gương mặt tuấn tú của cậu một hồi. Ánh đèn lung linh rơi trên hàng mi dài rủ xuống, tạo thành một vầng bóng hình quạt dưới mắt.
Cô nhìn đến ngẩn ngơ, đầu ngón tay lướt qua đuôi mắt sâu thẳm của chàng trai, bàn tay áp lên gò má rồi khẽ nâng mặt cậu lên. Dưới ánh đèn, cậu càng trở nên rực rỡ, giống như một viên mỹ ngọc được mài giũa tỉ mỉ, trong suốt và lung linh, cô nhìn mãi không chán.
Khi kế hoạch sắp đi đến bước cuối cùng, Hạ Thiên Ca trái lại không còn cảm thấy nôn nóng đến thế nữa. Món ngon mĩ vị đã được bày lên bàn tiệc, kiểu gì cũng không thoát đi đâu được. Mặc dù vòng xoáy tình dục vẫn đang không ngừng gặm nhấm lý trí của cô, nhưng cô vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ được.
Hạ Thiên Ca vỗ vỗ vào mặt chàng trai nhưng không nhận được bất kỳ phản ứng nào, dường như cậu đã say khướt rồi. Cô mỉm cười đầy mãn nguyện rồi cúi xuống, bờ môi đỏ mọng căng mọng đầy quyến rũ như ánh nắng ấm áp ngày đông, lại tựa như đóa hoa đỏ rực mời gọi ngày xuân. Càng gần cậu, cuối cùng cô cũng dán lên môi cậu.
Đầu lưỡi ấm nóng của cô nhẹ nhàng liếm láp trên môi chàng trai, tìm tòi trong kẽ môi của cậu, nhưng cô chỉ nếm qua rồi thôi, cô không muốn vì một chút tham dục nhất thời mà làm hỏng cả kế hoạch.
Hạ Thiên Ca vô cùng luyến tiếc rời khỏi môi chàng trai, nụ cười dịu dàng quyến rũ tràn ngập nơi khóe môi, cô áp sát tai chàng trai khẽ thầm thì.
“Đợi tớ một chút, chỉ một lát thôi.”
……
Đèn phòng khách chỉ còn bật một ngọn mờ nhạt. Sở Phong đã ngủ thiếp đi trên sofa, tiếng ngáy hơi lớn cho thấy anh đang ngủ rất say. Hạ Thiên Ca cúi người gọi vài tiếng bên tai anh nhưng không có phản hồi, thế là cô đứng dậy tắt hẳn đèn phòng khách.
Hạ Thiên Ca bước đi trong bóng tối như một bóng ma lạnh lẽo và không tiếng động, lặng lẽ quay lại phòng ăn đang bừa bộn. Cô cầm chai rượu chỉ mới rót ra một ít, nhưng tình cờ nhìn thấy vài thứ có màu sắc sặc sỡ và nổi bật trên chiếc ghế mà Lục Tư Viễn vừa mới ngồi. Cô đi tới cúi người xuống, khẽ gạt những sợi tóc đang xõa xuống che mắt, chằm chằm nhìn vào mấy cái túi nhỏ màu hồng phấn đó. Một cơn sóng dữ dội bất ngờ cuốn theo những bọt sóng dục vọng dâng lên, khiến cô như bị dội một gáo nước ướt sũng cả người, nhất thời ngẩn ngơ cả đi.
……
“Cộc cộc cộc!”
Những ngón tay trắng nõn thon dài của Hạ Thiên Ca gập lại gõ lên cửa phòng. Hiệu quả cách âm của căn phòng khá tốt, nhưng vẫn có thể nghe thấy những động tĩnh hoảng hốt bên trong.
Một lát sau cửa mở, Lục Tư Viễn với mái tóc rối bù hiện ra sau cánh cửa. Anh hỏi với vẻ mặt có chút không tự nhiên: “Có... có chuyện gì thế? Mọi người ngủ hết rồi à?”
Hạ Thiên Ca không nói gì, cúi đầu nhìn bàn chân trần của Lục Tư Viễn, rồi lại nhìn Đường Hân đang dùng chăn trùm kín đầu phía sau anh. Cô lấy từ trong túi ra mấy cái túi nhỏ màu hồng nhặt được trên sàn đưa cho Lục Tư Viễn.
Cô đỏ mặt, vờ như vô cùng ngại ngùng nói: “Cái này... tớ nhặt được ở dưới gầm bàn, lát nữa chắc các cậu cần dùng tới đấy, an toàn... vẫn tốt cho cả hai hơn.”
Lục Tư Viễn cúi đầu nhìn mấy cái túi nhỏ đó, dù bình thường luôn giữ vẻ điềm đạm nhưng lúc này vành tai anh cũng đỏ bừng lên. Anh ho khan vài tiếng, lặng lẽ nhận lấy đồ. Mặc dù mọi người đều đã là người trưởng thành cả rồi, nhưng những thứ này khi bày ra trước mặt vẫn khiến người ta thấy ngại ngùng.
“Cảm... cảm ơn nhé, tụi tớ sẽ chú ý.”
“Ừm, tớ về nghỉ ngơi trước đây, các cậu... cũng sớm nhé.”
Hạ Thiên Ca gật đầu rồi xoay người rời đi. Cô nghe thấy tiếng ổ khóa sau lưng kêu cạch một tiếng đã khóa chặt, lúc này mới bưng chai rượu trên tay đi vào nhà vệ sinh.
……
Dòng rượu màu vàng nhạt chảy ra từ miệng chai, mang theo hương rượu nồng nàn rơi vào đường ống thoát nước lạnh lẽo. Hạ Thiên Ca ngẩng đầu nhìn khuôn mặt lạnh nhạt và vô cảm của mình trong gương. Gương mặt luôn được người khác khen ngợi và ngưỡng mộ này, cho dù cô có nhìn bao nhiêu lần đi chăng nữa cũng chỉ thấy ghê tởm và xấu xí, hệt như có thể xuyên qua tấm gương sạch sẽ để nhìn thấy linh hồn bẩn thỉu đang ẩn chứa trong thân xác này.
Hạ Thiên Ca vò nát bao bì nhựa trong lòng bàn tay kêu sột soạt. Cái túi nhỏ màu hồng phấn khắc những dòng chữ và hình vẽ khiến người ta đỏ mặt, cô cúi đầu nhìn một hồi, sau đó nắm chặt nó trong lòng bàn tay, hệt như muốn nắm chặt lấy một thứ gì đó.
Cô đã lén giữ lại một cái...
0 Bình luận