Tô Ngữ xách hộp bánh kem trong tay, cánh tay phải có chút mỏi nhừ, anh chuyển tay cầm sang bên trái, vung vẩy cánh tay phải để làm dịu đi cơn đau nhức ở các khớp xương.
Cô gái nhỏ dường như đã bị nhốt trong ký túc xá quá lâu, chạy tới chạy lui mà chẳng thấy mệt, Tô Ngữ dường như đã trở thành tấm lá chắn để cô dám đi dạo khắp nơi. Tính cách khiếp nhược của cô được thu lại không ít, cô kéo Tô Ngữ hết ghé đông lại nhìn tây, thậm chí còn dám cầm món đồ lên hỏi chủ quán giá cả.
“Cậu bị nhốt trong ký túc xá bao lâu rồi?” Tô Ngữ đi phía sau, không nhịn được mà hỏi.
“Không lâu đâu, từ lúc đến Thanh Xuyên mới ra ngoài hai lần thôi, đây là lần thứ hai đấy.”
An Chi không nhìn Tô Ngữ, đôi tay cứ không ngừng nghịch ngợm chiếc cốc sứ trong lòng bàn tay, bên trên vẽ một chú Pikachu đáng yêu, đôi mắt tròn xoe cũng to y hệt mắt cô vậy.
“Cái này đẹp không?” Cô gái cười rạng rỡ đưa chiếc cốc cho Tô Ngữ xem, trong mắt đong đầy ánh sáng lấp lánh, trông thật thuần khiết và rực rỡ. “Mình chọn mãi mới thấy cái này là đẹp nhất đấy.”
“Cậu thấy thích là được.” Ánh mắt Tô Ngữ dừng lại trên gương mặt An Chi một lát, rồi lập tức dời đi chỗ khác. “Cậu có cần mua đồ dùng hằng ngày gì không?”
An Chi nhíu mày, suy nghĩ một hồi. “A? Hình như trong phòng mình vẫn thiếu một tấm thảm đặt ở cửa, hay là lần này mua luôn đi.”
“Vậy đi thôi, mình cũng cần mua vài thứ, mua xong rồi chúng ta về.”
“Về sao? Vẫn còn sớm mà… về cũng chỉ có một mình thôi.”
Ánh sáng trong mắt An Chi tối sầm lại, giọng cô thấp xuống, ngữ khí mang vài phần thất vọng.
“Muốn đi dạo cũng không thiếu lần này, để lần sau nhé.”
“Có được không? Vậy thì lần sau nhé!”
Tô Ngữ nhìn dáng vẻ nhảy nhót của cô gái, gật đầu. “Ừm, lần sau.”
“Tuyệt quá, vậy quyết định thế nhé.”
An Chi gật đầu lia lịa, dường như sợ Tô Ngữ sẽ đổi ý, chuyện đi dạo phố một mình ấy mà… cô không muốn trải qua thêm lần nào nữa đâu.
Người này cũng tốt bụng thật đấy, An Chi thầm nghĩ. Cô cúi đầu nhẹ nhàng cắn ống hút, nhíu mày đấu tranh với hạt trân châu bị kẹt ở đầu ống một hồi lâu, cuối cùng cũng mãn nguyện cắn được nó, đôi lông mày cũng theo đó mà giãn ra đầy xinh đẹp.
Cô ôm chiếc cốc sứ hình Pikachu, lại chọn thêm một cái có hình SpongeBob từ trên kệ, đưa lên lắc lắc trước mặt Tô Ngữ, đôi mắt cười đến cong tít. “Hì hì, tặng cậu một cái nè.”
……
Siêu thị bách hóa bán đồ dùng hằng ngày nằm ở tầng hầm một, gần đến Quốc khánh nên trung tâm thương mại đang có chương trình khuyến mãi, các biển báo giảm giá có mặt ở khắp mọi nơi, dòng người tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ chen chúc khiến lối vào tắc nghẽn không thông.
Tô Ngữ nhìn hộp bánh kem trong tay, tủ gửi đồ thì không nhét vừa, mà xách vào trung tâm thương mại thì lại lo chẳng may bị chen lấn làm hỏng mất.
“An Chi, hay là… cậu vào mua đi, mình đợi cậu ở ngoài, cầm bánh kem không tiện lắm.”
“Được thôi.” An Chi ngoan ngoãn gật đầu. “Cậu muốn mua gì nào?”
“Dao cạo râu của mình bị hỏng rồi, lát nữa mình gửi nhãn hiệu sang cho cậu, mua giúp mình một cái nhé, cảm ơn cậu.”
“Xong ngay, cứ giao cho mình.”
An Chi vẫy vẫy tay, lộ ra dáng vẻ tự tin cứ yên tâm giao cho cô đi, rồi tung tăng chen vào trong, bóng lưng nhỏ nhắn trông như một chú thỏ con lẩn khuất vào bụi cây.
……
“Dao cạo râu… dao cạo râu ở đâu nhỉ?”
An Chi ôm tấm thảm đã mua xong, đi tới đi lui giữa các dãy kệ hàng, nghiêm túc tìm kiếm khu vực bán dao cạo râu.
Cô tìm rất lâu, đôi mắt nai tròn xoe mở to hết cỡ, nhưng vẫn không tìm thấy nơi mà Tô Ngữ đã dặn. Cô có chút hối hận vì đã tự tin nhận hết mọi việc về mình, đối với một kẻ có cảm giác phương hướng cực tệ như cô thì việc tìm đúng chỗ dựa trên mô tả văn bản gần như là chuyện bất khả thi. Thế nhưng trong siêu thị dòng người đi lại nườm nượp, cô cũng chẳng tìm được nhân viên bán hàng nào để hỏi.
An Chi bước những bước nhỏ vội vã, lo sợ Tô Ngữ đợi ở ngoài lâu sẽ mất kiên nhẫn. Những dải ruy băng đỏ treo trên cửa gió điều hòa bay phấp phới, siêu thị đông đúc có chút ngột ngạt, vầng trán cô lấm tấm những giọt mồ hôi mịn màng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.
Đến một góc cua, mắt An Chi sáng lên, cô nhìn thấy một nhân viên đang đứng trước kệ hàng sắp xếp sản phẩm. Cô cũng chẳng kịp thấy ngại nữa, vội vàng bước nhanh tới, dùng giọng điệu ngọt ngào hỏi: “Dì ơi, dì có biết dao cạo râu cho nam bán ở đâu không ạ?”
Lời vừa thốt ra, An Chi đã hối hận rồi. Nhân viên này lúc nãy quay lưng về phía cô, buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, lại còn đeo khẩu trang, nhưng không ngờ khi quay người lại, đó là một cô gái trông cũng trạc tuổi cô.
“Em xin lỗi… em xin lỗi ạ, em nhìn nhầm.”
An Chi lập tức cúi đầu xin lỗi. Cô gái từ nhỏ đã được gia đình nâng niu trong lòng bàn tay, không hề có chút tính cách kiêu ngạo nào, trái lại còn có chút nhát gan sợ phiền phức, chuyện mở miệng xin lỗi đã sớm thành thạo vô cùng, lúc nào cũng lo lắng mình hậu đậu sẽ làm người khác không vui.
“Không sao đâu.”
Cô gái nheo nheo đuôi mắt, không hề bận tâm, cô hỏi: “Em muốn loại dùng tay hay dùng điện?”
“Dạ? Để em xem, hình như là dùng điện thì phải.”
An Chi nhíu mày suy nghĩ một lát, lại lấy điện thoại ra muốn xác nhận lại lần nữa. Cô gái trước mặt nói chuyện nhẹ nhàng thong thả, tạo cho cô một ấn tượng vô cùng dịu dàng, lúc lật điện thoại cô cũng chẳng hề phòng bị mà đưa ra trước mặt cô gái. “Chị xem này, là loại này ạ.”
Cô gái hơi nghiêng người ghé lại gần hơn, An Chi vô tình ngửi thấy mùi hương trên người cô gái, cô ngửi thấy một mùi hoa dành dành thơm ngát, đôi mắt lớn tràn đầy vẻ ngưỡng mộ. Da trắng thế này, mắt lại còn linh động như có nước vậy, cô thầm nghĩ cô gái này chắc chắn là rất xinh đẹp.
“Nhãn hiệu này à, đi theo tôi.” Ánh mắt cô gái dừng lại trên lịch sử trò chuyện một lát, đôi mắt khẽ nheo lại, giọng điệu vẫn dịu dàng như trước. “Bây giờ tôi đưa em đi.”
An Chi gật đầu lia lịa, cười hì hì. “Dạ, cảm ơn chị nhiều ạ.”
Cô gái dẫn An Chi đi xuyên qua những dãy kệ hàng mà cô vừa loanh quanh mãi chẳng tìm ra, cuối cùng cũng tìm thấy kệ bán dao cạo râu ở một góc cua.
“Oa, cảm ơn chị nhé, em tìm mãi mà không thấy, chị giỏi thật đấy, bao nhiêu món đồ thế này mà chị vẫn nhớ rõ vị trí.” Trong mắt An Chi hiện lên những ngôi sao nhỏ, đầy vẻ sùng bái.
“Không có gì đâu.” Cô gái lấy từ trên kệ xuống loại dao cạo râu đó đưa cho An Chi, đôi mắt cong cong, trông như đang mỉm cười. “Em trông khá đáng yêu đấy.”
“Hì hì, chị cũng đẹp lắm ạ. Chị bao nhiêu tuổi rồi ạ, giờ chị đã đi làm rồi sao?” An Chi cười có chút ngại ngùng, nhưng được một người chị xinh đẹp khen ngợi cũng là chuyện khiến cô thấy rất vui.
“Em là sinh viên Đại học Thanh Xuyên à? Tôi cũng vậy, năm nhất.”
“Dạ? Vậy là chị đi làm thêm ạ?” An Chi trợn tròn mắt, vẻ mặt viết đầy sự kinh ngạc. “Em vốn cũng muốn rèn luyện bản thân một chút, nhưng ngoài học ra hình như em chẳng làm được gì khác, sợ người ta chê em vụng về không muốn nhận.”
“Ừm, khi nào không có tiết thỉnh thoảng tôi sẽ ra ngoài làm thêm. Nếu muốn… em cũng có thể thử xem, tôi có thể giúp em hỏi cửa hàng trưởng.”
“Được ạ, được ạ.” An Chi cười hớn hở rút điện thoại ra. “Chị ơi chúng mình kết bạn đi, em tên là…”
Giọng nói của An Chi đột nhiên khựng lại, cô ngẩn ngơ nhìn cô gái trước mặt gỡ khẩu trang xuống. Cô đờ người ra nhìn, hóa ra cô gái thực sự rất xinh đẹp, hơn nữa… còn thấp thoáng cảm giác quen mắt, hình như đã gặp ở đâu rồi.
“Chị ơi hình như chúng mình từng gặp nhau ở đâu rồi thì phải?”
“Có lẽ vậy, em vẫn chưa nói mình tên là gì?”
Cô gái mím đôi môi mỏng, ánh lên sắc hồng nhạt, làm nổi bật làn da trắng nõn nà, ánh mắt long lanh như hồ nước Tây Tử, toát lên vẻ yếu đuối… khiến người ta không khỏi xót xa.
“Dạ? An Chi, em tên là An Chi ạ, còn chị thì sao?”
“Một cái tên rất hay, tôi tên là…” Con ngươi phân rõ đen trắng của cô gái phản chiếu dáng vẻ ngây ngô thuần khiết của An Chi. “Hạ Thiên Ca.”
2 Bình luận