Tập 1: Trùng Sinh

Chương 169: Ám Trào

Chương 169: Ám Trào

Thực ra đây chẳng hẳn là một cuộc họp, Tô Ngữ bị Nhiếp Hồng riêng tư gọi đến, chị ấy nói qua điện thoại không rõ ràng nên muốn anh trực tiếp qua Hội Thanh Niên một chuyến.

Tô Ngữ đẩy cửa phòng hoạt động ra, An Chi và Hạ Thiên Ca đều có mặt ở đó, rõ ràng là Nhiếp Hồng và Đại Tráng cùng vài người khóa trên đang đứng ra tổ chức cho hoạt động của Hội Thanh Niên trong lễ hội nghệ thuật lần này.

“Tô Ngữ, Tô Ngữ, mau lại đây, lâu quá rồi không gặp.”

Nhiếp Hồng đứng từ xa đã vẫy tay gọi Tô Ngữ, nhiệt tình như lửa. Nhiếp Hồng vốn dĩ có ngoại hình không tệ, mái tóc ngắn ngang tai mang lại một vẻ đẹp anh dũng và sảng khoái. Một người vốn chẳng bao giờ thích trang điểm như chị ấy hôm nay lại tô chút son, đánh chút phấn, trông tinh tế hơn hẳn thường ngày. Thế nhưng Tô Ngữ nhìn vào lại thấy vô cùng gượng gạo, đặc biệt là khi Nhiếp Hồng mím môi cười với anh đầy vẻ dịu dàng giả tạo, cứ như thể muốn nuốt chửng lấy anh vậy.

“Chị… chị Hồng, có chuyện gì mà… gọi riêng em đến thế ạ?”

“Ngồi đi, ngồi trước đã, mọi người đều là người trong Hội Thanh Niên cả, không cần khách sáo thế đâu.” Sự nhiệt tình của Nhiếp Hồng khiến Tô Ngữ có chút không thể tiếp nhận nổi, anh ngước mắt nhìn Đại Tráng, nhưng đối phương chỉ mỉm cười đôn hậu với anh rồi im lặng không nói gì.

Tô Ngữ đành thuận theo ý Nhiếp Hồng mà ngồi xuống, hai tay ngoan ngoãn đặt lên đầu gối, ngẩng đầu đối diện với một Nhiếp Hồng đang tươi cười rạng rỡ, thần sắc anh hiện rõ vẻ bất an.

“Phụt…”

Vài tiếng cười khúc khích trong trẻo phá vỡ bầu không khí quái dị trong phòng hoạt động. Tô Ngữ quay đầu nhìn, bắt gặp ánh mắt của An Chi đang bịt miệng cười. Cô gái bị dáng vẻ bối rối của anh chọc cười, nhưng rồi lại lẩn tránh trốn chạy hệt như một con thú nhỏ gặp nguy hiểm, ngây thơ che mắt lại rồi rụt người vào trong hang.

“Tiểu Chi và Hạ Thiên Ca cũng ngồi xuống đi, đừng đứng đó nữa.” Nhiếp Hồng cũng chào hỏi hai người họ, tính tình hiền hòa chưa từng thấy. Đại Tráng đứng bên cạnh nhìn mà mắt cũng tròn xoe, thầm nghĩ vì lễ hội nghệ thuật lần này mà Nhiếp Hồng đúng là đã dốc hết sức mình, đóa hoa hồng gai nay lại nhổ sạch gai nhọn, chỉ còn lại sự nhiệt tình tràn trề.

Tô Ngữ không muốn phải phỏng đoán thêm nữa, bèn hỏi thẳng: “Chị Hồng, chị gọi em đến rốt cuộc là có chuyện gì ạ?”

“Chẳng phải là lễ hội nghệ thuật sắp đến sao?” Nhiếp Hồng vốn tính nóng nảy nên cũng chẳng buồn giấu giếm nữa, “Chúng ta cũng phải đóng góp một tiết mục chứ, Hội Thanh Niên chúng ta hiện giờ chỉ còn thiếu giải thưởng của lễ hội nghệ thuật thôi, lần này chúng ta quyết tâm phải giành được nó.”

“Tiết mục ạ?” Tô Ngữ nhướn mày, có một linh cảm chẳng lành, “Vậy chị tìm em là để…”

“Em là nhân vật chính đấy, chúng ta sẽ dàn dựng một vở kịch nói, em sẽ đóng vai nam chính.”

“Chuyện này… chuyện này em không làm được đâu, kỹ năng diễn xuất của em tệ lắm, vả lại… kịch nói chẳng phải là việc của CLB Kịch sao ạ?”

“Chúng ta đây là sự kết hợp giữa những người mạnh nhất mà, sẽ có hai vở kịch, một ta một tây, vừa vặn luôn. Diễn xuất không quan trọng, em cứ coi như lên sân khấu chụp vài tấm ảnh là được rồi.”

Nhiếp Hồng rõ ràng là đã lộ rõ ý đồ, sự công kích ẩn giấu nơi đáy mắt bỗng chốc lộ ra hết. Chị ấy tì tay lên hai bên thành ghế của Tô Ngữ, ép sát người tới, hung dữ nói: “Kịch bản và diễn viên đều đã định xong xuôi cả rồi, em đừng có đến lúc này mà làm chị thất vọng đấy nhé… Tô Ngữ, kịch bản này đã viết xong từ lâu nhưng mãi không tìm được vai diễn phù hợp, không chỉ chị nhìn trúng em đâu, mà biên kịch cũng rất thích em đấy, còn đặc biệt sửa lại tình tiết vì em nữa cơ.”

“Hả?” Tô Ngữ càng thêm ngơ ngác, nhất thời không thốt nên lời.

“Người ta còn rất thân với em nữa đấy, Đường Hân… biết chứ? Người ta là tân sinh viên năm nhất, hiện giờ đang viết kịch bản cho CLB Kịch đấy, lợi hại lắm nhé.”

Đường Hân? Bạn gái của Lục Tư Viễn… chuyện này xảy ra từ bao giờ vậy?

Tô Ngữ lại dời tầm mắt sang hai người kia. An Chi cũng mang vẻ mặt ngơ ngác, còn Hạ Thiên Ca thì bình tĩnh hơn nhiều, cô còn mím môi mỉm cười với anh. Tô Ngữ không muốn dừng mắt ở Hạ Thiên Ca quá lâu nên nhanh chóng quay đi.

……

Sự né tránh cố ý của Tô Ngữ đương nhiên không lọt qua được mắt của Hạ Thiên Ca. Cô vẫn mỉm cười dịu dàng, bờ môi mỏng nhuận sắc hơi nhếch lên, dưới lớp son bóng trong trẻo tỏa ra ánh sáng lung linh. Cô khẽ chạm vào bàn tay nhỏ nhắn của An Chi, nắm lấy sự ấm áp trắng ngần ấy trong tay, nhẹ nhàng an ủi trái tim đang xao động và thẹn thùng của cô gái nhỏ.

“Chị ơi, hình như những gì chị nói là sự thật.”

“Chuyện gì cơ?” Hạ Thiên Ca vờ như không hiểu, hỏi lại lần nữa.

“Là… mặt em nóng ran cả lên, bình thường em đâu có như thế này đâu, chị nói xem có phải em thực sự đã…”

“Thật sao? Nhưng nếu là thật thì chẳng phải càng tốt sao? Hãy đón nhận nó đi…” Hạ Thiên Ca ghé sát vào vành tai đang đỏ rực của An Chi mà thì thầm dịu dàng. Hơi thở nóng hổi rót thẳng vào tai khiến tâm tư lo âu và do dự của cô gái nhỏ tan chảy nhanh hơn, sắc hồng trên gò má càng cháy rực mạnh mẽ, trái tim trong lồng ngực đập loạn xạ hệt như một chú nai con bị hoảng sợ.

“Bây giờ nếu thấy ngại thì cứ ra ngoài đứng một lát cho thoáng, nhớ suy nghĩ cho thật kỹ nhé. Không sao đâu, biết đâu… anh ấy cũng thích em thì sao.”

“Thích em ạ?”

An Chi sững sờ, vài tia lý trí mong manh vụt tắt trong khoảnh khắc. Cô đột ngột thoát khỏi bàn tay đang giữ chặt của Hạ Thiên Ca, chạy vụt ra khỏi phòng hoạt động hệt như đang trốn chạy.

Hạ Thiên Ca không giữ cô lại. Cô hạ thấp tầm mắt, tóc mái rủ xuống che đi đôi mắt sâu thẳm u tối. Con ngươi trong hốc mắt khẽ chuyển động, cô im lặng không một tiếng động, nhẹ nhàng xoa nắn cổ tay vừa bị cô gái nhỏ dùng lực mạnh thoát ra.

Cô ngồi trong góc khuất ánh sáng, nghĩ đến dáng vẻ hoang mang không biết phải làm sao của cô gái kia, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt.

……

“Thế nào? Đây là cơ hội tuyệt vời để lộ diện đấy, chiếc cúp còn thiếu của Hội Thanh Niên lần này nhất định phải mang về đặt trong tủ kính.”

Dù Tô Ngữ có từ chối thế nào thì Nhiếp Hồng vẫn bám riết không buông, cứ như thể trên thế giới này chẳng còn ai khác có thể đóng vai đó vậy: “Đi mà, coi như lần này chị Hồng cầu xin em đấy.”

“Vậy… vai nữ chính là ai ạ?”

“Chuyện này à, đương nhiên là An Chi rồi. Chúng ta không cần quan tâm diễn xuất thế nào, cứ kéo hiệu ứng thị giác lên mức tối đa đã, như thế mới thu hút người ta bỏ phiếu được.”

Nhiếp Hồng rõ ràng là một bậc thầy trong việc nắm bắt tâm lý đám đông, chị ấy luyên thuyên với Tô Ngữ một hồi lâu đến mức tai anh sắp mọc kén.

“Được rồi ạ… vậy em sẽ diễn.”

Thực ra Tô Ngữ cũng không quá để tâm đến việc có lên sân khấu hay không. Một người đã sống qua hai kiếp thì dẫu có khiếp nhược đến đâu cũng chẳng thể bị khớp sân khấu cho được. Phần lớn sự do dự của anh là vì Hạ Thiên Ca. Cô lại cùng An Chi đến Hội Thanh Niên, anh cứ ngỡ Hạ Thiên Ca cũng đến để tham gia biểu diễn, như vậy lại là một chuỗi giao điểm không dứt được.

Nhiếp Hồng lập tức mừng rỡ vô cùng, chị ấy không hề nương tay mà vỗ mạnh lên vai Tô Ngữ, dáng vẻ như thể đã cầm chắc chiếc cúp trong tay.

“Phải thế chứ! Chị nói cho em biết, lần này chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám cho xem… Cô Cố lần này thực sự đã xin được rất nhiều kinh phí, hiệu ứng sân khấu chúng ta có thể làm cực kỳ hoành tráng. Không phải lo về tiền bạc thì chúng ta đã thắng một nửa rồi.”

“Cô Cố… Cố Chi ạ?” Tô Ngữ xác nhận lại lần nữa.

“Đúng… đúng rồi, chị ấy vừa mới gọi điện cho chị hôm kia, nói rằng lễ hội nghệ thuật rất quan trọng, bảo chị không cần bận tâm đến kinh phí, còn nói…”

“Còn nói gì ạ?”

“Ồ… đúng rồi, Cô Cố bảo em phải diễn cho thật tốt, ngày hôm đó chị ấy sẽ kịp quay về để xem đấy. Quan hệ của em với Cô Cố tốt thật nhỉ.”

Tô Ngữ mỉm cười, đáp: “Cũng bình thường thôi ạ.”

“Vậy cứ thế đi nhé, lát nữa chị gửi kịch bản qua cho em. Tuy rằng diễn hay hay không không quá quan trọng, nhưng ít nhất cũng phải để tâm một chút, lúc rảnh rỗi thì chăm chỉ học thuộc lời thoại vào.”

“Nếu đã vậy thì em xin phép đi trước ạ.” Tô Ngữ đứng dậy, nhìn đống bản thảo tài liệu đầy bàn, khách sáo nói vài câu: “Lễ hội nghệ thuật bận rộn lắm, vất vả cho chị Hồng quá.”

“Không vất vả gì đâu, đến lúc nhận giải chị cũng vui lây mà, hẹn gặp lại trên sân khấu nhé.”

“Vâng, tạm biệt chị…”

Tô Ngữ quay đầu lại, tầm mắt không thể né tránh mà một lần nữa chạm phải Hạ Thiên Ca. Anh cũng lịch sự nói một câu tạm biệt, nhưng lại mang theo chút xa cách.

Hạ Thiên Ca mỉm cười gật đầu, vòng tay ôm lấy mấy tập tài liệu cần bàn bạc với Nhiếp Hồng.

“An Chi hình như đang dỗi rồi đấy, tớ sợ em ấy xảy ra chuyện gì, giúp tớ đi xem em ấy thế nào đi.”

Cô đưa tay vén lại những sợi tóc rối, đôi mắt tràn đầy vẻ vô tội nhìn Tô Ngữ. Giọng điệu cô thoáng hiện chút lo lắng, khẽ thì thầm bên tai chàng trai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!