Trời ngày càng lạnh hơn, cánh cửa ký túc xá cũ kỹ không ngăn nổi những cơn gió buốt giá cứ vù vù thổi vào phòng. Dẫu có quấn chặt chăn đệm cũng chẳng ăn thua, cái gió ở Thanh Xuyên mang theo hơi ẩm, lớp vải dù dày đến đâu cũng không chống lại được cái lạnh căm căm như những mũi kim đâm thấu vào tận xương tủy, khiến chân tay tê buốt như thể chẳng còn cảm giác gì nữa.
Trong ký túc xá tối đen như mực, Tô Ngữ lần mò mặc quần áo rồi leo xuống khỏi giường, anh cố gắng cử động thật nhẹ nhàng nhưng vẫn làm Cố Xuyên ở giường đối diện thức giấc.
“Này, hôm nay là cuối tuần mà, sao cậu dậy sớm thế?” Cố Xuyên rướn cổ hỏi Tô Ngữ, đôi mắt ngái ngủ mở không ra, “Sở Phong còn chưa dậy, sao cậu đã bò dậy rồi?”
“Tôi có việc, phải đưa người ta đi bệnh viện.”
“Hạ Thiên Ca à?” Cố Xuyên biết chuyện họ đi công viên giải trí và Hạ Thiên Ca bị thương ở cổ chân, giọng điệu cậu ta có chút bực bội theo kiểu hận sắt không thành thép, “Chẳng phải cậu bảo không thích người ta sao, thế mà ngày nào cũng xoay quanh cô ấy như chong chóng vậy. Cô ấy không có bạn cùng phòng à? Hơn nữa, chẳng phải cô ấy còn chơi thân với An Chi sao? Ai mà chẳng đi cùng được, nhất định phải là cậu mới chịu?”
“Thì chính bạn cùng phòng của cô ấy nhờ tôi giúp mà, cuối tuần họ bận đi thực tập nên không đi cùng Hạ Thiên Ca được. Còn về phần An Chi…” Tô Ngữ lắc đầu, nhìn thế nào An Chi cũng không giống kiểu người biết chăm sóc kẻ khác.
Cố Xuyên ngồi bật dậy, vẻ buồn ngủ trên mặt tan biến sạch sành sanh. Trong phòng không bật đèn, Tô Ngữ không nhìn rõ biểu cảm của cậu ta, chỉ cảm thấy giọng điệu của Cố Xuyên bỗng trở nên nôn nóng một cách lạ thường.
“Không phải… tôi chỉ thấy thắc mắc thôi, cậu là vì thương hại cô ấy hay sao? Vì bố mẹ Hạ Thiên Ca ly hôn, vì gia cảnh cô ấy khó khăn nên ngày nào cũng phải đi làm thêm?”
“Cậu… sao cậu biết bố mẹ Hạ Thiên Ca ly hôn, lại còn biết cô ấy thường xuyên đi làm thêm?” Tô Ngữ nhíu mày, nghi hoặc hỏi, “Tôi đã kể với cậu những chuyện này bao giờ chưa?”
“Tôi… thì chẳng phải lần trước tụi mình đi ăn, cậu uống say rồi nói ra sao.” Cố Xuyên ngập ngừng một lát rồi khẳng định chắc nịch, “Uống say rồi cứ lôi tôi lại mà kể mấy chuyện vụn vặt đó.”
“Thế à… sao tôi chẳng có chút ấn tượng nào nhỉ.”
Tô Ngữ nhún vai, khoác túi lên vai, “Lần này tôi đã hứa với người ta rồi, cậu ngủ tiếp đi. Cuối tuần ở bệnh viện chắc là đông người lắm, có lẽ đến tối tôi mới về.”
“Vậy, đi đường…”
Cố Xuyên nhìn cánh cửa từ từ khép lại, thần sắc cậu ta đấu tranh dữ dội như thể không biết nên mở lời thế nào.
“Cẩn thận nhé.”
Tiếng ổ khóa lạch cạch đóng lại, ký túc xá một lần nữa chìm vào bóng tối.
……
Màn sương sớm mùa đông tan rất chậm, dù cơ thể đã được bao bọc kỹ càng nhưng chỉ cần đứng ngoài trời một lúc là chân tay đã lạnh ngắt. Tô Ngữ đứng dưới chân tòa ký túc xá nữ không ngừng đi đi lại lại, thỉnh thoảng lại hà hơi nóng sưởi ấm những ngón tay. Đột nhiên, động tác của anh khựng lại, anh nhìn thấy cô gái từ trong màn sương mù mịt bước ra.
Bước chân của cô gái vẫn còn chút không tự nhiên, cô chậm rãi đi đến trước mặt Tô Ngữ rồi nhìn anh mỉm cười dịu dàng. Thân hình mảnh mai thu mình trong chiếc áo phao màu hồng nhạt, cách ăn mặc tươi sáng này đã xua tan đi phần nào vẻ yếu ớt vốn luôn vương vấn nơi chân mày và kẽ mắt cô.
“Sao anh không nói gì vậy?”
Hạ Thiên Ca nghiêng đầu nhìn anh, chóp mũi cô đông lạnh đến đỏ ửng, đôi mắt đen láy trông như phủ một lớp nước, ngay cả trên hàng mi cũng vương một lớp sương mỏng manh.
“Anh… anh chưa bao giờ thấy em mặc màu sắc trẻ trung thế này, cái nhìn đầu tiên suýt nữa thì không nhận ra.”
Tô Ngữ nói ra lời thật lòng. Có lẽ vì tính chất công việc nên Hạ Thiên Ca rất ít khi mặc những bộ đồ tông màu ấm áp như thế này, cô luôn giấu đi phần thiên chân khả ái vốn có của một cô gái ở phía sau.
“Vậy sao?” Hạ Thiên Ca mỉm cười, cô chỉ vào mình, ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn anh, “Vậy… có đẹp không?”
“Ừ, đẹp lắm.”
Tô Ngữ theo bản năng đưa tay sờ cổ, bất chợt nhớ ra chiếc bánh bao đang ủ trong túi áo. Anh lấy ra cảm nhận, thấy vẫn còn nóng hổi liền đưa cho Hạ Thiên Ca, “Chưa ăn sáng đúng không, anh có mang theo một ít đây.”
“Cảm ơn anh.”
Hạ Thiên Ca khẽ khàng nói lời cảm ơn. Đôi tay cô đeo đôi găng tay nhung màu hồng có khâu hình một chú gấu nhỏ. Tô Ngữ nhìn cô gái nâng chiếc bánh bao trong lòng bàn tay, từng miếng từng miếng nhỏ cắn nhẹ, thi thoảng lại ngẩng đầu chạm phải ánh mắt anh, nụ cười của cô thật ngây ngô, có chút khờ khạo nhưng cũng thật đáng yêu.
Tô Ngữ cố nén sự xao động trong lòng mà dời tầm mắt đi. Tính cách của cô gái này dường như đã thay đổi rất nhiều, ít nhất… ít nhất là trông cô đã cởi mở hơn hẳn. Xu hướng này là tốt, có lẽ việc cô vì anh bị sốt trong kỳ thi đại học mà vô tình đến Thanh Xuyên cũng không hẳn là chuyện xấu.
“Vết thương đã đỡ hơn chút nào chưa?”
“Đỡ nhiều rồi ạ, anh xem… em đã có thể tự đi lại được rồi này.”
Hạ Thiên Ca nhảy chân sáo về phía trước vài bước, kết quả là cổ chân bị hẫng lực khiến cô suýt ngã nhào, may mà được Tô Ngữ kịp thời nắm lấy cổ tay mới có thể đứng vững.
Trên trục đường chính của khuôn viên trường có không ít bạn học dậy sớm tập thể dục đi ngang qua, ít nhiều đều đưa mắt nhìn về phía này. Cô gái mặc một bộ đồ hồng phấn rực rỡ, bất thình lình bị một chàng trai nắm lấy cổ tay thanh mảnh, làn da mịn màng bỗng trở nên vô cùng nhạy cảm. Cô đỏ mặt, rụt rè rút tay lại, cảm thấy có chút lúng túng trước những ánh nhìn xung quanh.
“Xin lỗi… xin lỗi anh, có phải em ngốc lắm không?”
Cô lên tiếng xin lỗi, tiếng rên rỉ mềm mại tan vào trong làn sương khói, dáng vẻ khép nép ấy dường như đã chạm đúng vào nơi mềm yếu nhất trong lòng Tô Ngữ, khiến trái tim anh khẽ run lên.
“Hả?”
Hạ Thiên Ca tưởng Tô Ngữ nghe không rõ, cô ngước đầu lên, hàng mi dài cong vút khẽ nâng lên nhìn anh, trong đôi đồng tử đen trắng phân minh tràn ngập vẻ ngây thơ, rồi cô lại đỏ mặt nói lớn thêm một lần nữa, “Em nói là… xin lỗi anh nha.”
“Ừ, anh… anh biết rồi.”
Tô Ngữ dời tầm mắt nhìn về phía màn sương mù đang cuộn trào phía xa, nhưng dáng vẻ mềm mại ngây thơ ấy của cô gái dường như đã khắc sâu vào đại não, có xua thế nào cũng không đi. Anh bỗng cảm thấy có chút hoảng loạn, cô gái ngày càng tốt lên, còn anh… những bức tường thành xây đắp trong lòng bấy lâu dường như bắt đầu có dấu hiệu lung lay.
“Mau đến bệnh viện khám lại đi, cuối tuần đông người lắm.”
“Vâng vâng, em biết rồi.”
Hạ Thiên Ca cắn môi ngoan ngoãn gật đầu, đồng tử đen tuyền mang theo vẻ thuần khiết không chút tạp chất, phối hợp với lòng trắng sạch sẽ lại càng thêm phần lương thiện. Cô nhìn theo bước chân đang dần nhanh hơn của chàng trai, khóe môi hồng phấn khẽ nhếch lên, mái tóc đuôi ngựa cao xinh xắn khẽ đung đưa theo nhịp bước chân cô khi cô rảo bước đuổi theo.
……
Tô Ngữ lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, anh nhìn kết quả tái khám trên tờ đơn rồi thở phào nhẹ nhõm. Anh mỉm cười bước đến ngồi xuống bên cạnh Hạ Thiên Ca, “Mọi chuyện ổn cả rồi, vết thương hồi phục rất tốt, nhưng bác sĩ khuyên nên thử đi bộ ngoài trời nhiều hơn, như vậy sẽ có lợi cho việc phục hồi.”
“Vậy… lát nữa em đi dạo một chút nhé?”
Hạ Thiên Ca mỉm cười hỏi Tô Ngữ, nhìn thấy vẻ đắn đo trong mắt anh, cô liền bổ sung thêm, “Nếu anh còn có việc thì thôi vậy, lát nữa em tự về một mình cũng được.”
“Đi đâu?”
“Gần đây có một công viên rất đẹp…” Đáy mắt Hạ Thiên Ca tràn ngập ánh sáng rạng rỡ, “Thực ra em đã muốn đến đó xem từ lâu rồi.”
“Vậy được, dù sao thời gian vẫn còn sớm.” Tô Ngữ gật đầu, hàng mi dài rủ xuống tạo thành một khoảng bóng mờ, dừng lại một hồi lâu anh mới ngước mắt cười nói, “Trước khi trời tối, mình cùng đi xem nhé.”
Công viên nằm không xa bệnh viện, chỉ cần qua đường rồi rẽ vào một con đường nhỏ thẳng tắp là tới. Cây cối trong công viên được cắt tỉa rất gọn gàng, trên những con đường lát gỗ hầu như không thấy bóng dáng của lá rụng. Quảng trường trung tâm đang tổ chức triển lãm hoa cúc, dường như buổi triển lãm đã đi đến hồi kết, những đóa hoa cúc rực rỡ trông có vẻ đã bắt đầu héo rũ, không ít cánh hoa rụng rơi tàn tạ trên mặt đất, người đến xem cũng không còn nhiều.
Hạ Thiên Ca đi bên cạnh anh, gương mặt nở nụ cười hân hoan, ánh mắt quan sát khắp nơi trong công viên. Ánh nắng chiều tà xuyên qua rừng thông trên đầu tỏa xuống những vệt sáng lốm đốm, trong mắt cô dập dềnh những sắc màu dịu dàng.
“Tô Ngữ, anh nhìn cái trúc đình đằng kia kìa, trông có giống cái ở công viên cũ gần nhà mình không?”
Hạ Thiên Ca chỉ tay về phía trúc đình phía xa, Tô Ngữ nhìn theo con đường nhỏ lát đá giữa nền đất, anh mỉm cười hỏi, “Vậy… em có muốn qua đó xem không?”
“Thôi ạ.” Hạ Thiên Ca lắc đầu, cô còn có nơi muốn xem hơn, “Chúng ta ra hồ Liên Hoa phía trước xem đi.”
Họ đi dọc theo con đường nhỏ đến cuối đường, con đường lát gỗ có chút gập ghềnh, Hạ Thiên Ca buông cánh tay vốn vẫn luôn bám chặt lấy Tô Ngữ ra, hướng về phía hồ Liên Hoa đã hiện rõ hình bóng trước mắt mà bước tới.
Không còn tán lá che khuất, ánh ráng chiều hoàn toàn hòa vào mặt hồ, sắc cam của hoàng hôn phủ lên chiếc xích đu đang đung đưa. Mặt hồ gợn sóng lăn tăn dưới ánh chiều tà trở nên lấp lánh, những đám mây mềm mại xếp chồng lên nhau trôi về phía chân trời. Hạ Thiên Ca ngẩn ngơ nhìn, trong phút chốc bỗng thấy thẫn thờ.
“Em từng đến đây rồi à? Trước đây anh không hề biết ở đây còn có công viên Hồ Tâm đấy.”
“Em chưa đến bao giờ.” Hạ Thiên Ca lắc đầu, cô mỉm cười nói, “Có vài lần tan làm em đi ngang qua đây, nhưng lúc đó trời tối lắm rồi, chưa có cơ hội vào xem thử.”
Hạ Thiên Ca dang rộng hai tay, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành và ẩm ướt bên hồ. Cô khẽ nhíu mày, chóp mũi thun lại, “Thơm quá, là hạt dẻ rang đường.”
“Hình như ở đằng kia…”
Tô Ngữ nhìn quanh một lượt, thấy có vài người đang xách những túi giấy màu nâu đi ra từ một hướng, anh nhìn đôi mắt đang sáng lên của cô gái, “Em muốn ăn không?”
“Vâng vâng, muốn ăn lắm ạ!”
Hạ Thiên Ca gật đầu lia lịa, gương mặt đầy vẻ mong đợi.
“Vậy em đợi ở đây nhé, anh đi mua cho.”
Tô Ngữ để lại một câu rồi vội vã chạy về phía đó, lo lắng người bán hàng sẽ dọn hàng về sớm vì trời lạnh.
Hạ Thiên Ca đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng chàng trai đang rời đi, cô không kìm được mà mỉm cười, như thể cả bầu trời ráng chiều đều khảm lên hình bóng ấy, rơi vào đáy mắt cô thành một vùng trời dịu dàng.
Cô quay người tìm một chiếc ghế dài ngồi xuống, lịch sự mỉm cười chào buổi tối với người phụ nữ mang thai đang ngồi ở đầu kia chiếc ghế.
“Chàng trai đó là bạn trai cháu à?”
Người phụ nữ mang thai chỉ vào bóng lưng đã đi xa của Tô Ngữ mà hỏi, giọng điệu có chút tò mò.
Hạ Thiên Ca nhếch môi, cười rất đỗi dịu dàng, cô gật đầu rồi ngọt ngào đáp lại, “Vâng ạ, anh ấy là bạn trai của cháu.”
“Chà, nhìn dáng vẻ chắc là mới vào đại học? Trẻ trung thật đấy, nhìn là biết cậu nhóc kia thích cháu lắm.”
Giọng điệu của người phụ nữ mang thai có chút bùi ngùi, có sự ngưỡng mộ nhưng cũng có cả sự thở dài, dường như bà có cái nhìn rằng tình yêu của người trẻ thường khó lòng đi được xa.
“Chúng cháu sẽ luôn ở bên nhau.” Hạ Thiên Ca khẽ khàng nói, nhưng trong giọng điệu lại mang theo một sự kiên định không cho phép ai nghi ngờ.
“Biết rồi, biết rồi, cô chúc hai đứa bên nhau dài lâu, rồi sau này cũng sinh được một thằng cu mập mạp giống như cô đây.”
“Vậy cháu cảm ơn cô ạ.”
Hạ Thiên Ca quay đầu lại, ngửi thấy mùi thơm ngọt lịm của hạt dẻ rang đường nơi đầu mũi, cô thầm lặp lại lời nói vừa rồi trong lòng, tựa như đang lập nên một lời thề nguyện thành kính nhất.
0 Bình luận