Tập 1: Trùng Sinh

Chương 112: Cuộc Gọi

Chương 112: Cuộc Gọi

Hạ Thiên Ca ngước mắt nhìn bóng lưng hiên ngang như tùng của chàng trai biến mất trong ráng chiều tà, chiếc điện thoại nằm trong lòng bàn tay đang rung lên đầy bồn chồn. Người gọi đến có vẻ rất gấp, nhưng Hạ Thiên Ca không bận tâm, ánh mắt cô vẫn khóa chặt trên người chàng trai, nơi đáy mắt đen kịt toát lên vẻ âm u lạnh lẽo, tựa như màn sương đen nuốt chửng con người trong khu rừng lúc nửa đêm. Anh đi tìm đá viên để chườm chân cho cô, nơi đó không xa, nhưng cũng chẳng thể quay lại ngay được.

Lâm Tư Di và bạn trai cũng không có ở đây, họ đã xuống vòng đu quay trước, nhắn tin bảo rằng muốn chơi tàu lượn siêu tốc thêm một lần nữa nên đã rời đi. Hạ Thiên Ca không để Tô Ngữ nói cho nhóm Lâm Tư Di chuyện mình bị thương, cô bảo để tránh họ lo lắng, cứ đợi họ chơi xong vui vẻ rồi nói cũng chưa muộn.

Hiện giờ chỉ còn lại một mình cô ngồi trong bóng tối, vết thương vẫn âm ỉ đau. Khóe môi Hạ Thiên Ca khẽ nở một nụ cười u ám rồi bắt máy, đầu dây bên kia vừa mở lời đã là một câu chất vấn với giọng điệu vội vã, thậm chí còn mang theo chút ra lệnh.

“Tiểu Ngữ! Em đang ở đâu? Mau nói cho chị biết, bây giờ chị đi tìm em, buổi tối đón em đi ăn cơm.”

Nghe chất giọng ôn nhu dịu dàng ấy, sự vặn vẹo bạo liệt nơi đáy mắt Hạ Thiên Ca càng đậm hơn. Cô thầm nghĩ, người đàn bà này thật đáng ghê tởm, rõ ràng tận xương tủy là một kẻ lạnh lùng vô cảm, thế mà lại dùng giọng điệu này để nói chuyện? Giả nai sao? Từng nấy tuổi đầu rồi thật là không biết xấu hổ. Tiểu Ngữ… chị ta lấy tư cách gì mà gọi anh như thế? Thật muốn xé nát cái miệng đó rồi dùng kim thép khâu chặt lại, để cả đời chị ta cũng không thể thốt ra hai chữ này nữa.

“Sao không trả lời? Em có biết chị lo lắng thế nào không…”

Hạ Thiên Ca cố ý để mặc Cố Chi đợi một lúc mới đột nhiên lên tiếng, giọng điệu mềm mại, tràn đầy vẻ cung kính dành cho tiền bối, không hề nghe ra nửa điểm oán giận.

“Cô Cố chào cô ạ, cô vội vã như vậy là có việc gì quan trọng sao?”

“Cô! Cô là Hạ Thiên Ca? Sao điện thoại của Tiểu Ngữ lại ở trong tay cô… cậu ấy đâu?”

Cố Chi rõ ràng sững sờ một lúc. Trong cuộc gọi trước đó, chị thực sự đã nghe thấy một tiếng rên rỉ mềm nhũn, đó là giọng con gái, nhưng điều khiến chị không thể chấp nhận được nhất là đứa em trai ngoan ngoãn kia lại cứ thế mà dập máy?

Giọng nói của cô gái đó nghe như thể đang kề sát bên tai chàng trai, thanh âm mềm mại lẳng lơ như mấy con đĩ trong khu đèn đỏ đang dang rộng đôi chân uốn éo trước mặt đàn ông, ghê tởm đến cực điểm, toát lên đầy vẻ quyến rũ, thậm chí còn có chút… khoe khoang?

Chị ép bản thân phải bình tĩnh, nhưng tâm trí lại đang phát điên vì táo động. Chị biết mình có sự sạch sẽ tâm lý đến bệnh hoạn, và khi đối với chàng trai thì nó lại bành trướng không giới hạn. Thậm chí chỉ cần một vệt mực nhỏ không đáng kể rơi trên tờ giấy trắng cũng đủ khiến sự bạo ngược tiềm tàng trong xương tủy chị bộc phát. Chị khát khao được gặp chàng trai ngay lập tức… nhưng lại sợ hãi nếu thực sự nhìn thấy anh, chị sẽ không kìm lòng được mà xé nát tờ giấy trắng đã vấy mực kia.

“Cô nói Tiểu Ngữ sao…”

Hạ Thiên Ca chưa bao giờ gọi Tô Ngữ như vậy, mặc dù trong lòng cô đã gọi thầm vô số lần. Tình cảm của họ chỉ là mối quan hệ bạn bè nảy nở từ tình bạn học cũ cấp ba, coi như khá tốt… nhưng cách gọi thân mật này chắc chắn sẽ gây ra hiểu lầm.

Thế nhưng lúc này Hạ Thiên Ca lại cố tình gọi như vậy ngay trước mặt Cố Chi, tựa như chỉ vô ý gọi theo cách của Cố Chi, nhưng lại giống như cố ý nói cho Cố Chi nghe. Cô chính là muốn người đàn bà kia phải đoán già đoán non, càng muốn làm cho ra lẽ thì lại càng thêm nôn nóng bất an. Cô muốn tạt một thùng sơn đỏ thẫm vào căn phòng sạch sẽ, khiến cả ngôi nhà trở nên hỗn loạn tan hoang.

Người đàn bà kia chắc chắn sẽ phát điên cho xem…

Hạ Thiên Ca ẩn mình trong bóng tối cười một cách âm hiểm, đôi đồng tử đen kịt lóe lên ánh sáng phấn khích nhưng cũng đầy bạo liệt. Cô thấy mình thật là xấu xa, bị người khác coi thường thì phải tìm mọi cách để trả đũa, dù sự trả đũa đó chẳng đáng là bao cô cũng phải làm, giống như đứa trẻ nghịch ngợm nhà hàng xóm vậy.

“Điện thoại em hết pin rồi, để giữ liên lạc với bạn bè nên anh ấy đưa điện thoại cho em dùng. Sau đó… anh ấy đi mua đá viên cho em rồi.” Hạ Thiên Ca cố ý ngắt câu ra để nói, người đàn bà kia càng lo lắng cô lại càng hả hê. Cô là một kẻ xấu xa triệt để, xưa nay vẫn luôn có thù tất báo như vậy. Đó là đồ của cô… không ai được phép chạm vào, nếu không cô nhất định sẽ cắn cho đối phương một miếng mới thôi.

Cố Chi thực sự đã giận đến cực điểm, một ngọn lửa bạo ngược và nôn nóng thiêu đốt lồng ngực chị. Xương thịt dường như tan thành tro bụi, kéo theo dục vọng bạo liệt kinh khủng khiến chị gần như muốn bóp nát chiếc điện thoại. Vào khoảnh khắc cơn giận dữ đạt đến đỉnh điểm, chị lại bình tĩnh trở lại. Chị không còn quan tâm cô gái trước mắt này đang bày trò gì, chị chỉ muốn nghe thấy giọng nói của Tô Ngữ. Từ kẽ răng chị một lần nữa thốt ra giọng nói dịu dàng, mọi sóng to gió lớn đều được che giấu dưới mặt biển sâu thẳm và tĩnh lặng.

“Đá viên? Có thể nói cho cô biết đã xảy ra chuyện gì không?”

“Vâng ạ, Tiểu Ngữ… à không, Tô Ngữ đi mua đá viên về để chườm vết thương cho em, em vô ý bị ngã đau.”

“Thì ra là thế, nhưng chắc hai em không đi riêng chứ, chẳng phải nên đi cùng bạn bè sao?”

“Vâng ạ, có bạn đi cùng.” Giọng điệu Hạ Thiên Ca vô cùng ngoan ngoãn, Cố Chi hỏi gì cô đáp nấy, không để lộ chút sơ hở nào, “Nhưng lúc cô gọi đến lần đầu tiên… chỉ có hai đứa em thôi, lúc đó tụi em đang ở trên…”

Hạ Thiên Ca lại cố ý dừng lại một chút. Cô nghe thấy hơi thở ở đầu dây bên kia dồn dập trong thoáng chốc, độ cong nơi khóe môi cô càng rộng mở hơn. Cô nhấn mạnh từng chữ, chiếc lưỡi nhỏ nhắn khẽ chạm từ vòm họng xuống răng, phát âm rõ mồn một: “Vòng——đu——quay.”

Cô nghe thấy đối phương không đáp lại, nhưng dù cách xa như vậy, cô dường như vẫn có thể nghe thấy tiếng chiếc điện thoại đang phát ra tiếng kêu rên vì bị một lực lớn bóp chặt đến mức sắp vỡ vụn. Cô lập tức tiếp tục, giọng điệu cố tình nhanh hơn như sợ Cố Chi hiểu lầm điều gì đó, nhưng lọt vào tai kẻ khác lại trở thành một sự khoe khoang.

“Cô ơi không phải như cô nghĩ đâu, chắc là do Tô Ngữ lo vết thương của em hơi nghiêm trọng nên mới có chút nôn nóng, không phải cố ý cúp máy của cô đâu, cô đừng…” Hạ Thiên Ca cười lạnh lùng, nếu có thể cô thật sự muốn thấy bộ dạng của người đàn bà kia lúc này, không biết vẻ thanh cao lãnh ngạo trong trung tâm thương mại ngày hôm đó còn giữ được mấy phần.

“Cô đừng giận anh ấy nhé.”

“Sao cô lại giận được chứ… đương nhiên là sức khỏe của Thiên Ca quan trọng hơn rồi, có nghiêm trọng lắm không?” Cố Chi chỉ cười, ân cần hỏi thăm thương thế của Hạ Thiên Ca: “Hay là để cô lái xe đến đón các em đi bệnh viện nhé?”

Hạ Thiên Ca khéo léo từ chối, cô cười rất ngọt, giọng nói êm tai truyền vào tai Cố Chi: “Cái này thì không dám làm phiền cô đâu ạ, lát nữa Tô Ngữ sẽ đưa em đi, cảm ơn cô đã quan tâm.”

“Vậy được rồi, cô không làm phiền nữa. Chờ Tiểu Ngữ về thì bảo cậu ấy gọi lại cho cô là được.”

“Dạ vâng, em sẽ bảo anh ấy ạ.”

Cố Chi ở đầu dây bên kia nghe từng câu trả lời ngoan ngoãn của cô gái, chị ngồi một mình trong căn biệt thự rộng lớn, ánh ráng chiều dần sẫm màu xuyên qua cửa sổ sát đất phủ lên người. Chị đưa những ngón tay thon dài khỏe khoắn lên lặng lẽ ngắm nghía, những móng tay lung linh sơn màu đỏ tươi dưới ánh rạng đông sẫm màu trông như đang rỉ máu. Cơn giận khiến chị hoàn toàn bình tĩnh, giọng nói bằng phẳng như một cỗ máy không có nhiệt độ.

“Vậy… chào nhé?”

“Vâng, em chào cô ạ.”

……

Hạ Thiên Ca cúp máy, ngẩng đầu nhìn chàng trai từ xa đang sải bước lao về phía mình. Cô đặt điện thoại xuống, nhẹ nhàng xoa xoa ngũ quan đang trở nên dữ tợn, làm giãn những khối cơ bắp đang cứng đờ để tránh cho chàng trai nhìn thấy dáng vẻ khó coi của mình.

Khi chàng trai đến gần, cô lại thay đổi thành khuôn mặt yếu đuối dịu dàng, cô quạnh ngồi trong bóng râm của lều nghỉ. Gió thu buổi chiều tà rất lạnh, thổi tung những sợi tóc rối bời, cô sắc mặt tái nhợt ôm chặt cánh tay cuộn tròn lại một chỗ, trông đáng thương vô cùng.

Chương 112: Đêm Khuya

“Thế này có đau không?”

Tô Ngữ dùng túi nilon bọc đá viên xin được từ cửa hàng rồi buộc lại với nhau, cảm giác mát lạnh khiến hơi nóng từ việc chạy bộ suốt quãng đường của anh cũng hạ nhiệt đi nhiều.

“Không… không đau, ưm~”

Hạ Thiên Ca lặng lẽ ngồi trên ghế dài, bàn chân trái bị sưng tấy đã cởi giày ra, cổ chân mảnh khảnh tưởng như chỉ cần một tay là có thể bóp gãy. Cô cúi đầu nhìn chàng trai vô cùng nghiêm túc giúp mình cởi tất, động tác cẩn trọng như thể đang đi trên mặt băng mỏng.

Nhìn dáng vẻ cẩn thận vì sợ làm mình đau của anh, nơi đáy lòng u tối vắng lặng của cô như có một tia nắng chiếu vào, từng đóa hoa dành dành đua nhau nở rộ, nhị hoa tứa ra mật ngọt, tỏa ra chút vị ngọt ngào nơi đáy tim.

Tô Ngữ nắm lấy cổ chân cô gái, bắp chân thon nhỏ khẽ run rẩy trong lòng bàn tay anh, bên tai vang lên tiếng rên rỉ thẹn thùng của cô. Anh biết cổ chân là nơi nhạy cảm nhất trên người Hạ Thiên Ca, nghĩ rằng cô chắc chắn đang đỏ mặt nên anh không ngẩng đầu lên nhìn.

Anh nhẹ nhàng áp túi đá lên vết sưng tấy, mượn nhiệt độ thấp để cẩn thận xoa dịu nỗi đau cho cô gái. Vết thương trông có chút đáng sợ, mu bàn chân vốn dĩ thanh mảnh, cong đẹp giờ đây sưng lên một khối lớn, nhìn mà thắt lòng.

Cô gái nói không đau, nhưng những ngón chân tinh khôi lại run rẩy cuộn lại, trên mu bàn chân trắng nõn nhô lên vài đường xương thanh mảnh, xen lẫn những mạch máu nhỏ hơi lồi lên, yếu ớt như một bông tuyết rơi vào lòng bàn tay, mềm nhũn thành một vũng nước xuân.

Tô Ngữ ngẩng đầu, bắt gặp trực diện ánh mắt cô gái đang lén nhìn mình. Miệng nói không đau nhưng vành mắt cô đã đỏ ửng một vòng lớn, cô nhìn Tô Ngữ, cắn răng không muốn kêu đau, nhưng đầu óc Tô Ngữ như đình trệ trong thoáng chốc, lực tay không kiểm soát được ấn vào vết thương, tiếng rên rỉ mà cô gái cố kìm nén lập tức bật ra khỏi kẽ răng, như thể giây sau sẽ bật khóc ngay lập tức.

“Xin… xin lỗi.” Tô Ngữ cuống quýt xin lỗi, cúi đầu tiếp tục chườm lên vết sưng tấy trên cổ chân.

“Vâng, không sao đâu.”

Hạ Thiên Ca khẽ nói, nhưng ánh mắt vẫn luôn đặt trên người chàng trai không rời. Anh giống như ánh mặt trời rực rỡ, nhìn lâu thì chói mắt, rời xa lại thấy lạnh lẽo.

Cô thực sự hy vọng những điều này không phải đổi lấy từ những giọt nước mắt giả tạo của mình. Cô luôn lo lắng liệu những điều này có giống như đóa hoa mộc cận rực rỡ nhưng sớm nở tối tàn rồi tan biến, mọi thứ chỉ là ảo ảnh ngắn ngủi, hóa thành cơn gió không thể nắm bắt mà bay đi mất.

Nếu một ngày nào đó, anh biết được sự thật thì sẽ ra sao?

Hạ Thiên Ca không bao giờ dám tưởng tượng đến kết cục đó, chỉ cần những hình ảnh ấy hiện lên trong đầu cũng đủ khiến trái tim cô đau đớn hơn cả bị bóp nghẹt gấp trăm lần.

Những thứ ghê tởm, bẩn thỉu, đau khổ… cô có thể không nhíu mày mà nuốt trọn tất cả, duy chỉ có việc chàng trai không màng đến mình là cô không thể chịu đựng nổi, cô hoàn toàn không thể chấp nhận được.

Cô thực sự muốn ôm đầu chàng trai vào lòng, nói với anh rằng, em yêu anh lắm, nên hãy luôn yêu em có được không, đừng bao giờ làm em đau lòng nữa.

Cô không sợ đau, cũng chẳng sợ chết.

……

“Đi lấy ít thuốc nhé, chỗ bị thương cần chú ý nhiều hơn, đừng để bị tổn thương lần hai, về nhà nghỉ ngơi cho tốt, không có gì đáng ngại đâu.”

“Vâng, cảm ơn bác sĩ.”

Tô Ngữ cầm đơn thuốc bác sĩ kê bước ra khỏi phòng. Hành lang bệnh viện đêm khuya có chút vắng lặng, gió từ đâu đó lùa vào kêu vù vù. Anh nhìn cô gái đang quấn lớp băng gạc trông thật lạc quẻ với cổ chân trắng nõn thanh mảnh, cảm thấy quần áo cô mặc quá mỏng, chắc là sẽ lạnh.

“Tư Di và Trương Hằng đi rồi à?”

Tô Ngữ ngồi xuống bên cạnh Hạ Thiên Ca, nhìn cô đơn độc ngồi bên ngoài, anh thấy xót xa… mím môi nhưng lại chẳng biết nói lời an ủi gì.

“Anh về rồi à?”

Hạ Thiên Ca ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt lấp lánh ánh sáng rạng rỡ, như thể tràn đầy niềm vui chờ đợi sự xuất hiện của anh. Cô như thể sợ lạnh mà nhích lại gần phía Tô Ngữ, hương hoa dành dành dễ chịu lấn át mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện, “Tư Di nói hôm nay còn phải đưa Trương Hằng về nhà, không thể ở lại quá lâu.”

“Về nhà?” Tô Ngữ nhướn mày, ngạc nhiên hỏi.

Hạ Thiên Ca chớp mắt, cười nói: “Vâng ạ, chắc là đi gặp phụ huynh đó.”

“Ừm, vậy chúng ta mau về thôi…”

Tô Ngữ nói được nửa câu bỗng khựng lại, anh cúi đầu nhìn giờ, tầm này e là cổng trường đã đóng rồi. Cho dù có vào được, bị thương thế này lại về muộn, e là có trăm cái miệng cũng chẳng giải thích nổi với cô quản lý ký túc xá, vả lại Hạ Thiên Ca bị thương cũng không tiện, dường như tối nay chỉ có thể…

Anh muốn xem ý của Hạ Thiên Ca, nhưng cô gái dường như còn phản ứng nhanh hơn cả anh. Cô giữ vẻ thẹn thùng của con gái, ngượng ngùng quay đầu đi, nhưng vành tai lộ ra ngoài làn tóc lại đỏ rực như ráng chiều.

Tô Ngữ im lặng, dù nhìn thế nào thì cũng chỉ còn con đường thuê một căn homestay ở bên ngoài, nhưng anh không biết nên mở lời thế nào cho phải, bỗng chốc lại rơi vào thế bí im lặng.

Có lẽ là cửa sổ ở cuối hành lang chưa đóng, dưới ánh đèn hiu hắt, gió đêm lùa thẳng vào dãy hành lang dài hẹp, dường như ngày càng lạnh hơn. Tô Ngữ nhìn cô gái đang run rẩy vì lạnh, thậm chí từng chút một tựa vào vai mình, chiếc mũi nhỏ nhắn khẽ khịt khịt, ẩn hiện tiếng thút thít lại sắp bật ra.

Tô Ngữ lập tức hạ quyết tâm, thế nào cũng được… cũng chẳng quan tâm lúc này nữa, anh định bụng cứ đánh liều mà mở lời.

Nhưng cô gái bỗng nhiên khẽ cử động thân mình, cô không dám nhìn Tô Ngữ, khẽ thốt ra một tiếng, thanh âm truyền đến rất nhỏ, mềm mại như thể đang làm nũng: “Tô Ngữ, em lạnh~”

Giọng nói ấy giữa cơn gió lạnh nghe đặc biệt dịu dàng và nũng nịu, Tô Ngữ cảm thấy não mình như bị đoản mạch, tứ chi cứng đờ, lời an ủi không tự chủ được mà thốt ra: “Sẽ không lạnh ngay đâu, ngoan… chúng ta về nghỉ ngơi.”

“Vâng ạ.”

Hạ Thiên Ca gật đầu, không khóc cũng chẳng nháo nữa, ngoan ngoãn ngồi tại chỗ giang tay chờ Tô Ngữ đỡ dậy.

Tô Ngữ nuốt khan một cái, yết hầu chuyển động, anh đỡ lấy vai cô gái dìu cô đứng dậy. Hai người cứ thế dìu nhau rời khỏi bệnh viện. Lúc xuống lầu anh nhắc cô chú ý dưới chân, nhưng cô gái một chân không giữ được thăng bằng, đành phải tựa vào vai anh để giữ trọng tâm.

Tư thế của hai người có chút kỳ lạ, áp sát thân mình khiến hơi thở bắt đầu quấn quýt lấy nhau. Tô Ngữ cảm thấy mùi hương thơm mềm trên người cô gái nơi đầu mũi càng lúc càng nồng, ngọn lửa tình cảm như gặp phải một đám củi khô mà bùng cháy khiến anh mất phương hướng, thậm chí lý trí cũng khó lòng tự chủ.

Nhưng cô gái vẫn một vẻ như hoàn toàn không hay biết, giống như một chú gấu túi Koala lười biếng treo trên người anh sưởi nắng, thỉnh thoảng vì sự xóc nảy khi xuống lầu mà phát ra một hai tiếng rên rỉ mềm mại. Tô Ngữ khẽ liếc nhìn cô gái, đôi mắt đen trắng phân minh của cô đã nhắm lại hơn phân nửa, hai hàng mi sắp chạm vào nhau như thể đang đánh nhau vậy.

Cuối cùng anh cũng chịu đựng được sự cọ xát đầy hương sắc ấy mà bước xuống những bậc thềm dài của bệnh viện. Xe đã gọi phải một lúc nữa mới đến giao lộ, hai người ngồi trên chiếc ghế dài ở trạm xe buýt đón cơn gió lạnh đêm khuya, nhiệt độ cơ thể anh lại dần tăng lên, nóng đến mức thái dương rịn mồ hôi.

Nhưng cô gái đang mơ màng buồn ngủ lại hệt như tìm được giường êm, khẽ hếch chiếc mũi nhỏ nhắn xinh xắn rúc vào lòng anh, như thể tham luyến nhiệt độ trên người anh. Những động tác nhỏ nhặt tưởng như vô tình ấy lại khiến trái tim anh mềm nhũn ra.

Tô Ngữ hạ quyết tâm quay đầu đi không nhìn cô gái nữa, nhưng trong lòng vẫn có những chuyển động nhỏ, giọng nói mềm mại nhỏ nhẹ của cô gái lọt vào tai anh: “Buồn ngủ quá… ấm quá.”

Gió lạnh đêm khuya vẫn thổi vù vù, cô gái vùi mình sâu hơn vào lòng anh. Cô giấu nụ cười trong bóng tối nơi cánh tay, cô không nằm mơ, nhưng lại đang tận hưởng sự ấm áp chỉ có trong mơ ở thực tại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!