Tập 1: Trùng Sinh

Chương 129: Gió Biển

Chương 129: Gió Biển

Trong không gian chật hẹp, sắc xuân lan tỏa sinh sôi, trút xuống một trận mưa xuân thơm mềm thanh khiết. Những giọt mưa tí tách rơi xuống, đọng lại trong vũng nước bên đường làm dậy lên những gợn sóng lăn tăn nhỏ bé, hệt như những gợn sóng bình yên sau cơn sóng dữ, thật dễ chịu và thong dong.

Hạ Thiên Ca vứt những mảnh giấy vệ sinh ướt sũng vương sắc máu vào thùng rác. Cô cúi đầu nhìn đóa hồng bằng máu vừa nở rộ trên tấm ga giường trắng tinh, tỏa ra làn hương thầm kín giữa đêm khuya tĩnh mịch.

Cô khẽ nhếch môi, đuôi mắt cong lên một vẻ quyến rũ. Dẫu cho cổ họng khô khốc chỉ có thể phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào, cô vẫn mỉm cười, một nụ cười đầy phóng khoáng. Bờ môi cô đã sớm bị cắn đến trắng bệch, lúc này cô yếu ớt như nhành cỏ dại đổ rạp bên đường sau cơn bão tố, chỉ còn bám víu vào những sợi rễ mong manh để duy trì sự sống nhỏ nhoi của mình.

Nơi sâu thẳm vẫn còn đau âm ỉ, rỉ ra chút máu và dịch lỏng. Sau cơn bão tố, thực tại tàn nhẫn để lại một đống đổ nát lầy lội. Cô có chút điên cuồng và cố chấp, đến cuối cùng chẳng thể phân biệt nổi đâu là yêu, đâu là dục. Lúc thì tình yêu dẫn lối cho dục vọng, khi thì dục vọng chiếm lấy tình yêu, cô không rõ nữa, hệt như người lạc lối giữa cơn cuồng phong, chỉ biết tê dại mà bước tiếp cùng mưa gió.

Những sợi tóc đen nhánh che khuất cơ thể trần trụi. Dù là đớn đau hay hoan lạc, cô đều không hối hận. Ngay cả khi đồng hồ cát quay ngược lại vô số lần, cô vẫn sẽ đưa ra lựa chọn như thế, cảm nhận nỗi đau tương tự, và đắm mình trong cùng một tình ý nồng đậm.

Cô cúi người nhìn chàng trai đang ngủ say. Vào khoảnh khắc cao trào cuộn trào ấy, tiếng thở dốc trầm ấm đầy nam tính của thiếu niên khiến cô trào dâng cảm giác hưng phấn như thể đã cùng đối phương chạm tới đỉnh cao.

Hạ Thiên Ca đưa những ngón tay thanh mảnh khẽ chạm vào gò má chàng trai. Cô nhìn chằm chằm vào gương mặt khi ngủ vừa thanh tú vừa tĩnh lặng ấy đến mức không thể rời mắt. Chàng trai đã bắt đầu mang diện mạo của một người trưởng thành, nét u sầu thoáng hiện giữa đôi lông mày cho thấy vẻ ngây ngô đang dần tan biến.

Cô áp lòng bàn tay lên lồng ngực chàng trai, những đầu ngón tay trắng bệch và lạnh lẽo điểm lên nơi trái tim đối phương. Cô đang viết chữ, từng nét nhỏ và chậm rãi, hệt như dùng máu làm mực, dùng hồn làm dẫn, cô viết ra họ tên của chính mình.

Hạ… Thiên Ca.

Nếu có thể, cô muốn khắc ghi cái tên này lên trái tim anh, hòa vào máu thịt, để mỗi nhịp đập của anh đều nhớ đến tên cô, để dòng máu nóng hổi luân chuyển khắp cơ thể anh đều mang theo hình bóng của cô.

Cảm giác ấm áp từ đầu ngón tay khiến cô vừa mãn nguyện vừa hạnh phúc, hệt như tâm trí được tưới tắm bởi sự ngọt ngào.

Thật tốt, như thế này thật tốt, cô ngồi trong bóng tối thầm nghĩ, giống như một đứa trẻ thích viết tên mình lên những món đồ yêu quý.

Tiếng máy điều hòa chạy rì rì, căn phòng không còn nóng nực khó nhịn như trước nữa. Sự lạnh lẽo của đêm khuya lẻn qua cửa sổ tràn vào phòng, cô chợt cảm thấy hơi lạnh.

Hạ Thiên Ca đắp chăn cho chàng trai, rồi để cơ thể trần trụi của mình khẽ khàng chui vào trong. Cô cảm nhận nhịp thở đều đặn của anh, áp tai vào lồng ngực đối phương, bắt trọn từng nhịp đập nồng ấm từ trái tim anh.

Anh vẫn là một thiếu niên dè dặt và ôn hòa, nếu khi tỉnh dậy nhìn thấy một thân xác phóng đãng tàn tạ thế này, anh sẽ lộ ra vẻ mặt gì đây? Vui mừng? Hay tức giận? Đa phần là sẽ suy sụp, sẽ nhìn cô như nhìn một đống rác rưởi trong góc tối u ám, thậm chí sẽ cảm thấy việc phát sinh quan hệ xác thịt gần gũi với cô là một điều ghê tởm buồn nôn. Bởi vì người anh thích là Hạ Thiên Ca kia, là cô gái dịu dàng, yếu ớt và lương thiện đó.

Cô bỗng thấy buồn bã, thấy mình hệt như một kẻ trộm đê tiện và xảo quyệt, chỉ có thể trốn trong bóng tối làm những chuyện đáng xấu hổ không thể đưa ra ánh sáng. Ngay cả sự trong trắng của bản thân cũng chẳng màng, cứ thế tùy tiện giao phó, nào có khác gì những ả đàn bà lẳng lơ dơ bẩn.

Một người như cô dường như không xứng đáng với chàng trai ấy.

Một nỗi chua xót bỗng dâng trào nơi đầu trái tim, cô ngửa đầu nuốt ngược nước mắt vào trong, nhưng nỗi buồn vô tận vẫn thấm từ sâu trong linh hồn ra khắp cơ thể. Cô không thể trốn tránh, trốn trong bóng tối quá lâu, cô lại mắc phải căn bệnh tự ti khiếp nhược này, sự mâu thuẫn khiến chính cô cũng cảm thấy ghê tởm.

Cô thực sự rất muốn được đường hoàng bày tỏ tình cảm u ám, đê tiện không thể đưa ra ánh sáng kia trước mặt anh, nhưng khi đó bản thân cô sẽ dơ bẩn và xấu xí đến nhường nào. Cô sợ sẽ làm anh hoảng sợ mà chạy mất, cô chỉ muốn mình luôn xinh đẹp trong mắt anh, không muốn để lộ bất cứ dáng vẻ khó coi nào.

Cô chẳng còn người thân nào nữa, nếu một ngày cô chết đi, trước nấm mồ không ai đoái hoài chắc sẽ mọc đầy cỏ dại. Nhưng cô là người khá yêu cái đẹp, mộ phần đầy cỏ dại chắc chắn là xấu xí lắm, chi bằng cứ để người ta đựng tro cốt cô vào hộp rồi rải giữa làn gió biển ẩm ướt cho xong.

Máu thịt cô ngay cả khi hóa thành tro bụi, chắc hẳn cũng sẽ nương theo gió mà phác họa nên hình bóng yêu anh. Cô thầm nghĩ, trong đầu phác họa sơ qua khung cảnh đó, rồi lại thấy thật quá đỗi hoang đường, không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Đôi mắt đen trắng phân minh của Hạ Thiên Ca phản chiếu ánh sáng vàng nhạt dưới ánh đèn mờ ảo, trong đó đong đầy hình bóng chàng trai, nhìn bao nhiêu lần cũng không thấy chán.

Chưa từng có ai nói với cô rằng, thực ra đôi mắt cô rất đẹp, đẹp hệt như chứa đựng cả một đại dương. Làn gió biển ẩm ướt thổi qua mặt biển xanh thẳm, làm dấy lên một tình yêu có phần tàn nhẫn đang cuộn trào, bao bọc lấy chàng trai trong đôi mắt, lao về phía vách đá cao sừng sững, va chạm vào những ghềnh đá cứng rắn rồi bỗng dừng lại. Dòng nước biển mặn chát thấm vào những kẽ nứt hằn dấu vết thời gian, đó chính là tình yêu bền bỉ không bao giờ phai nhạt của cô.

Tàn nhẫn, chân thành và mãnh liệt.

Cô đặt một nụ hôn ẩm ướt lên trán chàng trai, nhẹ nhàng như làn gió sớm lướt qua gò má. Cô nằm áp lên lồng ngực anh, ôm chặt lấy anh rồi từ từ nhắm mắt lại, ngủ một cách an tâm như đứa trẻ phải ôm búp bê mới chịu vào giấc, gương mặt khi ngủ tĩnh lặng mang theo nét ngây thơ.

“Tớ yêu cậu.”

“Ngủ ngon nhé.”

Tô Ngữ bị cơn gió giang lạnh lẽo buốt giá của buổi sáng sớm làm cho tỉnh giấc. Khi anh mở mắt ra, nắng sớm bên ngoài cửa sổ đã chan hòa, những tia nắng ban mai le lói xuyên qua tấm rèm cửa mỏng manh, hắt xuống những vệt sáng lung linh mờ ảo. Không khí tràn ngập mùi vị tươi mới, ánh nắng hơi se lạnh, anh theo bản năng rụt cổ lại, mới phát hiện trên người mình chỉ mặc một bộ quần áo thu đông mỏng, áo khoác và quần dài đều đã được gấp gọn gàng đặt ở cuối giường, điện thoại cũng nằm ngay trên đó.

Ký ức cuối cùng dừng lại ở bức tường gốm trắng sạch sẽ trong nhà vệ sinh, hệt như tâm trí anh lúc này, trống rỗng một mảnh. Và… một giấc mơ, sắc xuân nồng nàn là tông màu chủ đạo của giấc mộng đó, anh đã… cô gái ấy…

Anh không hề có bất kỳ triệu chứng khó chịu nào sau cơn say, trái lại giấc ngủ này rất yên bình. Ngoại trừ giấc mơ đó ra, anh đưa tay sờ thử, trên quần lót vẫn còn sót lại chút dấu vết khô khốc của dịch lỏng, vành tai anh hơi đỏ lên, dường như cảm thấy khó lòng chấp nhận việc chuyện như vậy đã xảy ra, ngay cả khi chỉ là trong mơ.

Tô Ngữ mặc quần áo xong liền đứng dậy đóng cửa sổ lại, một luồng gió lạnh thốc vào khiến anh rùng mình một cái. Anh vừa đẩy cửa bước ra ngoài liền thấy Hạ Thiên Ca đang đứng ở huyền quan thay giày, hai người nhìn nhau.

Ánh mắt họ giao nhau trong bầu không khí lạnh ẩm buổi sớm, Tô Ngữ là người đầu tiên dời mắt đi, cố hết sức kiềm chế phản ứng sinh lý đang trỗi dậy, vệt hồng trên vành tai dần nhạt đi. Bộ quần áo cô đang mặc giống hệt như cô trong giấc mơ đêm qua, thậm chí tiếng rên rỉ tiêu hồn thực cốt của cô khi nằm dưới thân anh vẫn còn vang vọng bên tai.

“Chào buổi sáng.”

Hạ Thiên Ca mỉm cười với Tô Ngữ, không biết có phải do tẩy trang nên chưa quen hay không, anh thấy sắc mặt cô nhợt nhạt đến mức bệnh tật, luồng bệnh khí ám quanh đôi mắt dường như càng đậm hơn.

“Chào… chào buổi sáng, cái đó… Sở Phong đâu rồi?” Tô Ngữ xoa xoa cổ, lắp bắp mở lời, trông như một người mới ngủ dậy chưa tỉnh táo hẳn.

“Cậu ấy đi mua bữa sáng rồi, An Chi và mấy người kia vẫn chưa dậy đâu.”

“À… cậu ấy đi mua bữa sáng rồi sao.” Tô Ngữ ngẩn ra một lúc, nhìn đôi bàn tay không cầm gì của Hạ Thiên Ca, “Vậy cậu…”

“Hôm qua cậu nôn đầy ra giường, tớ thấy tấm ga đó là loại dùng một lần nên tiện tay vứt đi rồi, giờ là cái mới đấy. Với lại điều hòa bật cả đêm, tớ mở cửa sổ cho thoáng khí, không ngờ… lại làm cậu lạnh đến thức giấc, ngại quá.”

“Thế… thế à, không có gì đâu.”

Tô Ngữ gật đầu, ngồi xuống sofa có chút đờ đẫn. Có lẽ do thần kinh bị cồn làm tê liệt vẫn chưa hoàn toàn phục hồi, anh chẳng biết nên mở lời nói gì tiếp theo.

Hạ Thiên Ca thay giày xong liền đi tới ngồi xuống bên cạnh anh. Cô nhìn chằm chằm vào góc nghiêng dịu dàng của chàng trai, ngẩn ngơ một lát, dường như đang hồi tưởng điều gì đó, ngay lập tức khiến làn sóng cuồn cuộn dâng trào trong lòng. Đêm qua…

Cô giấu đi nhịp thở dồn dập, vẻ mặt bình thản, rồi liếc nhìn màn hình điện thoại trong lòng bàn tay Tô Ngữ. Cô chỉ vào hai tin nhắn chưa đọc, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ý trêu chọc, mang theo tư thế của kẻ chiến thắng, “Hôm qua tớ đã thấy hai tin nhắn này rồi, nhưng cậu ngủ mất rồi nên tớ cũng chẳng giúp cậu trả lời được.”

“Ừ, không sao đâu.” Tô Ngữ lắc đầu, tắt màn hình đi.

“Cơ thể cậu thấy ổn hơn chưa?”

“Đỡ nhiều rồi, nhưng cậu… trông có vẻ không ổn lắm.”

Tô Ngữ lo lắng nhìn sắc mặt trắng bệch của Hạ Thiên Ca, giọng điệu nghiêm túc, nhưng ánh mắt đối phương đột ngột lảng tránh, giống hệt cái vẻ hốt hoảng của anh khi nãy.

“Chắc là vì hôm qua tớ có uống rượu.”

Hạ Thiên Ca vội vàng đứng dậy, cô nhịn nỗi đau do vận động mạnh gây ra. Không chỉ cơ thể mà cả linh hồn cô dường như cũng trở nên yếu ớt vô cùng, cô nở một nụ cười gượng gạo, “Phòng của cậu đang trống, tớ về ngủ thêm một lát đây.”

“Ừ, được.” Tô Ngữ không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu đồng ý.

Anh nhìn bóng dáng Hạ Thiên Ca quay vào phòng, rồi lại cúi đầu nhìn hai tin nhắn chưa hồi âm từ lâu trong điện thoại. Gió sớm se lạnh, nhưng trong lòng anh vẫn có chút muộn phiền tích tụ, mãi không thể xua tan.

“Ư…”

Cô cuộn mình trong lớp chăn đệm mềm mại, tiếng thở khẽ thoát ra từ kẽ môi. Cô khịt mũi, ngửi thấy mùi hương nắng sớm tươi mới trên người anh. Căn phòng tràn ngập ánh nắng ban mai rạng rỡ, sự điên cuồng và máu tanh đêm qua dường như chỉ là một giấc mộng hư ảo.

Cô vùi sâu đầu vào trong đó, tham lam chiếm lấy hơi thở của chàng trai, mưu cầu sự an ủi sau cơn thỏa mãn… nỗi trống trải mãnh liệt.

Dục vọng không được thỏa mãn sẽ là đau khổ, nhưng khi được thỏa mãn rồi thì cũng chỉ còn lại sự trống rỗng.

Hạ Thiên Ca lén nhìn tấm ảnh trong điện thoại. Cô nằm trên lồng ngực chàng trai với gương mặt đầy thỏa mãn, dưới ánh đèn vàng ấm áp, họ không mảnh vải che thân, sắc xuân nồng nàn trở thành tông màu chủ đạo của tấm hình.

Lúc này chàng trai vẫn hoàn toàn không hay biết gì. Đây rõ ràng là kết quả cô hằng mong muốn, nhưng trong lòng lại nảy sinh nỗi thất vọng và hụt hẫng khó hiểu, lại là một sự mâu thuẫn như thế.

“A Ngữ…” Cô thành kính cầu nguyện, khao khát được gọi cái tên thân mật này trước mặt anh.

Cô còn muốn nhiều hơn nữa, dường như đã hết thuốc chữa rồi.

Cô sẽ mãi mãi không bao giờ quên được đêm nay… mãi mãi.

Đêm qua…

Cuồng phong bão táp, dải ngân hà nóng rực, tình ý nồng nàn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!