Tập 1: Trùng Sinh

Chương 165: Lừa Dối

Chương 165: Lừa Dối

“Đừng động đậy!”

“Hung dữ làm gì chứ.”

Tô Hi bị Tô Ngữ quát một tiếng đầy dữ tợn, cô phụng phịu chu môi đầy tủi thân, ngừng lại đôi chân đung đưa. Cô cụp đôi mắt ướt át nhìn anh chàng đang quỳ xuống bôi thuốc cho đầu gối cô. Cô ngã khá nặng, làn da vốn dĩ đã mềm mại lại bị cọ xát trên sàn nhà, trầy cả da.

Xung quanh hốc mắt cô ửng hồng, cô vừa khóc một trận xong, thuốc vừa chạm vào vết thương thì đau quá, cô không kìm được, từng giọt nước mắt lớn lăn dài, không sao ngừng lại được, giống như một đứa trẻ đang nằm trên đất đợi người lớn đến an ủi. Nhưng anh chàng lại chẳng thèm để ý đến cô, Tô Hi khóc một lúc, cảm thấy vô vị, cô bĩu môi, lau sạch nước mắt.

“Tóc anh có hơi dài quá không? Em thấy có thể buộc thành một bím tóc nhỏ được rồi, nhưng mà anh đẹp trai, buộc tóc chắc chắn cũng rất đẹp, ở trường chắc chắn có rất nhiều cô gái thích anh.”

Tô Hi đưa ngón tay thon dài trắng nõn như ngón hành củ luồn vào mái tóc đen dày mượt của Tô Ngữ, tinh nghịch nghịch ngợm một chút. Anh đã thay một bộ quần áo mới, che chắn phần da trên xương bả vai trái, vết sẹo màu sẫm hình chiếc lá phong không lớn, nhưng lại như một chiếc cọ nhỏ, khuấy động trái tim cô ngứa ngáy.

Niềm vui sướng được tìm lại luôn lấn át tất cả, cô cảm thấy mọi tế bào trên cơ thể đều đang reo hò nhảy múa, hạnh phúc trào ra từ một mạch nước ngầm tràn đầy, cô được gột rửa đến tận tâm can, linh hồn dường như được thanh tẩy thành hình hài không tì vết, ân huệ thần linh ban xuống cho cô, dù đã vượt qua bao tháng năm dài đằng đẵng, vẫn cho cô gặp gỡ giữa ánh đèn mờ ảo.

Ánh mắt cô lướt xuống, nhìn thấy trên chiếc cổ mảnh mai của anh vẫn còn in rõ vết ngón tay, đỏ au, trông có chút đáng sợ. Cô cũng quên mất khi mình lên cơn đã dùng bao nhiêu sức, chắc là rất mạnh, nếu không thì vết tích cũng sẽ không lưu lại lâu như vậy. Cô xót xa thắt lòng, đôi môi ướt át bị cô cắn chặt, cẩn thận dùng đầu ngón tay chạm nhẹ, thấy Tô Ngữ không phản ứng gì mới dè dặt hỏi:

“Có đau không ạ…”

“Không đau, lát nữa sẽ khỏi,” Tô Ngữ không để ý đến cô gái, anh thoa thuốc đều lên vết thương, cơ bản đã xử lý xong vết thương, anh dặn dò, “Mấy ngày này vết thương đừng để dính nước, lau người là được rồi.”

Tô Hi cúi đầu nhìn đầu gối mình, vết trầy xước ban đầu chỉ là một vệt nhỏ lại bị bôi một mảng thuốc tím khá lớn, giống như một tên cướp hung ác, chiếm lấy làn da trắng mịn như sữa của cô. Cô chu môi, vẻ mặt có chút chán nản, làm nũng lắc lắc cẳng chân nhỏ để phản đối.

“Anh ơi… màu thuốc này xấu quá, như vậy thì em không mặc váy được nữa rồi.”

Tô Ngữ không còn giận nổi nữa. Anh kiên nhẫn ngẩng đầu lên, mỉm cười nói với cô.

“Trời lạnh, em bớt mặc váy đi, tốt cho sức khỏe. Mang giày vào nữa, không là bị cảm lạnh đấy.”

“Nhưng váy đẹp mà, sống vốn đã đủ mệt rồi, sao không tự làm mình vui vẻ một chút? Mấy lời kiểu ‘vì tốt cho sức khỏe’… toàn là cớ thôi.”

Tô Hi lại hiển nhiên đưa ra những lý lẽ cùn của mình. Cô đưa hai bàn chân trắng tuyết ra trước mặt Tô Ngữ, vẫy vẫy. “Ừm, em nghe lời anh. Vậy anh giúp em mang dép lê vào được không?”

“Mệt cũng phải sống… những thứ em viết trong cuốn sổ anh đều thấy rồi, anh mong đó là lời nói đùa.”

Tô Ngữ biết cô gái đang làm nũng, nhưng vẫn mang giày vào cho cô. Cô xỏ giày xuống đất, chạy theo động tác anh đứng dậy rời đi, dùng cơ thể thấp hơn anh nửa cái đầu chặn anh lại.

Tô Hi ngây người nhìn Tô Ngữ, không nói gì, khoảnh khắc đối mặt với đôi mắt thanh tú của anh, mọi giác quan dường như trở nên vô cùng nhạy bén, một chút xao động nhỏ cũng khiến tim cô đập thình thịch, cô dường như cảm thấy mùa xuân đã đến sớm vậy.

Hơi ấm thoát ra từ mũi anh, giống như dòng điện yếu ớt trực tiếp chạm vào dây thần kinh của cô, cảm giác tê dại, ngứa ngáy dần lan khắp cơ thể.

Chân bỗng mềm nhũn một cách khó hiểu.

“Anh ơi, em vẫn thích mắt anh nhất. Thật ra… ngay từ cái nhìn đầu tiên em đã thấy anh rất quen, cứ như chúng ta từng gặp nhau ở đâu đó rồi vậy, cảm giác này thực sự rất tuyệt.”

“Vì vậy… em sẽ sống thật tốt, chúng ta móc ngoéo nhé?”

Giọng cô có chút mềm mại, nhưng không giống kiểu làm bộ làm tịch mà Tô Ngữ từng nghe, cô gọi rất tự nhiên, không pha tạp chút giả tạo nào.

Dáng vẻ cô gái làm nũng rất đáng yêu, như bông hoa kiêu sa được nuôi trong nhà kính, chỉ cần đủ yếu ớt mới có thể thể hiện giá trị vẻ đẹp của mình. Tính cách trẻ con của cô luôn vừa vặn, đúng mực, thêm một phần thì ngọt đến ngấy, bớt một phần thì lại có vẻ lạnh lùng, vẻ kiều diễm muôn phần quyến rũ.

Tô Ngữ nhất thời không biết nói gì, những lời an ủi dường như trở nên yếu ớt, vô nghĩa trước tình trạng bệnh nặng của cô. Nhưng cô gái lại cảm thấy anh không tin lời hứa của cô, cô kéo đôi dép lê tuềnh toàng chạy vào phòng ngủ khách. Cô không màng đến nguy cơ vết thương bị rách toác, kiễng chân lấy cuốn sổ từ giá sách treo trên tường.

Tô Ngữ lập tức chạy theo vào, anh nhìn cô gái xé tờ giấy viết tâm nguyện lâm chung trong cuốn sổ ra, ngay trước mặt anh, cô xé nát tờ giấy mỏng tanh đó ra thành từng mảnh vụn, giơ tay lên vung, những mảnh giấy trắng bay lả tả trong không trung rồi nhẹ nhàng rơi xuống, như một trận tuyết nhỏ đến muộn.

Vài mảnh tuyết bay lất phất đậu trên mái tóc rối bời của cô, cô dường như hoàn toàn không nhận ra, đôi mắt như mèo con nheo lại thành vầng trăng khuyết, ngốc nghếch nhìn Tô Ngữ cười.

“Hì hì, anh thấy chưa… em nói là làm mà, cái này xé rồi thì không tính nữa.”

“Sao đôi khi em ngốc thế, thảo nào dì Phương Diễm cứ nhất quyết bắt anh đến trông em. Nhưng là em đã đồng ý rồi nhé, vậy anh cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ của dì Phương Diễm rồi.”

“Vậy sau này anh đi học thì không đến đây nữa sao?” Tô Hi mở to đôi mắt đen láy nhìn anh, đôi mắt lớn chớp chớp, như thể sắp trào nước mắt ngay lập tức.

“Cuối tuần anh sẽ đến, ngày thường… xem có rảnh không. Anh thấy tủ lạnh nhà em không có gì cả, chắc em ngày nào cũng gọi đồ ăn ngoài đúng không? Anh có thời gian sẽ dạy em nấu vài món, một mình phải tự chăm sóc bản thân cho tốt.”

Tô Hi lặng lẽ lắng nghe từng lời anh nói, chưa bao giờ cô cảm thấy cuộc đời mình lại có những khoảnh khắc hạnh phúc đến thế, giống như một làn gió mùa đột ngột nổi lên, không còn chỉ vô tình đi ngang qua thảo nguyên hoang vu của cô.

Lần này, anh đã dừng lại vì cô.

Tô Ngữ nhún vai, cười. Anh đưa tay định phủi những mảnh giấy trên tóc cô, nhưng cô gái lại giống như một chú mèo con chỉ muốn lấy lòng chủ nhân, cứ thế dụi đầu vào lòng bàn tay anh. Đầu ngón tay anh vô tình chạm vào một chỗ hơi nhô lên, đổi lại là tiếng kêu đau rụt rè của cô.

“Ấy, đau quá…”

Tô Ngữ vén mái tóc mà cô cố ý dùng để che chỗ nhô lên, nhìn thấy một mảng sưng tấy nhỏ màu xanh tím. Anh nhíu mày, bỗng nhớ lại cái đẩy của mình, giọng anh mang rõ sự tự trách, “Là anh vừa nãy…”

“Không sao đâu, cái này không đau đâu.”

Tô Hi lùi lại hai bước, rõ ràng vừa nãy còn đau đến nhăn nhó, lập tức bày ra vẻ như không có chuyện gì. Cô không muốn anh tự trách, điều đó còn đau hơn vết thương nhiều. “Không đau đâu, không cần bôi thuốc đó đâu. Nếu đầu cũng bôi nữa thì em thật sự không dám gặp ai nữa.”

“Dùng chút thuốc xịt là được rồi, không ảnh hưởng đến hình tượng của em đâu.”

Tô Ngữ mỉm cười, anh biết cô gái yêu cái đẹp nên đặc biệt nhấn mạnh.

“Được rồi, vậy thì tốt quá, em đến đây.”

Tô Hi nheo mắt, vẫn cười ngây ngốc, cô nhìn anh quay người đi vào phòng khách. Cô chạy theo hai bước, cúi đầu nhìn những mảnh giấy vụn rơi lả tả trên sàn, nụ cười rạng rỡ trên môi bỗng chốc nhạt đi như băng tuyết tan chảy.

Từ tận đáy lòng cô cảm thấy vui vẻ, làm nũng… giả đáng yêu, chỉ để anh nhìn cô thêm hai lần, anh cười, cô cũng muốn cười theo.

Anh chắc chắn nghĩ nếu cô không bị bệnh, cô nhất định là một cô gái hoạt bát đáng yêu.

Em xin lỗi, em lại nói dối rồi.

Nhưng mà… anh cứ xem như thương hại em đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!