Tập 1: Trùng Sinh

Chương 40: Dục Dạ

Chương 40: Dục Dạ

Đêm đã về khuya, bóng tối loang ra nhuộm đẫm sắc đêm, ánh trăng yếu ớt nương theo khe hở nơi rèm cửa lẻn vào phòng, soi sáng đôi đồng tử đen kịt như mực, cũng rơi trên làn da trắng bệch, tựa như lớp sương muối đầu đông, mỏng manh đến mức gợi lên vẻ bệnh tật.

Máy điều hòa trong phòng bệnh phát ra những tiếng động khe khẽ, duy trì nhiệt độ ở mức vừa vặn, chỉ có điều lớp chăn đắp trên người hơi dày, khiến cảm giác có chút nóng bức.

Tấm chăn đang đắp kín bỗng mở ra một kẽ hở, hơi nóng hầm hập tản ra ngoài, nhiệt độ rực cháy ấy gần như có thể thiêu đốt làn da. Một lát sau, dưỡng khí tươi mới tràn vào trong chăn, nhiệt độ cao bên trong mới giảm xuống đôi chút, giúp con người ta có thể hít thở.

Gương mặt cô gái đỏ bừng, hơi thở phả ra làn sương ẩm ướt, làm đẫm cả phần tóc mái hơi xoăn, dính bết vào trán, khiến tầm mắt trở nên mông lung mờ mịt.

Cô chỉ có thể không ngừng ám thị tâm lý, không ngừng tự nhắc nhở bản thân, cuối cùng, khát khao mãnh liệt muốn được sở hữu anh trọn vẹn sau này đã áp chế được phản ứng sinh lý lúc này.

Cô gồng mình chịu đựng dục niệm, dừng lại ngón tay đang không ngừng trượt xuống dọc theo bụng, nhưng cảm giác tê dại tích tụ nơi đùi lại lôi kéo ý thức của cô, khiến nó càng thêm chìm sâu, rơi xuống vực thẳm, cô chỉ có thể khép chặt đôi chân, giãy giụa bên bờ vực của sự sụp đổ.

Cô không biết mình đang làm gì, chỉ cảm thấy đầu óc mụ mị, sau khi tiêm thuốc, nhiệt độ vừa mới hạ xuống khó khăn lắm lại bắt đầu từ từ tăng lên, thậm chí ngày càng cao, cao đến mức đôi gò má đỏ bừng lan rộng, tròng mắt vằn tia máu, nhưng cô không dám cử động loạn, chỉ sợ làm kinh động đến giấc mộng của anh.

Cứ thế thu mình trong chăn, giống như rơi vào lò lửa.

Tan chảy… hóa thành xương thịt, hòa làm một với cơ thể anh, không cho phép một chút kẽ hở, không được chia lìa dù chỉ một giây.

Có lẽ cô thực sự đã bệnh rồi, còn bệnh không hề nhẹ, phát sốt… lại thêm bệnh dạ dày nhẹ, dịch thuốc nương theo mũi kim nhọn hoắt truyền vào tĩnh mạch, theo máu đi đến mọi ngóc ngách của cơ thể.

Tác dụng của những loại thuốc đó rất tức thì, cột thủy ngân trong nhiệt kế chậm rãi tụt xuống, cơn co thắt trong dạ dày dần bình lặng, nỗi đau do bệnh tật mang lại biến mất, bệnh của cô đã khỏi rồi.

Nhưng sự thực có đúng là như vậy không?

Bác sĩ cũng được, bạn cùng phòng cũng thế, mỗi người vây quanh giường bệnh của cô đều thở phào nhẹ nhõm, chân thành vui mừng vì bệnh của cô có thể bình phục, nhưng cô lại không tài nào cười nổi.

Bởi vì… bệnh vẫn còn đó, căn bản là chưa hề khỏi, chúng giống như loại virus xảo quyệt nhất thế gian, ẩn nấp trong từng tế bào của cô, hòa làm một thể, thu mình trong những góc tối tăm của cơ thể, phát ra tiếng cười hí hí chói tai, xoay vần trong đại não, đó là những lời thì thầm đủ để khiến người ta phát điên.

Bệnh của cô là không thể chữa khỏi, trừ phi… cô chết đi.

Nhưng chàng trai đang ở ngay bên cạnh cô, đó là liều thuốc tốt nhất có thể chữa lành bệnh cho cô, nhưng cũng là sự dày vò mà cô không thể chống chọi nổi, trong cái đêm đầy tình dục này, làm sao cô có thể ngủ cho được?

Cơn nghiện của cô đã đến, nước ép của dục vọng dội xuống từ đỉnh đầu, từng chút một mài mòn thân xác cô, khiến linh hồn không được một phút giây yên ổn.

Đây chắc chắn là quả báo cho việc cô đã nói dối, cô nói dối… để lừa anh đến đây.

Nhưng chuyện này… chuyện này không trách cô được, thực sự không trách cô được.

Thanh Xuyên quá lớn, lớn đến mức cô hoàn toàn không trông thấy bóng dáng của anh, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh nhỏ dần đi trong đồng tử của mình, cuối cùng biến mất không chút tung tích. Yêu một người là không có lỗi, cô chỉ là yêu anh thôi, thì có gì sai trái chứ?

Một người đã bệnh nhập cao hoang, muốn được sống, rốt cuộc thì có gì sai?

Trong cổ họng là tiếng nuốt nước bọt rõ mồn một, dịch tiết ra khiến đôi môi cô khô nẻ bong tróc, sự nóng rực khó nhịn khiến miệng khô lưỡi đắng, nhưng cô chỉ có thể nhẫn nhịn.

Từng chút một vén chăn ra, để lộ đôi mắt với tròng mắt đầy tia máu, cô lén lút nhìn chàng trai đang gục bên cạnh giường, chìm sâu vào giấc ngủ, bỗng nhiên cảm thấy không còn khát đến thế nữa, dừng bước bên bờ vực thẳm.

Gương mặt khi ngủ của chàng trai điềm tĩnh và thanh khiết, dưới làn tóc đen mượt mà đôi mắt anh nhắm lại, chỉ để lại một khe hở nhỏ, nhìn vào bên trong là đôi đồng tử trong vắt như làn đầm nước, lông mày và mắt anh nhẹ nhàng, bờ môi mỏng manh, tựa như cây ngọc xanh rì, như cỏ chi lan bên vực thẳm.

Thích đến nhường nào… cả linh hồn cho đến thể xác của anh, đều khiến người ta thèm thuồng, khát cầu… nhưng lại chẳng thể có được, giống như cái ngứa nơi đầu quả tim, làm sao cũng không chạm tới được, chỉ có thể chịu đựng sự giày vò như vậy.

Nhưng nếu người không có được anh định sẵn là chính cô, vậy thì cũng không thể trơ mắt nhìn kẻ khác lại quá gần anh, cho dù lòng cô có ngứa ngáy khó nhịn, thì đó cũng là cách nhìn mai giải khát, giúp cô có thể sống dật dờ qua ngày, cho dù có phải rách rưới thảm hại đi chăng nữa.

Trong cuộc điện thoại mà anh ra ngoài nghe đã thoáng qua rất nhiều danh từ, tất cả đều bị cô, người đang cúi đầu húp cháo, nghe thấy hết, tụ tập… rất nhiều con gái… còn có Lạc Tiểu Tiểu.

Cô chợt nhớ đến cô gái ăn mặc nóng bỏng trong đêm nhạc hội, ngồi trước bộ trống jazz, thu hút mọi ánh nhìn của toàn trường, tất cả mọi người đều hoan hô cô gái đó, nhưng cô chỉ đơn thuần cảm thấy, đó chẳng qua là một con điếm uốn éo làm dáng mà thôi.

Lạc Tiểu Tiểu, hóa ra cô gái đó tên là Lạc Tiểu Tiểu, một cái tên đáng yêu giống hệt như gương mặt xinh đẹp kia vậy.

Người bên cạnh anh hình như ngày càng nhiều rồi, sau này rốt cuộc sẽ còn bao nhiêu Lạc Tiểu Tiểu nữa đây… một mảnh ghép chỉ có không gian nhỏ hẹp như vậy, không chứa nổi quá nhiều mảnh ghép đâu, kẻ bị đẩy ra khỏi mảnh ghép sẽ là người bị loại đầu tiên.

Nhưng cô sẽ không thua, cô chưa bao giờ thua cả.

……

“Thiên Ca, xin lỗi.” Chàng trai gục bên giường, trên người đắp tấm chăn trắng, giúp anh ngăn chặn những cơn gió lạnh ban đêm, “Xin lỗi…”

Tô Ngữ mở mắt, tỉnh dậy từ trong giấc mộng, anh cử động thân mình, cảm nhận được lớp chăn ấm áp kia, anh ngơ ngác ngẩng đầu lên, bất ngờ đối diện với đôi đồng tử u tối của cô gái, họ ở rất gần nhau, Tô Ngữ thậm chí có thể nhìn thấy mống mắt màu nâu sẫm của cô, hơi thở có thể nghe thấy rõ ràng.

Nhịp tim của anh khựng lại trong một thoáng, nhưng nhanh chóng bình ổn trở lại, thở ra một hơi dài đục ngầu.

“Cảm ơn cậu, mình không lạnh đâu.” Tô Ngữ chống đôi mắt mệt mỏi, trả lại tấm chăn mà Hạ Thiên Ca đã đắp cho mình, “Sao cậu lại tỉnh rồi? Vẫn thấy không khỏe sao?”

“Không có, mình đã thấy khá hơn nhiều rồi.”

Hạ Thiên Ca lắc đầu, sắc đỏ rực trên mặt không biết đã tan biến từ lúc nào, cô mỉm cười, thần sắc như thường, “Chỉ là không ngủ được thôi.”

“Cậu khát lắm đúng không.” Tô Ngữ nhìn thấy sự khô khốc hiện lên trên môi Hạ Thiên Ca, “Để mình rót cho cậu ly nước.”

Tô Ngữ cầm lấy cái cốc trên bàn, đứng dậy cúi người trước máy lọc nước trong phòng để lấy nước, khung cảnh này trông thật bình yên và ấm áp.

Hạ Thiên Ca ngơ ngẩn nhìn theo, cô chỉ cảm thấy thân nhiệt lại bắt đầu tăng cao, nóng đến mức cổ họng khô khốc, con chữ nghẹn lại nơi cuống họng, mãi không thốt ra được.

Tiếng nước chảy róc rách làm nổi bật sự tĩnh lặng trong căn phòng, anh bỗng cảm thấy nhiệt độ trong phòng hơi cao, ngay cả không khí phía sau lưng cũng trở nên nóng bỏng.

“Này, uống chút nước đi.”

“Ừm.”

Hạ Thiên Ca nhận lấy cốc nước, khẽ nhấp một ngụm, làm ướt đôi môi khô nẻ, sắc mặt trông đã tốt hơn nhiều.

“Cảm ơn cậu.”

“Không có gì, dù sao chúng ta cũng là bạn học ba năm mà.”

“Bạn học…”

Hạ Thiên Ca ngẩn người, nhưng rất nhanh sau đó lại nở một nụ cười nhạt, lặp lại một lần, “Ừm, bạn học.”

“Mình buồn ngủ rồi.” Hạ Thiên Ca đỡ trán, đáy mắt hiện lên vẻ buồn ngủ.

“Vậy mau ngủ đi.”

“Được.”

Hạ Thiên Ca nằm xuống lần nữa, cô quay lưng về phía Tô Ngữ, đôi mắt đen trắng phân minh chậm rãi thẫn thờ, màn sương đen đậm đặc nơi đáy mắt cuộn trào, một số thứ lại bị chôn giấu vào tận chiều sâu.

Thời gian vẫn chưa đến, cô còn phải nhẫn nhịn thêm một chút nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!