Tập 1: Trùng Sinh

Chương 45: Hoa Cam

Chương 45: Hoa Cam

“Đã bao lâu rồi chúng ta chưa gặp lại nhau nhỉ.”

“Sáu năm rồi, chị vẫn xinh đẹp như trước.”

Hai tách cà phê đen nóng hổi đặt trên mặt bàn, làn khói trắng lượn lờ giữa hai người, khiến ánh nhìn trở nên mờ ảo, làm nhòa đi khuôn mặt của người kia.

“Vậy sao? Vẫn xinh đẹp như trước à.”

Đuôi mắt dài, hẹp vẽ nên một đường cong mềm mại, Cố Chi mím đôi môi đỏ mọng, nụ cười tan trong đáy mắt, đẹp đến không thở nổi.

Cách nói chuyện của Cố Chi luôn đem đến cho người ta cái cảm ấm áp như gió xuân, nhưng chị ấy lại có một đôi mắt xếch nhẹ với phần đuôi mắt hơi nhếch lên, tựa như loài hồ ly trắng quyến rũ lòng người, mỗi cái liếc nhìn lại đều như hút hồn đoạt phách, nhưng cũng hiện lên vài phần lạnh nhạt, khiến người ta khó chịu.

“Nhưng chị sắp đến tuổi bị người ta gọi là dì rồi, không giống như Tiểu Ngữ, sáu năm trôi qua, người đã cao lớn thế này, vẻ ngoài cũng ngày càng trở nên… xinh đẹp hơn.”

Cố Chi khẽ nheo đôi mày, hình như đang ngắm nhìn vẻ ngoài của Tô Ngữ, đầu ngón tay mảnh mai nhẹ nhàng lướt qua nốt ruồi lệ đầy vẻ quyến rũ nơi dưới đuôi mắt, một giọt nước trong veo thấm ra trên đầu ngón tay, lốm đốm vài vệt nước.

“Thật ngại quá, chị không chú ý lại rơi nước mắt rồi, những ngày tháng đứng lớp dạy các em ở trường cấp Một trước kia, chị vẫn luôn rất nhớ mãi, chớp mắt một cái mà đã lâu như vậy rồi.”

Cố Chi trông có vẻ rất vui, trong đôi mắt luôn đong đầy nụ cười, chỉ là không rõ vì được gặp lại Tô Ngữ, hay là vì nhớ lại chuyện xưa, chị nghiêng chiếc cổ nuột nà, mái tóc dài như thác đổ xuống, những lọn tóc hơi xoăn nhẹ vương trên cạnh bàn, “Tiểu Ngữ… có từng nhớ đến chị không?”

“Em…”

Tô Ngữ có chút ngập ngừng, anh nhìn Cố Chi trước mặt, ánh đèn vàng trầm lắng đầy nét riêng trong quán cà phê hắt lên tường, Cố Chi ngồi trong bóng râm sau tấm rèm cửa, dưới nụ cười nhẹ nhàng lộ ra vài phần yên ắng, quá giống… giống hệt như lần đầu tiên anh gặp Cố Chi, vẻ đài các, sang chảnh này đủ để bất cứ ai cũng phải gạt hết mọi nghi ngại trong lòng.

“Là Cố Xuyên đã nói gì với em rồi sao?”

Cố Chi khẽ nhíu mày, cách nói có chút lạnh nhạt, “Cậu ta có phải nói là… bảo em ít qua lại với chị không.”

“Không có, Cố Xuyên chỉ là bận lòng cho em thôi, cậu ấy nói trong nhà chị đang giành giật quyền hành, sợ em bị vạ lây, cậu ấy không có ý đồ gì khác đâu.”

Tô Ngữ lắc đầu, vẫn nói ra nguyên do, gặp lại Cố Chi anh thấy vui, một niềm vui từ tận đáy lòng, người phụ nữ này ngày xưa đối đãi với anh rất tốt, thật sự rất tốt, nếu cái chết ở kiếp trước của anh có điều gì hối hận, thì việc không thể gặp lại Cố Chi để nói một lời cám ơn chính là một trong số đó.

“Vậy sao…” Cố Chi khẽ thì thầm, hình như đang tự nói với chính mình, “Tiểu Ngữ, em có biết tại sao ngày đó chị lại rời đi không?”

“Vì chuyện nhà ạ?”

“Hơ… phải, chuyện nhà.” Đôi hàng mi dài rủ xuống, vài phần dữ dằn được chị cẩn thận giấu kín nơi đáy mắt, “Bọn họ ngoài mặt thì muốn chị về giữ quyền, nhưng lại ép chị phải lấy chồng, biến chị thành quân cờ trên bàn tiệc.”

“Chị…”

“Đừng gọi chị là cô giáo nữa, gọi giống như trước kia được không? Gọi chị là chị, chị thích em gọi như vậy, nghe thân thiết hơn.”

“Vâng, chị Cố Chi.”

“Hì hì, ngoan lắm.”

Cố Chi cười tươi rói, nhưng khi nhìn thấy vẻ không thoải mái trên mặt của Tô Ngữ, niềm vui dâng lên trong lòng chị lại nhạt đi không ít, “Tiểu Ngữ, yên tâm đi, chị vẫn chưa lấy chồng đâu, nhà họ Cố bây giờ cũng chẳng ai dám quản chuyện của chị, không cần phải tránh mặt chị đâu.”

Mặt Tô Ngữ ửng hồng không được tự nhiên, anh vội vàng lắc đầu phân trần, “Em không có ý đó, chỉ là thấy những năm qua hẳn là chị đã cực khổ lắm, ngày đó cũng là một mình rời xa quê nhà đến trường dạy học.”

“Vậy thì tốt rồi, chị còn lo em sẽ trách móc chị rời đi vội vàng, chưa kịp nói với em một lời chia tay đàng hoàng.”

“Làm sao có thể chứ, lúc đó em còn nhỏ mà, vả lại… sau khi lên cấp Hai mọi chuyện đều ổn cả, em cũng kết bạn được không ít người.”

“Vậy chị thật lòng mừng cho em, hèn gì Tiểu Ngữ bây giờ lại được nhiều người chú ý như vậy, quanh mình toàn là những cô gái xinh đẹp.”

Cố Chi cong khóe môi, cách nói giống như đang chọc ghẹo cậu em trai nhỏ hay xấu hổ, chỉ là âm cuối không kiềm chế được mà nói rõ, để lộ một sự lạnh lẽo khó nhận ra.

“Đâu có đâu ạ, đều là những người bạn mới quen ở trường đại học thôi.”

Tô Ngữ mỉm cười đáp lời, tự động coi đó là lời đùa cợt của Cố Chi, anh liếc nhìn giờ giấc trên điện thoại, bất chợt lại nhớ đến chuyện của người bạn, anh gần như đã có thể chắc chắn người phụ nữ ở quán bar chính là Cố Chi, chỉ là hôm đó ánh đèn trong bar mờ ảo, Cố Chi còn hóa trang theo kiểu hoàn toàn khác hẳn ngày thường, lại xa cách lâu như vậy, nên anh không nhận ra.

“Mấy ngày đầu tựu trường, chị có từng đến quán bar gần trường không ạ?”

“Dĩ nhiên là có đi rồi, hôm đó lòng chị không tốt lắm, có uống chút rượu.”

Câu trả lời của Cố Chi gần như không có chút ngập ngừng nào, chị nhẹ nhàng mở khóa điện thoại trên bàn, tìm thấy Tô Ngữ trong bảng liệt kê liên lạc, nụ cười nơi đáy mắt khẽ xao xuyến.

“Tiểu Ngữ đổi thay nhiều quá, hôm đó chị cũng không nhận ra em luôn, sau đó vốn là tính liên lạc với em trước, nhưng sau lại lo không biết Tiểu Ngữ có hoàn toàn quên mất người chị này rồi không, nên mới nghĩ là cứ chính mình đến tìm em thì hơn.”

“Em chưa bao giờ thấy chị như thế cả, cứ thấy…” Tô Ngữ không tìm được từ ngữ phù hợp trong đầu, khựng lại một lát mới nói tiếp, “Có một cảm giác không nói nên lời, lạnh nhạt… giống như biến thành một người khác vậy.”

“Ra là vậy, nói kiểu khác… Tiểu Ngữ không nhận ra chị, mà lại đi tìm cô gái khác để xin cách liên hệ sao, thật là… học hư rồi nha.”

Cách nói của Cố Chi không có mấy phần giận dữ, trái lại trong sự trách cứ còn mang theo vẻ cưng chiều thường thấy ở bậc người đi trước, nụ cười trên mặt càng thêm đậm, chỉ là nó hời hợt nơi đáy mắt, mỏng manh như bèo dạt trên mặt nước.

“Đâu có ạ, hôm đó chị không vui sao?” Tô Ngữ không chú ý đến lời chọc ghẹo của Cố Chi, nói tiếp hỏi.

“Phải đó, có lẽ là lòng không tốt thật, hôm đó chị đi xem mắt, là người trong nhà giới thiệu, những người đó ngày nào cũng mong chị lấy chồng đi cho rảnh nợ, chỉ để bớt đi một người giành giật miếng bánh với bọn họ thôi.”

“Chị không thích người đó sao? Hay là… đã có người mình thích rồi?”

“Dĩ nhiên là không thích rồi, vả lại chị bây giờ còn chưa muốn lập gia đình, còn về người mình thích…”

Cố Chi bưng tách cà phê đã dần nguội, khẽ nhấp một ngụm, chị liếm đôi môi đỏ rực nóng bỏng, đá đầu lưỡi, phả ra làn khói trắng mang theo mùi vị cà phê, đôi mắt với nốt ruồi lệ lướt qua đôi lông mày và đôi mắt chưa từng đổi thay của chàng trai, vẻ mềm mại điểm xuyết giữa lông mày nhạt đi đôi chút, nhưng vẫn giống như trước kia, làm mềm lòng trái tim đã chai lì của chị.

“Vẫn chưa biết nữa… có lẽ sắp rồi, hoặc có lẽ mãi mãi không tìm thấy.”

“Em không hiểu cõi đời của chị và Cố Xuyên, nhưng chẳng lẽ không thể giống như thế này sao? Tìm một thành phố ít người hơn, bắt đầu lại nếp sống.”

“Chị dĩ nhiên đã từng nghĩ đến, đôi khi chị thật sự rất muốn làm một người như mọi người, dạy học trong một ngôi trường cấp Một, sống cả đời như thế, cũng không có gì là không tốt.”

Cố Chi vẫn thu trọn bóng hình chàng trai vào trong đôi mắt đen kịt của mình, chị nén chặt thôi thúc muốn vuốt ve đuôi mắt của anh trong lòng, đến mức tiếng nói trở nên hơi khàn đặc, “Nhưng không quay về được nữa, Tiểu Ngữ, đã không thể quay về được nữa rồi.”

“……”

Tô Ngữ bưng tách cà phê lên nếm một ngụm, rất đắng… là cà phê đen tinh chất mà Cố Chi đã gọi, trước đây khi làm việc anh cũng thường xuyên uống cà phê để tỉnh hẳn nên cũng coi như là chịu được.

“Xem kìa, Tiểu Ngữ đã lớn lên thật rồi, lúc trước trộm uống cà phê của chị còn bị đắng đến mức rơi nước mắt, bây giờ đến mắt cũng không thèm chớp nữa rồi.”

Nụ cười trên mặt Cố Chi chậm rãi lan rộng, lưỡi dao lạnh buốt hướng về phía chính mình, bị chị giấu sâu vào bên trong, không để lộ ra ngoài dù chỉ một phân.

“Cái đó… giờ giấc không còn sớm nữa, chiều nay em còn có buổi học, lúc nào rảnh chúng ta lại nói chuyện tiếp nhé.”

“Được~ chị đợi em, lần sau chị mời em ăn món gì ngon nhé.” Cố Chi gật đầu bằng lòng, vẻ ngoài đó thật sự giống như một người chị gái hết sức cưng chiều em trai mình.

Từ trong quán cà phê với ánh đèn mờ ảo bước ra, ánh nắng chói chang giữa trưa khiến Tô Ngữ có chút không quen được mà nheo mắt lại.

Nhưng mùi thơm cà phê đậm đà trên người vừa mới nhạt đi, một mùi thơm khác lại từ phía sau ập tới.

“Tạm biệt nhé, Tiểu Ngữ, hôm nay chị rất vui.”

Cố Chi từ phía sau lặng thinh ôm lấy Tô Ngữ, cánh tay vòng qua trước ngực anh, gò má chị cũng nhẹ nhàng dán vào hõm cổ anh, trên người chị có một mùi thơm khiến Tô Ngữ thấy rất thân thuộc, chị đã dùng loại nước hoa giống hệt ngày xưa.

Mùi thơm của hoa cam tinh khiết, êm dịu, khiến người ta đắm chìm trong sự nhẹ nhàng của chị mà không cảm thấy ngấy.

“Chị…”

Tô Ngữ thoát ra khỏi vòng tay vốn không quá chặt của Cố Chi, anh lùi lại hai bước, hình như bị cử chỉ của chị làm cho giật mình.

“Xin lỗi, làm em sợ rồi, chị cứ ngỡ là như trước kia.” Đáy mắt Cố Chi mang theo vẻ băn khoăn thật sâu, liên tục xin lỗi, “Không ngờ Tiểu Ngữ đã lớn thế này rồi, xin lỗi em, thật sự xin lỗi.”

“Không sao ạ, chỉ là hơi bất ngờ một chút thôi, có điều… sau này vẫn đừng làm thế nữa thì hơn, dù sao chị vẫn là con gái, bị người khác nhìn thấy thì không tốt.”

“Ừm ừm, sẽ không có lần sau đâu.” Cố Chi rủ hàng mi xuống, gật đầu.

“Vậy… em đi đây, còn phải vội về lên lớp, tạm biệt chị.”

Tô Ngữ quay người rời đi, ngay cả không kìm được mà tăng nhanh bước chân, anh luôn thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói rõ được cái cảm cụ thể là gì, là vì đã xa cách quá lâu sao, anh chỉ có thể lý giải cho sự bất ngờ này như vậy.

……

Ánh mặt trời vẫn rực rỡ chói chang.

Đương đầu với sự rời đi của Tô Ngữ, Cố Chi chỉ đứng nhìn, mãi đến khi anh biến mất ở tận cùng ánh nhìn, khóe môi chị vẫn còn vấn vương nụ cười chưa tan, nhưng lại khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo thấu xương.

Đúng là đã lớn thật rồi nhỉ…

(Tuần này không đăng chương ồ ạt, bởi vì nè, hai chương cuối tuần này dài lắm, cộng lại bằng tận ba chương hồi trước luôn đó, ngoài ra còn phải bắt đầu để dành bản thảo nữa, bây giờ để dành được nhiều thì ngày ra mắt mới có thể đăng chương nhiều được một chút.)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!