Tập 1: Trùng Sinh

Chương 110: Đau Đớn

Chương 110: Đau Đớn

Hạ Thiên Ca ngồi trong cabin chật hẹp, đôi mắt rũ xuống, hàng mi dài để lại một khoảng bóng râm lớn hình rẻ quạt, cánh tay mảnh khảnh buông thõng hai bên đùi, cơ thể cứng đờ như đá tảng, dòng máu cũng dường như đông đặc lại.

Chàng trai có vẻ cũng đang căng thẳng không kém, trong không gian tù túng này, tiếng thở dốc của đối phương trở nên rõ mồn một, có thể nghe thấy mồn một.

Hạ Thiên Ca dốc hết sức bình sinh để nhẫn nhịn, nhưng vẫn không kiềm chế được mà liên tục dồn sức vào cánh tay, khiến những đường cong cơ bắp dần căng lên. Trông dáng vẻ cô có vẻ yếu đuối, nhưng nhờ thường xuyên làm những công việc chân tay khi đi làm thêm, cô sở hữu một sức bộc phát khá đáng nể.

Đôi mắt vằn tia máu của cô ẩn hiện sau lớp tóc mái rũ xuống, nhìn chằm chằm vào dáng vẻ ngây thơ không chút phòng bị của chàng trai, hệt như anh đang dẫn dụ cô ra tay, thuận theo dục vọng.

Chẳng có người thợ săn nào có thể cưỡng lại được sự cám dỗ khi con mồi thuần khiết không chút phòng bị cứ đi lại ngay trước mắt mình, việc giữ cho bản thân bất động đối với cô đã trở thành thử thách khó khăn nhất trong cuộc đời.

Lao tới hay nhẫn nhịn, trong cơ thể có vô số tiếng nói đang tranh luận, cãi vã, mở ra một cuộc chiến đầy đao quang kiếm ảnh, khiến đầu óc cô đau đớn muốn nổ tung. Chúng va đập vào lý trí của cô, khiến ánh mắt ngày càng trở nên mơ màng, phản chiếu màu máu dưới ánh ráng chiều tà.

Cô thực sự đã chịu đựng quá đủ những ngày tháng thu nanh múa vuốt để lén lút liếm láp vết thương này rồi. Đám con gái suốt ngày xoay quanh chàng trai kia phiền phức như lũ ruồi nhặng đáng ghét, tại sao cô cứ phải cạnh tranh với chúng làm gì? Chàng trai vốn dĩ là thích cô, cô chỉ cần trêu chọc một chút là đã có thể khiến anh đỏ mặt tim đập, tình ý ái mộ kia gần như sắp tràn ra khỏi đôi mắt rồi, so với chúng, anh rõ ràng yêu cô hơn nhiều.

Cho dù… cho dù bây giờ cô lao tới dùng cơ thể ép chặt chàng trai dưới thân mình thì đã sao, anh có lẽ sẽ chẳng hề phản kháng, biết đâu chừng còn thản nhiên đón nhận. Thế nhưng cô nhất định sẽ không để anh mở lời trước, dù là sỉ nhục hay là tỏ tình, cô đều không cho phép anh nói trước một lời nào.

Cô muốn chặn đứng khuôn miệng ấy trước khi anh kịp nói, bôi lớp màu nhuộm trên làn môi mình sang môi anh, môi lưỡi giao hòa, đầu lưỡi tiến sâu vào trong khoang miệng anh để chiếm đoạt một cách tùy ý, giải tỏa thứ dục vọng nồng đặc đã tích tụ bấy lâu nay sắp hóa thành thực thể.

Hôn cho đến khi hơi thở chẳng thể duy trì cô cũng sẽ không buông tay. Cô muốn mút mát mạnh mẽ hơn nữa, để hơi thở anh trút ra truyền vào phổi cô, hòa quyện vào cơ thể cô. Họ thở cùng nhau, linh hồn chạm nhau, tình ý cuộn trào như sóng thần ập đến, cùng nhau chìm đắm trong biển sâu đến nghẹt thở.

Ánh mặt trời lặn xuyên qua cửa sổ rọi vào trong, tạo thành một quầng sáng hình vuông trên mặt đất. Một phần ánh nắng chiếu lên vai phải của chàng trai, còn cô lại ngồi trong bóng tối che khuất gương mặt dữ tợn. Những hạt bụi bay lượn chầm chậm trong ánh ráng chiều, tựa như những bông tuyết nhỏ lặng lẽ rơi vào góc khuất không ai hay biết.

“Thiên Ca, cô nhìn bên kia kìa.”

Tô Ngữ lên tiếng trước phá vỡ sự tĩnh lặng giữa hai người. Vòng đu quay đã lên đến lưng chừng không trung, lòng anh vẫn căng thẳng đến mức không biết phải làm sao, nhưng lại chẳng thể chịu đựng được bầu không khí im lìm ấy, bèn chỉ về hướng mặt trời sắp lặn. Ánh ráng chiều nơi đó rực rỡ như gấm dệt, sau khi những làn mây mù nhạt nhòa trên cao tản ra, hình bóng của thành phố này hiện lên rõ nét với những tòa nhà cao tầng san sát, nơi nơi đều toát lên vẻ tinh tế và hiện đại của thời đại mới.

Cảnh tượng tươi đẹp và hùng vĩ thế này không mấy khi thấy được, chỉ có ở độ cao chạm đến tầng mây thế này mới có thể phô diễn hết sự tráng lệ của thành phố.

Hạ Thiên Ca nheo mắt nhìn theo hướng Tô Ngữ chỉ, ánh ráng chiều ấm áp rực rỡ rót vào đôi đồng tử đen kịt như mực, khiến đôi mắt cô loé lên ánh sáng u uẩn. Cô giả vờ kinh ngạc nhìn ngắm cảnh đẹp đó, nhưng tâm trí vẫn luôn khóa chặt trên người chàng trai. Cô nhìn chằm chằm vào nụ cười vương nơi khóe mắt anh, gương mặt thanh tú tuấn lãng đẹp như nhành lan dưới thềm.

Cô không hiểu nổi, tại sao chàng trai lúc nào cũng không chút phòng bị như thế, cứ dùng những thủ đoạn vụng về mà anh tưởng là hoàn hảo không chút tì vết nhưng thực chất đầy rẫy sơ hở để lượn lờ trước mặt cô. Cô đã quên mất đây là lần thứ bao nhiêu mình suýt chút nữa không thể thu lại nanh vuốt sắc nhọn của mình rồi.

Thật là ngốc nghếch đến mức hết thuốc chữa mà.

Chàng trai có biết cô đã phải nhẫn nhịn vất vả thế nào không? Tại sao cứ luôn khiến cô phải khó xử như vậy? Hạ Thiên Ca thực sự muốn ghé sát vào tai anh, cắn nhẹ vào vành tai mà gằn giọng nói cho anh biết tất cả những điều này.

Ngay bây giờ! Cô không muốn nhịn nữa! Bất kể kết cục có ra sao cũng được…

Sợi dây duy trì lý trí vào khoảnh khắc đó đã bị chiếc kéo sắc lẹm mang tên dục vọng cắt đứt làm hai, dây cung căng đến cực hạn phát ra tiếng động chói tai rồi đứt lìa. Đôi đồng tử đen kịt trong nháy mắt bị dục vọng điên cuồng lấp đầy, hung bạo hệt như dòng nước đen nóng rực đang cuộn trào.

“Đẹp thật đấy… đẹp thật.”

Hạ Thiên Ca khẽ phụ họa theo lời của Tô Ngữ, chậm rãi đứng dậy, ánh ráng chiều rực rỡ rơi vào đáy mắt cô rồi tan biến sạch sành sanh trong chớp mắt. Cô bước những bước nhỏ từng chút một tiếp cận chàng trai không chút phòng bị, khoảng cách nửa mét ngay lập tức được kéo gần chỉ còn nửa bước chân.

Nếu lúc này Tô Ngữ có thể vén ống tay áo của Hạ Thiên Ca lên, chắc chắn sẽ thấy được những đường nét cơ bắp đang căng cứng, trông thì mảnh khảnh yếu ớt nhưng lại ẩn chứa sức bộc phát đáng kinh ngạc.

Không trách tôi được… thực sự không trách tôi được, là anh muốn kéo tôi lên đây cơ mà, đúng không?

Tôi yêu anh, thực sự… xin lỗi nhé.

Hạ Thiên Ca thầm nhủ những lời mê sảng điên cuồng trong lòng. Một khi lý trí sụp đổ, đó sẽ là sự sa vào không lối thoát. Cô mò mẫm lấy chiếc điện thoại từ trong túi xách, ngón tay dường như còn sờ nắn để xác định một vật hình gậy trong ngăn kéo, rồi lấy cớ bị cảnh đẹp thu hút muốn tìm góc chụp bên cạnh chàng trai để xóa bỏ hoàn toàn nửa bước chân cuối cùng.

Cô nhìn chằm chằm vào chiếc cổ gầy gò yếu ớt của chàng trai, tưởng tượng ra cảnh tượng ngay lập tức khống chế anh dưới thân mình, đầu lưỡi liếm lấy bờ môi đỏ tươi như máu, sức mạnh tích tụ trên cơ bắp cánh tay đang căng cứng chỉ chờ bộc phát.

“Reng reng reng…”

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên phá tan sự tĩnh lặng trong cabin, âm thanh rất lớn, tựa như mặt biển lặng sóng nhưng ẩn chứa những đợt sóng ngầm mãnh liệt bỗng chốc gợn lên những vòng sóng nhỏ.

Tô Ngữ cảm nhận được sự rung động trong túi áo, cúi đầu muốn lấy điện thoại ra, hành động đó vô tình để lộ tấm lưng còn yếu ớt hơn. Thế nhưng Hạ Thiên Ca lại không dám ra tay nữa, một khi điện thoại được kết nối, tất cả những gì cô làm đều có thể bị bại lộ.

Sự cố bất ngờ này khiến toàn bộ sức lực mà cô đã dồn về phía trước hệt như đánh vào bông gòn. Cảm giác mất lực đột ngột khiến cô không kìm được mà rên khẽ một tiếng, nhưng vẫn bị quán tính kéo cơ thể đổ nhào về phía trước.

Cô không cam tâm! Chàng trai đang ở ngay trước mắt cô, dục vọng đã nảy mầm sao có thể để nó khô héo lụi tàn khi chưa kịp nở rộ? Cơn nghiện đang tàn phá và đâm sầm hỗn loạn trong cơ thể, nếu cứ thế tắc nghẽn lối ra không có nơi giải tỏa, cô nhất định sẽ phát điên mất.

Đây cũng là cơ hội… vì anh, chẳng có gì là không thể.

Đáy mắt Hạ Thiên Ca loé lên một tia tàn nhẫn, cổ chân này chồng lên bàn chân kia rồi vặn xuống theo một góc độ vô cùng vặn vẹo. Tiếng xương khớp trật khớp rắc một cái vang lên, nỗi đau đớn dữ dội ấy theo dây thần kinh mỏng manh lan tỏa đến trung khu thần kinh, giống như bị nhấc lên cao rồi lại bị quật mạnh xuống mặt đất, cơ thể đau đớn như bị xẻ làm đôi.

Tiếng rên rỉ vì đau của Hạ Thiên Ca đã thu hút sự chú ý của Tô Ngữ. Anh ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô gái đang ngã về phía mình, lập tức lộ vẻ hốt hoảng, vứt điện thoại sang một bên, vội vàng đón lấy cơ thể đang rơi xuống của cô, cẩn thận như đang nghênh đón một thiên thần giáng trần từ thiên đường.

Một tiếng “bộp”, thiên thần rơi xuống phàm trần nhào vào lòng Tô Ngữ. Cảm giác mềm mại khiến anh không nỡ dùng thêm nửa phân sức lực. Gương mặt tái nhợt của cô gái yếu ớt tựa như một con búp bê sứ chỉ cần chạm nhẹ là vỡ. Tô Ngữ hận không thể chịu đau thay cho cô ấy, anh không muốn nhìn thấy đôi mày nhạt của cô nhíu chặt vào nhau như thế.

Hạ Thiên Ca cựa quậy cơ thể, nhào trong lòng chàng trai phát ra những tiếng nũng nịu đau đớn. Tô Ngữ cảm nhận được những sợi tóc của cô lướt qua chóp mũi, tựa như hương gỗ hổ phách khiến người ta trầm luân, đan xen với hương hoa dành dành thanh khiết dịu dàng, dệt nên một bản nhạc hương thơm nồng nàn, mỗi một nốt nhạc đều tỏa ra làn hương khiến anh say đắm.

“Đau lắm không? Bị thương ở đâu rồi?”

Tô Ngữ lo lắng hỏi han. Anh nhìn xuống bắp chân Hạ Thiên Ca đang ngã trên sàn, cổ chân trái trắng ngần đang sưng lên những vết bầm tím tái, trông có chút khiến người ta phải rùng mình. Anh theo bản năng định đưa tay ra xem mức độ bong gân thế nào, nhưng đã bị Hạ Thiên Ca ngăn lại. Cô cố gắng mỉm cười lắc đầu, ra hiệu mình không sao.

“Động vào sẽ đau lắm, cứ để thế này đi.”

Nụ cười của Hạ Thiên Ca vô cùng gượng gạo. Cô tựa sát vào lòng Tô Ngữ, nhẹ nhàng nói: “Anh cứ nghe điện thoại trước đi, lỡ có chuyện gì gấp thì sao?”

“Ồ ồ, tôi nghe… tôi nghe ngay đây.”

Tô Ngữ hoảng loạn đến mức có chút mất phương hướng. Anh không chịu đựng được dáng vẻ mềm yếu mong manh của cô gái, giống như có một con dao đâm sâu vào lồng ngực anh, đau thấu tim gan nhưng lại chẳng thể rút ra được phân nào. Anh chỉ có thể nghe theo lời Hạ Thiên Ca, vội vàng nhặt điện thoại lên, vừa hay điện thoại lại vang lên lần nữa.

“Ừm ừm.”

Hạ Thiên Ca ngoan ngoãn gật đầu. Cô nhìn dáng vẻ lo lắng của chàng trai mà thỏa mãn nhào vào lòng anh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý. Cổ chân vẫn còn âm ỉ đau, nhưng sự ngọt ngào lấp đầy con tim khiến cô tạm thời quên đi nỗi đau xác thịt này. Cô tham lam hít hà mùi hương thanh khiết như nắng ấm trên người chàng trai, trong lòng dâng lên một luồng nhiệt và cơn nghiện chưa từng trải nghiệm qua, kích thích tuyến thượng thận của cô, giải phóng thêm nhiều hormone.

Luồng nhiệt này càn quét khắp toàn thân, chiếm lĩnh từng tấc da thịt của cô, hóa thành những vệt đỏ hồng hiện lên trên gương mặt, cũng hóa thành một sắc màu trầm luân trong đôi mắt cô.

Cô nép mình trong lòng chàng trai, hơi ngẩng đầu nhìn yết hầu đang nhô lên của anh, nụ cười điềm tĩnh ôn hòa. Chốc lát, điện thoại trong tay anh dường như đã được kết nối, là giọng nói của một người phụ nữ dịu dàng. Cô không thể quen thuộc hơn giọng nói này, nụ cười trên mặt ngay lập tức tan biến như tuyết trắng gặp nắng.

Vị thiên thần đang nằm trong lòng chàng trai chớp mắt đã đọa lạc thành ác quỷ. Cô lạnh lùng rũ mắt im lặng không tiếng động, đôi đồng tử đen kịt loé lên ánh sáng u uẩn, độc ác và hung hãn.

“Chị ạ? Có chuyện gì không chị?” Người gọi điện đến là Cố Chi. Dù Tô Ngữ đã cố gắng che giấu nhưng giọng điệu của anh nghe vẫn có chút gấp gáp.

“Ừm? Tiểu Ngữ bây giờ đang bận sao?” Cố Chi nghe ra sự vội vã của Tô Ngữ nên dịu dàng hỏi thăm: “Ngày mai chị được nghỉ, nên định tối nay hẹn Tiểu Ngữ ra ngoài đi ăn, nhưng xem ra có vẻ không được rồi?”

“Có lẽ không tiện đâu chị.” Tô Ngữ rũ mắt nhìn cô gái đang vùi đầu trong lòng mình, nói: “Hôm nay em ra ngoài chơi cùng mấy bạn học cũ cấp ba, vẫn chưa về nữa.”

“Bạn học cấp ba?” Đầu dây bên kia, giọng nói của Cố Chi mang theo vẻ nghi hoặc, chị lập tức hỏi: “Có ai chị quen không?”

“Có ạ…”

“Ư ư~ Đau quá.”

Tiếng nũng nịu yếu ớt đã ngắt lời Tô Ngữ. Anh vội vàng cúi đầu, nhìn cô gái khẽ cử động cổ chân bị thương, dường như vừa rồi đã động vào phần xương bị trật.

Cô gái đang ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện trực tiếp với Tô Ngữ. Đôi mắt lóng lánh nước của cô phát sáng tựa như những vì sao vụn vỡ, cô mở to đôi mắt tròn xoe mọng nước hệt như một chú nai nhỏ vừa chào đời, mềm mại và yếu ớt.

“Đau quá… Tô Ngữ, khi nào chúng ta mới có thể đi xuống? Tôi thực sự rất đau, tôi sợ lắm~”

Giọng nói mang theo tiếng khóc ở âm cuối đã trở thành mũi tên cuối cùng xuyên thủng trái tim anh. Mọi bức tường tâm lý mà anh dày công xây dựng vào khoảnh khắc này đều sụp đổ tan tành thành những mảnh vụn vô dụng. Anh không muốn tiếp tục tỏ ra xa cách hay trốn tránh gì nữa, ít nhất là lúc này không muốn…

“Tiểu Ngữ? Bên phía em sao lại có tiếng con gái vậy?”

“Chị… xin lỗi chị, lát nữa em gọi lại cho chị nhé, bây giờ em có chút việc gấp, xin lỗi chị ạ.” Tô Ngữ hoàn toàn không nghe ra sự vội vã tương tự trong lời nói của Cố Chi. Anh nói lời xin lỗi rồi dứt khoát cúp điện thoại.

Cô gái sắp khóc rồi, anh không muốn để những giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt cô rơi xuống, thực sự không muốn một chút nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!