Mây đen đè nặng bầu trời, lớp này chồng lên lớp khác dày đặc, bốn bề u ám trầm mặc, đến mức ngay cả không khí cũng trở nên đặc quánh, tưởng chừng như mỗi nhịp lấy oxy đều cần phải hít thở thật sâu. Trên con đường nhỏ dưới lầu là lưa thưa vài nhóm sinh viên, dăm ba chiếc lá phong đỏ úa rụng rời nhào lộn trên mặt đất, rồi nương theo sức gió, quẹt sát mặt đường kêu sa sa mà bay về phía trước.
Bóng dáng thanh tú, cao ráo của chàng trai biến mất nơi cuối con đường mòn rợp bóng cây, những thân cây khô khốc đan xen che khuất dần tấm lưng anh. Những tán cây thấp bé, lộn xộn dưới chân ký túc xá cùng mùi rác thải mục rữa bốc lên theo gió lạnh, khiến người ta cảm thấy một sự suy tàn và hoang phế.
……
Lòng trắng mắt vằn vện những tia máu nhỏ li ti, đôi đồng tử đen kịt lặng lẽ nhìn theo bóng lưng vừa khuất nơi chân trời. Hạ Thiên Ca đứng đó, lặng thinh dõi theo chàng trai rời đi. Trong căn phòng ký túc xá yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, thậm chí ngay cả nhịp thở cũng yếu ớt như một bệnh nhân đang thoi thóp trên giường bệnh.
Nhưng sự tĩnh lặng trước cơn bão bao giờ cũng thật ngắn ngủi. Một gợn sóng nhỏ lướt nhanh qua mặt biển u uất, nó liếc nhìn bầu trời đầy mây đen che phủ, rồi như sợ hãi mà lặn sâu trở lại lòng đại dương.
Dưới mặt biển ấy là bóng tối sâu thẳm, tĩnh mịch và bao la khôn cùng, bên trong cuộn trào những đợt sóng hung bạo và tàn ác, như thể nơi đáy biển thâm sâu đang ẩn giấu một con quái vật không thể gọi tên. Nó đã nổi giận, khuấy động hàng ngàn hàng vạn tấn nước biển. Trong phút chốc, sự bình yên sụp đổ hoàn toàn, những đợt sóng dữ cuộn trào, mang theo cơn thịnh nộ vô biên, gầm thét vỗ thẳng lên trời cao.
“Con đĩ, con đĩ, con đĩ…”
Cô gào thét để giải tỏa cơn giận đang tắc nghẽn trong lồng ngực. Gương mặt yếu ớt, xinh đẹp kia vì những cảm xúc vặn vẹo, hung bạo mà trở nên có chút dữ tợn. Cánh tay gầy yếu mảnh khảnh chộp lấy chiếc cốc gốm màu trắng sáng trên bàn, dùng hết sức bình sinh ném mạnh xuống đất. Lớp men sứ mong manh ngay lập tức tan tành, hóa thành những mảnh vỡ văng tung tóe khắp sàn nhà, những cạnh sắc nhọn phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo trong căn phòng tối tăm.
Nhưng cơn thịnh nộ bạo ngược ấy vẫn chẳng giúp ích được gì. Chàng trai đã rời đi không chút lưu luyến, và câu chúc mừng sinh nhật muộn màng kia đã trở thành cọng rơm cuối cùng làm gục ngã con lạc đà. Lời chúc phúc ấy, ngược lại, lại hóa thành một sự mỉa mai không lời. Cô… dường như đã trở thành người không đáng quan tâm nhất đối với anh. Ánh mắt ấy mang theo sự áy náy, thậm chí là thương hại. Sống mũi cay cay, cô vội vã tránh né ánh mắt đầy lòng trắc ẩn đó của anh, ngước đầu nuốt ngược những giọt lệ sắp trào ra khỏi hốc mắt vào trong.
Điều này gần như đã đánh nát sự quật cường cuối cùng của cô trong nháy mắt. Nỗi đau buồn vô tận lan tỏa từ linh hồn ra khắp cơ thể, khiến cô chọn cách bỏ chạy ngay lập tức vì sợ hãi việc phải để lộ sự thảm hại của mình trước mặt anh.
Cô mạnh tay kéo sập tấm rèm cửa màu xanh thẫm, che khuất mọi ánh sáng bên ngoài. Căn phòng ký túc xá thoáng chốc chìm vào bóng tối vô tận. Dù đã phong tỏa mọi giác quan, nhưng ngọn lửa giận dữ trong lòng vẫn sôi sục không ngừng. Cơn thịnh nộ và ghen tuông điên cuồng tàn nhẫn thiêu đốt tâm can cô, tỏa ra mùi khét lẹt nồng nặc như da thịt bị thiêu cháy.
Cô bịt chặt lấy tai, tựa lưng vào tường rồi từ từ trượt xuống nền đất lạnh lẽo. Điều gì đã khiến cô trở thành dáng vẻ của ngày hôm nay?
Trong sự điên cuồng cố chấp ẩn giấu vẻ khiếp nhược, âm hiểm tà ác nhưng lại thận trọng hèn nhát. Cô luôn ẩn mình trong bóng tối sau ánh dương, một mặt khát khao được giao phó chân tâm cho người khác, mặt khác lại cô độc như một con sói lạc đàn tách khỏi bộ tộc. Cô hung dữ, độc địa, nhưng chỉ có thể một mình trốn trong lùm cây tối tăm, lặng lẽ liếm láp vết thương chí mạng của chính mình.
Cô biết rất rõ bản thân đã bệnh đến mức vô phương cứu chữa. Cô rất xấu xa, rất điên khùng, sự ác nghiệt của cô đã thấm sâu vào tận xương tủy. Nếu cô phơi bày toàn bộ con người mình trước mặt mọi người, chắc chắn họ sẽ coi cô là một kẻ điên hoàn toàn, và nhất định phải tống cô vào bệnh viện tâm thần.
Rất nhiều khi ở trước mặt chàng trai, cô hoàn toàn không thể khống chế nổi chính mình. Cô nảy sinh ý muốn bạo lực gây thương tích cho người khác, những suy nghĩ thì lệch lạc, thâm độc.
Trong những năm tháng thanh xuân ấy, cô thường xuyên nhìn thấy chàng trai đợi mình ở trạm xe buýt ngoài cổng trường. Dù cô có đến muộn bao nhiêu đi chăng nữa, dù đã có biết bao nhiêu chuyến xe đi qua, anh vẫn sẽ cố ý đứng đó chờ đợi, chỉ để được đi chung một chuyến xe với cô. Lợi dụng những khoảng trống chật chội trên xe buýt để trộm nhìn nghiêng khuôn mặt cô, và một cái chạm mắt vô tình cũng đủ khiến anh đỏ mặt tía tai mà lảng tránh cái nhìn, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Tâm tư của chàng trai năm ấy hiển hiện rõ mồn một.
Anh thích cô đến thế, nhưng lại chẳng hề hay biết dưới lớp vỏ bọc ngọt ngào, xinh đẹp kia là những ý nghĩ đen tối và tà ác đến nhường nào.
Có đôi lúc, cô thậm chí muốn dàn dựng một vụ tai nạn xe hơi nhân tạo để khiến đôi chân anh bị bại liệt, rồi cô sẽ xuất hiện bên cạnh anh đúng lúc, không mảy may bận lòng về sự tàn tật đó, dịu dàng chăm sóc anh, vỗ về anh, tiếp tục sắm vai hình tượng hoàn mỹ trong lòng anh, giống như một thiên thần giáng trần cứu rỗi anh vậy. Khi đó, anh sẽ dành cho cô sự chân thành nóng bỏng nhất, yêu cô và đi theo cô suốt cả cuộc đời.
Hoặc giả, dùng loại độc dược mạnh mẽ nhất để cướp đi sinh mạng của anh, bảo quản cơ thể anh trong dung dịch Foóc-môn để mãi mãi không bao giờ thối rữa. Cô nhất định sẽ sớm tối bầu bạn bên anh, sẽ không còn những cãi vã hay mâu thuẫn, cô ở bên anh, nhìn anh say ngủ trong chiếc quan tài thủy tinh cho đến khi cô già yếu và qua đời.
Nhưng những ý nghĩ ấy ngay khi vừa nhen nhóm đã bị bóp nghẹt và nghiền nát. Cô thực sự không đành lòng. Cô yêu anh, và cô vẫn muốn nhìn thấy anh được tự do.
Vì vậy, cô đã chọn một phương thức yếu mềm hơn, từng chút một dẫn dụ để anh theo đuổi cô, yêu cô, ỷ lại vào cô, rồi cô sẽ đáp lại đúng lúc, giống như mồi nhử dẫn dụ cá nhỏ. Cuối cùng họ sẽ kết hôn, sống ở một thành phố xa lạ.
Không cần người thân, chỉ có hai người bọn họ, không… sau này họ còn có một đứa bé đáng yêu nữa. Phép màu của sự sống kết nối với cô qua sợi dây rốn ấy sẽ từng chút một trưởng thành, đứa nhỏ sẽ nằm trong lòng cô, gọi cô là mẹ bằng giọng nói bập bẹ, và cô nhất định sẽ cho đứa trẻ một tuổi thơ tươi đẹp, không để nó đi vào vết xe đổ của mình.
Chàng trai và cô rồi cũng sẽ già đi, cô không còn trẻ trung xinh đẹp nữa, nhưng anh vẫn sẽ yêu cô. Họ sẽ nắm tay nhau đi đến tận cùng của sự sống, rồi sau đó mỗi người một ngả. Anh chắc chắn sẽ lên thiên đường, còn cô nhất định sẽ bị đày xuống địa ngục, vì những lời nói dối mà phải chịu sự trừng phạt của lửa đỏ, muôn đời muôn kiếp không được gặp lại anh nữa.
Nhưng… cô không hối hận, một kiếp là đủ rồi.
Thế nhưng suy nghĩ càng tốt đẹp bao nhiêu, đến cuối cùng cô lại càng mềm lòng bấy nhiêu. Con người cô chính là sự mâu thuẫn và bi kịch như thế, rơi vào hoàn cảnh như hiện tại hoàn toàn là do cô tự chuốc lấy.
Một mặt cô muốn chiếm hữu, có được, tước đoạt toàn bộ tầm mắt của chàng trai, mặt khác cô lại không cách nào đưa những ý nghĩ âm hiểm, xám xịt trong não bộ vào thực tế. Cô lùi bước rồi lại lùi bước, nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn, chỉ vì một chút cám dỗ có được từ anh mà đã tự đắc vui mừng.
Hạ Thiên Ca à, mày thật là ngu ngốc, ngu ngốc đến tận cùng, ngu ngốc đến mức không thuốc nào chữa nổi.
Cô nếu còn lùi bước nữa thì thực sự sẽ không còn đường lui. Trong thế giới của chàng trai, hình bóng cô ngày càng mờ nhạt, còn những con đĩ đáng ghét kia lại dám diễu võ dương oai trước mặt cô, khiến cô chỉ hận không thể lao tới xé nát bản mặt của chúng ngay lập tức.
Hạ Thiên Ca từ từ bò dậy từ nền đất lạnh lẽo, trong mắt vẫn còn ánh lên tia lệ chưa kịp rơi, nhưng thần sắc đã trở nên tuyệt khốc vô cùng. Một con sói cô độc dù sa cơ lỡ vận cũng tuyệt đối không dung thứ cho kẻ khác cướp đoạt con mồi của mình.
Cô từng không nỡ dùng hàm răng sắc nhọn để cắn đứt yết hầu của con mồi, nhưng giờ đây đã không còn quản được nhiều thế nữa. Cô đã bị dồn vào đường cùng không thể lui lại, chàng trai sau cùng có mắng nhiếc cô cũng được, hận thù cô cũng được, cô sẽ không bao giờ lùi bước nữa.
Hạ Thiên Ca nhẹ nhàng liếm lấy lòng bàn tay bị móng tay đâm rách, dòng máu ngọt lịm và tanh nồng nhuộm đỏ cánh môi nhợt nhạt. Cô đứng dậy với thần sắc u ám, nói ra lời thề nguyện trong căn phòng không người mà chỉ mình cô nghe thấy.
“Tô Ngữ… hãy để tôi làm kẻ ác của anh.”
1 Bình luận