Tô Ngữ nhặt chiếc chai cuối cùng dưới sàn lên, dùng chiếc khăn ướt nhẹ nhàng lau đi dòng rượu còn rỉ ra từ miệng chai. Anh đã dành trọn cả buổi trưa chỉ để thu dọn đống hỗn độn với những vỏ chai rượu lăn lóc và mảnh thủy tinh vỡ vụn khắp nơi ngay khi vừa bước vào.
Anh đứng dậy, nhìn những vỏ chai rượu rỗng được xếp ngay ngắn trên mặt bàn, lòng thầm cảm thấy khó tin trước lượng rượu mà Cố Chi đã uống đêm qua. Có lẽ việc cô vẫn có thể duy trì được lý trí tỉnh táo khi gặp anh lúc nãy đã là một điều chẳng hề dễ dàng.
Anh chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ mất kiểm soát như thế của Cố Chi. Vốn dĩ cô luôn giữ cốt cách đoan trang, nhã nhặn, đôi mắt phượng dài hẹp thường mang theo một nét phong trần không thể xóa nhòa. Chẳng phải cố ý tỏ ra như vậy, mà dường như đó là sự kiêu hãnh tự tận xương tủy, một thứ khí chất bẩm sinh không gì gột rửa được. Thế nhưng Cố Chi che giấu rất giỏi, cô luôn đối đãi với mọi người bằng giọng điệu ôn nhu, dịu dàng, và trước mặt anh lại càng như thế.
Tô Ngữ thở dài, đặt chiếc khăn xuống rồi bước vào căn phòng ngủ đang khép hờ. Anh khẽ đẩy cánh cửa gỗ trượt, nhìn Cố Chi đang ngủ say trên giường, giúp cô đắp lại tấm chăn vô tình bị lật xuống vai. Đôi chân mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại, dường như đang chìm trong một giấc mơ chẳng mấy yên bình.
“Chị chỉ còn có em thôi.”
Câu nói quen thuộc ấy lọt vào tai khiến Tô Ngữ không khỏi cảm thấy sợ hãi. Nỗi sợ ấy như tan chảy vào trong linh hồn, dù có lột bỏ da thịt chỉ còn lại xương trắng thì bản năng vẫn sẽ cảm thấy run rẩy. Có những đêm giật mình tỉnh giấc, lưng áo anh ướt đẫm mồ hôi lạnh, anh chợt nhận ra nỗi đau khi lưỡi dao đâm xuyên qua bụng cũng chẳng thể sánh bằng sự dày vò này.
Thực ra, thông qua Cố Xuyên, anh cũng có thể thấy rằng việc Cố Chi sinh ra trong một gia đình gọi là hào môn đại tộc có lẽ chẳng phải chuyện gì vui vẻ. Khi tiền bạc tích tụ đến mức dư thừa, người ta bắt đầu dùng chúng để cân đo đong đếm mọi thứ. Những thứ vốn dĩ vô hình nhưng lại vô cùng nặng nề như tình người, sự ấm lạnh đều được dán nhãn giá và bày lên kệ hàng.
Thế nhưng Cố Chi chưa bao giờ lộ ra nửa phần yếu đuối. Cô luôn tâm niệm đóng vai một người chị trưởng thành trước mặt anh, dịu dàng nhưng cũng đầy kiên cường. Sự cố của Tiểu Thiền có lẽ chỉ là mồi lửa, những thứ bị kìm nén quá lâu suy cho cùng cũng cần một lối thoát để tuôn trào. Phát tiết ra ngoài cũng tốt, ít nhất sẽ không tích tụ lâu ngày thành tâm bệnh không thể cứu chữa. Anh sẽ không để chuyện đó xảy ra thêm một lần nào nữa, nhất định thế.
Tô Ngữ bật chiếc đèn đầu giường rồi chỉnh ánh sáng mờ đi, lo lắng rằng khi Cố Chi tỉnh dậy giữa màn đêm tối mịt sẽ cảm thấy sợ hãi.
Trước khi hạ độ sáng, Tô Ngữ đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Lần trước anh đến trong sự mơ hồ và rời đi trong vội vã, lại càng chưa bao giờ nhìn kỹ phòng ngủ của Cố Chi. Dù Cố Chi luôn được anh coi như một người chị lớn, dù anh có đường hoàng bước vào phòng khi cô đang ở đó thì cùng lắm cô cũng chỉ mỉm cười trêu chọc vài câu, nhưng lúc này lén lút quan sát thế này, lòng anh có chút ngượng ngùng.
Phi lễ chớ nhìn, nhưng anh vẫn không nén nổi tò mò. Anh lướt mắt nhìn quanh, căn phòng này rộng đến mức có thể sánh ngang với ký túc xá của anh ở trường, nhưng nhìn một lượt lại chẳng thấy bất kỳ thứ gì đặc biệt. Theo lý mà nói, phòng ngủ riêng tư ít nhiều cũng sẽ mang dấu ấn cá nhân, dù là phòng ốc bừa bộn không thứ tự hay chỉ là vài cuốn sách đặt trên tủ đầu giường cũng có thể coi là điểm khác biệt.
Nhưng tất cả đồ đạc xuất hiện trong phòng đều rất phổ thông, tuy vậy lại không thể thiếu món nào. Mọi sự bài trí đều ngăn nắp, quy củ, hệt như những căn hộ mẫu được trang bị nội thất tinh xảo đang chờ ngày mở bán. Sống trong một căn phòng như thế này, dường như người ta chỉ là để tồn tại, chứ không phải để sống.
Anh bước ra khỏi phòng ngủ, đứng trong không gian trống trải mà cảm thấy lạnh lẽo lạ thường. Căn biệt thự thông tầng rộng lớn với nội thất hoa lệ, nhưng lại trống rỗng đến mức không một chút hơi người.
Trong khoảng thời gian chia tay với Hạ Thiên Ca, suốt cả năm ấy Tô Ngữ đều sống một mình trong căn phòng trọ chật hẹp. Không phải tiền lương của anh không đủ để gánh vác một căn phòng rộng hơn, mà chỉ là vì căn phòng quá lớn thì nỗi cô đơn bóp nghẹt lấy cổ họng dường như cũng sẽ tăng lên gấp bội.
Vậy mà Cố Chi dường như đã sống một mình như thế, lặng lẽ và chơi vơi suốt sáu năm trời, sống một cuộc đời hoàn toàn trái ngược với anh. Nếu họ không tình cờ gặp lại, liệu Cố Chi sẽ còn phải tiếp tục sống cô độc như vậy đến bao lâu nữa?
Tô Ngữ tò mò về cuộc sống của Cố Chi, sau khi rời khỏi phòng ngủ, anh đi dọc hành lang tầng hai để xem bố cục các phòng. Ở cuối hành lang có một căn phòng đang khép hờ, dường như là phòng sách…
Anh biết Cố Chi rất thích đọc sách, ngay cả trong căn phòng nghỉ ở phòng y tế năm xưa cũng đặt một chiếc tủ chất đầy sách. Những cuốn sách đó khi ấy anh đều không hiểu, cũng chẳng có mấy hứng thú. Cố Chi ngoài những lúc phụ đạo bài tập cho anh, thỉnh thoảng cũng sẽ lấy ra một hai cuốn tiểu thuyết, đơn giản hóa những câu chuyện trong đó rồi kể cho anh nghe.
Những ký ức xưa cũ trỗi dậy mạnh mẽ sau khi gặp lại Cố Chi, luôn có vài hình ảnh khiến anh ấn tượng sâu sắc. Những buổi chiều tan học, làm xong bài tập nhưng không muốn trở về căn nhà trống vắng, hai người tựa vào nhau, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ rực những trang sách.
Cố Chi kể cho anh nghe những câu chuyện trong sách, nhưng anh nghe chẳng hiểu mấy. Anh không hiểu tại sao kẻ thù lại có thể rơi vào lưới tình, không hiểu tại sao những người yêu nhau lại quay lưng thành thù hận… Lúc đó anh còn chưa cao bằng Cố Chi, tựa đầu lên vai cô, chỉ biết trên người cô có mùi hương hoa cam rất thơm, và tối đến cô đã hứa sẽ làm món sườn xào chua ngọt cho anh ăn.
Tô Ngữ nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, trong phòng sách không bật đèn nên hơi tối.
Anh lần theo vách tường tìm xung quanh rồi nhấn công tắc, ánh sáng trắng ấm áp dễ chịu soi sáng cả căn phòng, thoang thoảng đâu đó mùi dầu mực đặc trưng của sách vở. Sách nhiều đúng như anh nghĩ, mấy dãy kệ sách đều chất đầy những cuốn sách chuyên môn uyên thâm phức tạp, chỉ có vài ngăn nhỏ đặt những cuốn tiểu thuyết mà anh vẫn còn lưu giữ trong ký ức, những câu chuyện mà ngày xưa Cố Chi từng kể.
Ánh mắt anh lướt qua giá sách rồi chậm rãi dừng lại trên bàn làm việc. Bàn được sắp xếp rất gọn gàng, trong chiếc ống tre màu xanh đen cắm vài chiếc bút máy kiểu dáng tinh xảo, bên cạnh đặt một lọ mực đen, vài tờ giấy viết thư xếp chồng lên nhau trên mặt bàn, lờ mờ vẫn còn dấu vết mực đã khô từ lâu.
Tô Ngữ không tiến lên nhìn kỹ, việc tự ý vào phòng sách của Cố Chi đã là có chút quá giới hạn, anh cũng không có ý định muốn dò xét đời tư của cô. Anh quay người định rời đi thì bị bóng người ngoài cửa làm cho giật mình, anh liên tục lùi lại vài bước, giọng điệu vẫn còn chưa hết bàng hoàng.
Vì cảm thấy có chút chột dạ, giọng của Tô Ngữ hơi nhỏ lại, mắt cũng không dám nhìn thẳng vào Cố Chi: “Chị... chị tỉnh rồi ạ?”
“Ừm... lúc em đắp chăn cho chị thì chị đã tỉnh rồi.”
Ánh mắt Cố Chi có chút mơ màng, nơi đáy mắt đen tuyền vẫn còn sót lại vẻ mệt mỏi chưa tan hết. Cô mỉm cười, dường như đã nhìn thấu tâm tư của Tô Ngữ: “Ngày xưa có ít lần em lục lọi giá sách của chị để tìm truyện tranh đâu, sao bây giờ lại thấy ngại ngùng rồi.”
“Em muốn xem thì cứ tìm sách mà xem, để giết thời gian cũng được, chỗ của chị hơi cổ hủ, chẳng có gì thú vị đâu.” Cố Chi vốn đã tẩy sạch son môi nên sắc môi trông đặc biệt nhợt nhạt. Cô vẫn kiều diễm động lòng người như thế, chỉ là đã lộ ra sự yếu đuối vốn được che giấu dưới lớp trang điểm tinh xảo thường ngày.
Tô Ngữ nhìn Cố Chi để lại câu nói đó rồi quay người rời khỏi phòng sách. Anh ngoái đầu nhìn lại tấm ảnh gia đình trên bàn làm việc mà lúc nãy mình đã bỏ lỡ, như muốn ghi tạc lại cả ba người trong ảnh vào tâm trí.
Xem xong ảnh, anh lập tức bước ra khỏi phòng sách, đi đến bên cạnh Cố Chi, lo lắng hỏi: “Cơ thể chị thấy thế nào rồi? Sao hôm qua chị lại uống nhiều rượu thế? Cố Xuyên nói chị thường phải tham gia các buổi tiệc tùng của gia đình nên phải uống nhiều, sao lúc ở riêng cũng uống vậy? Không tốt cho sức khỏe đâu.”
“Nói vậy là... Tiểu Ngữ đang quan tâm chị sao?” Cố Chi ngoảnh đầu liếc nhìn Tô Ngữ, đuôi mắt dài khẽ nhếch lên: “Hì hì, đúng là lớn thật rồi.”
“Xem ra, chị đã ổn hơn rồi ạ?” Tô Ngữ mang theo tâm tư thử dò hỏi.
“Sao thế? Tiểu Ngữ muộn thế này rồi cũng định về trường sao?” Cố Chi nhìn chằm chằm Tô Ngữ, nhìn thấu tâm tư của anh một cách triệt để.
Tô Ngữ gãi gãi trán: “Ơ... ở lại đây qua đêm cứ cảm thấy không tiện lắm, vả lại ngày nào cũng không về trường thì cũng không tốt.”
“Vậy thì chị vẫn chưa ổn đâu, tâm trạng không tốt... cơ thể cũng chẳng khỏe, Tiểu Ngữ vẫn định về sao?”
Cố Chi chớp chớp mắt, trông có vài phần tinh nghịch. Cô phồng má làm bộ dạng nũng nịu để trêu chọc Tô Ngữ: “Hửm? Vẫn về à?”
“Chị đã nói vậy rồi thì...” Tô Ngữ bất lực nhún vai, cười nói: “Thì chỉ đành nghe lời chị thôi.”
“Tốt lắm, ngoan thật đấy.”
Cố Chi cố nở nụ cười, ôm lấy Tô Ngữ rồi vò rối mái tóc của anh. Nỗi buồn nơi đáy mắt cô đã vơi đi nhiều bởi niềm vui sướng. Cô hân hoan chạy xuống lầu: “Chị đi làm cơm tối cho Tiểu Ngữ ăn nhé. Em muốn ăn gì? Tiểu Ngữ thích ăn sườn xào chua ngọt đúng không? Nhưng trong nhà không còn sườn rồi...”
Cố Chi mỉm cười chạy về phía nhà bếp dưới lầu. Mái tóc cô rõ ràng vẫn còn rối bời, nhưng cô cứ lẩm bẩm mãi không thôi về việc nên nấu món gì cho ngon, gương mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc.
Tô Ngữ nhìn theo... lòng đã an tâm hơn nhiều.
……
“Ngon không em?”
Cố Chi đầy vẻ mong chờ nhìn Tô Ngữ, ánh mắt vẫn mang theo chút tiếc nuối. Một buổi tối tốt đẹp thế này, lẽ ra cô nên nấu một bữa thịnh soạn, cuối cùng lại vì hạn chế về nguyên liệu mà chỉ có thể làm qua loa một bữa mì Ý.
Tô Ngữ nuốt miếng mì ngọt thơm dai giòn trong miệng xuống, gật đầu lia lịa: “Vâng ạ, tay nghề của chị hình như ngày càng lợi hại hơn rồi đó.”
“Thật sao? Tiểu Ngữ thích là tốt rồi.” Cố Chi lập tức vui mừng khôn xiết, gương mặt mệt mỏi vẫn rạng ngời hương vị hạnh phúc.
Cô mang rất nhiều đĩa phim đặt lên bàn, chọn lấy một bộ phim tình cảm lãng mạn kén người xem rồi hỏi ý kiến Tô Ngữ: “Tiểu Ngữ thấy đĩa này thế nào?”
“Em nghe theo chị ạ.”
Tô Ngữ không có ý kiến gì. Anh không ngờ căn biệt thự này còn có một căn hầm được dùng làm phòng chiếu phim. Anh nhìn Cố Chi cho đĩa vào máy, vài tiếng động cơ vận hành lạch cạch vang lên, máy chiếu phóng luồng sáng lên tấm màn trắng tinh khôi, bộ phim bắt đầu.
Cố Chi tắt đèn. Bên ngoài bộ phim, trong phòng chiếu phim tối tăm và tĩnh lặng, âm thanh vây quanh bên tai, những vệt sáng lốm đốm rơi vào bóng tối tựa như bầu trời sao lung linh.
Ánh sáng nhấp nháy trong đôi mắt Tô Ngữ lúc mờ lúc tỏ. Anh bỗng cảm thấy thời gian như quay ngược về buổi chiều đầu đông năm ấy, trời tối rất muộn, ánh ráng chiều nhuộm đỏ những trang sách, Cố Chi và anh tựa vào nhau, cô kể cho anh nghe những câu chuyện trong sách mà anh chẳng hề hiểu nổi.
“Chị ơi... ngày mai em đi cùng chị đến nghĩa trang nhé? Chúng ta đi thăm Tiểu Thiền.”
“Hửm?”
Cố Chi khẽ tựa đầu lên vai Tô Ngữ. Giờ đây chàng trai đã cao hơn cô rất nhiều rồi. Cô dường như đã hiểu ra điều gì đó, đôi mắt đen láy lấp lánh trong bóng tối, sự im lặng kéo dài trong chốc lát.
Đầu ngón tay hơi lạnh của cô chạm vào xương tay thanh mảnh của chàng trai, bỗng cảm thấy cơ thể hơi lạnh, cô lại tựa sát vào người anh hơn.
“Ừm, ngày mai... chúng ta cùng đi nhé.”
Trong bóng tối, cô khẽ khàng đáp lại.
0 Bình luận