Những tấm bảng điểm trong kho tạm trên sân vận động đã bị dọn sạch. Nơi cất giữ dụng cụ thi đấu giờ đây nằm ở kho thể dục ít người lui tới, tọa lạc tại góc Tây Nam hẻo lánh nhất của trường.
Tô Ngữ ít nhiều cảm thấy để một cô gái đơn độc làm công việc này có phần không ổn. Tình nguyện viên cũng chẳng phải là lao động vạn năng có thể làm mọi thứ, vậy mà lại để một mình Hạ Thiên Ca hoàn thành việc này, sự sắp xếp ấy khiến anh thấy rất bất hợp lý.
Trong thời gian diễn ra đại hội thể thao, có rất nhiều dụng cụ cần được điều động. Cánh cửa sắt lớn của kho thể dục vốn thường xuyên đóng kín nay được mở một lối nhỏ bên trái để người ra vào. Trải qua một buổi sáng bận rộn khuân vác, lúc này đã gần trưa, khu vực quanh kho không còn mấy người, chỉ có một ông bác mặc sắc phục bảo vệ đang uể oải ngồi trong phòng trực nghịch điện thoại.
Lúc Tô Ngữ và Hạ Thiên Ca chuẩn bị bước vào, vừa hay có một đôi nam nữ từ bên trong đi ra, cả hai cười nói rôm rả, phía sau còn kéo theo một sọt bóng rổ. Chàng trai đi phía trước quay đầu nói chuyện với cô gái nên không chú ý tới Hạ Thiên Ca ở trước mặt. Bờ vai vững chãi của anh ta va chạm khiến Hạ Thiên Ca khẽ rên một tiếng, lùi lại vài bước, may mắn được Tô Ngữ kịp thời đỡ lấy eo và lưng.
“Xin lỗi... xin lỗi cậu.”
Chàng trai quay đầu lại thấy mình va phải người khác liền vội vàng lên tiếng xin lỗi. Hạ Thiên Ca xoa xoa bả vai, mỉm cười không nói gì.
Tô Ngữ nhanh chóng buông tay, hỏi: “Cậu không sao chứ?”
“Ừm, tôi không sao.”
Hạ Thiên Ca cúi đầu nhìn cánh tay đang thu lại của Tô Ngữ. Cổ tay trắng trẻo thon dài mang theo chút hơi ấm thoảng qua, nhưng lại tựa như một mảnh vỡ đột ngột đâm sâu vào cơ thể, khiến cô suýt chút nữa rùng mình.
Họ bước vào trong kho, từng dãy giá hàng bày đủ loại dụng cụ thể thao. Phía tay trái có một chiếc bàn, bên trên đặt bút và một cuốn sổ rất lớn, kèm theo một tấm biển ghi chú có camera giám sát, yêu cầu đăng ký khi xuất nhập dụng cụ.
Vì lý do chống trộm, cửa sổ của kho rất cao và hẹp, khiến ánh sáng bên trong có phần u tối. Không khí phảng phất mùi nhựa, không hẳn là khó ngửi, nhưng ở lâu luôn mang lại cảm giác uể oải, lịm đi.
Tô Ngữ vẫy vẫy cánh tay, những hạt bụi lơ lửng trong không trung lập tức nhảy múa dưới ánh nắng. Chất lượng không khí không tốt lắm, bước đi trên mặt sàn xi măng thô ráp, đế giày và mặt đất ma sát tạo ra những tiếng vang khô khốc. Nơi này có vẻ đã rất lâu không được dọn dẹp, chẳng trách khu vực đăng ký cũng không có người trông coi.
“Họ nói bảng điểm nằm ở góc trong cùng bên phải.”
Hạ Thiên Ca vươn ngón tay thon dài chỉ về phía góc kho. Nơi đó còn u tối hơn cả cửa ra vào, ánh đèn sợi đốt ở chính giữa không thể rọi tới khoảng không vốn đã mù mịt, khiến góc tường chìm trong một mảng bóng tối lớn, đổ xuống những hình thù mờ ảo theo nhịp đèn chớp nháy.
Tô Ngữ nhìn một lúc, cảm thấy tầm mắt như bị lún sâu vào đó, tựa như một hố đen có thể lôi kéo cả linh hồn. Một nỗi bất an mãnh liệt siết chặt lấy trái tim anh, nhưng anh vốn không sợ bóng tối, vậy cảm giác này từ đâu mà ra?
“Vậy để tôi vào khuân ra cho, cậu cứ đợi ở đây là được.” Tô Ngữ lấy một chiếc xe đẩy đặt ở cửa rồi đi về phía góc tối, lòng bàn tay hơi rịn mồ hôi, nắm lấy tay cầm bằng sắt cảm thấy có chút lạnh lẽo.
“Cùng đi đi, ở đó khá bẩn, một mình cậu không tiện đâu.”
Hạ Thiên Ca không đợi Tô Ngữ từ chối, tự ý đi theo sau lưng anh. Anh nuốt nước miếng, cảm giác bất an càng nồng đậm, nhưng không tiện nói thêm gì nữa.
“Nhiều bạn học hồi cấp ba lên đại học đều yêu nhau cả rồi nhỉ, thật nhanh quá.”
Hạ Thiên Ca đột ngột lên tiếng, ngữ điệu bình thản như một câu chuyện phiếm thông thường, điều này trái lại khiến Tô Ngữ thở phào nhẹ nhõm, cảm giác tĩnh lặng không tiếng động kia còn khó chịu hơn nhiều.
“Đúng vậy, cậu biết tên Trần Khải kia chứ... cậu ta học đại học ở địa phương.” Tô Ngữ liếm đôi môi khô khốc, dùng giọng điệu đùa giỡn nói, “Cậu ta và Mặc Vũ Phi thành một đôi rồi, thầm mến người ta một hai năm trời, hèn chi lúc đó cứ hay sán lại chỗ chúng ta, hóa ra tên nhóc đó không phải tới tìm tôi.”
“Hóa ra là vậy sao? Thật không nhìn ra đấy.”
“Thế...” Hạ Thiên Ca đi phía sau Tô Ngữ bỗng bật cười, trong không gian u ám, tiếng cười của cô trở nên đặc biệt trong trẻo và êm tai. Cô dùng giọng điệu tinh nghịch, như nửa đùa nửa thật hỏi tiếp, “Thế còn cậu? Hồi cấp ba cậu có thích cô gái nào không?”
Vẻ mặt Tô Ngữ cứng đờ. May mắn là anh đang quay lưng về phía Hạ Thiên Ca, giọng điệu như đang trêu đùa của cô gái ấy lại giống như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực anh. Anh khựng lại một hồi lâu, cười gượng hai tiếng, “Tôi thì thích được ai chứ? Lúc đó chỉ mải chơi thôi.”
“Vậy còn đại học? Cậu không có dự định về phương diện này sao?”
Hạ Thiên Ca tiếp tục truy vấn, rõ ràng tốc độ nói rất bình thản nhưng nhịp độ lại nhanh đến mức khiến người ta nghẹt thở.
“Ha ha, mới được bao lâu đâu, nhanh quá rồi.” Tô Ngữ cười cười, nói lảng sang chuyện khác, “Hơn nữa làm gì có ai nhìn trúng tôi.”
“Ồ~ hóa ra là vậy à, thế thì phải tiếp tục cố gắng nhé.”
Hạ Thiên Ca lặng lẽ theo sát Tô Ngữ, đôi giày vải màu xanh denim sạch sẽ chạm đất phát ra tiếng vang đều đặn. Khóe môi ẩn hiện trong bóng tối của cô khẽ cong lên một nét đắc ý. Cô cảm thấy những cảm xúc kìm nén trong lòng tạm thời được xoa dịu, cảm giác cấp bách vẫn luôn bám đuổi phía sau cũng tan biến đi không ít. Dĩ nhiên, cô sẽ không có lấy một chút lơ là.
Cô vô thức ngân nga một giai điệu duyệt tai, đó là bài hát cô nghe thấy từ loa của bạn cùng phòng ngày hôm qua. Tâm trạng tốt khiến cô thấy ngay cả không khí nồng mùi nhựa này cũng trở nên ngọt ngào.
Hạ Thiên Ca bước đi đầy hoạt bát. Tấm lưng của chàng trai tuấn tú và hiên ngang như một cây bạch dương đứng thẳng, khoảng hở nhỏ giữa hai cánh tay và thắt lưng hiện ra... Cô thực sự rất muốn... Cô dùng ngón trỏ mơn trớn đôi môi, vẫn còn đang hồi tưởng lại dư vị ban nãy.
Cô muốn lao mạnh tới, vòng tay qua khoảng hở giữa hai cánh tay anh để ôm chặt lấy cơ thể ấy, ghì thật sát, để máu thịt hoàn toàn hòa quyện vào cơ thể anh. Cô nhớ lại cảm giác khi làn da chạm vào nhau vừa rồi.
Cảm giác da thịt nơi cổ tay chàng trai mang lại tựa như mỡ dê khẽ lướt qua dây cót trái tim cô, làn da mịn màng thông thấu ấy giống như lớp kem tươi trắng muốt trên chiếc bánh ngọt socola, dường như chỉ cần xích lại gần là có thể ngửi thấy vị béo ngậy của socola và hương thơm ngọt ngào của siro, khiến Hạ Thiên Ca hận không thể cắn một cái để nếm thử hương vị của anh.
“Còn cậu thì sao, có nhìn trúng chàng trai nào không? Hoặc là có anh chàng nào khá khẩm đang theo đuổi cậu không?”
Tô Ngữ trầm ngâm giây lát, tầm mắt dời theo những kẽ hở trên sàn xi măng, giống như không tìm thấy tiêu điểm.
“Ừm... chuyện này thì...”
Hạ Thiên Ca kéo dài giọng điệu. Nếu không phải đang quay lưng lại, Tô Ngữ suýt chút nữa đã tưởng cô gái này nhìn thấu tâm tư mình nên mới cố ý trêu chọc.
“Cuối tuần tôi phải đi làm thêm, không rảnh rang để tâm đến những việc này đâu.” Ngữ khí của Hạ Thiên Ca rất bình thường, nhưng lời nói ra lại khiến người ta xót xa. Cô đang phải gánh chịu những khổ cực mà những người cùng lứa không cần phải đối mặt.
“Thỉnh thoảng cũng có vài người cố ý tới tìm tôi, nhưng cậu biết hoàn cảnh gia đình tôi như thế nào rồi đấy, sẽ làm liên lụy đến người khác mất.”
“Sao cậu lại nghĩ như vậy, đó đâu phải là điều cậu có thể quyết định. Sau này cậu chắc chắn sẽ sống tốt hơn hiện tại nhiều, tốt hơn rất nhiều.”
Tô Ngữ bất chợt quay đầu lại, cảm xúc cuộn trào nơi đáy mắt bị bóng tối vùi lấp. Anh cảm thấy trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, cơn đau khiến anh nói năng có chút không kiêng dè. Lời vừa thốt ra mới nhận ra vấn đề, anh vội vàng sửa lại: “Cậu học giỏi như vậy, cho dù lần đó thi không tốt, sau này cũng có thể tìm được công việc ổn định, mọi thứ đều đang trở nên tốt đẹp hơn mà.”
“Ừm ừm, nhất định mọi thứ sẽ tốt đẹp lên thôi, cảm ơn cậu.”
Hạ Thiên Ca mỉm cười gật đầu, không hề phản bác lời Tô Ngữ, yếu ớt và mềm mỏng như một con búp bê vải ngoan ngoãn. Trong bóng tối, ánh nước lung linh nơi đáy mắt cô hiện lên rõ rệt. Những hành động thừa thãi của chàng trai đã tiết lộ quá nhiều thứ: sự yêu mến, hối hận, quan tâm... tất cả đều viết rõ mồn một trong đôi mắt sâu thẳm và thanh tú của anh, bị cô dẫn dụ ra toàn bộ.
Còn cô chỉ rơi vài giọt nước mắt, từ tuyến lệ vốn đã khô cạn từ lâu rỉ ra vài đóa hoa nước rẻ tiền, chưa kịp lăn xuống đã bị không khí khô hanh thổi bạt đi.
0 Bình luận