Tập 1: Trùng Sinh

Chương 16: Mặt Nạ

Chương 16: Mặt Nạ

Anh ấy sinh ra thật đẹp, càng ngày càng trở nên ưa nhìn hơn. Sống mũi cao thẳng tuấn tú, làn da trắng ngần như mỡ đông, còn cả bờ môi mỏng kia nữa, khi mím lại nhẹ tựa một đường chỉ. Nhưng điều khiến cô chẳng thể rời mắt nhất chính là đôi lông mày và ánh mắt dịu dàng như nước, đó căn bản không giống như những gì một nam nhi nên có, nhìn lâu rồi, thậm chí còn thấy được vài phần kiều mị.

Rõ ràng trước đây anh chưa hề tỏa sáng đến mức này, nhưng dáng vẻ thanh xuân của chàng thiếu niên đang dần nảy nở, tựa như khối ngọc quý được mài giũa sạch lớp cát bụi phủ bên ngoài, trở nên lấp lánh và rực rỡ, nhưng cũng vì thế mà ong bướm vây quanh ngày một nhiều hơn.

Chính mày là người đầu tiên phát hiện ra nụ hoa ấy, cho dù giờ đây hoa đã nở rộ, đang lúc rực rỡ nhất, thì đó cũng là đồ của mày, tuyệt đối không cho phép kẻ khác nhìn thêm dù chỉ hai lần. Nếu như đứa nào có tâm tư bất chính, mày sẽ đâm mù mắt nó, không để chúng nhìn thêm nữa, phải để những kẻ đó biết rằng, muốn tơ tưởng đến đồ của người khác là phải trả giá đắt!

Gió đêm thổi tung tấm rèm cửa màu xám trắng, cũng làm rối thêm làn tóc của Hạ Thiên Ca. Cô nhẹ nhàng vuốt lại lọn tóc mây, trong đôi đồng tử đen như mực chỉ chứa đựng duy nhất bóng hình của anh.

Giờ nghỉ trước buổi tự học tối thường kéo dài khá lâu, đa số mọi người sau khi ăn cơm xong sẽ đi dạo quanh sân vận động, hóng gió để xua tan mệt mỏi sau một ngày dài. Vì thế lớp học hiện giờ rất vắng, chỉ có lác đác vài học sinh ra vào, căn bản chẳng ai chú ý đến hành động nhỏ của Hạ Thiên Ca nơi góc lớp.

Cô cứ thế nhìn anh, bỏ cả bữa tối, chỉ sợ bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời này. Tô Ngữ đang ngủ rất say, trận bóng rổ vừa rồi có vẻ đã vắt kiệt sức lực của anh, đến mức vừa về tới lớp là anh đã gục xuống bàn chìm vào giấc ngủ.

Biểu cảm của cô vô cùng phức tạp, vừa mang theo sự ngưỡng mộ điên cuồng, lại vừa gợn lên nỗi đắng cay vì cầu mà không được.

Hạ Thiên Ca rất muốn chạm vào gò má anh, nhưng lại sợ làm kinh động đến giấc nồng của người thương, cuối cùng chỉ có thể để đầu ngón tay khẽ lướt qua khóe môi anh rồi vội vã thu tay lại. Cô thực sự đã chịu đựng đủ những ngày tháng thế này rồi, cứ phải lén lút trốn tránh như một kẻ trộm không thể lộ diện dưới ánh sáng, nhưng giờ vẫn chưa phải lúc, phải đợi thêm chút nữa… thêm một chút nữa thôi là được rồi.

Cố nén lại những rung động trong lòng, cảm giác chua xót trào dâng từ sâu thẳm khiến Hạ Thiên Ca không nhịn được mà khép chặt đôi chân, làm cho sắc hồng nhuốm đầy lên làn da trắng nõn. Không được… thứ cô yêu không nên là cơ thể của anh, nhưng tại sao cô lại chẳng thể ngừng thèm khát đây? Không chỉ có linh hồn, mà tất cả của anh, bao gồm cả cơ thể này… đều phải thuộc về cô mới đúng!

Dù sao thì, cũng là cô đến trước mà.

Đột nhiên, ánh mắt đầy độc ác của Hạ Thiên Ca bỗng chốc hướng về phía chai nước khoáng đặt ở góc bàn của Tô Ngữ. Nước chỉ còn lại một nửa, vừa rồi đã bị Tô Ngữ uống một ngụm lớn.

Trong đầu hiện lên gương mặt cũng xinh đẹp không kém của người phụ nữ kia, lần đầu tiên Hạ Thiên Ca cảm thấy một chút nguy cơ len lỏi trong lòng. Cô biết Tô Ngữ thích mình, nếu không, anh sẽ không luôn nằm bò trên bàn để nhìn trộm gương mặt nghiêng của cô, sẽ không luôn tìm những chủ đề nhạt nhẽo để trò chuyện với cô trên điện thoại…

Càng không thể có chuyện… rõ ràng muốn tỏ tình nhưng lại giả vờ như đó là trò chơi Thật hay Thách.

Nếu sự thay đổi của Tô Ngữ là vì người phụ nữ đó, có lẽ… cô cần phải thay đổi kế hoạch một chút. Không ai được phép chạm vào… món đồ thuộc về cô.

Sự ghen tuông luôn khiến con người ta mất đi lý trí và trở nên xấu xí.

Hạ Thiên Ca nhìn chằm chằm chai nước đó, càng nhìn càng thấy không thuận mắt, giống như có một chiếc gai đâm ngang cổ họng, nuốt không trôi mà khạc cũng không ra. Cô lặng lẽ cầm chai nước lên, đi đến trước thùng rác rồi lạnh lùng ném nó vào trong, sau đó ném thêm vài mảnh giấy vụn để che lấp chiếc chai.

Làm xong tất cả, gương mặt cô lại rạng rỡ nụ cười, cô lại trở thành cô gái ngoan hiền, dịu dàng và gần như hoàn hảo, Hạ Thiên Ca.

……

Trong giấc mơ, vùng cổ của anh truyền đến cảm giác tê ngứa, khiến anh không nhịn được mà đưa tay lên gãi, rồi giật mình tỉnh giấc.

Tô Ngữ mở mắt ra, cảm giác tê ngứa kia đã biến mất không còn tăm hơi. Ánh mắt anh mang theo vẻ ngơ ngác nhìn quanh lớp học vắng lặng, người đã đi quá nửa, nơi góc lớp này dường như chỉ còn lại anh, và…

Đồng tử anh co rụt lại khi nhìn thấy trên bàn mình đã bày sẵn một chiếc bánh mì chà bông và một chai nước khoáng mới tinh.

Ai tặng vậy? Trong lòng dâng lên một sự nghi hoặc lớn, anh nhìn về phía Hạ Thiên Ca đang cúi đầu làm bài phía trước, gương mặt nghiêng ấy trông thật điềm tĩnh và xinh đẹp, khiến người ta không thể rời mắt.

Tô Ngữ cầm bút khẽ chạm vào lưng Hạ Thiên Ca, làm cô gái quay đầu lại, đôi mắt xinh đẹp lặng lẽ nhìn anh, chờ đợi anh lên tiếng.

“Bánh mì và nước này, ai tặng vậy?”

“Tớ đấy, nghe mọi người nói trận bóng của các cậu thắng rồi.” Hạ Thiên Ca chỉ vào bánh mì và nước trên bàn, “Lúc tớ đi ăn thấy cậu vẫn còn đang ngủ nên tiện thể mua cho cậu một ít.”

“Ồ, cảm ơn bà nhé.”

Mắt Tô Ngữ vẫn còn vương chút ngái ngủ, anh không nhịn được mà ngáp một cái, nhưng đột nhiên phát hiện trên bàn thiếu mất một chai nước. Chai nước mà Hà Mộ Thanh tặng anh, anh đã uống một nửa, giờ lại chẳng thấy đâu.

“Tôi còn nửa chai nước nữa, sao lại… không thấy đâu rồi?”

“Tớ không thấy nha, lúc tớ về thì trên bàn đã trống trơn rồi.” Hạ Thiên Ca lắc đầu, vẻ mặt đầy thắc mắc, “Vừa nãy có người làm vệ sinh, có lẽ là bị rơi xuống đất rồi bị coi là rác ném đi rồi cũng nên.”

“Ra là vậy.”

Tô Ngữ không nghĩ ngợi nhiều, bụng anh đang kêu rột rột vì đói, anh xé vỏ bánh mì rồi cắn một miếng thật lớn.

Hạ Thiên Ca đích thân mua đồ ăn tối cho anh? Kiếp trước anh làm gì có được đãi ngộ này, chẳng lẽ đúng là thành bại tại kỹ năng? Vì anh thắng trận bóng nên mới có phúc lợi này sao?

Tô Ngữ không dám nghĩ nhiều, dù sao thì chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến anh, dù sao sau khi tốt nghiệp anh và Hạ Thiên Ca cũng sẽ mỗi người một ngả. Anh ở Thanh Xuyên, Hạ Thiên Ca đi Giang Nam, cách nhau xa vạn dặm, đời này có khi chẳng còn gặp lại.

“Lúc cậu ngủ, thầy giáo có nói tuần sau sẽ lên phòng máy để mô phỏng điền nguyện vọng đại học, cậu thực sự vẫn chưa nghĩ kỹ sao?”

Hạ Thiên Ca nhìn Tô Ngữ, đôi mắt sáng lấp lánh chờ đợi câu trả lời từ anh.

“Chuyện này hả, tôi…” Tô Ngữ nuốt miếng bánh cuối cùng, uống một ngụm nước, “Để tôi nghĩ thêm đã, thành tích của tôi không ổn định như bà, không dám mơ tưởng quá xa.”

“Ồ, vậy thì nên quyết định sớm đi, tớ đi luyện nghe tiếng Anh đây.”

Hạ Thiên Ca xoay người lại, cô quay lưng về phía Tô Ngữ, nụ cười trên mặt tắt ngấm trong tích tắc, chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấu xương nơi đáy mắt. Cô đeo tai nghe vào nhưng căn bản chẳng luyện nghe gì cả, trong điện thoại của cô thậm chí còn không lưu tệp âm thanh nghe hiểu nào, thứ đang phát trong tai nghe luôn là những bài hát.

Nếu Tô Ngữ nghe thấy chắc chắn sẽ kinh ngạc, vì những bài hát đó anh đều đã nghe qua, đó chính là danh sách nhạc của anh.

Hạ Thiên Ca lặng lẽ nghe nhạc, càng nghe lòng càng lạnh lẽo, phong cách nghe nhạc của anh dường như đã thay đổi hoàn toàn. Những gì anh nghe trước đây giống hệt như những gì một chàng trai tuổi teen đang chìm đắm trong tình đơn phương nên nghe, nhưng giờ đây, tất cả đều đã khác, giống như con người anh vậy.

“Hạ Thiên Ca, bà… làm bài tập tiếng Anh chưa? Tôi quên mất, lát nữa buổi tự học tối là phải nộp rồi.”

Tô Ngữ nằm bò trên bàn, lại lấy bút bi gõ gõ vào người Hạ Thiên Ca. Nhưng lần này khi cô gái quay lại, trong mắt vẫn còn vương lại sự lạnh lẽo chưa kịp tan biến, khiến hơi thở anh nghẹn lại, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Bà đang khó chịu sao…”

“Cho này, nhưng tốt nhất là đừng có chép hết, mấy câu này khá quan trọng đấy, xem kỹ đi.”

Tô Ngữ còn chưa kịp hỏi thành lời thì Hạ Thiên Ca đã đặt cuốn vở bài tập lên bàn anh, giọng nói vẫn mang cái vẻ dịu dàng đối với ai cũng như nhau ấy.

“Cảm ơn nhé.”

Anh cầm lấy cuốn vở, nhìn những nét chữ thanh tú trên đó, viết cái tên mà anh không thể quen thuộc hơn, Hạ Thiên Ca.

Con gái dường như đều là như vậy, mềm mại như nước, nhìn thấu được ánh mắt, nhưng lại chẳng thể nhìn thấu được tâm can.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!