“Tôi tên là Lục Tư Viễn, đến sớm hơn cậu một chút, sau này chắc mọi người đều ở chung phòng này nhỉ.”
“Chào cậu, Tô Ngữ.”
Tô Ngữ đặt hành lý trong tay xuống, lịch sự đáp lại. Chàng trai trước mặt thấp hơn anh một chút, đeo kính trông rất thư sinh và có vẻ điển trai, ừm… nhưng không đẹp trai bằng anh.
Đại học Thanh Xuyên thành lập chưa lâu, nhưng lại là đối tượng được chính quyền Thanh Xuyên ưu tiên đầu tư trọng điểm, cơ sở vật chất của trường rất mới và hiện đại. Ký túc xá năm nhất đều là phòng bốn người thống nhất, ít nhất là tốt hơn Đại học Giang Nam ở kiếp trước. Chỉ là… bất chợt anh cũng có chút nhớ những người bạn cùng phòng cũ, không biết ai là người đã thay thế vị trí vốn có của anh.
Bốn người thì đã đến hai, Tô Ngữ đến chưa được bao lâu thì lại có người nữa kéo vali bước vào. Sở Phong có làn da hơi ngăm đen, mặc chiếc áo ngắn tay, để lộ bắp tay rắn chắc, khiến Tô Ngữ nhìn mà có chút ngẩn ngơ, cái này nhìn qua là biết dân luyện võ rồi.
Bất ngờ thay, Sở Phong lại là người khá dễ gần, giọng nói hơi mang chút âm hưởng địa phương, còn chia không ít đặc sản quê nhà cho nhóm Tô Ngữ.
Còn người cuối cùng đến là dân bản địa Thanh Xuyên, tính tình cũng rất nhiệt tình, chỉ là sắc mặt trắng bệch một cách bệnh hoạn, trông có vẻ yếu ớt, hoàn toàn trái ngược với Sở Phong.
“Tôi bảo này, tối nay chúng ta cứ ở lì trong ký túc xá đợi đến tận ngày khai giảng mai sao?”
Trời dần tối, bầu không khí trong phòng cũng theo đó mà có chút trầm lắng. Những người mới quen dù thế nào cũng khó lòng thân thiết ngay lập tức, sau khi trò chuyện sơ qua về hoàn cảnh của nhau thì cũng chẳng còn chủ đề gì để tiếp tục.
Cố Xuyên, người có vẻ ngoài yếu ớt, mỉm cười và đột ngột đề nghị: “Hay là… ra ngoài dạo chút đi? Các ông đều là lần đầu tới Thanh Xuyên phải không?”
“Vừa mới đến đã muốn ra ngoài quẩy rồi sao?” Lục Tư Viễn ngẩn người, có chút chưa kịp phản ứng.
“Tôi không ý kiến, thế nào cũng được.”
Tô Ngữ đứng ngoài ban công vọng tiếng vào trong phòng. Họ ở tầng năm, cũng coi là cao, nhìn xuống dưới lầu thấy những tân sinh viên vẫn đang tấp nập kéo hành lý qua lại, tâm trạng anh thực sự rất tốt. Sống lại một đời, không còn lạc lối, không còn chấp niệm, cũng không cần lo âu vì những chuyện tương lai, anh có thể cứ thế nhẹ nhàng mà tận hưởng hiện tại.
“Thấy chưa, Tô Ngữ còn nghĩ thoáng hơn các ông đấy. Từ ngày mai chưa biết chừng là phải đi tập quân sự ngay rồi, giờ mà không đi, đợi đến lúc mệt như chó mới đi à?”
“Vậy thì… đi thôi.”
Lục Tư Viễn không nói thêm gì nữa, Sở Phong ở bên cạnh cũng không phản đối, chỉ lẳng lặng gật đầu.
“Đi đâu đây?” Tô Ngữ từ ban công quay vào, tùy ý hỏi một câu.
“Quán bar thì sao? Đi uống chút rượu.” Cố Xuyên lập tức đáp, “Mấy quán quanh đây tôi đều rành cả.”
“Quán bar… có ồn ào quá không?” Tô Ngữ do dự, anh không thích những nơi quá náo nhiệt, quá ồn… và cũng quá loạn.
“Chỉ là quán bar nhẹ nhàng thôi mà, uống chút rượu, chơi bời chút, coi như làm quen bạn bè.” Cố Xuyên nhướng mày, giọng điệu mập mờ, “Bạn cùng trường mình đấy, tôi giới thiệu cho các ông làm quen.”
……
Quán bar mà Cố Xuyên nói nằm không xa trường, lúc họ đến nơi, quán cũng vừa vặn mở cửa. Còn về những người bạn mà Cố Xuyên nhắc đến… thực ra đều là bạn học và những cô gái anh ta quen biết từ những lần đi uống rượu trước đó. Nhóm ký túc xá cộng với mấy cô em mà Cố Xuyên gọi tới vừa vặn đủ bốn nam bốn nữ, trông cũng không đến mức lạnh lẽo.
“Lát nữa cơ hội tự mình nắm bắt nhé, đặt niềm tin vào các ông đấy.” Trước cửa quán bar, Cố Xuyên ẩn ý nhắc nhở, đặc biệt còn liếc nhìn Tô Ngữ thêm vài cái.
Bên trong quán bar rất yên tĩnh, ánh đèn mờ ảo được điều chỉnh vừa vặn, những bóng tối mê ly che khuất đi đường nét trên gương mặt, thứ duy nhất có thể thấy rõ là đôi mắt say khướt lấp lánh của đối phương, mượn xúc cảm để truyền đi sự mập mờ. Cả quán bar đều tràn ngập bầu không khí như vậy.
“Chúng ta… chơi cái gì đi, cứ uống rượu mãi cũng chán.”
“Được thôi… chơi Thật hay Thách nhé, để tôi xoay chai.” Cố Xuyên hưởng ứng đề nghị của Lạc Tiểu Tiểu, hô hào mọi người quây thành một vòng quanh bàn.
Lạc Tiểu Tiểu cũng là người bạn do Cố Xuyên hẹn tới, một cô gái có phong cách ăn mặc rất bốc lửa. Chiếc áo hai dây ren để lộ một khoảng da thịt trắng ngần quyến rũ, lối trang điểm tinh xảo, màu mắt đậm mang vẻ yêu kiều lả lướt, mỗi lần chớp mắt như thể có thể hút hồn người đối diện. Cô thu hút không ít ánh nhìn, chỉ là trong sâu thẳm ánh mắt của những người đó đều lộ ra dục vọng xa hoa.
“Hình như anh không thích nói chuyện lắm nhỉ?”
Lạc Tiểu Tiểu nhìn Tô Ngữ đang cúi đầu uống rượu bên cạnh, màu mắt càng làm tôn lên đôi hàng mi dài, giọng nói toát ra vẻ nũng nịu tự nhiên, vô cùng trêu ngươi.
“Cũng bình thường thôi, mọi người cứ chơi đi.” Tô Ngữ mỉm cười, cánh mũi thoang thoảng mùi nước hoa trên người Lạc Tiểu Tiểu, rất thơm… nhưng không phân biệt rõ được là mùi gì, có lẽ là một loại nước hoa đắt tiền. Hơn nữa Lạc Tiểu Tiểu ngồi… có chút quá gần anh rồi.
“Này Tiểu Tiểu, chai xoay trúng bà rồi kìa.” Cô gái bên cạnh cười duyên nhắc nhở Lạc Tiểu Tiểu, cũng cắt ngang bầu không khí kỳ lạ giữa hai người.
“Thôi được, lát nữa chai mà xoay trúng anh thì em mới hỏi, để xem lúc đó anh chạy đằng trời nào.”
Lạc Tiểu Tiểu tinh nghịch nháy mắt rồi ngồi thẳng lại, tiện tay bưng ly rượu lớn trên bàn lên uống cạn một hơi. Vừa rồi miệng chai đã chỉ về phía cô, trước khi lựa chọn thì phải uống một ly trước đã.
“Chọn Thật nhé, muốn hỏi gì thì hỏi đi.”
Người đặt câu hỏi là Lục Tư Viễn, người bị phía bên kia của miệng chai chỉ trúng. Cậu ta cũng đã uống khá nhiều, gương mặt ửng hồng vì men rượu, nhưng cậu ta vẫn khá hoạt bát, ít nhất là hơn hẳn một Sở Phong đang lầm lì bên cạnh: “Vậy tôi hỏi nhé, Tiểu Tiểu, bà có bạn trai chưa?”
Trên bàn rượu lập tức vang lên những tiếng tặc lưỡi hóng chuyện. Đây không phải là một câu hỏi quá đáng, và Lạc Tiểu Tiểu cũng trả lời một cách rất thản nhiên.
“Cố Xuyên biết mà, em ấy à… vẫn chưa từng yêu ai đâu.”
Lạc Tiểu Tiểu nghiêng đầu, ánh mắt khẽ dừng lại trên người Tô Ngữ một lát, ngay cả khi bị anh phát hiện, cô cũng chỉ nháy mắt chứ không hề né tránh.
“Cái này tôi làm chứng được nhé, Tiểu Tiểu hồi cấp ba đến tay con trai còn chưa chạm vào bao giờ đâu.” Cố Xuyên cười gật đầu.
Cái chai lại được Cố Xuyên xoay một cái, quay vòng vòng trên mặt bàn nhẵn thín. Tô Ngữ nhìn miệng chai đang dần chậm lại, trong lòng thầm dâng lên một dự cảm chẳng lành.
“Đến lượt ông rồi nhé, Tô Ngữ, chọn Thách đi, toàn chọn Thật mãi chán chết đi được.”
Cố Xuyên chỉ vào miệng chai đang hướng thẳng về phía Tô Ngữ, còn đầu kia thì chỉ đúng vào anh ta: “Tôi chắc chắn sẽ không làm khó ông đâu.”
“Vậy… vậy được rồi, chọn Thách.” Tô Ngữ thở dài, bất lực đồng ý, anh cũng không muốn làm mọi người mất hứng.
“Vậy thì đi xin phương thức liên lạc đi, việc này chắc không khó chứ?”
“Xin của ai?”
“Thấy cô nàng ở góc đằng kia không? Xin của cô ấy đấy.”
“Hửm?”
Tô Ngữ nhìn theo hướng Cố Xuyên chỉ, trong góc khuất của quán bar đặt một chiếc bàn đơn, cô gái mà Cố Xuyên nói đang ngồi ở đó.
Ánh đèn vốn đã mờ ảo hoàn toàn không rọi tới được góc đó, Tô Ngữ không nhìn rõ mặt cô gái, chỉ có thể thấy được đường nét mờ nhạt.
Cô gái cầm ly rượu ngồi đó lặng lẽ uống, dường như cô mới chính là chủ nhân của nơi này, mọi sự ồn ã náo nhiệt đều bị ngăn cách khỏi cô, thế nhưng vẻ diễm lệ của cô lại nổi bật đến thế.
Tô Ngữ nhìn cô gái từ từ búi mái tóc dài sau gáy lên cao, không chỉ là diễm lệ… mà còn thêm một nét lạnh lùng. Anh nhìn mà không khỏi cười khổ, đứng dậy đi về phía cô gái.
“Cố Xuyên à, ông đây chẳng phải là đang làm khó tôi sao?”
Nếu thực sự không xin được, cùng lắm thì cúi đầu xin lỗi một câu vậy, anh chỉ có thể thầm nghĩ như thế để an ủi chính mình.
0 Bình luận