“Biến ngay, không có người cậu tìm đâu, Tết nhất mà cứ làm loạn, thần kinh à, còn không đi… tin là lão tử đánh cậu không?”
“Xin lỗi, xin lỗi… tôi tìm nhầm người rồi, làm phiền quá.”
Người đàn ông trước cửa vươn cánh tay thô tráng đẩy mạnh Tô Ngữ một cái, anh loạng choạng lùi lại mấy bước, phải bám chặt lấy lan can hành lang mới có thể giữ vững thân thể mệt mỏi rã rời.
Anh lắc lắc đầu, vô lực tựa vào bức tường loang lổ, thẫn thờ trượt dọc theo sống lưng đang còng xuống cho đến tận gót chân, ngồi bệt xuống nền đất đầy bụi bặm của dãy lầu cũ, làm đứt vài sợi tơ nhện mỏng manh vương nơi góc tường.
“Rốt cuộc là ở đâu… ở đâu cơ chứ?”
Tô Ngữ thều thào lẩm bẩm, dù là giữa đêm đông lạnh giá thế này, mồ hôi vẫn tuôn ra ướt đẫm. Mái tóc đen mượt bị anh vò đến rối bời, bụi bẩn hòa cùng những giọt mồ hôi li ti bám bết trên trán, trông anh tàn tạ chẳng khác gì một kẻ lang thang cầu xin trên phố.
Anh ngồi đó một lúc rồi lại vật vã bò dậy khỏi mặt đất, cơ bắp đau nhức rã rời đến mức gần như không thể chống đỡ nổi cơ thể. Anh gượng gạo vịn vào lan can để đứng vững, đôi mắt vằn vện tia máu nhìn chằm chằm vào bóng tối lặng câm bên ngoài ban công, hoang mang và bất lực… chẳng tìm thấy lấy một phân manh mối.
Tô Ngữ chỉ mới đến đây duy nhất một lần ở kiếp trước. Khi đó, Hạ Thiên Ca muốn chuyển đến một thành phố xa lạ không ai quen biết để bắt đầu cuộc sống mới, anh không chút đắn đo mà đồng ý ngay, ngày hôm đó anh đã đi cùng cô về ngôi nhà thời thơ ấu để dọn dẹp hành lý mang đi.
Lần đầu tiên đi theo cô đến đây, anh mới biết hóa ra cách trạm dừng chân của cô không xa lại có một khu chung cư cũ nát và xập xệ đến nhường này.
Dãy lầu này vốn là căn hộ tập thể được xây dựng cho công nhân của một nhà máy hóa chất đã bị dỡ bỏ từ lâu. Những căn phòng san sát nhau chen chúc chật chội, không gian mỗi phòng đều rất nhỏ. Đội thi công năm đó chắc hẳn cũng đã rút ruột công trình, thời gian trôi đi, lớp sơn đỏ thẫm đã sớm bong tróc rụng rời, những vết nứt chằng chịt lan tỏa trên bức tường mục nát cũ kỹ. Mặt sàn lâu ngày không được quét dọn bám đầy bụi bặm, chỉ cần hít thở thôi cũng thấy ngột ngạt.
Thế nhưng cô gái ấy lại như thể chẳng có chuyện gì, dẫn anh đi qua những lùm cây thấp bé lưa thưa, dừng lại trước dãy lầu đầu tiên phía bên trái khi vừa rẽ vào khu chung cư. Dưới góc tường dãy lầu cũ chất đống những túi rác màu đen, rác thải vô tình vương vãi ra ngoài, mùi thức ăn ôi thiu khiến người ta buồn nôn.
Hóa ra đây chính là nơi cô đã lớn lên. Lúc đó anh đã nắm chặt bàn tay cô trong lòng bàn tay mình, nén lại nỗi xót xa nơi sống mũi và cơn đau thắt nơi con tim. Đến lúc ấy anh mới thấu hiểu rằng, phía sau vẻ ngoài yếu ớt, dịu dàng và lương thiện của cô lại ẩn giấu một quá khứ thảm khốc hơn nhiều so với những gì anh hằng tưởng tượng.
Con chó vàng nghịch ngợm dưới lầu bỗng nhiên sủa vang dội, tiếng sủa inh ỏi chấn động cả khu chung cư, theo sau đó là vài tiếng chửi rủa vang lên. Ngọn đèn cảm ứng trên đầu đột ngột bật sáng, ánh đèn mờ nhạt hắt xuống, để lộ gương mặt bẩn thỉu và tiều tụy của Tô Ngữ đang ẩn mình trong bóng tối. Anh cắt đứt dòng hồi ức, dốc hết chút thể lực còn sót lại để tiếp tục leo lên lầu.
Dãy lầu cũ không quá cao, anh dựa theo ký ức đại khái tìm qua hai tầng nữa, rồi lê cái thân xác đã chạm đến giới hạn cực hạn bước lên hai bậc thang cuối cùng. Cơn gió lạnh ở hành lang tầng năm đặc biệt rít gào hung dữ, anh bị tạt một cú bất ngờ, ngả người ra sau vài bước, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống cầu thang.
Tô Ngữ nuốt một ngụm nước bọt, thở phào nhẹ nhõm. Lớp quần áo vốn dày cộm bỗng trở nên mỏng manh trước cơn cuồng phong trên cao. Anh rụt cổ tiếp tục đi lên, dậm chân mạnh hai cái nhưng ngọn đèn cảm ứng ngoài hành lang vẫn không sáng. Anh đành phải dựa vào ánh sáng mờ ảo từ điện thoại để lần mò nhìn quanh. Những căn phòng trong hành lang hẹp dường như đều đóng cửa im lìm, niềm hy vọng vừa nhen nhóm hệt như bong bóng mỏng manh bị gió dữ tàn nhẫn đập tan.
Anh cúi đầu nhìn nhật ký cuộc gọi dài dằng dặc mấy trang trong điện thoại, ngón tay run rẩy khẽ chạm vào màn hình một lần nữa. Cuộc gọi được kết nối, anh không kìm được mà nuốt xuống dòng nước miếng đang tiết ra điên cuồng trong khoang miệng, lòng bàn tay cầm điện thoại run rẩy nhẹ. Những cuộc gọi trước đó đều kết thúc bằng sự im lặng không người bắt máy, lồng ngực anh cuộn trào một cảm giác ngột ngạt bất an, trái tim đập thình thịch dữ dội.
Thời gian trôi đi chậm chạp trong ý thức đã bắt đầu tê dại và lạnh lẽo. Anh nhìn chằm chằm vào cuộc gọi mãi không có người thưa, trong cơn huyễn hoặc, dường như có tiếng chuông ngân vang hòa lẫn trong gió rít lướt qua bên tai.
Ánh mắt anh xuyên qua bóng tối thâm trầm, dừng lại ở cuối hành lang. Cánh cửa cũ kỹ không biết đã bị gió thổi mở từ lúc nào, đang lay động trong gió tạo ra tiếng kêu ken két. Trái tim anh đập loạn nhịp, từng bước tiến về phía cuối hành lang, bước chân càng lúc càng nhanh, cuối cùng hóa thành chạy bộ lao về phía cửa.
Tô Ngữ lao đến trước cửa, không kịp ổn định nhịp thở dồn dập, anh đá văng cái túi nilon đang mắc vào bản lề cửa. Suýt chút nữa thôi là anh đã bỏ lỡ một điều gì đó, một điều có lẽ sẽ là nỗi hối hận cả đời.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, thô bạo đẩy cánh cửa cũ nát ra. Ánh đèn pin rọi vào căn phòng đen kịt, anh cúi đầu nhìn mặt sàn đang tràn ngập những vũng nước lớn. Mặt nước lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng chói mắt của đèn pin, kéo dài cho đến khi dừng lại ở chiếc ấm đun nước nơi góc tường.
Tầm mắt của Tô Ngữ khựng lại ngay tại đó, hệt như bị nhiệt độ buốt giá của đêm đông đóng băng, khiến anh ngừng cả suy nghĩ, và rồi… chạm thẳng vào đôi mắt của cô gái.
Thần sắc cô gái có chút đờ đẫn, cô mặc quần áo mỏng manh, bó gối ngồi trong góc phòng. Tiếng động có người xông vào phòng đã thu hút sự chú ý của cô, cô ngước đôi mắt vô hồn chạm phải ánh mắt chàng trai, nhất thời ngẩn ngơ. Phản ứng đầu tiên của cô lại là né tránh, thậm chí định che mặt lại để đối phương không nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác này của mình.
Thế nhưng cô nhận ra ánh mắt của đối phương căn bản không thể trốn chạy, đành phải một lần nữa nhìn vào mắt anh. Cô cắn bờ môi trắng bệch khô khốc, nặn ra một nụ cười mà cô cho là xinh đẹp. Cô cứ thế mỉm cười một cách nhợt nhạt, bàn tay không ngừng vuốt ve sắp xếp lại mái tóc dài rối bời thắt nút trên vai, muốn duy trì dáng vẻ xinh đẹp trước mặt chàng trai.
Cuối cùng cô cũng nhận ra mình lúc này chắc chắn là xấu xí lắm, giống hệt một con điên sống sờ sờ. Hình tượng hoàn hảo mà cô dày công đóng kịch bấy lâu nay đã vỡ vụn thành trăm mảnh trên mặt đất, không tài nào nhặt lại được nữa. Nếu không, sao chàng trai lại cứ đứng nhìn cô một cách vô cảm, không nói lấy một lời như vậy.
“Tô… Tô Ngữ, anh… anh đừng nhìn em, đừng mà, em… em…”
Cô lắp bắp mở lời, không giấu nổi tiếng nấc nghẹn ngào trong cổ họng.
“Năm mới…”
Cô vẫn cố gắng vùng vẫy một cách nực cười, cơ thể cứng đờ run rẩy muốn bò dậy khỏi mặt đất, nhưng giữa chừng lại mất sức, ngã quỵ xuống dòng nước lạnh giá. Bốn chữ ngắn ngủi cuối cùng bị chặt đứt làm đôi một cách bi thảm, trở thành một lời chúc chẳng ra hình thù gì.
“Hạnh phúc…”
Tô Ngữ nhìn dáng vẻ luống cuống của cô gái. Đây là lần hiếm hoi cô đánh mất phong thái đoan trang dịu dàng trước mặt anh. Nỗi buồn đau tràn trề lan tỏa ra bên ngoài hệt như những chiếc đinh đâm xuyên qua mắt và tim của Tô Ngữ.
Anh nghe thấy rõ ràng tiếng một thứ gì đó đột ngột vỡ tan, những mảnh vỡ nương theo dòng máu chảy đi khắp cơ thể, cuối cùng dồn về phía trái tim, cùng với mỗi nhịp đập của tâm cơ mà co bóp mạnh mẽ trong lồng ngực.
Tô Ngữ đột ngột chuyển động. Anh lao đến cực nhanh, bế thốc cô gái lên khỏi dòng nước lạnh lẽo. Chiếc áo phao dày cộm bao bọc lấy cơ thể lạnh ngắt đang run rẩy của cô.
Anh vùi cái đầu hơi nóng của cô vào lòng mình. Anh cảm nhận được hơi thở ấm nóng của cô phả lên lồng ngực, hương hoa dành dành nồng nàn tác động vào dây thần kinh khứu giác. Trái tim đang đập thình thịch của anh hệt như bị một sợi chỉ mỏng từ từ siết chặt, từng mảng cơ tim lồi ra dưới sợi chỉ căng cứng. Mỗi một nhịp đập đều khiến anh bị sợi chỉ cứa đến đầm đìa máu tươi, mà đầu kia của sợi chỉ lại nằm trong tay cô gái. Anh nợ cô quá nhiều.
Cảm xúc rơi xuống vách đá, chìm tận đáy sâu u tối. Anh cố nén tiếng nghẹn ngào, nỉ non dịu dàng bên tai cô gái.
“Xin lỗi em nhé, anh đến muộn rồi. Nhưng không sao đâu, Thiên Ca… không sao nữa rồi.”
1 Bình luận