Tập 1: Trùng Sinh

Chương 109: Tử Cục

Chương 109: Tử Cục

“Đã đỡ hơn chút nào chưa? Thiên Ca.”

Lâm Tư Di vừa lên đã đẩy Tô Ngữ ra, ôm lấy Hạ Thiên Ca vào lòng, dáng vẻ ấy cứ như muốn kiểm tra Hạ Thiên Ca một lượt từ trên xuống dưới.

“Không sao rồi, chỉ là hơi chóng mặt chút thôi, giờ tớ thấy khỏe hơn nhiều rồi.”

Trên đường đi tới đây Hạ Thiên Ca đã dặm lại lớp trang điểm, gương mặt cô lúc này lại trở nên rạng rỡ và động lòng người hệt như lúc mới đến.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt, cái đó… có muốn chơi vòng đu quay không? Vòng đu quay ở đây cao thật đấy.” Lâm Tư Di vốn là người vô tư, thấy Hạ Thiên Ca thực sự không sao liền quay lại dáng vẻ hoạt bát thường ngày, cô nàng ngước đầu nhìn vòng đu quay cao sừng sững trên đỉnh đầu, đề nghị: “Đi mà đi mà, phong cảnh trên đó chắc chắn là đẹp lắm.”

“Được thôi, tôi cũng chưa ngồi bao giờ.” Hạ Thiên Ca gật đầu đồng ý, dùng dư quang liếc nhìn Tô Ngữ, khẽ mỉm cười: “Vậy thì chỉ có hai đứa mình cùng ngồi rồi.”

“Ừm… được.”

Tô Ngữ nén lại cảm giác vặn vẹo kỳ lạ nơi đáy lòng, anh nhếch môi cười nhạt, nhưng ánh mắt lại phiêu lãng không dám đặt lên người cô gái. Anh không biết mình bị làm sao nữa, cơ thể dường như bắt đầu mất kiểm soát, kể từ khoảnh khắc anh nhất thời xung động đứng ra chắn trước mặt cô gái, mọi thứ đều trở nên méo mó và mờ mịt, tựa như nhìn thế giới qua ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội, vậy mà anh lại chẳng thể tìm ra vấn đề nằm ở đâu.

Mặt hồ vốn đang yên ả bỗng nhiên gợn lên những vòng sóng không thể bình lặng, thậm chí chúng ngày một lớn hơn, từ những vòng lăn tăn trở thành những con sóng xô bồ, rồi biến thành những ngọn sóng cao vút, dội thẳng vào người khiến anh ướt đẫm, chật vật vô cùng.

“Đi thôi…” Lâm Tư Di hô lớn một tiếng rồi kéo Trương Hằng bước lên bệ chờ.

Tô Ngữ dốc sức lắc đầu, nhấn chìm những suy nghĩ vô nghĩa đối với hiện tại xuống đáy lòng, anh cố gắng tự nhiên nhất có thể nhìn về phía Hạ Thiên Ca, cười nói: “Vậy chúng ta cũng đi xếp hàng thôi.”

“Ừm ừm.”

Cabin của vòng đu quay được chia theo nhóm hai người, anh và Hạ Thiên Ca sóng bước bên nhau đứng trên bệ chờ, nhìn vòng đu quay đang chậm rãi hạ xuống đón họ. Lâm Tư Di xếp hàng ngay phía trước, cô nàng ngoái đầu lại chào một tiếng rồi ríu rít kéo Trương Hằng lên xe.

Hạ Thiên Ca vẫy tay nhìn Lâm Tư Di và Trương Hằng trong cabin đang nép sát vào nhau cười nói ngọt ngào, điều đó lại khiến cô nảy sinh một chút cảm giác ngưỡng mộ.

Cô lặng lẽ quay đầu, tầm mắt liếc về phía chàng trai bên cạnh. Thiếu niên đứng giữa ráng chiều rực rỡ, góc nghiêng thanh tú tuấn lãng, hệt như một gốc tùng cô độc xanh tốt sừng sững trên đỉnh núi đá. Cô cảm thấy mình như đang chìm trong thủy triều, dòng máu nóng hổi bắt đầu chạy loạn một cách bất trị trong những huyết quản mỏng manh.

Điện thoại trong túi rung lên, cô bật sáng màn hình thấy tin nhắn của Lâm Tư Di gửi tới: “Hi hi, tớ đã bảo là cậu có ý với người ta rồi mà, đừng nhìn lén nữa, nhìn nữa là lộ hết đấy. Lát nữa lên trên đó thì trực tiếp hạ gục luôn đi, chúng ta xinh đẹp thế này còn có người đàn ông nào không xử lý được sao? Đợi tin tốt của cậu nhé, tiến lên tiến lên!”

Hạ Thiên Ca cất điện thoại lại vào túi, không nhịn được mà bật cười.

Tỏ tình? Loại chuyện này cô sẽ không làm, cũng không bao giờ làm. Những thứ có được quá dễ dàng thường khiến người ta không biết trân trọng, quyền chủ động phải nằm trong tay cô. So với cách thức yếu đuối là chủ động tỏ tình, cô càng muốn ép chàng trai dưới thân mình, dùng hơi thở nóng rực quấn quýt bên tai anh, trong lời nói dịu dàng mang theo chút uy nghiêm ép buộc mà hỏi anh: ‘Anh có phải là thích tôi không? Tâm tư nhỏ nhặt kia của anh định che giấu đến bao giờ?’

Cô muốn chàng trai phải yêu cô, nhẫn nhịn tình ý không thể kiểm soát mà chủ động tỏ tình với cô, muốn anh phải yêu cô đến phát cuồng, trong đôi mắt chỉ chứa đựng hình bóng của một mình cô. Khi cô rời đi, anh sẽ ôm lấy chân cô hèn mọn cầu xin cô đừng đi. Không cần bất kỳ sự trói buộc vật lý nào, tình ý chính là xiềng xích tốt nhất, giam giữ cơ thể chàng trai, mà còn phải khiến chàng trai tâm phục khẩu phục mới được.

Hạ Thiên Ca thở ra một hơi nóng rực, tâm triều dâng trào mãnh liệt, cô kiễng chân ngước nhìn vòng đu quay trên cao, liên tưởng đến một vài cảnh tượng sắp xảy ra, thần sắc trên mặt bỗng chốc đờ đẫn, ngay sau đó… trái tim trong lồng ngực bắt đầu nện mạnh thình thịch.

Cô ảo tưởng ở độ cao trăm mét trên không trung, trong cabin chật hẹp chỉ có cô và chàng trai, hơi thở của đối phương có thể nghe thấy rõ màng, hệt như đang ngồi trên một đoàn tàu chạy trốn khỏi ngày tận thế, thế giới diệt vong, ngày tàn gầm thét sau lưng, chỉ còn họ tồn tại trong thế giới của nhau.

Ảo tưởng tốt đẹp khiến cô không khỏi say mê, đến mức cơ bắp khắp người đều run rẩy phát run.

“Thiên Ca? Đến lượt chúng ta rồi.”

Hạ Thiên Ca cảm nhận được chàng trai đang vỗ nhẹ vào vai mình, cô ngơ ngác quay đầu lại, cái nhìn đầu tiên đã chạm ngay vào bờ môi mỏng manh của anh. Ráng hồng nhuộm bờ môi hơi nhợt nhạt thành một màu hồng phấn trong suốt, thật muốn… cắn một cái.

Dục vọng mạnh mẽ chưa từng có.

Cô bỗng nhiên nhận ra chiếc vòng đu quay sắp chậm rãi chuyển xuống kia hóa ra lại là đoàn tàu dẫn tới địa ngục, cô không thể lên đó… nhất định không thể.

Hạ Thiên Ca lùi lại hai bước, lần đầu tiên nảy sinh sự nghi ngờ đối với khả năng tự chế của bản thân. Nếu ở cùng chàng trai trong một không gian mập mờ chật hẹp như vậy, cô sẽ điên mất, nhất định sẽ điên. Những tình cảm rực nóng và mãnh liệt giấu kín nơi đáy lòng sẽ hệt như nước lũ vỡ đê tuôn trào xối xả. Cô càng ngày càng không dám tưởng tượng nổi, mình sẽ làm gì chàng trai ở trên độ cao không nơi lẩn trốn đó.

Cô thản nhiên thừa nhận, phương pháp ngoài lý trí của mình chính là trốn tránh. Cô luôn quay lưng bỏ chạy vào khoảnh khắc ngọn lửa tình ý nơi đáy lòng sắp không thể chịu đựng nổi, sắp sửa lộ ra nanh vuốt hung tàn. Thế nhưng ở nơi cao chạm tới mây xanh kia, cô còn có thể trốn đi đâu?

Hạ Thiên Ca cảm thấy mình đã sai rồi, sai quá sai rồi. Cô đã quá đánh giá cao bản thân, sai lầm này thậm chí sẽ không thể vãn hồi, khiến cô thà trực tiếp gieo mình từ trên cao xuống còn hơn là để bản thân bại lộ một cách nực cười như thế này.

Tâm trí cô loạn rồi, hoảng rồi, thậm chí muốn chạy trốn, quay lưng chạy ngay lập tức.

“Sao thế? Không phải cô nói là… rất mong chờ sao?”

Tô Ngữ cau mày, có chút nghi hoặc nhìn sự do dự khó hiểu của Hạ Thiên Ca.

“Không… không có gì.”

Trái tim Hạ Thiên Ca run rẩy mãnh liệt, nhưng thần hình lại vô cùng tự nhiên mà lắc đầu, cười nói: “Vậy… vậy chúng ta lên thôi.”

“Ừm, cẩn thận một chút.”

Tô Ngữ cũng có chút căng thẳng, anh gượng dậy tinh thần lên cabin trước, quay đầu thấy cô gái vẫn đứng nguyên tại chỗ dường như có chút chần chừ, anh tưởng cô lần đầu ngồi nên căng thẳng, liền mỉm cười an ủi: “Không sao đâu, chậm lắm, lên đi.”

Hạ Thiên Ca nuốt nước bọt, đáy mắt xẹt qua vài phần lệ khí, cô nắm lấy tay Tô Ngữ bước vào. Cô điên cuồng muốn áp chế sự rung động đang cuộn trào mãnh liệt trong lòng, nhưng vào khoảnh khắc lòng bàn tay chạm vào cổ tay chàng trai, lý trí lại tan biến nhanh chóng.

Lòng bàn tay cô giấu sau lưng bị móng tay đâm sâu vào, đau đớn khiến lý trí quay về đôi chút, mới giúp cô có thể bước vững vào trong cabin. Hai đầu cabin đều có chỗ ngồi, có thể ngồi cùng nhau cũng có thể ngồi đối diện, chàng trai đã ngồi xuống một bên trước, cô liền chọn bên đối diện. Khoảng cách giữa hai người chưa đầy nửa mét, hơi thở đan xen quấn quýt, tựa như hai con rắn vô hình đang triền miên mập mờ.

Cabin dưới sự vận hành của trục thép chậm rãi đi lên, dường như muốn đâm sầm vào mặt trời đang lặn dần xuống mặt đất. ranh giới của lý trí dường như chỉ còn lại nửa mét cuối cùng này, dây cung từ từ căng ra đến độ cong cực hạn.

Hạ Thiên Ca ngẩn ngơ nhìn, ánh mắt thất thần. Nếu lúc này có một tấm gương, cô chắc chắn sẽ nhìn thấy bộ dạng thảm hại của chính mình, hệt như nơi đáy lòng đang nở rộ những đóa hoa anh túc lớn, cánh mũi tràn ngập hơi thở khiến người ta nghiện ngập, không thể tự chủ.

Ánh ráng chiều mập mờ rải xuống, nhuộm lên góc nghiêng tuấn tú của chàng trai một lớp ánh sáng mỏng manh, giống như lớp kem tươi phủ trên mặt chiếc bánh ngọt mềm mại, ngọt ngào đến mức ngấy người.

Hạ Thiên Ca ngây dại nhìn, thật muốn… cô thực sự rất muốn…

Dục vọng trong cơ thể đang gào thét chói tai, nhẫn nhịn rất đau đớn, nhưng khoái cảm lại khiến người ta khao khát khôn nguôi, trong đầu có tiếng nói vang lên.

‘Thay vì đau đớn, chi bằng hãy phóng túng đi.’

Cô nuốt ngụm nước bọt cuối cùng, trong khoang miệng khô khát như thể toàn bộ chất lỏng đã bị bốc hơi không còn một giọt, ngay cả đại não dường như cũng muốn cháy thành tro. Lý trí kiên cường luôn cứ thế tan rã một cách nực cười trước mặt anh.

Cô bàng hoàng nhận ra… không còn đường lui.

Đây chính là tử cục!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!