Trùng Sinh Rồi Cũng Khó T...
Thâu Lai Phù Sinh- Tập 1: Trùng Sinh
- Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy
- Chương 1: Sụp Đổ
- Chương 2: Bệnh Thái
- Chương 3: Ái Dục
- Chương 4: Trùng Sinh
- Chương 5: Thanh Mai
- Chương 6: Lời Tỏ Tình
- Chương 7: Cảnh Cũ
- Chương 8: Cùng Cô Ấy
- Chương 9: Gương Mặt Nghiêng
- Chương 10: Tương Lai
- Chương 11: Tiểu Ngữ
- Chương 12: Ánh Trăng Máu
- Chương 13: Ràng Buộc
- Chương 14: Dã Vọng
- Chương 15: Ánh Hoàng Hôn
- Chương 16: Mặt Nạ
- Chương 17: Cạm Bẫy
- Chương 18: Quá Khứ
- Chương 19: Cơn Mưa Dữ Dội
- Chương 20: Lời Thề
- Chương 21: Bỏ Lỡ
- Chương 22: Hương Hoa
- Chương 23: Bánh Ngọt
- Chương 24: Ly Biệt
- Chương 25: Thịnh Hạ
- Chương 26: Tạm Biệt
- Chương 27: Thanh Xuyên
- Chương 28: Quán Bar
- Chương 29: Túy Ý
- Chương 30: Mộng Tỉnh
- Chương 31: Tìm Kiếm
- Chương 32: Tái Ngộ
- Chương 33: Dâu Tây
- Chương 34: Tổng Duyệt
- Chương 35: Đêm Nhạc Hội
- Chương 36: Ánh Đèn San Sát
- Chương 37: Chúc Ngủ Ngon
- Chương 38: Kết Thúc
- Chương 39: Phát Ốm
- Chương 40: Dục Dạ
- Chương 41: Tạm Biệt
- Chương 42: Âm Ảnh
- Chương 43: Hình Bóng
- Chương 44: Gió Xuân
- Chương 45: Hoa Cam
- Chương 46: Nuôi Dưỡng (Thượng)
- Chương 47: Nuôi Dưỡng (Trung)
- Chương 48: Nuôi Dưỡng (Hạ)
- Chương 49: Mỗi Người
- Chương 50: Bánh Tart Trứng
- Chương 51: Kem Tươi
- Chương 52: Gặp Gỡ
- Chương 53: Cuộc Sống
- Chương 54: Tự Ti
- Chương 55: Câu Lạc Bộ
- Chương 56: Hội Thanh Niên
- Chương 57: Nhạy Cảm
- Chương 58: Nhật Ký
- Chương 59: Hối Hận
- Chương 60: Kẻ Điên
- Chương 61: Đêm Lạnh
- Chương 62: Xuất Phát
- Chương 63: Sự Cố
- Chương 64: Rắn Độc
- Chương 65: Phòng Tuyến
- Chương 66: Tắc Nghẽn
- Chương 67: Biển Mây
- Chương 68: Dòng Chảy Ngầm
- Chương 69: Bệnh Viện Tâm Thần
- Chương 70: Xuất Viện
- Chương 71: Ve Sầu Mùa Hạ
- Chương 72: Hạt Giống Xấu
- Chương 73: Nhậm Chức
- Chương 74: Biến Cố
- Chương 75: Tụ Họp
- Chương 76: Kết Thúc
- Chương 77: Áy Náy
- Chương 78: Sa Vào
- Chương 79: Nóng Rực
- Chương 80: Ác Ý
- Lời Bộc Bạch Khi Lên Kệ
- Chương 81: Giằng Xé
- Chương 82: Buổi Sáng
- Chương 83: Nhà Ăn
- Chương 84: Đối Đầu
- Chương 85: Hoạt Động
- Chương 86: Nghi Ngờ
- Chương 87: Đắc Ý
- Chương 88: Cúi Đầu
- Chương 89: Đường Đêm
- Chương 90: Ác Chi Hoa
- Chương 91: Con Rối
- Chương 92: Nước Mắt
- Chương 93: Sinh Nhật
- Chương 94: Chúc Phúc
- Chương 95: Lời Hứa
- Chương 96: Thú Cưng
- Chương 97: Ngày Cũ
- Chương 98: Vấn Đề
- Chương 99: Tình Cờ Gặp Gỡ
- Chương 100: Viễn Cảnh
- Chương 101: Kẻ Ác
- Chương 102: Món Quà
- Chương 103: Lời Mời
- Chương 104: Vòng Lặp Vô Tận
- Chương 105: Quen Thuộc
- Chương 106: Trà Sữa
- Chương 107: Xung Động
- Chương 108: Dẫn Dụ
- Chương 109: Tử Cục
- Chương 110: Đau Đớn
- Chương 111: Làm Nũng
- Chương 112: Cuộc Gọi
- Chương 113: Ánh Trăng
- Chương 114: Tự Trách
- Chương 115: Chị
- Chương 116: Lời Hứa
- Chương 117: Hạt Dẻ
- Chương 118: Tuyết Lớn
- Chương 120: Hắc Ám
- Chương 121: Ngày Lễ
- Chương 122: Giáng Sinh
- Chương 123: Ngưỡng Mộ
- Chương 124: Phát Bệnh
- Chương 126: Thẹn Thùng
- Chương 127: Nụ Hôn
- Chương 128: Thiên Thạch
- Chương 129: Gió Biển
- Chương 130: Pudding (Thượng)
- Chương 131: Pudding (Hạ)
- Chương 132: Cảnh Cáo
- Chương 133: Những Hạt Mưa
- Chương 134: Chàng Trai
- Chương 135: Áp Chế
- Chương 136: Về Nhà
- Chương 138: Quả Táo
- Chương 140: Ánh Mắt
- Chương 141: Kẻ Ngốc
- Chương 142: Năm Mới
- Chương 144: Hạnh Phúc
- Chương 145: Ngoài Ý Muốn
- Chương 146: Vũng Máu
- Chương 147: Nước Mắt
- Chương 148: Tìm Kiếm
- Chương 149: Cứu Rỗi
- Chương 150: Phát Sốt
- Chương 151: Tình Yêu Thầm Kín
- Chương 152: Thích
- Chương 153: Ráng Chiều
- Chương 154: Thối Rữa
- Chương 155: Lễ Tưởng Niệm
- Chương 156: Trùng Sinh
- Chương 157: Hành Lý
- Chương 158: Ngõ Nhỏ
- Chương 159: Tỏ Bày
- Chương 160: Xương Sống
- Chương 161: Đối Thoại
- Chương 162: Cuốn Sổ
- Chương 163: Mộng Cảnh
- Chương 164: Lá Phong
- Chương 165: Lừa Dối
- Chương 166: Ngoan Ngoãn
- Chương 167: Hạnh Vận
- Chương 168: Trò Đùa
- Chương 169: Ám Trào
- Chương 170: Lạc Lối
- Chương 171: Khoảng Trống
- Chương 172: Đẫm Máu
- Chương 173: Dịu Dàng
- Chương 174: Cuối Tháng
- Chương 175: Cỏ Dại
- Chương 176: Kịch Bản
- Chương 177: Hồng Trang
- Chương 178: Trời Âm U
- Chương 179: Bắt Gặp
- Chương 180: Lồng Giam
- Chương 181: Trào Dâng
- Chương 182: Vĩ Thanh
- Chương 183: Các Phía
- Chương 184: Tự Do
- Chương 185: Món Quà
- Chương 186: Mưa Tạnh
- Chương 187: Thích
- Tập 2: Sa Ngã
- Tập 3: Ánh Sáng Le Lói
- Tập 4: Các cô ấy
- Tập 5: Ngoại Truyện
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 152: Thích
Hà Mộ Thanh ngây người nhìn số nhà quen thuộc, những vệt nước mắt ẩm ướt trong khóe mắt đã khô, viền mắt ửng đỏ.
Cô chạy về, thảm hại như một con chó mất chủ. Dũng khí của cô luôn tan biến vào khoảnh khắc những lời đơn giản kia sắp bật ra, giống như mầm tre chôn sâu trong đất, dốc hết sức lực lại dừng lại ngay khi vừa chớm phá vỡ lớp đất, mãi mãi không thể mọc ra những đốt tre xanh biếc.
Cô nhìn mình trong máy ảnh, lông mày nhíu lại thành một đường, môi chu ra thật cao. Dáng vẻ này thật khó coi, trước đây chàng trai vẫn hay trêu cô khóc nhè trông như Vịt Bối Rối, càng nói cô càng giận, môi càng chu ra. Chàng trai khi đó thật đáng ghét, ừm… bây giờ cũng vậy.
Tâm trạng Hà Mộ Thanh đột nhiên khá hơn một chút. Cô dụi mắt, muốn làm mờ đi vết sưng đỏ nơi khóe mắt, rồi khẽ gõ cửa. Đứng chờ trước cửa một lúc với lòng đầy bất an, cánh cửa mở ra, người mở cửa là một bà lão tóc bạc phơ, gương mặt đầy nếp nhăn trông hiền từ và đáng mến. “Là Mộ Thanh à, hôm nay con không phải… xin nghỉ sao?”
“Vâng, con xong việc rồi nên lại qua đây ạ.”
“Vậy à, bên ngoài lạnh lắm sao? Sao mắt con lại đỏ thế kia.” Bà lão kéo chiếc kính lão trễ trên sống mũi xuống, nheo đôi mắt đục mờ nhìn Hà Mộ Thanh, khẽ thở dài. “Haizz, mau vào đi con, trong nhà ấm hơn.”
“Dạ cảm ơn cô. À… thầy Hoàng không có nhà ạ?”
Hà Mộ Thanh thở phào nhẹ nhõm, thay giày ở huyền quan rồi bước vào phòng khách. Căn nhà thoảng mùi mực nhàn nhạt, thứ đập vào mắt nhiều nhất là sách, ngay cả những góc khuất cũng chồng chất vài cuốn sách mới hoặc cũ.
“Hôm nay con nghỉ học, ông Hoàng không có việc gì làm nên ra ngoài tìm người chơi cờ rồi. Bài kiểm tra hôm qua của con cô đã chấm xong, ở trên bàn đó.”
“Dạ vâng, con cảm ơn cô ạ.”
Bà lão ngẩng đầu nhìn Hà Mộ Thanh một cái, rồi lại ngồi xuống sofa, đeo kính lão tiếp tục chấm bài tập trên bàn trà.
Trong phòng bật điều hòa, rất ấm áp. Hà Mộ Thanh cởi áo khoác đặt lên sofa, quen thuộc đi đến bàn học ngồi xuống. Trên bàn có mấy tờ bài kiểm tra cô làm hôm qua, vẫn còn những dấu bút đỏ gạch xóa. Cô lướt qua, thấy có khá nhiều lỗi, bộ đề toán này cô làm không được tốt lắm.
Cô bĩu môi, thật sự không còn tâm trạng làm bài tập nữa, liền lấy cuốn sổ ghi lỗi sai ra định sửa trước. Đầu bút đặt trên trang giấy trắng, nhưng mãi không thể sắp xếp lại suy nghĩ. Thời gian trôi đi, những bài tập chi chít trên giấy bày ra trước mắt, nhưng cô lại chìm đắm trong một thế giới khác, đầu óc không kiểm soát được mà miên man suy nghĩ, cô nhớ đến dáng vẻ của chàng trai.
Đầu bút sột soạt trên giấy, Hà Mộ Thanh chợt bừng tỉnh. Cô ngây người nhìn hai chữ đó, Tô Ngữ.
Cô khẽ cong môi, niềm vui nho nhỏ còn chưa kịp chạm đến trái tim thì mũi đã lại dâng lên cảm giác cay xè. Cô hít nhẹ mũi, ngửi thấy mùi cỏ non thoảng hương nắng.
“Mộ Thanh, bài kiểm tra hôm qua làm không tốt lắm đâu nhé, sau kỳ nghỉ đông sao cô cảm thấy con có vẻ hơi mất tập trung vậy?”
“Dạ? Có lẽ là vậy ạ.” Hà Mộ Thanh cuống quýt cầm bút gạch bỏ cái tên trên giấy, vết mực trên trang giấy trắng càng tô càng đen kịt. “Con… lần sau sẽ không thế nữa, con xin lỗi ạ.”
“Hồi đó mẹ con bảo con đến chỗ cô học thêm, con cứ nhất quyết không chịu đi.” Bà lão đặt bài tập đã chấm xong sang một bên, ngẩng đôi mắt đục mờ nhìn cô gái. “Vậy mà giờ con đột nhiên lại đồng ý đi học thêm, không phải còn nói… muốn thi vào Đại học Thanh Xuyên sao? Với trạng thái hiện giờ, e là còn kém nhiều đấy.”
Hà Mộ Thanh cúi đầu, lặng lẽ không nói lời nào. Tâm sự của thiếu nữ luôn khó nói với người khác, tình yêu thầm kín e ấp ủ thành thứ rượu nồng, nhưng lại cố sức bịt kín miệng chai, không dám để ai ngửi thấy một chút hương rượu nào.
Con trai của bà lão là bạn học của ba Hà Mộ Thanh, hai vợ chồng già đều là giáo viên kì cựu đã nghỉ hưu, rảnh rỗi nên mở một lớp học thêm. Hơn nữa lại ở cùng một khu dân cư, những ngày Hà Mộ Thanh học hành sa sút, Mẹ Hà cứ ngày nào cũng muốn tống Hà Mộ Thanh vào học thêm, nhưng Hà Mộ Thanh không đồng ý nên việc cứ thế bị trì hoãn. Hai giáo viên lớn tuổi đều rất tận tâm, thành tích hiện tại của Hà Mộ Thanh cũng có mối quan hệ rất lớn với nơi này.
“Tô Ngữ về quê ăn Tết rồi phải không con.”
Trái tim Hà Mộ Thanh bỗng thắt lại. Sắc mặt cô trở nên vô cùng gượng gạo, đôi môi mềm mại hơi khô nứt, cô khẽ cắn môi. “Dạ… về lâu rồi ạ.”
Bà lão từ từ đứng dậy, đi đến ngồi cạnh Hà Mộ Thanh. Nỗi lòng thầm kín của cô gái, trước sự từng trải nửa đời người của bà, bỗng chốc lộ rõ. Nhìn cuốn sổ ghi lỗi sai của cô gái bị bôi đen kịt, hệt như tâm sự rối bời của cô lúc này, bà lắc đầu. Bàn tay đầy nếp nhăn khẽ đặt lên bàn tay mềm mại của cô gái, bà từng trải qua tuổi trẻ, đại khái hiểu được suy nghĩ của cô.
“Thằng bé ấy đã đỗ Thanh Xuyên, vậy con cũng đâu có gì là không thể.”
“Con hiểu ạ, nhưng không biết tại sao, con vẫn rất buồn, con hình như…”
Hà Mộ Thanh ngẩng đôi mắt ửng đỏ lên, lòng bàn tay đối phương rất ấm, dịu dàng và hiền hòa như ánh nắng chiều chiếu lên người khi chợp mắt. Cô lại không kìm được nước mắt, mũi cay xè, từng giọt nước mắt lớn lã chã rơi xuống. Những ấm ức kìm nén trong lòng bỗng chốc vỡ òa như lũ quét, hàng mi dài mềm rũ xuống ướt đẫm.
“Con hình như càng ngày càng xa anh ấy rồi, ông Lão Mạc cũng đi rồi, mọi người đều ở rất xa, nhưng con chỉ muốn được gần anh ấy thêm một chút, giống như trước đây, dù chỉ một chút thôi cũng được, để anh ấy mua bánh pudding xoài vào mùa hè, khi đưa đến tay con vẫn còn mát lạnh.”
“Đứa ngốc này, nhưng con sớm muộn gì cũng sẽ đến Thanh Xuyên mà phải không? Học cùng một trường đại học với thằng bé, lúc đó nếu thích thì cứ mạnh dạn theo đuổi thôi.” Bà lão khẽ vuốt ve khóe mắt ướt đẫm của Hà Mộ Thanh, cô bé không biết đã lén khóc bao lâu, làn da non mềm ửng hồng, trông thật đáng thương.
“Con nghĩ ngày xưa cô theo đuổi thầy Hoàng của con như thế nào chứ, bắt đầu từ lúc nào ấy nhỉ…”, bà cười khẽ, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu khi bà nhớ lại. “Lâu quá rồi, cô hình như cũng quên mất rồi.”
Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng chuông leng keng, Hà Mộ Thanh theo bản năng muốn đứng dậy mở cửa, nhưng bị bà lão ngăn lại. “Để cô đi cho.”
Bà lão đi đến cửa, nhìn ra ngoài qua mắt mèo. Bà quay đầu lại, kéo kính lão xuống, chỉ vào khóe mắt mình, mỉm cười hiền từ với cô gái.
Hà Mộ Thanh chợt hiểu ra điều gì đó. Cô không ngừng dùng tay áo lau đi những giọt lệ trong khóe mắt long lanh, khẽ mím đôi môi mỏng manh màu hồng anh đào, cố gắng hết sức để mình trông không giống như vừa khóc xong.
Một lát sau, cửa mở. Gió lạnh từ hành lang ùa vào, nhiệt độ trong phòng lập tức giảm xuống. Cô ngẩng đôi mắt còn nửa khô nửa ướt nước mắt lên, chàng trai đứng ở cửa, dáng người cao ráo thanh thoát. Mấy sợi tóc mái lòa xòa trên trán bị gió lạnh bên ngoài thổi tung có chút rối bời, dính chút mồ hôi rũ xuống. Anh thở dốc gấp gáp, nhưng vẫn cố gắng chớp mắt với cô, mỉm cười dịu dàng. Đó là chàng trai mà Hà Mộ Thanh chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhận ra ngay.
Hà Mộ Thanh nhìn thẳng vào chàng trai, cô không muốn anh thấy mình buồn bã, khóe môi cong lên nụ cười rạng rỡ. Đây là lời tỏ tình thầm lặng của cô.
“Em thích anh… vẫn luôn là vậy.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận