“Chậc...”
Buổi tối tự học có chút trầm lắng, tiếng ngòi bút lướt trên mặt giấy sột soạt, Hà Mộ Thanh bị kẹt lại bởi một bài toán, tờ giấy nháp sạch sẽ đã chằng chịt những dòng nháp đè lên nhau, nhưng mạch suy nghĩ lại hệt như rơi vào ngõ cụt, dù thế nào cũng không thể thoát ra được.
Sự bực bội khi không làm được bài hòa lẫn với một loại cảm xúc khó gọi tên khiến sắc mặt cô có chút u ám, trông thật lạc lõng với bầu không khí vốn có của ngày lễ đặc biệt này. Cô buông bút, gục xuống bàn vùi đầu vào cánh tay, lặng lẽ chìm trong bóng tối, lúc này sự phiền muộn trong lòng mới vơi bớt đôi chút để cô có thể thở phào.
Cô muốn ăn bánh pudding xoài rồi.
Tiết tự học tối nay là một bài kiểm tra Toán. Sắp đến kỳ thi đại học, những bài kiểm tra lớn nhỏ cứ thế nối tiếp nhau không ngừng. Tiếng chuông vang lên là lúc phải nộp bài, làm xong câu cuối cùng này có thể giúp thứ hạng của cô tăng thêm vài bậc, thậm chí có cơ hội tranh vị trí trong tốp ba, nhưng cô lại chẳng muốn làm nữa. Cô cũng không rõ tại sao, có lẽ là vì cô chưa bao giờ thực sự quan tâm đến thành tích.
Một mảnh giấy vo tròn nảy lên trên mặt bàn, Hà Mộ Thanh bực bội ngồi dậy, chộp lấy mảnh giấy rồi nhìn quanh một lượt, thấy cô bạn cùng bàn đang ra dấu tay với mình. Cô thở dài, mở mảnh giấy ra, bên trên là một dòng chữ viết đầy vội vã: Thanh Thanh, mau mau mau, đáp án trắc nghiệm, cứu mạng với nha.
Hà Mộ Thanh nhìn vẻ mặt tươi cười nham nhở của cô bạn cùng bàn, ánh mắt cô có chút đờ đẫn, sự bực dọc trong lòng cũng thu lại. Cô bất lực mím môi, chép đáp án trên đề vào giấy rồi ném trả lại. Cô bạn nói khẽ lời cảm ơn, cúi đầu tô đáp án thật nhanh, sau đó dựa lưng vào ghế với vẻ mặt nhẹ nhõm, vươn vai một cái thật dài. Áp lực nặng nề của năm lớp 12 hệt như tảng đá khổng lồ lăn đuổi sau lưng, họ không còn đường lùi, chỉ biết liều mạng chạy về phía trước, nhưng gánh nặng trên vai ngày một trĩu nặng, không còn lấy một chút tâm trí nào để ngắm nhìn phong cảnh ven đường.
“Thanh Thanh, hôm nay cậu không chuẩn bị cái đó à?”
Viết xong bài kiểm tra, cô bạn cùng bàn rõ ràng thoải mái hơn hẳn, ném tờ đề sang một bên rồi nháy mắt với Hà Mộ Thanh, bắt đầu tám chuyện phiếm, “Cậu xem cái này của tớ có đẹp không, lát nữa tan học tớ sẽ mang đi tặng, nếu anh ấy nhận, tối nay tớ sẽ tỏ tình luôn.”
Hà Mộ Thanh nhìn quả táo bình an mà cô bạn lấy ra từ trong ngăn bàn, một quả táo bình thường nhưng khi được thắt ruy băng màu sắc và đóng gói trong hộp quà tinh tế, giá trị lập tức trở nên đắt đỏ. Thế nhưng hôm nay vẫn có người không quản ngại mệt nhọc chạy đến cửa hàng, chuẩn bị tặng nó cho một người đặc biệt vào ngày đặc biệt này.
Nhìn vẻ mặt mơ mộng của cô bạn, Hà Mộ Thanh không nhịn được mà mỉm cười, hỏi ngược lại, “Vậy cậu nói xem tớ nên tặng cho ai đây?”
“Tặng... tặng cho...”
Cô bạn ngẩn người, nghĩ mãi cũng không tìm được một đáp án phù hợp. Đóa hồng lửa của lớp 12 mang theo những chiếc gai sắc nhọn, không biết đã khiến bao nhiêu ong bướm tìm hương đến đây phải chùn bước. Thế rồi cô bạn bỗng nhớ đến Đêm Bình an năm ngoái...
“Nhưng năm ngoái rõ ràng cậu cũng chuẩn bị mà, hồi đó cậu đã tặng cho ai ấy nhỉ?”
Cô bạn nhíu mày, băn khoăn không hiểu nổi. Cô cảm giác như phần ký ức đó đã bị ai đó lặng lẽ xóa sạch, nhưng cũng có thể là do Hà Mộ Thanh vốn dĩ chưa bao giờ để lộ tâm tư nửa phần, đáp án vốn không hề tồn tại ngay từ đầu.
Hà Mộ Thanh sững sờ, trái tim đột ngột co thắt lại, mang theo một cơn đau nhói nhẹ. Đôi mắt trong trẻo của cô thoáng qua vẻ đau đớn, cô ngẩng đầu nhìn bạn, khẽ lắc đầu, không muốn nhắc đến chuyện này.
“Quên rồi.”
“Quên rồi? Được thôi.”
Cô bạn không hỏi thêm nữa, nhưng thầm nghĩ chắc là đối phương đã thất bại rồi. Nghĩ đến đây, cô bạn không khỏi ôm chặt quả táo bình an trong lòng, vừa kỳ vọng vừa căng thẳng, “Này, cậu nói xem anh ấy có ý với tớ không? Liệu tớ có hỏng ăn không nhỉ? Nếu anh ấy không nhận thì sao, mà nếu có những cô gái khác cũng tặng cho anh ấy thì tính sao đây?”
Hà Mộ Thanh vốn đã sớm có khả năng miễn nhiễm với tính luyên thuyên của cô bạn cùng bàn. Cô im lặng bắt đầu thu dọn cặp sách và sách vở, định mang số bài tập chưa làm xong hôm nay về nhà. Buổi trưa làm bài đọc hiểu tiếng Anh không được lý tưởng lắm, về nhà cần phải luyện tập thêm, sau đó làm thêm một đề Vật lý để luyện tốc độ, trước khi ngủ thì nghe tài liệu nghe hiểu hôm nay coi như nghỉ ngơi. Cô thầm sắp xếp kế hoạch sau khi về nhà trong lòng.
“Thanh Thanh, dạo này mọi người đều bảo cậu thay đổi nhiều lắm.”
Cô thay đổi?
Hà Mộ Thanh đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt vì quá vội vàng mà trở nên sắc lẹm, cô bạn cùng bàn suýt chút nữa tưởng đóa hồng lửa ngày nào đã quay trở lại. Cô bạn lắp bắp một hồi, “Tớ... tớ cứ tưởng cậu biết những lời bàn tán đó rồi chứ.”
“Tớ thay đổi rồi đấy, ngày nào cũng ngồi làm đề, tuần này lại béo thêm một cân nữa.”
Hà Mộ Thanh chớp mắt, ánh mắt dịu lại, cô nói đùa một câu rồi cúi xuống kéo khóa cặp. Nhưng chiếc khóa kéo bên cạnh gặp chút vấn đề, kéo mãi không nhúc nhích. Chiếc cặp này đã dùng được một thời gian, khóa kéo thỉnh thoảng lại dở chứng, càng dùng sức càng không kéo được, cần phải nới lỏng tay để các răng khóa khớp vào nhau từ từ.
Hà Mộ Thanh cắn môi, lực đạo trên tay lại càng nặng nề hơn, hệt như cô đang cố chấp tranh đua với nó.
Có những thứ dường như sắp không thể giấu kín được nữa...
“Họ nói đóa hồng lửa đầy gai sắp biến thành hoa mộc cận rồi, chạm vào không còn rát tay nữa, còn nói có phải cậu thích...”
Lời của cô bạn chưa dứt thì tiếng chuông đã vang lên định tai. Cán sự Toán lập tức đứng dậy hô hào thu bài, lớp học liền trở nên hỗn loạn. Tiếng ồn ào át đi giọng nói vốn đã hạ thấp của cô bạn. Hà Mộ Thanh muốn nghe nốt câu tiếp theo, nhưng chỉ có thể thẫn thờ nhìn theo khuôn miệng của bạn, môi răng mấp máy...
Cô không đoán ra được.
“Tớ đi trước đây.”
Tâm trí cô bạn cùng bàn rõ ràng đã không còn ở trong lớp nữa. Cô ấy thu dọn cực nhanh, mấy cuốn sách nhăn nhúm được nhét vội vào cặp.
Nhìn động tác khoa trương của bạn, Hà Mộ Thanh giúp cô ấy nhặt mấy cuốn sách rơi dưới đất lên, “Cậu vội thế làm gì? Anh ấy chẳng phải ở ngay lớp bên cạnh sao?”
“Ở ngay bên cạnh thì sao chứ? Người thích anh ấy đâu chỉ mình tớ. Hơn nữa... người ta có biết tớ thích anh ấy đâu, chẳng lẽ còn đặc biệt đứng đợi tớ chắc.”
Cô bạn lườm cô một cái, bảo vệ quả táo bình an trong lòng như báu vật rồi lao ra khỏi lớp đầu tiên, dũng cảm hệt như một kỵ sĩ xông ra chiến trường. Câu nói cuối cùng của cô bạn lọt vào tai cô, hệt như đang tiếp thêm sức mạnh cho hành động tối nay của chính mình.
“Không theo đuổi nhanh là người ta chạy mất đấy.”
Rắc!
Hà Mộ Thanh cúi đầu nhìn cái đầu khóa nằm trong lòng bàn tay, mấy răng khóa đã bị gãy, hỏng hoàn toàn rồi. Cô... đã dùng lực quá mạnh.
……
Hà Mộ Thanh không còn cách nào khác, chiếc cặp vốn đã bị nhét căng phồng, giờ bị rách một đường nên sách vở cứ thế tuồn ra ngoài. Nếu mang hết về thì lại quá nặng, cô không xách nổi.
Không nghĩ ra cách gì, Hà Mộ Thanh dứt khoát để cặp sách lại lớp, chỉ ôm vài cuốn bài tập chưa làm xong vào lòng, giống như con tàu buôn gặp nạn trên biển, vì để giữ mạng mà đành vứt bỏ những kiện hàng quý giá. Xem ra hôm nay không làm được đề Vật lý rồi, bài đọc hiểu cũng chỉ có thể đợi đến giờ đọc sớm sáng mai mới lôi ra xem lại.
Có chút phiền lòng, nhưng dường như không thể lấy đó làm lý do.
Bên tai toàn là tiếng reo hò náo nhiệt, những tâm tư âm ỉ từ lúc kiểm tra đến giờ phút này đã hoàn toàn được giải tỏa. Trong lớp học, ngoài hành lang... tiếng ồn ào nối tiếp nhau. Niềm vui, sự lúng túng, hay nỗi rụt rè chưa dám ngỏ lời... những cảm xúc đan xen khiến đêm nay vốn chẳng khác gì mọi ngày trở nên thật đặc biệt.
Đêm Bình an mỗi năm một lần.
Cô... từng mang tâm trạng thế nào để trải qua những đêm như thế này nhỉ? Nhưng vào lúc này, khung cảnh rõ ràng hệt như trong quá khứ lại không thể gợi lên nửa phần ký ức cũ.
Dường như những gì họ nói là đúng, cô đã thay đổi thật rồi.
Hà Mộ Thanh ôm sách định rời đi nhưng lối đi lại bị một người chặn lại. Cán sự Toán đứng trước mặt cô với vẻ mặt đầy lo lắng, tay cầm một hộp quà tinh tế. Cậu ta luống cuống đặt món đồ lên bàn học của Hà Mộ Thanh, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, nói với cô một câu Giáng sinh vui vẻ mờ nhạt, sau đó vội vàng quay người, chìm nghỉm vào đám đông chen chúc rồi biến mất hút.
Hà Mộ Thanh thấy thật khó hiểu, buổi sáng cũng có người tặng quà như vậy và đều bị cô khéo léo từ chối. Giữa họ rõ ràng không có nhiều sự giao thiệp, tại sao lại cứ chọn một ngày đặc biệt thế này để gửi đến món quà mập mờ, nhưng lại không chịu nói rõ tâm ý.
Lúc nào cũng che che giấu giấu, nhưng bản thân cô dường như cũng chẳng khác gì họ.
Nam sinh kia đi quá nhanh, Hà Mộ Thanh còn chưa kịp phản ứng thì đã không thấy bóng người đâu nữa.
Cô cúi đầu nhìn quả táo bình an đang nằm im lìm trên bàn, một hình ảnh quen thuộc đến mức khiến cô cảm thấy phiền muộn.
Cô lại muốn ăn bánh pudding xoài rồi.
0 Bình luận