Tập 1: Trùng Sinh

Chương 55: Câu Lạc Bộ

Chương 55: Câu Lạc Bộ

“Em là em gái của học trưởng An Lâm sao? Sao trước đây chẳng bao giờ nghe anh ấy nhắc tới việc mình có em gái nhỉ? Cũng chẳng nói với chúng tôi một tiếng về chuyện này cả.”

Chàng trai có đôi lông mày rậm và đôi mắt to nhìn chằm chằm vào cô gái đang ngồi ngoan ngoãn trên ghế, đến thở mạnh cũng không dám. Cậu ta có chút không tin nổi người học trưởng vốn rạng rỡ phóng khoáng ngày nào lại có một cô em gái nhút nhát đến thế này.

“Đại Tráng, ông cút sang một bên đi, đừng có làm con nhà người ta sợ hãi.” Một cô gái để tóc ngắn, gương mặt thanh tú đẩy mạnh chàng trai ra: “Nhìn đôi mắt này mà xem, thật sự rất giống An Lâm, vả lại chuyện này có gì mà phải lừa gạt chứ?”

“Đúng… đúng ạ, anh trai em bảo đây là câu lạc bộ cũ của anh ấy, nên bảo em tới xem thử.”

Đôi mắt nai mọng nước của An Chi mở to, giọng nói nhỏ đến đáng thương, hai tay ngoan ngoãn đút trong túi áo. Cô bị vây ở giữa đám đông, giống như một chú thỏ trắng nhỏ lạc giữa bầy quái vật: “Em tên là An Chi, An Lâm là anh trai em.”

“An Chi sao? Tên hay thật đấy, người cũng đáng yêu quá đi mất.”

Đôi mắt cô gái kia sáng lên, vừa cười vừa véo nhẹ vào lớp thịt mềm trên gò má An Chi: “Gen nhà em tốt thật đấy, nhìn kỹ lại càng thấy giống em gái của học trưởng An Lâm hơn.”

“Ưm ưm~ em nên gọi học tỷ… học tỷ như thế nào ạ?” An Chi bị nhào nặn gò má, chỉ biết không tình nguyện mà rên rỉ vài tiếng.

“Chị á? Cứ gọi là chị Hồng đi.”

“Dạ, chị Hồng.”

An Chi thoát khỏi ma trảo của Nhiếp Hồng, cô xoa xoa gò má đỏ bừng, cười một cách thẹn thùng: “Cái đó… nếu không có chuyện gì nữa, thì em xin phép đi trước nhé.”

“Đi đâu mà đi, Tiểu An Chi à, vừa mới tới đã đòi đi là không tốt đâu nhé.” Nhiếp Hồng đặt tay lên vai An Chi, khiến hai cái chân ngắn đang định chạy trốn của cô chỉ có thể đứng dậm chân tại chỗ.

“Chị vẫn còn chuyện muốn hỏi em đây.”

“Chị Hồng cứ nói ạ, chuyện gì em biết nhất định sẽ nói hết cho chị nghe.”

An Chi ngoan ngoãn quay người lại, nhìn nụ cười hiền hậu của Nhiếp Hồng mà không dám manh động nữa.

“Cũng không có gì.” Nhiếp Hồng liếm môi, trông có vẻ đang cười rất tươi: “Anh trai em đã tốt nghiệp được một năm rồi, hiện tại đã tìm được bạn gái chưa?”

“Ồ ồ, có rồi ạ. Anh em vừa tốt nghiệp không lâu là đã quen chị dâu rồi, năm ngoái còn dẫn về nhà nữa đấy ạ.”

An Chi gật gật đầu, cười hì hì. Mặc dù Đại Tráng ở bên cạnh đang trợn mắt ra sức nháy mắt ra hiệu cho cô, nhưng thỏ trắng nhỏ vẫn không nhận ra bầu không khí lúc này đã trở nên có chút nguy hiểm, vẫn tự mình giới thiệu về chị dâu: “Chị dâu xinh lắm ạ, người lại còn đặc biệt dịu dàng nữa cơ.”

“Rắc…”

“Ơ? Chị Hồng, chị sao thế ạ?”

“Không có gì đâu.” Nhiếp Hồng giấu cây bút đã gãy làm đôi ra sau lưng, nặn ra một nụ cười hòa ái: “Vậy An Chi nói xem, so với chị Hồng đây, thì hai người bọn chị ai xinh đẹp hơn, ai dịu dàng hơn nào?”

“Khụ khụ…” Đại Tráng ở một bên ho khan điên cuồng.

“Chuyện này…” An Chi nghiêng cái đầu nhỏ, rất nghiêm túc suy nghĩ một hồi: “Ừm… tốt nhất là không nên so sánh ạ, chị Hồng cũng rất xinh đẹp mà.”

Đại Tráng lập tức nhảy ra giảng hòa: “Được rồi, Nhiếp Hồng, học trưởng đã có bạn gái rồi thì bà cũng đừng tơ tưởng nữa.”

“Cần ông đa sự chắc? Chẳng qua là thua như vậy có chút không cam lòng thôi, nhưng Nhiếp Hồng tôi đây là kiểu người không thua nổi sao.” Nhiếp Hồng quay đầu lườm Đại Tráng một cái, rồi lại quay sang nhìn An Chi, mỉm cười nhìn dáng vẻ ngây ngô thuần khiết của cô gái: “An Chi à, nếu anh trai em trước đây từng ở Hội Thanh Niên của chúng ta, hay là… em cũng ở lại tham gia cùng luôn đi.”

“Hả? Nhưng mà em…”

An Chi ngẩn người, cô chỉ được anh trai bảo tới chào hỏi bạn cũ của anh ấy một tiếng thôi, còn gia nhập câu lạc bộ… cô hoàn toàn không có tâm tư đó. Cô đại khái biết đây là một hiệp hội làm các hoạt động tình nguyện, nhưng rõ ràng đến bản thân mình cô còn chăm sóc không xong nữa là…

“Đừng nhưng nhị gì nữa, học trưởng đã giới thiệu em gái mình tới đây rồi, chúng ta chẳng có lý do gì mà không nhận cả.”

Đại Tráng dõng dạc hô to, giống như mang theo vô vàn hy vọng, thậm chí còn thu hút không ít thành viên của Hội Thanh Niên đang phát tờ rơi gần đó quay lại nhìn.

“Chúng tôi chào mừng em, học muội An Chi.”

“Em… em…” An Chi đỏ bừng mặt, những ánh mắt xung quanh đổ dồn lên mặt cô khiến cô thấy nóng bừng như lửa đốt. Cô đã mắng thầm cái ông anh trai bảo mình tới đây không biết bao nhiêu lần trong lòng rồi, tại sao mọi người cứ thích tự quyết định thay cô thế này chứ.

“Dạ thôi được rồi, em biết rồi ạ.”

An Chi mếu máo, do dự gật đầu.

“Vậy thì bây giờ phải bắt đầu ‘kinh doanh’ thôi.”

“Kinh doanh? Ý chị là sao ạ?” An Chi nhìn Nhiếp Hồng đang từng bước ép sát mình, cảnh giác lùi lại hai bước.

“Ái chà, quên nói với em, chị Hồng của em đây còn ở bên CLB Anime nữa đấy nhé.”

Nhiếp Hồng thất tình rồi, nên tâm trạng cô có chút không vui. Nhìn vẻ sợ hãi khi dần bị dồn vào góc tường của An Chi, cô sờ lên gương mặt ngọt ngào đáng yêu của cô gái, giống như vừa phát hiện ra một tờ giấy trắng tinh khôi vậy.

Thôi bỏ đi, cái này cứ coi như là món quà bồi thường mà An Lâm tặng cho mình vậy.

……

“Không đánh game, cứ nhất định phải gọi tôi ra ngoài làm gì?”

Tô Ngữ vò mái tóc rối bời, không tình nguyện bị Cố Xuyên kéo ra phía quảng trường.

“Hai ngày này… quảng trường có rất nhiều sạp hàng tuyên truyền cho các câu lạc bộ, náo nhiệt lắm, đi xem chút đi.”

“Còn hai người kia đâu, sao cứ phải hành hạ tôi thế này.”

“Lão Lục ở bên Hội Sinh viên mà, Chu Phong thì bận đi làm thêm chẳng hứng thú gì với mấy cái này, chẳng phải chỉ còn mỗi ông thôi sao? Ông cũng nên mở rộng ‘nghiệp vụ’ đi thôi.”

“Ông có nơi nào muốn đi à? Chỉ mình ông thôi sao? Sở thích của ông chẳng phải đều đặt hết lên người phụ nữ sao? Ở đây chắc không tìm thấy câu lạc bộ nào phù hợp với ông đâu.” Tô Ngữ không nhịn được cười lạnh, rõ ràng không tin lời giải thích của Cố Xuyên.

“Ai bảo thế, tôi phải đi CLB Nhạc Nhẹ, bây giờ đi báo danh đây.”

“Ông cũng biết chơi nhạc à?”

“Chẳng phải Tiểu Tiểu có lập một ban nhạc sao, tôi đi xem giúp cô ấy trước.”

“Chậc chậc, sao ông đối tốt với Lạc Tiểu Tiểu thế?” Tô Ngữ đánh giá Cố Xuyên, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc: “Không lẽ ông đối với cô ấy…”

“Thôi đi, tôi với cô ấy làm sao có thể chứ, xách dép cho cô ấy còn chưa đủ tư cách nữa là, chẳng qua là để lót đường cho sau này thôi, nói trắng ra là nịnh bợ đấy.”

“Ý ông là sao?”

“Ông có biết Lạc Tiểu Tiểu là ai không? Đại tiểu thư của nhà họ Lạc đấy, là đứa cháu gái được gia chủ nhà họ Lạc cưng chiều nhất. Tính ra thì địa vị còn cao hơn Cố Chi một bậc lớn đấy.”

Cố Xuyên đảo mắt, tuy nói ra không mấy lọt tai nhưng cũng chẳng giấu giếm gì: “Tôi có thể học hành không giỏi, sau này cùng lắm thì về nối nghiệp lão già nhà tôi, nhưng nếu đắc tội với người không nên đắc tội thì, hừ hừ…”

“Ồ, vậy thì lợi hại thật.”

Tô Ngữ gật đầu, anh không có hứng thú với những chuyện này, cũng chẳng liên quan gì đến anh nhiều. Nghề nghiệp có chuyên môn, những chuyện đấu đá tranh giành quan hệ này, dù có sống thêm một kiếp nữa anh cũng không thể so được với Cố Xuyên.

“Tôi còn có việc nhờ ông giúp đây.” Cố Xuyên huých vai Tô Ngữ, vẻ mặt nghiêm túc.

“Việc gì?”

“Quốc khánh này ông không về phải không, Tiểu Tiểu dự định tổ chức một buổi biểu diễn ca nhạc trong trường. Lão Lục và Chu Phong đều không thân với Tiểu Tiểu, tính tình cô ấy thế nào ông cũng biết rồi đấy, đến lúc đó giúp tôi tới trông chừng cô ấy một chút nhé.”

Tô Ngữ nhướng mày: “Vậy còn ông?”

“Hôm đó nhà tôi có một buổi dạ tiệc, vốn dĩ tôi chẳng muốn đi đâu, nhưng trong danh sách có tên tôi rồi, không thoát được.”

“Được thôi, nhưng tôi vẫn không hiểu ông kéo tôi tới đây làm gì?”

“Thì tới chào hỏi Tiểu Tiểu một tiếng trước chứ, nếu không đến lúc đó cô ấy thấy đổi người, tôi không đảm bảo đại tiểu thư nổi giận thì chuyện gì sẽ xảy ra đâu.”

“Lạc Tiểu Tiểu cũng đi tuyển người mới à?”

“Ông thì biết cái quái gì, người đẹp mới là năng suất lao động hàng đầu để chiêu mộ thành viên mới đấy!” Cố Xuyên bĩu môi: “Cái thằng này đúng là chẳng hiểu sự đời gì cả.”

Một tờ rơi bất ngờ được đưa tới giữa hai người, giọng nói mềm mại nũng nịu mang theo chút thẹn thùng khó tả.

“Cái đó… cái đó tìm hiểu về Hội Thanh Niên một chút nhé, rất hoan nghênh ạ, meo~”

“An Chi?”

Tô Ngữ và Cố Xuyên nhìn bộ trang phục của cô gái mà sững sờ.

“A, Tô Ngữ?” Cô gái ngẩng đầu lên, đôi mắt nai mọng nước lập tức trở nên đờ đẫn, cô máy móc thốt ra câu lời thoại đã sớm tê liệt: “Meo?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!