“Hì hì, chị ơi xem bộ này của em thế nào?”
An Chi túm lấy tà váy, xoay tròn hai vòng, những đường viền ren tinh tế xoay động, nở rộ như một đóa hoa.
Khi ở bên cạnh con gái, An Chi dường như không còn vẻ thẹn thùng thường thấy, cô còn tinh nghịch thực hiện một lễ nghi hầu gái có chút gượng gạo, nghiêng mình giống như một con vật nhỏ đang chờ được khen ngợi, bỏ mặc Tô Ngữ sang một bên.
Hạ Thiên Ca nở nụ cười ôn nhu, xoa xoa đầu An Chi, lại giúp cô chỉnh lại vài sợi tóc rối bên tai. Dáng vẻ ấy giống như đang chăm sóc cô con gái nhỏ của mình vậy, cô cũng chẳng hề tiếc lời khen ngợi dành cho An Chi: “Đẹp lắm, dĩ nhiên là rất đẹp rồi.”
Cô ngước mắt nhìn Tô Ngữ, khóe môi vẫn giữ nụ cười như cũ: “Một thời gian không gặp, cậu vẫn khỏe chứ?”
“Vẫn ổn, còn cậu? Dì vẫn khỏe chứ?”, giọng điệu của Tô Ngữ không hề gợn sóng, giống như thực sự chỉ đang chào hỏi vài câu với người bạn học cũ đã lâu không gặp.
“Chị dĩ nhiên là vẫn ổn, ở nhà cũng rất tốt.”
“Thật không ngờ, chị và Tô Ngữ lại là bạn học cấp ba đấy, trùng hợp quá.” An Chi chen lời vào, cười càng thêm rạng rỡ, cô bá lấy cánh tay Hạ Thiên Ca: “Chị ơi chị có biết ngày xưa Tô Ngữ như thế nào không? Em nói chị nghe, cái tên này đôi khi nói chuyện đáng ghét lắm nhé.”
“Ừm…” Hạ Thiên Ca cụp mắt suy nghĩ một lát, trầm ngâm hồi lâu rồi mới hàng mi dài mới khẽ nâng lên, nhìn Tô Ngữ mỉm cười, trong giọng nói mang theo một sự thâm trầm khó tả: “Thay đổi… thay đổi nhiều lắm rồi, chính chị cũng không chắc nữa.”
Tô Ngữ còn chưa kịp suy ngẫm về ý nghĩa nụ cười trên mặt Hạ Thiên Ca thì vai đã bị một cánh tay từ phía sau quàng tới, trên cánh tay đó cũng đeo một chiếc băng đỏ giống hệt của Hạ Thiên Ca.
“Tô Ngữ? An Chi? Sao mọi người đều ở đây thế này.” Lục Tư Viễn chào An Chi một tiếng, tầm mắt chuyển sang Hạ Thiên Ca, lịch sự gật đầu: “Cậu cũng ở đây à, bạn học cũ của Tô Ngữ đúng không, lúc quân sự mình có gặp qua, ở Hội Sinh viên chắc cũng từng thấy, vừa rồi mình còn đang định tới chào cậu một tiếng đấy.”
“Ừm, mình tên là Hạ Thiên Ca, cậu là Lục Tư Viễn đúng không, bạn cùng phòng của Tô Ngữ.”
“Hả? Cậu biết tên mình sao?” Lục Tư Viễn có chút kinh ngạc, anh nhớ mình chưa từng tiết lộ tên cho Hạ Thiên Ca biết.
Sắc mặt Hạ Thiên Ca vẫn như thường, cười nói: “Lúc Hội Sinh viên họp, không phải cậu từng phát biểu sao, lúc đó mình đã ghi nhớ rồi.”
“Ồ, ra là vậy.” Lục Tư Viễn gật đầu, không để tâm thêm nữa.
“Lão Lục? Sao ông cũng ở đây?” Tô Ngữ thu lại dòng suy nghĩ, nhìn Lục Tư Viễn, hạ thấp giọng: “Chuyện của Hạ Thiên Ca ông biết mà không nói với tôi sao?”
Lục Tư Viễn vẻ mặt vô tội, bất lực nhún vai: “Không phải tôi không nói, tôi thấy ông cũng đâu có quan tâm người ta, vả lại hôm nay lúc sắp xếp nhiệm vụ tuần tra tôi mới chú ý tới mà.”
Việc Hạ Thiên Ca và An Chi quen biết nhau Tô Ngữ cũng không thấy lạ, Hạ Thiên Ca là người có tính cách ôn hòa, chỉ cần gặp lần đầu cũng sẽ để lại ấn tượng tốt, huống chi là một cô gái đơn thuần như An Chi.
Nhưng cô ấy vốn không phải kiểu người thích xuất đầu lộ diện, kiếp trước cô ấy bận rộn đi làm thêm, ngay cả câu lạc bộ cũng không tham gia, tại sao bây giờ đột nhiên lại vào Hội Sinh viên.
An Chi bỗng nhiên vỗ tay, thu hút sự chú ý của mọi người, cô chớp chớp đôi mắt lớn đầy bí hiểm, trước tiên nhìn sang Lục Tư Viễn: “Lớp trưởng, Quốc khánh này cậu có rảnh không?”
“Mình sao? Có lẽ mình sẽ cùng bạn gái tìm chỗ nào đó ở Thanh Xuyên đi chơi thôi.” Lục Tư Viễn suy nghĩ một chút rồi trả lời.
“Vậy thì tốt quá, Quốc khánh này mọi người có muốn cùng đi leo núi không?” Đôi mắt An Chi sáng rực lên, đầy vẻ mong đợi nhìn Lục Tư Viễn.
“Ờ… cái này thì, mình thì sao cũng được, nhà mình cũng thuộc kiểu có chỗ chơi là vui rồi, nhưng mà…” Lục Tư Viễn liếc nhìn Tô Ngữ, dò hỏi ý kiến của anh.
“Cậu không hỏi ý mình sao?” Tô Ngữ thấy mình bị bỏ rơi sang một bên, liền gõ nhẹ lên vầng trán trơn bóng của An Chi: “Sao tự nhiên lại nghĩ ra trò này.”
“Ái chà, cậu thì có gì mà phải hỏi, dù sao cậu cũng định cả ngày ru rú trong ký túc xá thôi mà.” An Chi lùi lại hai bước, xoa xoa vầng trán đang ửng hồng, thè chiếc lưỡi hồng nhỏ nhắn ra trêu chọc: “Hừ, thực ra chị Thiên Ca đã nói với em hết rồi, cậu cũng giống em thôi, ngày nào cũng chỉ thích ở lì trong phòng.”
“Được rồi, chuyện này vốn là chị và An Chi đã bàn bạc với nhau, chỉ nghĩ là nếu đi đông người thì sẽ náo nhiệt hơn một chút thôi.”
Hạ Thiên Ca cắt ngang cuộc tranh luận, cô nhìn Tô Ngữ, khẽ hỏi: “Tô Ngữ, nếu cậu không có việc gì quan trọng thì hãy cùng đi với mọi người đi, các bạn cùng phòng của cậu cũng có thể đi cùng.”
“Mình…” Tô Ngữ vốn chẳng bận tâm đến chuyện Quốc khánh đi đâu, điều anh thực sự muốn hỏi là chuyến đi này do ai đề xuất, nhưng cuối cùng anh chỉ gật đầu, thầm trách bản thân đã quá đa nghi. Hạ Thiên Ca trước mắt với từng cái nhíu mày hay nụ cười đều mang đậm hình bóng tốt đẹp năm nào, anh hà tất phải suy diễn lung tung.
“Vậy được thôi, nhưng ngày đầu tiên của Quốc khánh có lẽ mình không rảnh, khởi hành muộn hơn một ngày chắc là vẫn được chứ?”
“Tuyệt quá, vậy quyết định thế nhé.”
An Chi reo hò nhảy nhót, cô đã sớm tính toán như vậy rồi. Quốc khánh ban đầu cô định về nhà, nhưng anh trai cô là An Lâm bận đi với bạn gái, không có thời gian đón cô về, nên cô chỉ có thể ở lại Thanh Xuyên qua lễ. Mấy cô bạn cùng phòng đều là người địa phương, vừa nghỉ lễ là chạy mất tăm mất tích.
Cô đang rầu rĩ thì nhận được lời an ủi của người chị mới quen tính tình cực tốt này, kết quả là chị ấy nói Quốc khánh sẽ ở bên cô, còn chịu đưa cô đi chơi nữa. An Chi cảm thấy cảm động đến mức nước mắt sắp trào ra, từ tận đáy lòng cô vô cùng tin tưởng người chị tốt chỉ lớn hơn mình vài tháng này.
“Vậy hành thế nhé, Hạ Thiên Ca cậu cứ trò chuyện với Tô Ngữ đi, việc tuần tra của Hội Sinh viên một mình mình là đủ rồi, cậu cứ ở lại ôn chuyện với bạn cũ cũng tốt.”
Lục Tư Viễn thấy mọi chuyện đã định đoạt xong xuôi liền vẫy tay rời đi.
“Tờ rơi sao? Hai người vào cùng một câu lạc bộ à?” Hạ Thiên Ca kinh ngạc nhìn sang An Chi hỏi.
“Đúng vậy, đúng vậy, là Hội Thanh Niên đó chị, nghe tên là thấy lợi hại rồi, mặc dù em vốn chẳng muốn vào chút nào.”
“Vậy sao, vậy chị ở lại giúp mọi người phát tờ rơi nhé.”
Hạ Thiên Ca nhìn xấp tờ rơi trên tay An Chi rồi đón lấy: “An Chi, em quay về lấy thêm một ít nữa đi, nếu không lát nữa có lẽ sẽ không đủ đâu.”
“Dạ được, dạ được, em đi ngay đây, hai người ở đây đợi em một lát nhé.”
An Chi vẫn còn chìm đắm trong niềm vui của chuyến đi Quốc khánh, khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn đến đỏ bừng, cô liền đồng ý ngay lập tức. Tiếng đôi giày da nhỏ nện xuống đất cũng ngày càng xa dần.
Hạ Thiên Ca lặng lẽ dõi theo, bóng lưng mềm mại đáng yêu của cô gái in hằn trong đôi đồng tử đen kịt rồi dần khuất xa.
Cô gái thực sự rất xinh đẹp, tính cách ngây thơ lãng mạn lại đơn thuần đáng yêu, chỉ cần khoác lên mình bộ đồ tinh tế là có thể thu hút vô số ánh nhìn. Cô ấy sẽ đáp lại nụ cười rạng rỡ với bất kỳ ai tiếp cận mình, dù cho những kẻ đó mang theo dục vọng nằm ngoài tình bạn, cô ấy cũng sẽ coi đó là tình bạn khó lòng có được.
Nhưng sự trong sạch của cô gái chỉ khiến cô cảm thấy muốn nôn mửa, họ vốn dĩ chẳng phải là người cùng một thế giới.
Cô đã không còn muốn suy nghĩ thêm về việc giữa cô gái và chàng trai kia có trong sạch hay không nữa, sợi dây thần kinh vốn đã rệu rã hễ cứ chạm đến những chuyện liên quan tới chàng trai là lại trở nên nhạy cảm đến mức gần như bệnh hoạn.
Cho nên… không quan trọng nữa rồi.
Khi lưỡi dao thực sự hạ xuống, nó sẽ không đủ tinh vi để phân tách những điều đó, nó sẽ cắt đứt da thịt kéo theo cả kinh lạc, dòng máu nóng tuôn ra từ vết thương sẽ nhuộm đỏ tất cả thành một màu duy nhất, lọt vào tầm mắt đều là một sắc huyết hồng.
Bản thân cô vốn dĩ đã đầy rẫy tội lỗi rồi, không ngại gì mà nhuốm thêm chút máu tanh.
……
“Thiên Ca… cẩn thận.”
Hạ Thiên Ca ngước mắt, tròng trắng thanh khiết nhìn thấu tâm can, cô liếc nhìn bàn tay Tô Ngữ đang nắm chặt lấy cánh tay mình, tiếng chuông xe đạp lanh lảnh xa dần vẫn còn vương lại bên tai.
Cô cụp hàng mi xuống, cúi đầu khẽ thốt lên.
“Cảm ơn.”
0 Bình luận