“Oa, cô nàng nào tặng quà thế này?”
Lục Tư Viễn nhìn Tô Ngữ mở gói bưu phẩm vừa mang vào ký túc xá, chiếc hộp quà màu hồng phấn ngay lập tức thu hút tầm mắt của cậu ta, bèn ghé sát lại trêu chọc hỏi.
“Quà sinh nhật ấy mà.”
“Quà sinh nhật?” Lục Tư Viễn trợn tròn mắt, giọng điệu có chút trách móc, “Hôm nay cậu đón sinh nhật sao không nói với bọn tớ một tiếng.”
“Chắc là tớ quên mất.” Tô Ngữ cười hai tiếng rồi nói lấp liếm cho qua chuyện.
“Hộp quà hồng rực thế này, con gái tặng à?”
“Bạn nối khố ấy mà, đang học lớp 12 ở quê, kỳ nghỉ đông mới gặp mặt được.”
Lục Tư Viễn bĩu môi, trách Tô Ngữ giấu kỹ quá, “Sao chẳng nghe cậu nhắc là có bạn nối khố nhỉ?”
“Đương nhiên là vì em ấy quá xinh đẹp, sợ các cậu tơ tưởng thôi.”
Tô Ngữ cười đáp, cởi nút thắt hoa trên hộp quà, sau khi nắp hộp được mở ra, đập vào mắt là một tấm thiệp chúc mừng với những nét chữ thanh tú, nội dung đại khái là những lời chúc sinh nhật vui vẻ, bên dưới tấm thiệp là một chiếc khăn quàng cổ được gấp vô cùng gọn gàng, anh thử chạm tay vào, cảm giác như là đồ thủ công do con bé tự tay làm, có lẽ kỹ thuật còn chưa thuần thục nên chất liệu hơi thưa và thô.
Chiếc khăn mang sắc xanh thẳm của đại dương, tuy chưa lạnh đến mức phải quàng khăn nhưng Tô Ngữ vẫn quàng vào để Lục Tư Viễn chụp vài tấm ảnh định bụng gửi cho Hà Mộ Thanh xem, con bé kia chắc hẳn đang đợi anh mở lời khen ngợi đây.
Sau khi trùng sinh có rất nhiều thứ đã thay đổi, cũng có nhiều thứ vẫn vận hành theo quỹ đạo cũ, Tô Ngữ nhớ rõ màu sắc, chất liệu và hoa văn của chiếc khăn này, bởi vì Hà Mộ Thanh từng tặng một chiếc khăn y hệt cho anh.
Cô gái ngày thường làm việc gì cũng vội vàng hấp tấp ấy, vậy mà cũng có thể ngồi yên tĩnh để đan xong cả một chiếc khăn quàng cổ.
Tô Ngữ gấp khăn lại định đặt vào hộp quà, nhưng rồi lại nhìn thấy ở dưới đáy hộp trống không có một tờ đơn quen thuộc, là phiếu điểm mà THPT Dương Minh vẫn thường lệ gửi đi sau mỗi kỳ thi lớn.
Anh lập tức hiểu ra điều gì đó, mỉm cười lấy tờ phiếu ra xem kỹ, tên của Hà Mộ Thanh nằm ngay ngắn ở cột họ tên, điểm số cụ thể của cô gái Tô Ngữ chỉ nắm sơ qua, nhưng thứ hạng một chữ số rực rỡ ở cột xếp hạng lớp khiến anh không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Sao thế? Nhận được khăn quàng không thấy cậu cười vui vẻ như vậy, mấy con số này thôi mà đã khiến cậu hớn hở thế rồi à?” Lục Tư Viễn nhìn mà kinh ngạc, cúi đầu nhìn tờ phiếu trong tay Tô Ngữ, cậu ta liếc mắt đã thấy ký hiệu được ai đó đặc biệt dùng bút đánh dấu màu đỏ khoanh tròn và tô đậm, “Toán học... xếp thứ bảy trong lớp? Cái này lợi hại lắm sao?”
“Ừm ừm...” Tô Ngữ gật đầu, vui vẻ kẹp tờ phiếu điểm vào trong cuốn sổ tay rồi cất đi, “Đối với em ấy mà nói... khá là lợi hại rồi.”
“Cậu thực sự không muốn chúc mừng sao? Nếu muốn, tớ có thể gọi hai đứa kia về, buổi tối mọi người cùng nhau ra ngoài lên kế hoạch một chút.”
“Thôi bỏ đi, cứ bình thường mà qua là được rồi, không cần bày vẽ linh đình đâu.”
Tô Ngữ lắc đầu, không có ý định muốn tổ chức rầm rộ, vốn dĩ anh cũng chẳng nói chuyện sinh nhật với mấy người, hôm nay ngoại trừ vài người bạn chơi khá thân gửi vài lời chúc thì cũng chẳng có gì đặc biệt.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên, anh ngước mắt nhìn cái ảnh đại diện quen thuộc kia, trái tim bỗng dưng đình trệ vài giây một cách khó hiểu, rồi mới hơi hoảng loạn cầm điện thoại lên xem tin nhắn gửi đến.
“Sinh nhật vui vẻ, tôi đang ở dưới lầu ký túc xá của anh, mang quà cho anh đây.”
Tin nhắn ngắn ngủi ấy anh đã nhìn rất lâu, xem xét kỹ từng chữ một, dường như đến cả dấu câu cũng không muốn bỏ sót.
“Hèn gì không để bọn tớ chúc mừng, hóa ra là đã có hẹn từ sớm rồi, vậy tớ không làm phiền nữa.”
Lục Tư Viễn đối với cái ảnh đại diện kia cũng quen thuộc không kém, cậu ta cười đầy ẩn ý, vỗ vai Tô Ngữ ra hiệu bảo cậu nắm bắt cơ hội.
Thế nhưng Tô Ngữ chỉ nhìn chằm chằm vào mấy chữ đơn giản ấy, thoáng chốc, điện thoại trượt khỏi lòng bàn tay, toàn thân anh giống như mất sạch sức lực mà ngã quỵ xuống ghế, nơi đáy mắt vẫn còn vương lại sự kinh ngạc đậm nét.
……
“Sinh nhật vui vẻ...”
Hạ Thiên Ca đưa hộp quà được đóng gói tinh mỹ trong tay cho Tô Ngữ, cô mỉm cười trao lời chúc mừng sinh nhật, trong đôi mắt tràn đầy vẻ chân thành.
“Cảm... cảm ơn.”
Tô Ngữ nhận lấy hộp quà, món quà không mấy nặng nề lại khiến anh có ảo giác như sắp không cầm chắc nổi, anh do dự không biết nên mở lời thế nào, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng, giống như một cậu nam sinh mới lớn gặp được cô gái mình thích mà chỉ biết đỏ mặt, anh không đỏ mặt, nhưng lại càng thêm lúng túng chật vật.
“Ừm... trung tâm thương mại mấy ngày này có hoạt động, đột nhiên nhớ ra sinh nhật anh, có phải hơi bất ngờ không?”
Hạ Thiên Ca nghiêng đầu khẽ cong môi, nơi đáy mắt tràn ngập ý cười, cô tinh nghịch chớp mắt, giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy trong khe núi.
“Ừm... khá bất ngờ, tôi còn tưởng cô sẽ không nhớ những chuyện như thế này.”
Tô Ngữ ngẩn người một lát, tầm mắt dời sang con đường nhỏ vừa mới quét dọn xong lại phủ thêm một lớp lá rụng, có người đi ngang qua tò mò đánh giá họ vài cái, những ký ức trống trải trong não bộ mà anh dần muốn lãng quên lại trỗi dậy như tro tàn cháy lại, cô gái lúc này thế mà lại trùng khớp với ấn tượng khi anh lần đầu tiên gặp cô, cũng cười nhìn anh như thế này, khơi dậy ba năm yêu thích của anh.
“Hì hì, vậy đây là lần đầu tiên, sau này sẽ còn rất nhiều lần nữa.”
Hạ Thiên Ca khẽ cười nói ra những lời có ý vị hơi mập mờ, cô nhìn chàng trai đang tự tưởng rằng mình đã ngụy trang rất tốt vẻ điềm tĩnh tự nhiên, ý cười long lanh tan trong đôi mắt cô.
“Cùng đi ăn tối nhé?”
Cô thản nhiên mở lời, giọng điệu bình thường đến mức khiến người ta không thấy chút gì khác lạ.
“Ừm... được thôi, đi nào.”
Tô Ngữ không có lý do gì để từ chối lời mời thiện chí như vậy, xách hộp quà trong tay, sắc mặt anh vẫn như thường nhưng trong lòng lại thấp thỏm không yên, anh giả vờ tùy ý mở lời: “Để cô phải đặc biệt tốn tiền tặng quà cho tôi, kết quả là sinh nhật cô, tôi đến một lời chúc ra hồn cũng không có.”
“Không sao mà, tôi đâu phải chỉ đón sinh nhật một lần, trước đây anh cũng chẳng phải đã tặng socola cho tôi sao? Coi như là... đáp lễ đi.”
Hạ Thiên Ca không đổi sắc mặt đáp lời, trong đôi đồng tử thuần đen là sự thuần khiết không chút tạp chất, đôi mắt cô thực sự rất đẹp, không hề có sự làm bộ cố ý, thanh thuần như một con thú nhỏ mới chào đời lần đầu tiên mở mắt nhìn thế giới mới mẻ này.
“Còn một chuyện nữa, Tư Di hậu kỳ sẽ đến Thanh Xuyên rồi, đi cùng với bạn trai cậu ấy, tôi cũng đi, còn anh thì sao? Nếu không tôi đi một mình thì cũng khá ngượng ngùng.”
Hạ Thiên Ca đi phía trước vài bước bỗng nhiên quay người nhìn anh, đưa ra lời mời chỉ thuần túy tình bạn học cũ, cô nhìn Tô Ngữ với ánh mắt chân thành, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời của đối phương.
“Tôi...” Tô Ngữ lí nhí giọng do dự một lát, mồ hôi rịn ra trong lòng bàn tay làm ướt cả chiếc quai giấy, anh đá văng một viên sỏi dưới chân, nhìn viên sỏi đập vào lề đường rồi dừng lại, do dự gật đầu, “Ồ... vậy được thôi, tôi và Lâm Tư Di cũng khá lâu rồi chưa gặp.”
“Ừm ừm, đến lúc đó tôi sẽ gửi tin nhắn cho anh.”
Hạ Thiên Ca mạnh dạn gật đầu, nụ cười trên mặt dường như rạng rỡ hơn, nhưng cũng có thể là do ánh ráng chiều, cô nheo mắt nhìn về phía chân trời, ánh ráng chiều rực rỡ ấm áp tràn vào đôi mắt như mực, đồng tử phát ra ánh sáng lung linh, cô thực lòng cảm thấy hôm nay là một ngày thời tiết tốt hiếm có.
Hai người cùng đi về phía nhà ăn, bóng đổ dài trên con đường đầy lá rụng, Hạ Thiên Ca lặng lẽ đi bên cạnh chàng trai, trong lúc anh không chú ý, cô dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa khóe môi, làm dịu những khối cơ đang hơi mỏi vì phải giữ nụ cười trên mặt quá lâu.
0 Bình luận