Đại hội thể thao nên được khai mạc vào một ngày tràn ngập ánh nắng. Sau kỳ nghỉ Quốc khánh, thời tiết mấy tuần liền đều không mấy tốt đẹp. Sau một trận mưa lớn vài ngày trước, dường như mọi âm u đều đã bị cuốn trôi, những tầng mây dày đặc tan ra thành từng phiến mỏng manh, ánh nắng xuyên qua lớp mây buông xuống, đại hội thể thao vốn bị trì hoãn hết lần này đến lần khác cuối cùng cũng đã được đưa vào lịch trình.
Đại hội thể thao ở đại học phóng khoáng hơn nhiều so với thời cấp hai, cấp ba, thậm chí không bắt buộc mỗi sinh viên đều phải có mặt đầy đủ. Nhưng dù sao đây cũng là kỳ đại hội thể thao đầu tiên của năm nhất, sự nhiệt tình của tân sinh viên vẫn khá cao, ít nhất là trong ngày đầu tiên, có không ít người đã nể mặt đến dự khán buổi lễ khai mạc.
Sở Phong với tư cách là ủy viên thể dục chịu trách nhiệm việc đăng ký thi đấu. Nam sinh đăng ký thì còn tạm ổn, nhưng phía nữ sinh thì gần như vắng tanh như chùa Bà Đanh. Các cô gái thực sự không mấy mặn mà với vận động, so với việc chạy đến mồ hôi đầm đìa trên đường chạy nhựa dưới ánh nắng vàng mùa thu, họ thà dành ra hai tiếng đồng hồ để trang điểm thật xinh đẹp, cầm chiếc ô nhỏ đứng bên cạnh sân đấu để thu hút ánh nhìn còn hơn.
“Nói đi cũng phải nói lại, lớp mình có mấy người tham gia vậy?”
Cố Xuyên tò mò, bá vai Sở Phong muốn xem danh sách trong tay cậu ấy. Khoảng thời gian trước cậu ta luôn giữ trạng thái ẩn thân, thường xuyên không ở lại trường, thậm chí còn bỏ tiết, mấy ngày nay mới thong thả được đôi chút, hỏi nguyên nhân thì cũng chỉ úp úp mở mở cho qua chuyện.
“Không nhiều lắm, vừa vặn đủ số lượng.” Sở Phong đưa danh sách cho Cố Xuyên.
Tô Ngữ tựa vào lan can góp chuyện, mấy ngày nay Sở Phong tốn công tốn sức đi khắp nơi tìm người cậu cũng đã nhìn thấy, “Chuyện này cũng nằm trong dự tính thôi.”
Cố Xuyên cầm danh sách lướt qua, đôi mắt vốn đang bình lặng bỗng chốc trợn tròn, kinh hô một tiếng, “Vãi thật, An Chi cũng báo danh sao? Lại còn là chạy 200 mét và 4x100 mét tiếp sức, toàn những môn đòi hỏi sức bật mạnh mẽ cả, cừ thật nha, đúng là niềm tự hào của phái nữ lớp mình. Có điều, đôi chân ngắn của thỏ trắng nhỏ liệu có làm nên kỳ tích được không đây?”
“Hửm? An Chi sao?” Tô Ngữ nhướng mày, cũng có chút không dám tin.
“Này, sao em lại không làm được chứ?”
Giọng nói nồng đượm vẻ trẻ con lại mang theo chút giận dỗi bỗng nhiên vang lên từ phía sau.
“Á… xuýt.”
Cố Xuyên ôm lấy cánh tay vừa bị nhéo mạnh mấy cái, đau đến nhăn nhó mặt mày. Quay đầu nhìn lại, thỏ trắng nhỏ đang chống nạnh đứng sau lưng cậu ta, bĩu môi, bộ dạng vô cùng tức giận.
“Tiểu Bạch… An Chi.” Cố Xuyên lập tức đổi giọng, trưng ra nụ cười rạng rỡ đầy nhiệt tình, “Đừng giận mà, mình luôn cảm thấy tần suất bước chân nhanh mới là nhanh thật sự, mọi người đều rất tin tưởng em, Tô Ngữ, cậu nói đúng không?”
Tô Ngữ bị Cố Xuyên dùng khuỷu tay hích một cái, cũng gật đầu phụ họa, “Ừ đúng, tần suất nhanh mới là nhanh thật sự.”
“Hừ, coi như các anh biết điều.” An Chi vểnh cái đầu nhỏ lên, khóe môi hơi nhếch, “Vậy… vậy lát nữa lúc cổ vũ cho em, nhớ phải hét thật to vào đấy.”
“Rõ rồi, đến lúc đó anh chắc chắn sẽ dốc hết sức mà hét.” Cố Xuyên liên tục gật đầu đồng ý.
……
Nội dung chạy 200 mét nữ được sắp xếp vào buổi chiều ngày khai mạc đại hội thể thao. Cô bé mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, tóc buộc kiểu đuôi ngựa gọn gàng sau đầu, mái tóc đung đưa theo nhịp bước chân tiến về phía khu vực điểm danh. Khoảng cách không quá xa, Tô Ngữ vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng An Chi đang thực hiện các động tác căng cơ gần vạch xuất phát.
Trận đấu sắp bắt đầu, Lục Tư Viễn và Cố Xuyên khệ nệ bê mấy thùng nước khoáng đặt lên khán đài, cậu ấy cùng Cố Xuyên thở không ra hơi, mệt không hề nhẹ.
Lục Tư Viễn lau mồ hôi, hỏi: “Đến lượt hạng mục của ai rồi?”
“Chạy 200 mét của An Chi.” Tô Ngữ không nghĩ ngợi nhiều, trực tiếp trả lời.
“Vậy thì vừa khéo, cậu đi đưa nước đi, An Chi trong lớp không có mấy người quen.”
Lục Tư Viễn nhét hai chai nước vào tay Tô Ngữ, ra hiệu cho anh đi đón An Chi.
“Chậc, cô nhóc mà thấy các cậu không đi cổ vũ cho cô ấy chắc chắn lại không vui, người chịu trận lại là tôi cho xem.”
Tô Ngữ phàn nàn vài câu, cầm chai nước bước xuống khỏi khán đài, đi về phía đích đến của đường chạy 200 mét.
Trên sân vận động có rất nhiều người chạy tới chạy lui, những đôi tình nhân đang rượt đuổi đùa giỡn, những cô gái đưa nước cho nam sinh mình thầm mến… đâu đâu cũng tràn ngập hơi thở của thanh xuân, ánh nắng chói chang cũng chẳng thể làm nguội đi sự nhiệt tình của họ.
Tô Ngữ đứng ở vạch đích, ngẩn ngơ nhìn một hồi, cũng không biết là đang thẫn thờ hay đang nghĩ ngợi điều gì khác, thứ cắt ngang dòng suy nghĩ của anh là một tiếng súng nổ vang lên từ vạch xuất phát.
Tiếng súng vang dội vang vọng khắp sân vận động, các vận động viên đứng trên vạch xuất phát lao vút đi như bay. An Chi được phân ở đường chạy số năm, theo tiếng súng, cô bé ngay lập tức vọt đi, dường như dưới chân có gió, vậy mà lại bỏ xa được những nữ sinh phía sau.
Điều này nằm ngoài dự tính của Tô Ngữ, anh không ngờ cô gái mềm mỏng thường ngày vào lúc then chốt lại có thể nhanh nhẹn đến thế. Một bóng hình màu trắng chạy cuồng nhiệt trên sân vận động đỏ rực, tựa như một tia chớp lướt qua trước khán đài, gợi lên một tràng tiếng hò reo cổ vũ lớn.
Khoảng cách 200 mét trôi qua trong nháy mắt, An Chi là người thứ hai lao qua vạch đích, chỉ kém người về nhất chừng vài bước chân.
Cô bé ngay lập tức hãm đà lại ở vạch đích, hơn nữa trông có vẻ chẳng mệt mỏi chút nào, không hề thở dốc, cả người vẫn còn đắm chìm trong cảm giác phấn khích của màn chạy nước rút vừa rồi, thậm chí còn đứng tại chỗ nhún nhảy mấy cái.
An Chi liếc mắt một cái đã nhìn thấy phía Tô Ngữ, đôi mắt lớn lập tức loé lên vẻ vui mừng khôn xiết. Cô bé vốn tưởng rằng sẽ không có ai đến đón mình, giờ thấy Tô Ngữ đang đợi ở vạch đích, dù dáng vẻ vẫn lười nhác như thường lệ, cô liền nhanh chân chạy về phía anh.
Tô Ngữ tiến lên đón, cô bé vẫn còn đang tràn đầy phấn khích vì chạy về đích ở vị trí thứ hai, tự ý đưa tay ra đập tay với Tô Ngữ một cái, nụ cười ngây ngô hớn hở mãi không dứt.
“Ơ, chị cũng tới ạ.”
Đôi mắt lớn của An Chi đảo tròn, bỗng nhiên lại nhìn thấy Hạ Thiên Ca đang đứng cách đó không xa. Nụ cười trên khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm rạng rỡ, cô kéo tay áo Tô Ngữ, nhún nhảy chạy tới trước mặt Hạ Thiên Ca, “Chị tới từ lúc nào thế ạ? Tới xem em thi đấu sao? Em mới chỉ thuận miệng nói có một lần mà chị đã nhớ rồi ạ?”
Tô Ngữ quay đầu lại nhìn thấy Hạ Thiên Ca ở phía sau thì sững người. Hạ Thiên Ca đến từ lúc nào vậy…
“Tôi đi ngang qua, vừa vặn nghe thấy loa phát thanh thông báo về trận đấu nên tiện đường ghé qua xem thôi, chúc mừng cậu đã đạt thành tích tốt nhé.” Hạ Thiên Ca không để lại dấu vết liếc nhìn bàn tay An Chi đang túm lấy ống tay áo Tô Ngữ, vẻ mặt tươi cười, giọng điệu nhẹ nhàng, cứ như thể đã trở thành bạn tốt tâm giao với An Chi vậy.
“Cái đó… lúc nãy tôi không chú ý tới cậu.” Tô Ngữ xen vào một câu, muốn giải thích về việc lúc nãy không phát hiện ra Hạ Thiên Ca, “Cậu đến lâu chưa? Cậu không lên tiếng nên tôi thật sự không phát hiện ra.”
“Tôi thấy cậu khá tập trung nên không muốn làm phiền.”
Hạ Thiên Ca gật đầu, ra vẻ không mấy bận tâm.
Tô Ngữ nhìn thấy chiếc băng tay trên vai Hạ Thiên Ca, nhớ ra hình như Lục Tư Viễn cũng có một cái, đó là biểu tượng của tình nguyện viên trong kỳ đại hội thể thao, hình như còn được phát một khoản trợ cấp không tệ.
“Cậu đang làm tình nguyện viên sao?”
“Ừm, rảnh rỗi quá ấy mà.”
Hạ Thiên Ca khẽ đáp một tiếng, giọng điệu hờ hững, không nhìn ra chút gợn sóng hay biến động cảm xúc nào. Cô luôn tự cách biệt mình như vậy, khiến người ta không tài nào nhìn thấu tâm tư.
“Hả? Chị lại đang làm thêm ạ? Chẳng phải đã hứa với em là sẽ nghỉ ngơi một chút rồi sao.”
An Chi xót xa vô cớ, cô chạm vào những vết xước trên đốt ngón tay Hạ Thiên Ca, có vết mới có vết cũ, đôi mắt lớn như sắp trào ra những giọt nước mắt.
“Chị dường như phải làm mấy công việc liền, ngay cả cuối tuần cũng chẳng có thời gian đi chơi với em.”
“Em đấy, cái miệng cứ như cái phễu vậy, chẳng phải đã bảo là đừng nhắc tới những chuyện này sao?”
Hạ Thiên Ca gõ nhẹ vào vầng trán bóng loáng của An Chi, An Chi kêu oai oái né tránh, cả hai đều tươi cười rạng rỡ, thân thiết như đôi bạn thân đã từng tâm sự chuyện thầm kín trong phòng khuê.
0 Bình luận