Tập 1: Trùng Sinh

Chương 106: Trà Sữa

Chương 106: Trà Sữa

Đường ray thép như con rồng khổng lồ lao thẳng vào tầng mây, rồi lại đột ngột đổ dốc, mang theo khí thế kinh người lao xuống. Bên tai tràn ngập những tiếng hét chói tai, cơ thể gầy gò bị trọng lực đè nén đến mức không thể ngẩng đầu, như thể cùng với thân xe hóa thành khối thiên thạch vạn cân xé toạc bầu trời đâm sầm xuống mặt đất.

“Hú ~ Sướng quá!”

Lâm Tư Di là người đầu tiên tháo dây an toàn nhảy xuống, gương mặt cô đỏ bừng vì phấn khích, kéo Trương Hằng đang tái mét mặt mày xuống xe, còn la hét đòi chơi thêm lần nữa.

“Tô Ngữ... tôi chóng mặt.”

Tô Ngữ thở hắt ra một hơi, vừa cúi đầu tháo dây an toàn bên tay để xuống xe, bên tai đã vang lên một tiếng rên rỉ yếu ớt. Anh liếc nhìn sang, thấy sắc mặt cô gái trắng bệch đến đáng sợ, đôi mắt nheo lại, hơi thở mỏng manh như một nhành lau sắp gãy.

Cảm giác xung kích khi lao từ trên cao xuống trong não anh lập tức tan biến, anh tỉnh táo hơn hẳn. Chẳng kịp tháo dây an toàn của mình, anh vội vàng kéo dây an toàn đang siết trước ngực Hạ Thiên Ca ra, lòng bàn tay khẽ vuốt ve vòng eo thon thả, mềm mại của cô, thấp giọng hỏi cô có muốn nôn không.

Hạ Thiên Ca mím môi, nở nụ cười nhợt nhạt rồi lắc đầu với anh, nhưng cả cơ thể cô lại như mất hết sức lực mà ngả vào lòng anh.

Tô Ngữ lập tức đỡ lấy cơ thể Hạ Thiên Ca, đồng thời nhanh chóng tháo dây an toàn của mình. Những sợi tóc đen mượt mà của cô lướt qua cổ anh, mang lại cảm giác ngứa ngáy tê dại. Ngửi thấy hương hoa dành dành nồng nàn nơi đầu mũi, anh dìu Hạ Thiên Ca xuống xe. Cơ thể cô gái nhẹ bẫng như lá rụng, dáng vẻ yếu ớt khiến người ta không khỏi xót xa.

Hạ Thiên Ca sau khi đứng vững thì trạng thái đã khá hơn đôi chút, cô lắc đầu ra hiệu mình không sao, thoát khỏi vòng tay của Tô Ngữ, vịn vào lan can để từ từ thích nghi với cơ thể đang mất thăng bằng.

“Đã đỡ hơn chút nào chưa?” Tô Ngữ ân cần hỏi han, nhưng giọng điệu lại có chút không tự nhiên vì khoảnh khắc thân mật vừa rồi.

“Vâng, có lẽ tôi không hợp với những trò chơi kích thích như thế này.”

Hạ Thiên Ca gương mặt tái nhợt, mỉm cười lắc đầu tỏ ý không sao, cô có chút tự trách nói: “Chắc tôi phải nghỉ ngơi một lát, mọi người cứ đi chơi tiếp đi, đừng để tôi làm mất thời gian của cả nhóm.”

“Sao thế? Thiên Ca... cậu không khỏe à?”

Lâm Tư Di vừa đùa giỡn với Trương Hằng một lúc, chợt phát hiện nhóm Tô Ngữ không đuổi kịp bèn quay trở lại. Nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của Hạ Thiên Ca, cô liền hốt hoảng: “Xin lỗi nhé Thiên Ca, tớ không nên ép cậu chơi trò này.”

“Không sao đâu, tớ nghỉ một lát là khỏe ngay.”

Lâm Tư Di lo lắng đến mức giậm chân, muốn dìu Hạ Thiên Ca xuống nghỉ ngơi: “Vậy... vậy để tớ ở lại bồi cậu vậy.”

“Để tôi đi.” Tô Ngữ ngăn trước mặt Lâm Tư Di, anh thực sự sợ tính cách hấp tấp của cô sẽ gây ra sự cố ngoài ý muốn. Anh mỉm cười: “Cậu và Trương Hằng cứ đi chơi đi, khi nào Thiên Ca nghỉ ngơi khỏe lại, bọn tôi sẽ đi tìm các cậu.”

“Thế có được không đấy?” Lâm Tư Di vẫn chưa yên tâm lắm, mím môi không nỡ đi.

“Có Tô Ngữ đi cùng thì cứ yên tâm đi.” Trương Hằng bước tới nắm tay Lâm Tư Di để trấn an cô, ngẩng đầu nháy mắt với Tô Ngữ rồi kéo Lâm Tư Di đi: “Có chuyện gì thì cậu cứ gọi điện cho tớ hoặc Tư Di nhé.”

“Được, hai người chơi vui vẻ.” Tô Ngữ gật đầu, sau đó dìu Hạ Thiên Ca đi xuống cầu thang.

“Cảm ơn anh nhé.” Hạ Thiên Ca dịu dàng cảm ơn, nhưng giọng điệu vẫn còn rất yếu ớt. Trong lúc nói chuyện, cơ thể cô khẽ tựa sát vào ngực Tô Ngữ, như thể cả người đã mất hết sức lực, muốn dán chặt vào chàng trai.

Mái tóc đen rũ xuống theo vành tai trắng ngần, che đi nửa bên má của cô. Trong đôi đồng tử đen kịt loé lên ánh sáng phấn khích, cô gái hoàn toàn không còn dáng vẻ yếu ớt đến mức đứng không vững như lúc nãy.

Cô thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch ngày càng dồn dập trong lồng ngực chàng trai, như thể nó đang chồng lấp lên nhịp tim dần tăng tốc của chính cô. Trái tim nện mạnh, dòng máu ấm nóng khiến cơ thể cô bắt đầu nóng dần lên. Cô cố gắng kiềm chế những phản ứng sinh lý khó lòng tự chủ, khép chặt đôi chân, tựa vào người chàng trai theo một cách vô cùng kỳ lạ.

Cô cảm thấy mình dường như sắp phát bệnh thật rồi, mạnh mẽ áp chế ngọn lửa rực nóng trong hơi thở, nhưng lại càng cảm thấy mình như đang bị đặt trên miệng núi lửa sắp phun trào, xương thịt như muốn bị nham thạch nóng rực thiêu rụi thành tro, tan biến theo gió.

Tô Ngữ cẩn thận đặt Hạ Thiên Ca ngồi xuống dưới mái che của khu nghỉ ngơi, lòng bàn tay lướt qua mái tóc mượt mà để giúp cô vuốt lại những sợi tóc rối. Cô gái tựa vào mép bàn, rũ mắt, hơi thở yếu ớt như sắp tắt lịm.

Từ góc độ của anh nhìn xuống, đôi mắt cô gái vừa vặn bị hàng lông mi dài mảnh che khuất, anh chỉ có thể nhìn thấy một vệt đỏ ửng tình tứ nơi đuôi mắt. Điều đó khiến anh cảm thấy đó là nét vẽ thần sầu cuối cùng của họa sĩ trên bức họa, như một đóa hoa nhung nở rộ giữa đêm đen, tỏa ra hương thơm mập mờ, say đắm và nồng nàn. Làn hương ảo mộng khiến anh như mất đi ý thức, lạc lối trong bóng tối của nửa đêm.

“Tô Ngữ? Anh... anh sao thế?”

Tiếng gọi của cô gái khiến lý trí của Tô Ngữ dần quay về. Anh cụp mắt, trực diện chạm vào đôi mắt đang ngước nhìn của cô. Gương mặt anh phản chiếu trong đôi đồng tử đen trắng phân minh của cô gái.

Trong đôi mắt ấy, Tô Ngữ dường như nhìn thấy một dòng suối trong trẻo, thuần khiết róc rách chảy ra từ khe đá, lay động một vòng gợn sóng dịu dàng trong lòng anh.

“Xin... xin lỗi, tôi vừa thoáng mất tập trung nên...”

Gò má trắng trẻo của Tô Ngữ vì xấu hổ mà ửng hồng nhạt. Anh có chút không tự nhiên mà dời tầm mắt đi, như thể đánh mất dũng khí để nhìn thẳng vào cô. Lòng bàn tay anh rịn ra lớp mồ hôi mỏng, một nỗi rạo rực khó tả dâng lên trong lòng, yết hầu chuyển động liên tục vì cảm thấy khô khát. Nếu lúc này có một ly nước sôi đặt trước mặt, anh cảm thấy mình nhất định sẽ không ngần ngại mà uống cạn.

“Anh...”

Hạ Thiên Ca nghiêng đầu đuổi theo tầm mắt vừa dời đi của Tô Ngữ. Đôi đồng tử đen trắng phân minh của cô sạch sẽ, trong veo, nhìn anh một cách ngây thơ. Giọng cô rất nhẹ, mang theo chút thắc mắc, nhưng chàng trai lại cảm thấy nó sắc lẹm như lưỡi dao kề sát lồng ngực.

“Tại sao anh lại nhìn chằm chằm vào mắt tôi thế?”

Đầu óc Tô Ngữ như nổ tung, tư duy trong chốc lát bị đoản mạch. Anh hoàn toàn không biết phải trả lời một câu hỏi đơn giản như vậy thế nào, ấp úng hồi lâu vẫn không nói được một câu ra hồn, bất giác dùng đầu lưỡi liếm môi, trên đó toàn là những lớp da chết khô khốc.

“Hì hì...”

Hạ Thiên Ca bỗng nhiên bật cười, tiếng cười trong trẻo như tiếng suối reo vang bên tai Tô Ngữ. Cô nhìn dáng vẻ luống cuống của chàng trai, cảm thấy trái tim mình như muốn nổ tung vì phấn khích. Cô chỉ hận không thể lập tức nắm lấy cổ tay anh, dùng sự mời gọi đầy tình tứ mà vuốt ve làn da mịn màng, rồi ghé sát vào tai anh thì thầm: “Anh... có phải là thích tôi rồi không?”

Hạ Thiên Ca rút một tờ khăn giấy, khẽ lau những giọt mồ hôi rịn ra trên trán Tô Ngữ, dịu dàng như một cái vuốt ve âu yếm. Nụ cười rạng rỡ trên môi cô như tia nắng đầu tiên của mùa xuân: “Tôi chỉ muốn hỏi xem anh nhìn tôi như vậy, có phải trên mặt tôi dính gì bẩn không thôi mà, anh căng thẳng cái gì chứ?”

“Ồ, tôi cứ tưởng mình ôm cô làm cô giận, thật là dọa tôi sợ chết khiếp.”

Tô Ngữ như được đại xá, thở phào nhẹ nhõm. Anh cười gượng gạo, đưa ra một cái cớ khá vụng về để chuyển chủ đề: “Cô có muốn tôi đi mua chút gì đó uống không, tôi thấy hơi khát rồi, cô muốn uống gì?”

“Ưm... để tôi nghĩ xem.”

Ngón tay thon dài của Hạ Thiên Ca đặt lên khóe môi đỏ mọng, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại như đang suy nghĩ. Chút phong tình thoáng qua ấy khêu gợi dây cót trong lòng chàng trai, suýt chút nữa khiến trái tim anh ngừng đập lần nữa.

Cô suy nghĩ một lúc, chớp mắt vô cùng tinh nghịch: “Trà sữa đi, đột nhiên tôi muốn uống chút gì đó ngọt ngào.”

“Được, tôi đi mua ngay, cô đợi tôi một lát.”

Tô Ngữ nuốt khan một cái, chạy trối chết khỏi khu nghỉ ngơi, đi tìm xem có tiệm trà sữa nào quanh đây không.

Hạ Thiên Ca nhìn bóng lưng chàng trai dần biến mất, đầu lưỡi hồng phấn khẽ liếm cánh môi, nơi đáy mắt tràn ngập ham muốn chưa thỏa mãn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!