"Bên kia cây tuyết tùng độc nhất cũng có một ngôi làng. Chà, gọi là chuyện thường tình giữa những kẻ hàng xóm cũng được, tóm lại là quan hệ rất tệ. Giờ thì chẳng ai biết nguyên nhân bắt đầu từ đâu nữa rồi."
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Yuran lộ vẻ mặt phức tạp.
"Việc bọn chúng thuê lính đánh thuê là gay go rồi đây. Thực ra, một thời gian trước đã có một binh đoàn lính đánh thuê khác đến chào hàng. Lúc đó ta đã từ chối nhưng... nếu đầu xuân bọn chúng quay lại lần nữa——"
"Họ sẽ thuê sao?"
"Đương nhiên là thuê rồi. Bên kia đã chĩa kiếm vào. Bên này cũng sẽ chĩa lại thôi."
"...... Sẽ xảy ra chiến tranh đấy."
"Sẽ như vậy, và bọn họ cũng mong muốn điều đó."
Alfred im lặng. Vụ việc lần này chỉ là một cái cớ. Vấn đề sâu xa như Yuran nói, có lẽ là thứ khó mà chữa trị được. Đây cũng là một loại bệnh theo một nghĩa nào đó, bi kịch sinh ra từ bản năng đấu tranh và ý thức lãnh thổ của con người.
"...... A."
Alfred chợt nhận ra. Quả thật, gốc rễ là một vấn đề nan giải. Nhưng dù vậy thì thời điểm chẳng phải là quá trùng hợp sao. Khả năng một binh đoàn lính đánh thuê tiếp cận bên này trước, rồi một binh đoàn khác cũng tiếp cận bên kia cao đến mức nào chứ.
Không, ở cái nơi khỉ ho cò gáy này làm gì có chuyện đó.
"Kẻ giật dây, là lính đánh thuê? Bọn họ, là cùng một giuộc sao——"
"Chắc là vậy. Cậu mệt rồi đấy. Chuyện đó rõ rành rành ra rồi còn gì. Có lẽ, khởi đầu là từ bên này. Binh đoàn lính đánh thuê gợi chuyện với ngôi làng này, rồi chỉ truyền đạt việc đó sang làng bên kia, khiến một bên thuê trước. Gây náo loạn, lộ diện, rồi khiến bên này cũng phải thuê."
"...... Chắc chắn binh đoàn lính đánh thuê sẽ hét giá."
"Ừ, hơn nữa còn là tiền trả trước. Bên này chỉ còn cách nuốt trọn thôi."
"Phía bên kia, chắc chắn là trả góp tiền đặt cọc và thù lao theo thành quả. Tức là, nếu bọn họ cùng một giuộc thì kẻ thua cuộc, chính là bên này đúng không."
"Sẽ là như thế. Tất cả chỉ là phỏng đoán, nhưng mười phần thì tám chín phần là theo kịch bản đó rồi."
Alfred bật dậy khỏi ghế. Không phải lúc để nghỉ ngơi. Ngay bây giờ——
"Yelena, giữ bệnh nhân lại."
Yelena với thân hình nhỏ bé giữ chặt lấy Alfred. Trước giờ không biết, nhưng cô ấy có sức mạnh khủng khiếp. Mạnh đến mức một thiếu niên đã qua rèn luyện cũng không thể cử động.
"Mạnh đúng không? Mẹ nó xuất thân từ Anatolia, thành phố ngầm ở Darvaza, vùng sinh tồn duy nhất của nhân loại tại Vô Gian Sa Mạc. Ở đó có một tộc người liên tục thực hiện việc lai tạo để chuyên biệt hóa các tố chất. Kẻ mạnh kết đôi với kẻ mạnh. Kẻ nhanh nhẹn kết đôi với kẻ nhanh nhẹn. Trí thông minh cũng vậy. Mẹ con bé, chà, là người phụ nữ khỏe nhất mà ta từng thấy, khác hẳn phụ nữ Laurentia. Dù vẻ ngoài trông mảnh mai thế kia."
"C-Chuyện như thế... khoan đã, chuyện đó giờ sao cũng được mà!? Tại sao lại ngăn tôi?"
"Thì phải ngăn chứ. Vì vô nghĩa mà."
"Vô nghĩa là sao, tôi không hiểu! Có thể cứu được họ mà. Có ý nghĩa chứ!"
Yuran thở dài thườn thượt.
"...... Ta đã nói lúc nãy rồi đúng không? Bọn họ cũng mong muốn điều đó. Nào, câu hỏi đây. Cậu nghĩ một kẻ ngoại lai như cậu cảnh báo thì họ sẽ nghe sao? Khi biết một thanh niên đã bị giết, và kẻ địch đang chĩa sự thù địch rõ ràng về phía mình, liệu họ có ngoan ngoãn nghe lời cậu không?"
"...... Chuyện đó, nhưng mà——"
"Phỏng đoán, cả ta và cậu, có lẽ vì bản tính hay suy nghĩ nhiều hơn người khác nên mới nhận ra, nhưng cậu nghĩ những người sống thong dong, tản mạn ở ngôi làng này cũng sẽ suy nghĩ giống vậy sao? Câu trả lời là Không. Họ không suy nghĩ. Họ tuân theo cảm xúc, theo dòng chảy. Đã quá muộn rồi."
Yuran khẳng định chắc nịch. Về lý thuyết thì hiểu. Nhưng trái tim Alfred lại bảo rằng không muốn bỏ cuộc như vậy. Chắc chắn phải có gì đó. Cách để cứu được nhiều người. Con đường để không phải chiến đấu. Cái gì đó, ở đâu đó——
"Đừng có nghĩ chuyện lạ lùng. Nào, chuyện phiếm kết thúc. Ta đi ngủ đây. Còn lại giao cho con đấy Yelena. Đó là bệnh nhân của con. Muốn làm gì thì làm."
"...... Được không? Bố."
"Vừa khéo làm vật thí nghiệm còn gì? Ta sẽ không xen vào đâu."
"Ừm, con sẽ cố gắng."
"...... Ơ, hể, nếu được thì tôi muốn nhờ ngài Yuran——"
"...... Al, không chịu tôi sao?"
Đôi mắt chẳng biết là có cảm xúc hay không, nhưng Alfred đã chịu thua trước bầu không khí có vẻ ỉu xìu đó. Cậu cúi đầu: "Xin nhờ bác sĩ."
"Cứ giao cho tôi. Điều trị vết rách thì đơn giản."
Alfred cười khổ trước sự tự tin tràn trề của Yelena. Dự cảm chẳng lành quả nhiên trúng phóc, tuy việc điều trị thì chính xác, nhưng lực tay lại không hề phù hợp chút nào, suýt chút nữa làm tái phát trật khớp, hay khi khử trùng vết rách bằng rượu, cô ấn mạnh đến mức vết thương suýt toác rộng ra, gây nên bao chuyện dở khóc dở cười.
Đương nhiên mỗi lần như thế tiếng hét của Alfred lại vang vọng.
"...... Làm quá."
"Không phải làm quá đâu mà là thật sự, Aaaaaaaa!?"
"Chịu đựng đi. Là con trai mà."
"Khoan, chờ đa...!?"
Yuran đứng trong bóng tối quan sát tình hình, mỉm cười có vẻ thực sự vui mừng.
***
"Thế, thằng nhóc phớt lờ lời khuyên quý báu của ta lại rước thêm thương tích về rồi à."
Alfred đang bị trói bằng dây thừng, vẻ mặt hầm hầm.
"Đã bảo rồi mà. Bọn họ không nghe lời cậu đâu."
"Nếu tập thể không được, thì tôi nghĩ truyền đạt riêng cho từng cá nhân sẽ thay đổi được dòng chảy."
Lý do Alfred ra nông nỗi này là vì cậu đã hành động để cảnh báo mọi người trong làng nhằm ngăn chặn tình hình này. Nếu diễn thuyết trước tập thể không tới nơi tới chốn, thì chiến thuật là nói chuyện với từng cá nhân mà cậu vốn có quan hệ khá tốt, để lấp dần hào bao quanh.
Ý thức của một người, hai người, ba người, bốn người, rồi dòng chảy sẽ thay đổi. Cậu đã hành động với niềm tin đó, nhưng kết cục là bị mật báo giữa chừng, bị mọi người trong làng khống chế, sau một hồi tra hỏi thì bị đánh đập vài lần, trói lại và nhốt vào nhà kho của trưởng làng cho đến giờ.
"Không biết cậu sinh ra và lớn lên ở thành phố lớn nào, nhưng đây là một ngôi làng nhỏ. Tai vách mạch rừng, và họ ưu tiên cái gọi là sự hòa hợp của tập thể lên hàng đầu để không bị cô lập. Vì bị cô lập thì không sống nổi đâu. Nghe này, cậu là dị vật. Ta cũng vậy, và Yelena cũng thế. Nói chuyện với cá nhân là vô nghĩa, họ sẽ chia sẻ ngay với tập thể. Không ai ôm giữ một mình, không ai tự suy nghĩ."
"Như thế thật ngu ngốc. Thật nực cười. Không chịu lắng nghe điều đúng đắn."
"Sự đúng đắn thì tùy mỗi người thôi đúng không? Đồng đội đã chết. Muốn trả thù cho họ chẳng phải là điều đúng đắn sao? Đối phương, bất kể lý do gì đã rút kiếm. Bên này rút kiếm đáp lại thì là sai sao?"
"Kết quả là tất cả đều chết thì là sai lầm đấy."
"Không phải ai cũng suy nghĩ đến kết quả đâu. Trên đời này không phải toàn kẻ thông minh, cũng có những kẻ sống ưu tiên cảm xúc. Đối với họ, sự đúng đắn là chiến đấu. Đối với họ, sai lầm là không chiến đấu. Đã bảo là quá muộn rồi mà. Từ bỏ đi, cậu không việc gì phải đau lòng cả. Họ chỉ tự mình phán đoán và đi đến kết cục thôi. Chỉ có thế thôi."
"Như vậy thì quá lạnh lùng rồi."
"Dấn sâu hơn nữa là bị cuốn vào đấy. Cậu có giác ngộ đó chưa? Ngăn cản cái chết của họ, nghĩa là phải đánh bại những người ở làng bên kia. Đối thủ không chỉ có lính đánh thuê đâu. Vì những kẻ chỉ mới chăm sóc cậu đôi chút, cậu có giác ngộ giết người không?"
Alfred không thốt nên lời. Đôi tay cậu vẫn chưa vấy bẩn bởi máu. Cậu đã khéo léo né tránh việc giết chóc. Alfred đã tích lũy bao nhiêu chiến thắng, nhưng thực chất cậu vẫn chưa biết đến chiến tranh. Cái địa ngục nơi nghiệp chướng của con người hiện rõ mồn một ấy.
"Nào, ta đã nói chuyện với trưởng làng rồi. Đừng lại gần ngôi làng nữa. Đến mùa xuân ta sẽ chăm sóc cậu. Sau đó, hãy quên cái làng này đi và lên đường. Đó là phương án tốt nhất cho cậu đấy."
"Ngài Yuran có không, cái giác ngộ bị cuốn vào ấy?"
"Ai biết. Nhưng ta là bác sĩ. Đã biết sẽ có người bị thương thì ta không định rời đi đâu."
Chỉ là bác sĩ thôi. Ông không từ bỏ trách nhiệm đó, và cũng không định dấn sâu hơn nữa. Ông suy nghĩ mọi việc một cách rạch ròi. Chắc hẳn, đây là thứ gọi là người lớn. Đối với cậu thì thật khó khăn. Bởi vì, câu trả lời đúng đắn đang ở ngay trước mắt, mà lại không chịu nắm lấy thì thật nực cười. Không thể chấp nhận được. Sự đúng đắn của họ.
Khoảng cách đó, trở thành một nguyên nhân thay đổi Alfred von Arcadia.
***
0 Bình luận