Trọn bộ

Chương 62 : Máu tươi (8)

Chương 62 : Máu tươi (8)

Diella, cô bé vốn từ nhỏ đã yêu thích vui chơi, mỗi khi có dịp lại tự mình ném bóng trong hoa viên ở trung tâm của dinh thự.

Mỗi khi cảm thấy mệt mỏi với công việc của mình, Valerian sẽ quan sát bóng dáng vui vẻ ấy qua khung cửa sổ thư phòng riêng của mình. Thỉnh thoảng, anh cũng sẽ xuống vườn hỏi han tình hình của cô em gái bé bỏng.

Cô bé thường đuổi theo quả bóng của mình chạy khắp khu vườn, và đôi khi khi bất chợt chạm mặt anh trai ở một góc vườn, cô lại khẽ khựng lại, lùi bước.

Đối với một đứa trẻ ở độ tuổi ấy, người anh trai lớn hơn quá nhiều tuổi không mang lại cảm giác an toàn, mà ngược lại còn khiến cô cảm thấy đáng sợ và gượng gạo, nhất là trong môi trường quý tộc đầy rẫy lễ nghi.

Valerian không phải không nhận ra điều đó, vì thế anh hoàn toàn hiểu thái độ xa cách của em gái, người chưa từng thực sự mở lòng với mình. Với Diella, Valerian chỉ đơn thuần là một người anh khó gần.

Bởi vậy, ngay cả khi Diella tự nhốt mình trong khu nhà phụ và có những hành vi bộc phát, anh cũng không nỡ trách mắng. Chỉ đến gần đây, khi lễ ra mắt của cô cận kề, Diella mới bắt đầu mở lòng trao đổi với Valerian vài câu.

Khi lướt qua nhau nơi hành lang, cô sẽ cúi đầu hỏi thăm anh. Trong bữa ăn, cô đôi khi nhận xét về hương vị món ăn. Nhưng chỉ vậy thôi đối với Valerian cũng đã là một bước tiến lớn.

Và bước ngoặt dẫn đến tất cả những thay đổi ấy chính là chuyến ghé thăm của Dereck, vị gia sư ma pháp, đến dinh thự Duplain.

Anh ta đã thay đổi Diella. Và một lần nữa, Valerian cảm thấy biết ơn vì mối nhân duyên ấy.

“Diella?”

Có lần, từ xa, Valerian trông thấy cô đặt giá vẽ ở một góc vườn, chăm chú suy nghĩ.

Hạ quyết tâm trò chuyện với cô em gái đang tuổi thiếu nữ, anh tiến đến từ phía sau và gọi tên cô, khiến Diella giật mình nấc lên. Trong khoảnh khắc ấy, cây cọ tuột khỏi tay cô, làm hỏng bức tranh đang vẽ.

“A-anh xin lỗi, Diella.”

“K-không sao đâu, anh trai.”

Chỉ khi đến gần giá vẽ, anh mới nhận ra người đang xuất hiện trên bức chân dung của Diella không ai khác chính là người gia sư ma pháp từng là lính đánh thuê của coi.

Bức họa có phần lý tưởng hóa hơn so với người thật, nhưng dường như Diella không nhận ra điều đó.

“Đây là…”

“Vâng, em đang vẽ lại gia sư cũ của mình. Em nghe nói anh ấy sẽ đến dự buổi vũ hội ra mắt của em. Em định tặng anh ấy bức tranh này làm quà…”

Nhận ra Valerian lặng lẽ quan sát biểu cảm của cô, Diella cúi mặt xuống, giấu đi vẻ bối rối. Rõ ràng cô ngượng ngùng vì gia đình phát hiện món quà mà mình tặng cho một người đặc biệt.

Đáng tiếc thay, nét cọ trượt đã để lại một vệt xanh đậm trên y phục của người đàn ông trong tranh. Valerian nhìn cô với vẻ áy náy, như thể chính anh đã làm hỏng bức tranh màu nước được chăm chút tỉ mỉ ấy.

“Anh xin lỗi, Diella. Anh đã làm em giật mình rồi phải không… Chúng ta phải làm gì với bức tranh quý giá này đây…”

“Không sao đâu, anh Valerian. Chuyện nhỏ thôi.”

Nói rồi, Diella khéo léo tiếp tục đưa cọ, chồng thêm nhiều lớp màu lên vết lem. Sau vài nét chỉnh sửa cẩn trọng, sai sót ấy dần hòa vào phần bóng tối của bức tranh một cách tự nhiên.

Valerian không khỏi ấn tượng trước cách cô xử lý nhanh chóng. Anh vốn biết Diella có năng khiếu hội họa, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn vượt xa tưởng tượng của anh.

“Một nét vẽ chưa tốt có thể được che phủ bằng vài nét vẽ khác và điều chỉnh lại độ sáng.”

“Nhưng chẳng phải như vậy sẽ khác với dự định ban đầu của em sao? Anh nhớ em định dùng một tông màu sáng hơn.”

“Không sao đâu ạ. Nghĩ lại thì, những màu sắc quá tươi sáng lại có vẻ không hợp với hình ảnh ấy… Và có lẽ em đã vẽ với quá nhiều cảm xúc… Hơi… anh biết đấy… như thể chỉ có mình em là đang háo hức…”

“…”

“Khi cứ tiếp tục chồng những lớp màu mới lên như vậy, hướng đi sẽ thay đổi, và một bức tranh mới sẽ hình thành. Đó chính là điều kỳ diệu của màu nước và cũng là lý do em yêu thích nó.”

Valerian không hiểu nhiều về nghệ thuật, nhưng anh có thể cảm nhận được cô bé trước mặt anh dường như đã xây dựng một thế giới riêng cho mình.

“Ừm… anh thích bức tranh này lắm. Cánh tay hơi mảnh một chút, nhưng… như vậy cũng tốt.”

Nữ họa sĩ trẻ cũng khoanh tay ngắm nhìn tác phẩm của mình cùng với anh trai và nở một cười hài lòng. Ý nghĩ được trao bức chân dung cho Dereck khiến cô ánh lên vẻ phấn khích.

Trên tấm toan là hình ảnh một người đàn ông cao lớn với mái tóc trắng trong trang phục lính đánh thuê, người đã ảnh hưởng sâu sắc nhất đến cuộc đời Diella.

Cô bé từng cư xử như một bạo chúa khiến đám gia nhân phải rón rén bước đi, lại vô thức bộc lộ sự dịu dàng khó tả khi nhắc đến người đàn ông trong tranh.

Nhìn cô như vậy, Valerian không khỏi cảm khái, đứa trẻ từng chạy theo quả bóng trong khu vườn năm ấy giờ đây đã thực sự trưởng thành thành một thiếu nữ.

Ngưỡng mộ ai đó, nảy sinh rung động, mong muốn được ở gần một người… Những cảm xúc ấy giúp sẽ con người ta lớn lên mà chẳng hề hay biết.

Valerian mỉm cười khẽ và dời mắt trở lại bức tranh.

Đôi mắt đỏ của người đàn ông trong tranh dường như đang cháy rực như lửa.

******

Đôi mắt đỏ của Dereck bùng cháy như lửa.

Keng!

Valerian vung thanh pháp trượng đỡ lấy thanh kiếm sắc bén của cậu.

Kiếm và trượng va chạm, khóa chặt nhau trong thế giằng co, như thể chủ nhân của chúng muốn thăm dò sức mạnh của đối thủ.

Dereck đã ghi nhớ toàn bộ những cổ vật trứ danh mà mình đọc được trong sách. Dù không thể nhận ra ngay khi nhìn thấy nó, nhưng kết hợp với ngoại hình và thông tin đã biết từ Veldern rằng gia tộc Duplain đang mở cuộc càn quét ở Bạch Khu, cậu đã có thể khoá chặt thân phận của món vũ khí trên tay Valerian.

Đó là một trong những bảo vật quý giá nhất tồn tại trong Bạch Khu, một món vũ khí độc nhất và vô cùng hiếm có, dù có đặt trên võ đài của toàn bộ lục địa.

Báu vật được giấu trong mê cung — pháp trượng của đại pháp sư triệu hồi năm sao, Rozin.

Hoá ra, trái với những gì mà các nhà sử học tin tưởng, Rozin chưa bao giờ là một pháp sư triệu hồi, và pháp trượng của người đó chỉ là một cái bẫy được tạo ra nhằm truyền lại tri thức tử linh cho hậu thế, đồng thời sở hữu sức mạnh mê hoặc bất cứ ai chạm vào nó.

Mọi pháp sư đều khao khát sức mạnh, và cây trượng đó sẽ thì thầm những khát vọng trưởng thành vào tai những người sở hữu nó.

Nếu Valerian là người đầu tiên phát hiện và mang nó về dinh thự, không lạ gì nếu anh ta cũng trở thành tù binh của sự cám dỗ ấy.

Vút!

Một luồng ma lực đỏ sẫm, u ám bắt đầu tụ lại quanh cây trượng.

Cậu tặc lưỡi, bật lùi ra sau. Không biết thực lực của đối phương đã đạt đến mức nào, tạm thời, cậu quyết định phải giữ khoảng cách.

“Anh đã giết Công tước Duplain sao?”

“Đúng vậy. Ta đã giết ông ấy. Anh có biết không, nếu anh giết chết một đại pháp sư và dâng hiến linh hồn người đó cho ác thần, anh có thể nhận được một phần sức mạnh của người đó.”

“…”

“Vì thế, ta đã đâm thẳng một con dao nghi lễ vào tim ông ấy. Mọi chuyện lúc đó chỉ diễn ra trong khoảnh khắc. Trong lúc ông ấy đang ký vài văn kiện bằng bút lông trong buổi họp về kế hoạch đóng thuế năm nay, ta đã thản nhiên tiến đến gần cha mình và xuống tay một cách dứt khoát.”

Công tước Duplain là một pháp sư đã đạt tới cảnh giới năm sao. Chỉ cần pháp sư sáu sao không ra tay, không ai trên thế giới này có thể uy hiếp được ông.

Thế nhưng, ông chưa từng nghĩ rằng, chính con trai trưởng của mình, người ông tin tưởng nhất, sẽ là người cắm mũi dao lạnh lẽo vào tim ông.

Như mọi khi, ông đang chăm chú duyệt văn kiện trong thư phòng. Valerian chỉ đơn giản là bước tới gần ông và đâm một nhát dao. Toàn bộ quá trình chưa đầy một giây, một cái kết nực cười dành cho người đàn ông có sức mạnh nằm trong top đầu của lục địa.

Niềm tin là một thứ vũ khí nặng nề. Trao nó nhầm người, người ta có thể mất mạng trong khoảnh khắc.

“Đó là lỗi của ta. Để bản thân bị một thao túng như một kẻ ngu xuẩn.”

Valerian khẽ nhắm mắt. Ký ức quá khứ vẫn hiện lên rõ ràng trước mắt anh.

Cậu chuyện bắt đầu từ tầng sâu nhất của mê cung, nơi vô số người đã đổ máu mới có thể đến được, vào ngày mà anh lần đầu tiên nhìn thấy cây pháp trượng đó.

Một cảm giác ác ý đáng ngờ chạy dọc sống lưng khi tay anh chạm vào nó, tiếp theo đó là một sự uể oải kỳ lạ cuộn xoáy trong lồng ngực. Ngay cả khi đã trở về dinh thự, đôi khi anh vẫn cảm thấy một luồng lạnh lẽo nơi gáy khi chìm vào giấc ngủ.

Thứ cảm giác tà ác mà anh từng xem nhẹ ấy từng bước từng bước tah hoá những suy nghĩ trong anh, và cuối cùng đã hoàn toàn chiếm lấy tâm trí.

Như một căn bạo bệnh đã trải qua thời kỳ ủ bệnh, nó bất ngờ nuốt chửng ý thức anh, và linh hồn của một pháp sư tử linh đáng lẽ đã chết từ lâu đột nhiên xuất hiện trên vai anh và thì thầm bên tai.

‘Giá trị của sức mạnh là gì?’

‘Cái chết mong manh đến nhường nào?’

‘Cách đúng đắn để sử dụng sinh mệnh của kẻ khác là gì?’

‘Thống trị những xác chết vô hồn thật sự là điều cấm kỵ sao?’

Những tư tưởng Rozin để lại không ngừng rì rầm bên tai Valerian, không ngừng thúc giục anh suy nghĩ về những vinh quang khi trở thành một đại pháp sư. Trong một ảo ảnh xa xăm, anh thoáng thấy thế giới cấm kỵ ấy.

Và khi tỉnh lại, anh đã đứng bên cạnh bàn làm việc của Công tước Duplain, trên tay là một con dao nhuốm đầy máu. Giữa những cuộn giấy và văn kiện chờ ký, những giọt máu nhỏ xuống nở rộ như một đoá hoa đỏ tươi.

Ông vẫn còn chút sinh khí… run rẩy ngẩng đầu nhìn con trai mình.

Và với đôi môi khẽ động, dường như ông nói điều gì đó. Nhưng Valerian đã không thể nghe rõ những lời cuối cùng ấy. Thính giác của anh như bị kéo đi khỏi thực tại, chỉ còn vang vọng lại những tạp âm vô nghĩa đến từ một miền đất xa xăm.

Khi anh hoàn toàn tỉnh táo trở lại, trước mắt chỉ còn lại thi thể lạnh lẽo, vô hồn của cha anh.

“C-chuyện này… là sao…?”

Anh vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Anh đưa tay run rẩy che kín gương mặt, mặc cho những ngón tay nhuốm đẫm máu sẽ nhuộm đỏ khuôn mặt mình.

Anh muốn hét lên thật to, nhưng âm thanh cứ nghẹn lại nơi cổ họng không thể thốt ra thành lời.

Rầm!

Đúng lúc ấy, có người đẩy cửa bước vào.

Không nhiều người có thể bước vào phòng làm việc của Công tước mà không cần gõ cửa. Khi ngẩng lên, anh thấy một nữ pháp sư cao tuổi trong bộ y phục hoàng gia lộng lẫy.

Đó là Kohella, cố vấn ma pháp của hoàng tộc, một pháp sư biến hình sáu sao.

Bà đến theo lời thỉnh cầu của Công tước Duplain để thẩm định cây pháp trượng. Thế nhưng khi bước vào cùng hai trợ lý, điều bà nhìn thấy lại là một hiện trường giết người kinh hoàng.

Valerian run rẩy, toàn thân nhuốm máu, tay nắm chặt cây pháp trượng. Và Công tước thì gục đầu trên bàn làm việc của mình, không còn hơi thở.

Trong khoảnh khắc, mắt bà mở to vì kinh hãi, nhưng ngay lập tức khép lại lạnh lùng khi bà nắm bắt tình hình.

Bà đóng cửa, nhanh chóng khóa lại, rồi bước tới với những bước chân dứt khoát. Quỳ xuống trước Valerian đang ngồi, bà cất lời:

“Xin đừng hoảng loạn, thiếu gia Valerian. Ta tin rằng mình đã hiểu chuyện gì đã xảy ra.”

“C-chuyện này… tôi… ý tôi là…”

“Không sao cả. Những trang bị ma pháp bị nguyền rủa bởi linh hồn đôi khi sẽ gây ra những sự cố như thế này. Giờ thì mọi chuyện đã như vậy, ta sẽ nói thẳng. Ta không mang ác cảm lớn với lĩnh vực ma pháp bị xem là cấm kỵ. Trái lại, ta cho rằng nó nên được nghiên cứu một cách tích cực.”

Trong tình cảnh ấy, giọng điệu điềm tĩnh của Kohella khiến bà trông như một con quái vật đang đội lốt một bà lão.

Nội dung trong lời nói của bà thậm chí càng dị thường hơn. Một cố vấn ma pháp hoàng gia làm sao có thể ủng hộ ma pháp tử linh cấm kỵ? Nếu tin tức này truyền tới Đế đố, nó sẽ khiến gia đình hoàng gia biến sâc.

“Vì vậy, xin đừng quá lo lắng. Dù Thiếu gia Valerian đã phạm phải sai lầm dưới ảnh hưởng của sự thôi miên, nhưng cậu vẫn có thể sửa chữa nó.”

“B-bà nói… gì cơ…?”

“Ta sẽ dùng ma pháp biến hình để bảo tồn thi thể Công tước. Trong lúc đó, cậu phải chuẩn bị những thứ cần thiết để thi triển phép thuật tử linh năm sao: ‘Phục Sinh.’”

Sau khi hiến tế sinh mạng của Công tước Duplain, cấp bậc pháp sư tử linh của Valerian đã tăng lên đáng kể.

Dĩ nhiên, anh sẽ không thể mạnh ngang với Công tước, nhưng bấy nhiêu là đủ anh đạt tới cảnh giới pháp sư bốn sao. Nếu có thể tiếp tục hiến tế các pháp sư khác, anh thậm chí có thể đạt đến độ cao đủ để phục sinh Công tước.

Pháp thuật tử linh năm sao “Phục Sinh” là phép thuật có thể hồi sinh một người vừa mới qua đời bằng cách hiến tế nhiều thi thể.

Tuy nhiên, cấp bậc của người được hồi sinh càng cao, số lượng vật hiến tế càng lớn. Muốn đảo ngược cái chết của Đại Công tước Duplain, Valerian sẽ cần đến một con số phi lý các thi thể pháp sư.

Không phải là bất kỳ thi thể nào, mà phải là của các pháp sư cấp cao.

Điều đó không khác gì với việc yêu cầu anh thực hiện một cuộc thảm sát quy mô lớn đối với các quý tộc. Hiển nhiên, không một tâm trí tỉnh táo nào có thể nghĩ ra ý tưởng điên cuồng như vậy.

Ấy vậy mà, bên trong đôi mắt của Kohella, Valerian chỉ nhìn thấy ánh sáng lấp lánh một nhiệt huyết học thuật méo mó và sự tò mò nguy hiểm chết người trước cơ hội được chứng kiến một pháp thuật năm sao thuộc lĩnh vực tử linh cấm kỵ.

Sự tò mò vô hạn ấy đã vượt quá sợi dây ranh giới mà lý trí đã giăng ra, tuyên cáo vị pháp sư sáu sao trước mặt anh đã không còn là chính mình.

Nhưng dẫu có biết vậy, Valerian, người đã bị dồn đến đường cùng, cũng không thể nói không với lời thì thầm ấy.

“Thiếu gia Valerian, xin hãy giữ một trái tim sắt đá.”

Đột nhiên, mùi máu bốc lên từ thi thể của công tước kéo anh trở lại thực tại.

Valerian rùng mình dữ dội và đầu hàng trước cảm giác cuồn cuộn bên trong dạ dày. Sau khi nôn khan, anh cố gắng đứng dậy, chống tay run rẩy lên mặt bàn.

Cây trượng trong tay anh dường như lại thì thầm điều gì đó. Anh không thể hiểu rõ từng chữ trong đó, nhưng anh có thể cảm nhận rõ ý đồ của nó — Nó muốn nuốt chửng lấy tâm trí anh thêm một lần nữa.

Giữa dòng lũ điên loạn ấy, Valerian không ngừng lặp lại những lời này trong tâm trí:

‘Mình phải sửa chữa lại những sai lầm của mình.’

Dẫu toàn bộ ý thức bị cuốn trôi, mục tiêu mù quáng ấy vẫn khắc sâu vào bản năng, không thể phai nhạt.

Khi dòng chảy mờ đục của ma lực tử linh bao quanh, lý trí anh dần tan rã. Nhìn nguồn tử linh lực khổng lồ tỏa ra từ cây pháp trượng, đôi mắt Kohella sáng lên như sao trời.

Giữa sự hỗn loạn ấy, Valerian không ngừng lẩm bẩm:

“Ta phải sửa chữa lại những sai lầm của mình.”

*****

Rầm!

Ma lực đỏ thẫm tụ lại trong đại sảnh bỗng chốc nhắm thẳng về phía Dereck. Cậu lập tức lao mình lăn xuống dưới bàn tiệc.

Vút!

Lăn một vòng trên sàn và trượt sang phía bên kia, một cánh tay dị dạng bằng thịt đột ngột mọc ra từ bức tường ngoài của đại sảnh, chộp lấy đầu cậu.

Ngay khi nó sắp nghiền nát hộp sọ, Dereck vung kiếm chém phăng cổ tay ấy.

Xoẹt!

Cánh tay bị chặt lìa lăn lông lốc trên sàn, nhưng ngay sau đó, thêm nhiều cánh tay khác bắt đầu bò dọc theo các bức tường. Trông như toàn bộ dinh thự đã bị ma lực tử linh nuốt chửng.

Dereck đưa ra phán đoán trong chớp mắt, triệu hồi một quả cầu lửa và bắn thẳng vào bức tường nguy hiểm đó.

Rầm! Choang!

Vút!

Bên ngoài, trời đang mưa lớn. Khi một phần bức tường bị phá hủy và kính màu vỡ tung, nước mưa như trút ào ạt tràn vào đại sảnh.

Ào!

Sảnh tiệc được chuẩn bị công phu cùng những bộ lễ phục xa hoa của các vị khách lập tức ướt sũng, nhưng không ai còn tâm trí để bận tâm.

Chỉ trong tích tắc bị những cánh tay làm sao nhãng, không biết từ lúc nào, Valerian đã đứng dậy đối diện với Dereck.

Bốp! Rầm!

Valerian tung một cú đá mạnh vào người Dereck. Cậu bị hất văng, đập mạnh vào đống đổ nát của bức tường ngoài.

Bịch! Ầm!

Một màn bụi mù bốc lên, nhưng gió gào thét cùng mưa xối xả nhanh chóng quét sạch tầm nhìn.

Dereck chống người dựa vào phần tường sụp đổ, hít thở gấp. Nước mưa thấm đẫm toàn thân. Từng giọt nhỏ từ mái tóc cậu xuống sàn.

Cậu đưa hai tay vuốt mặt như rửa sạch, rồi hất mái tóc ra sau.

Gương mặt của chàng thiếu niên lộ vẻ quyết tâm.

‘Phải…’

Dereck vốn đã đạt đến một trình độ khá cao, nhưng vì xuất thân thường dân và vị trí gia sư, cậu hiếm khi có cơ hội để bộc lộ toàn bộ thực lực của mình.

‘Cấp bậc của anh ta rất cao. Anh ta không phải là một đối thủ mà mình có thể xem nhẹ.’

Đối mặt với một pháp sư tử linh bốn sao, cậu nhất định phải sử dụng toàn bộ thực lực của mình.

Khi tia chớp xé ngang bầu trời, Dereck ghim chặt ánh mắt vào Valerian. Người đàn ông đó đang đứng dưới mưa, nhìn cậu chằm chằm, trông như một con thú ăn thịt chuẩn bị vồ mồi.

Lợi dụng khoảnh khắc đối thủ chớp mắt, Dereck biến mất khỏi tầm nhìn của Valerian.

Vút!

Phản ứng theo âm thanh chứ không phải thị giác, Valerian rút kiếm và vung mạnh sang trái, chặn đứng con dao găm của Dereck đang có ý đồ đâm thẳng vào tim anh.

Keng!

Một tay cầm trượng, tay kia cầm kiếm, Valerian đã trang bị một bộ giáp kiên cố.

Ở bên còn lại, Dereck chỉ mặc áo vải nhẹ, mang theo thanh trường kiếm và một lưỡi dao dắt ở chân. Dù sao, cũng không có ai tham gia một buổi dạ hội mà lại chuẩn bị cho chiến tranh.

(Dịch giả-kun : đã sửa lại các chi tiết phía trước cho khớp. Nói cũng đúng, ai đời đi dự tiệc mà mặc giáp da của lính đánh thuê.)

Dù là sức mạnh thể chất hay ma lực thuần túy, Dereck cũng không thể so sánh với Valerian. Ai cũng có thể nhận ra đây là một trận chiến không cân sức.

Tuy nhiên, chiến đấu không phải là một trò chơi so sánh xem ai tung ra được nhiều điểm xúc xắc hơn.

Rắc, Bịch!

Thay vì áp sát, Dereck lăn người sang một bên, nhặt một hòn đá và ném thẳng vào đầu Valerian.

Valerian nghiêng đầu né tránh, nhưng ngay sau đó thì thìa và nĩa từ bàn tiệc cũng bay tới. Khi anh dùng ma pháp để đánh bật chúng, Dereck đã tận dụng khoảnh khắc ấy để thu hẹp khoảng cách.

‘Hắn ta đã vào phạm vi sát thương.’

Valerian định thi triển phép thuật tử linh hai sao Soul Absorption – Hấp thụ linh hồn, nhưng mục tiêu của anh lại tan biến như sương khói.

Phép thuật của Valerian, chỉ nhắm vào một ảo ảnh, tan biến vào khoảng không.

Vút!

Valerian quay đầu tìm kiếm và nhìn thấy Dereck, người đã nhân cơ hội quay trở lại khu vực trung tâm sảnh tiệc, giật tung lấy tấm khăn trải bàn.

Thức ăn đổ nhào, bát đĩa vỡ vụn. Tường sập, gió mưa gào thét. Dinh thự Duplain cuối cùng cũng có một diện mạo phù hợp với luồng ma lực đỏ sẫm đang bao trùm lấy nó.

Dereck ném tấm khăn trải bàn về phía đối thủ của mình. Nó bung rộng trong gió, che khuất tầm nhìn của Valerian.

Vừa lúc Valerian chém rách nó, một mũi tên ma pháp từ góc khuất bắn trúng giáp anh.

Rầm!

“Ư…!”

Valerian mất thăng bằng, loạng choạng lùi lại, còn Dereck thì không bỏ lỡ cơ hội. Hạ thấp trọng tâm, cậu trượt qua lớp vải đang phần phật, đồng thời ngưng tụ ma lực trong lòng bàn tay.

Là ảo ảnh hay thực thể?

Khi Valerian cố xác nhận, anh nhận ra chân mình đã bị ghim chặt xuống sàn.

Đó là ma pháp chiến đấu hai sao, Shadow Bind. Dereck của hiện tại đã có thể đồng thời khống chế nhiều pháp thuật hai sao.

Loé sáng!

Vì mình đã bị trói chặt, Valerian có thể khẳng định đòn tấn công này không phải ảo giác. Anh giơ cánh tay mặc giáp lên đón đỡ thanh kiếm đang chém tới.

Lưỡi kiếm của Dereck chạm vào giáp, và một lần nữa lại phân giải thành những hạt ma lực.

‘Ngay cả phép thuật trói buộc cũng là đòn nghi binh sao?’

Mắt Valerian mở to vì kinh ngạc, không nhận ra Dereck đã ở phía sau lưng mình.

Vút!

Dereck là một bậc thầy quyết đấu. Những chiến thuật tâm lý mà cậu đã rèn luyện khi lang bạt quỷ quyệt hơn bất kỳ phương thức huấn luyện chính quy nào của giới quý tộc.

Trước khi Valerian kịp quay người tìm kiếm, Dereck đã chộp lấy gáy của anh ta. Một luồng điện dữ dội cũng cùng lúc truyền từ tay cậu truyền thẳng qua cơ thể của người đàn ông tóc vàng.

Rắc!

Một đòn tấn công như thế đủ khiến bất cứ người nào mất ý thức ngay tức khắc. Tầm nhìn của Valerian chập chờn như cả thế giới vừa nháy mắt.

Keng!

Ngay trước khi gục xuống, Valerian dùng ý chí cưỡng ép bản thân tỉnh táo và vung kiếm, nhưng Dereck đã lùi lại từ trước.

Xoẹt!

Vút!

Khoảng cách lại được mở ra.

Valerian thở dốc, một lần nữa đối diện với Dereck. Cả hai người đều đã ướt sũng bởi nước mưa trút qua bức tường vỡ.

“Hộc… Hộc…”

Sau khi nhận được hồi báo từ việc hiến tế Công tước Duplain, Valerian đã có thể thi triển ma pháp cấp cao.

Anh nghĩ mình có thể dễ dàng nghiền nát Dereck, người mới chỉ đi được hơn một nửa chặng đường của pháp sư cấp hai, có lẽ suýt soát chạm tới ngưỡng ba sao.

Nhưng đó là một sai lầm.

Trong một trận quyết đấu ma pháp thuần túy, kẻ có ma lực mạnh hơn thường chiếm ưu thế lớn hơn.

Thế nhưng, sức mạnh của Dereck không chỉ nằm ở ma pháp. Trước khi là một pháp sư có tài năng vượt sức tưởng tượng, Dereck còn là một lính đánh thuê.

Nhiều năm chiến đấu đã dạy cậu cách sử dụng ma pháp không phải như một vật trang trí, mà như một vũ khí hiệu quả trên chiến trường. Kết hợp với phong cách khó lường của Học Viện Hoang Dã, từng chiêu từng thức của Dereck là không thể dự đoán trước.

Và cậu thậm chí còn chưa dùng đến ma pháp ba sao.

“…”

Valerian ngạc nhiên khi nhận ra mình đang đối mặt với một pháp sư vượt trội hơn mình về tiềm năng, và vẫn còn đang trong giai đoạn trưởng thành.

Đây là thời đại của quý tộc. Những người có thiên phú ma pháp đều thuộc về giới thượng lưu, nhận được sự giáo dục tốt nhất và những trang bị tốt nhất.

Việc một kẻ xuất thân thấp kém vươn lên bằng ý chí và tài năng thuần túy chỉ có thể tồn tại trong câu chuyện của những thi nhân lang thang.

Đó là lẽ thường.

Nhưng thế giới thì rộng lớn, và thời gian thì vô hạn.

Dưới cơ số khổng lồ của số lượng những mẫu thử, xác suất xảy ra của một sự kiện dù có nhỏ đến đâu cũng sẽ bị phóng đại vô hạn.

Ào!

Dưới cơn mưa xối xả, đôi mắt đỏ của Dereck lấp loé một thứ ánh sáng khó mà giải đọc.

Valerian có thể cảm nhận điều đó theo bản năng.

Chỉ cần sơ suất, anh sẽ chết chỉ trong một đòn.

Valerian khẽ nhắm mắt, rồi mở ra, siết chặt chuôi kiếm.

*****

Bên ngoài màn mưa, bức tường ngoại vi của dinh thự Duplain đã sụp đổ.

Diella, người từ nãy vẫn lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ xe ngựa, đột ngột mở to mắt. Người đánh xe và người hầu đi cùng cô cũng chết lặng.

Tòa dinh thự lẽ ra phải rộn ràng âm thanh của một vũ hội xa hoa giờ đây lại tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn những con quái vật hình người lảng vảng khắp khu vực hoa viên.

Người đánh xe hét lên điều gì đó và cố quay đầu xe ngựa. Những con ngựa hí vang, chồm lên, quay cuồng tại chỗ, trong khi cô hầu gái bên cạnh Diella bắt đầu run rẩy, mồ hôi túa ra như tắm.

Giữa cảnh hỗn loạn ấy, ánh mắt Diella vẫn dán chặt về phía toà nhà chính đã bị phá vỡ một nửa của dinh thự Duplain.

(Dịch giả-kun: không phải miêu tả sai đâu. Lúc Diella trở về là cuộc chiến gần đến hồi kết rồi, hai dòng thời gian khác nhau. Chả hiểu sao tác giả chia dòng thời gian mà không đưa ra dấu hiệu gì để người đọc nhận biết.)

Cô có cảm giác như mọi âm thanh trên thế giới đều biến mất, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng vang vọng trong tai.

Cuối cùng, Diella giật mình tỉnh lại và hét lên, ra lệnh cho người đánh xe lao thẳng về phía dinh thự.

Nghe mệnh lệnh đó, người đánh xe tái mét mặt vì kinh hãi.

*****

Thình! Thình! Thình!

Âm thanh như có thứ gì đó đang nện mạnh vang vọng khắp nơi.

“Ư… ư…”

Aiselin tỉnh dậy trong một căn phòng sâu bên trong khu nhà dành cho khách, nơi được xem là an toàn nhất giữa cơn hỗn loạn.

Cô đã bị vô hiệu hóa bởi sự tập kích bất ngờ từ hầu gái trưởng. Dù đầu óc còn choáng váng, Aiselin vẫn cố gắng ngồi dậy.

Rất nhanh, cô nhận ra có điều gì đó vô cùng bất thường đang xảy ra trong dinh thự. Dinh thự đang tổ chức vũ hội lẽ ra phải đang náo nhiệt, vậy mà giờ đây chẳng nghe thấy một âm thanh nào.

“C-chuyện gì…? Sao mình lại… ở đây…? Cơ thể… vẫn ổn…”

Rầm!

Rầm! Rầm! Rầm!

Trước khi Aiselin kịp sắp xếp lại suy nghĩ, cánh cửa bắt đầu rung lên dữ dội bởi những cú đập mạnh từ bên ngoài.

Giật mình, cô nuốt khan, đảo mắt tìm chỗ ẩn nấp trong phòng. Nhưng phòng chờ nhỏ hẹp này gần như không có không gian để trốn.

Vừa định đứng dậy làm gì đó, một luồng ma lực bùng lên từ phía cửa phòng đã thổi tung tay nắm cửa, cánh cửa bị phá bật ra.

Ầm! Rầm!

“Á!”

Aiselin lập tức tụ ma lực, sẵn sàng đối đầu với kẻ vừa xông vào.

Nhưng người bước vào lại sở hữu một gương mặt quen thuộc.

“Á… T-Tiểu thư Ellen?”

Thiếu nữ với mái tóc đỏ xõa tự nhiên trước mặt cô chính là Ellen của gia tộc Belmiard. Ellen nhanh chóng đảo mắt quan sát căn phòng, bước vào rồi đóng sầm cửa lại.

“Cuối cùng cũng tìm được một người còn sống.”

Ngay cả giữa tình cảnh nguy hiểm của toà dinh thự, phong thái của cô vẫn bình tĩnh phi thường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!